Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ lại là "Nữ phản diện" khét tiếng ở trường, phải làm sao đây chứ!?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mushoku Tensei (LN)

(Đang ra)

Mushoku Tensei (LN)

Rifujin na Magonote

Câu truyện xoay quanh một gã 34 tuổi thất nghiệp và bị đuổi ra khỏi nhà vì những hành động thối nát mà anh ta đã làm. Nhận ra bản thân thật rác rưởi và cả cuộc đời chỉ là một đống đổ nát, anh ta mong

162 2898

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

(Đang ra)

Chị Khóa Trên Đáng Ngưỡng Mộ Lại Muốn Làm "Em Gái" Nhõng Nhẽo Với Tôi Là Sao!?

toshizou

Câu chuyện hài kịch tình yêu bách hợp đầy trái ngang giữa cô chị kế ưu tú và cô em tự nhận mình là bình thường chính thức bắt đầu!!

13 44

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

131 2664

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

531 3646

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

(Đang ra)

Dù các ngươi có tha thiết gọi ta là vệ long hay gì đi nữa thì ta vẫn sẽ đi ngủ !

Astartes

Dù các ngươi có gọi ta là gì đi nữa thì ta cũng không quan tâm đâu . Ta mệt rồi ta muốn đi ngủ !!!

699 9625

Tập 1 - Chương 2: Nhà mới được đưa đến... có quá đà không vậy?

Chương 2: Nhà mới được đưa đến... có quá đà không vậy?

Bị Kiryu kéo tay (thực ra là không bị kéo), tôi lẽo đẽo theo sau lên tàu đi qua hai ga, lắc lư khoảng hai mươi phút rồi xuống ga, mắt tròn mắt dẹt.

"...Niitsu à."

『Niitsu』 là địa điểm nổi tiếng ngay cả ở thành phố chúng tôi đang sống, khu dân cư cao cấp được mệnh danh là 『Den-en-choufu』. Vì không có mấy khu vui chơi giải trí nên dù sống ở thành phố này 17 năm, tôi cũng chỉ mới đến đây một hai lần. Mà cũng chỉ là đi làm việc vặt cho bố thôi.

"...Hả? Đừng bảo căn hộ bố cô mua... nằm ở đây nhé?"

"Đúng rồi."

"....Cô chẳng bảo là gần trường sao?"

"Đi tàu hai mươi phút là gần mà? Nhà tôi đi xe mất một tiếng cơ."

"Cô đi học từ chỗ xa thế á?"

Không biết luôn. Mà đi học bằng ô tô cơ à. Sao nhỉ? Cảm giác đúng chất tiểu thư thật nhưng...

"...Ủa? Nhưng nếu đi học bằng ô tô thì phải có tin đồn chứ."

Tôi không nhớ là có thấy xe đen bóng cao cấp nào đậu ở cổng trường cả.

"Tôi xuống xe ở chỗ cách trường khoảng mười phút đi bộ."

"Sao thế? Không thấy phiền à?"

Là tôi thì tôi bảo đưa đến tận cổng trường luôn.

"Sao là sao... Trường cấp 3 Ten'eikan là trường tư thục bình thường đúng không? Ở cái trường như thế mà có xe đen cao cấp đậu trước cổng thì cậu nghĩ sao?"

"...Chắc chắn là thành đối tượng bị ghen ghét."

"Đúng không? Tôi quen bị người ta ác ý rồi, nhưng cũng đâu có muốn cố tình phơi mình ra đâu. Thế thì đi bộ mười phút thoải mái hơn."

"Cơ mà... Niitsu à."

"Gì? Không vừa ý?"

"Không phải không vừa ý mà là... sao nhỉ? Hơi rén."

Cảm giác như cả cái khu phố này toát lên sự 『Cao cấp』 vậy. Đến cả ông chú phong độ đang chạy bộ đằng kia, hay quý bà đang dắt chó đi dạo cũng toát lên khí chất sang trọng.

"Mà, người sống ở khu này đa phần đều có tiền và địa vị xã hội cao mà."

"Cảm giác lạc lõng vãi chưởng."

"Nói gì thế. Nói vậy chứ Niitsu cũng chỉ là khu dân cư mới nổi thôi? Cậu mà ở thời xưa thì cũng là thiếu gia dòng dõi Hoa tộc còn gì. Đẳng cấp đâu có thua."

"Tôi mới biết sự thật đó hôm thứ Bảy thôi à~"

"...Thế à?"

"Biết là nhà chính siêu to khổng lồ, họ hàng ai cũng vung tiền như rác nên chắc cũng giàu, tôi chỉ nghĩ thế thôi. Chính vì vậy nên hôm thứ Bảy nghe bố tuyên bố nợ nần tôi mới sốc đấy."

Thật sự. Nghĩ bình tĩnh lại thì sao bố tôi lại vay tiền bố Kiryu nhỉ? Nhà tôi bị ghét hay sao ấy.

"Vậy à... Mà, chắc đó là phương châm giáo dục của nhà Higashikujo chăng."

"Ai biết? Mà giờ nghĩ lại thì bà chị họ Akemi cũng nói chuyện kiểu tiểu thư thật. Hồi đó cứ thấy ghê ghê..."

"Akemi? A, Higashikujo Akemi-sama?"

"Cô biết à?"

"Gặp mấy lần ở tiệc. Người rạng rỡ lắm."

"Cũng đúng."

"..."

"...Gì?"

"Không... có thật là họ hàng không?"

"...Không, tôi cũng từng nghi ngờ rồi... nhưng nghe bảo là chị em họ xa."

Akemi là mỹ nhân dáng chuẩn, đúng là chẳng giống thằng tôi có khuôn mặt bình thường chút nào. Nhưng họ hàng xa thì không giống nhau cũng bình thường mà?

"Cũng đúng. Nhưng dòng dõi cỡ Higashikujo thì họ hàng thường giống nhau lắm đấy?"

"Thế à?"

"Hàng trăm năm dòng máu đó lưu chuyển trong gia tộc thì cũng phải hiện ra đặc điểm chứ. Với lại, ấn tượng của tôi là dòng dõi cũ thường nhiều trai xinh gái đẹp. Ý kiến cá nhân thôi."

"Lần thứ hai rồi đấy... thế à?"

"Thế mà. Trong truyện cổ tích hay có hoàng tử công chúa đẹp trai xinh gái đúng không? Chuyện đó là đương nhiên. Người nắm quyền lực đất nước thì tha hồ chọn người có ngoại hình đẹp mà."

"...Ra là vậy."

Hình như có chuyện kiểu đó thật. Hoàng tử nước nào đó yêu và cưới minh tinh màn bạc ấy. Con của nữ diễn viên xinh đẹp thì về mặt di truyền chắc chắn là đẹp rồi.

"Lạc đề rồi. Chọn Niitsu là vì vừa hay có căn hộ tốt, vừa để giảm thiệt hại tin đồn."

"Thiệt hại tin đồn?"

"Nghĩ theo lẽ thường thì nam nữ học sinh cấp 3 sống chung dưới một mái nhà là tai tiếng đúng không?"

"Mà, thì đúng là thế."

"Nói thế này hơi kỳ nhưng... đa số những người cho con em theo học trường Ten'eikan không đủ tài lực để có nhà ở Niitsu đâu. Dù sao cũng mang danh khu dân cư cao cấp, lại chẳng có chỗ nào cho học sinh cấp 3 đến chơi."

"Chuẩn."

Tôi mà không phải đi làm việc vặt cho bố thì cũng chẳng muốn đến đây lần hai.

"Vậy là sẽ không gặp bạn cùng trường hả?"

"Chắc không đến mức hoàn toàn không gặp... nhưng xác suất thấp hơn nhiều so với thuê trọ gần trường đúng không? Tôi cũng ghét bị soi mói lắm."

Cậu không thấy ghét à? Cô ấy hỏi vậy, tôi gật đầu. Đúng là tự nhiên rước phiền phức vào người thì...

"...A."

"...Gì thế, cái 『A』 đó. Nghe bất an thế?"

"Không... thế thì, tốt nhất là không nên nói ra nhỉ?"

"Đương nhiên rồi. Ơ, đừng bảo là cậu..."

"Xin lỗi. Tớ lỡ nói với Ryoko và Tomomi rồi."

...Ồ, ánh mắt không độ tuyệt đối. Với mấy tên khổ dâm thì chắc là phần thưởng đấy, nhưng với tôi thì chẳng dễ chịu chút nào.

"...Haizz. Mà, thôi được rồi. Nếu là Suzuki-san và Kamo-san thì sớm muộn gì cũng lộ thôi. Các cậu lúc nào cũng đến trường cùng nhau ba người đúng không?"

"Thì đúng thế."

"Tự nhiên không đi cùng nữa thì họ cũng thấy lạ... Thôi được, nếu là hai người đó thì được."

"Xin lỗi nhé."

"Tôi cũng có lỗi vì không dặn trước. Đừng bận tâm. Nhưng cấm lan truyền thêm nữa đấy! Chắc chắn sẽ thành chuyện phiền phức cho xem!"

"Hiểu rồi. Tiện thể thì cô sao?"

Nghe tôi hỏi, cô ấy nghiêng đầu.

"Cậu nghĩ tôi có bạn bè để kể chuyện đó sao?"

"...Tự nhiên thấy có lỗi ghê."

"Được rồi mà. Đã bảo là không cần rồi."

Tôi im lặng đi theo sau Kiryu, người vừa bảo "Sắp đến rồi". Niitsu là khu dân cư cao cấp, nhưng trong cái khu Niitsu ấy lại có những nơi cao cấp hơn nữa... Cụ thể là những ngôi nhà kiểu Nhật không biết đất rộng từ đâu đến đâu, hay những dinh thự kiểu Tây tường cao vút như thể diễn viên Hollywood đang ở. Tôi vừa đi vừa ngắm nhìn những ngôi nhà có cái giá không tưởng tượng nổi đó.

"............Đây nhé."

"............Thật luôn."

Sừng sững trước mắt là tòa chung cư cao chót vót. Số tầng... ước chừng khoảng ba mươi tầng? Tòa nhà toát lên phong cách như một khách sạn cao cấp khiến tôi... và cả Kiryu tròn mắt ngạc nhiên.

"...Cô cũng mới đến lần đầu à?"

"...Lần đầu."

"...Tầng mấy?"

"...Tầng ba mươi hai. Tầng cao nhất. Tiện thể thì nghe bảo phòng là 5LDK."

"..."

"..."

"...Thang máy mà hỏng thì toang."

"...Đúng nhỉ. Chỉ thốt ra được mỗi cảm tưởng đó thôi."

Nó quá sức tưởng tượng đến mức tôi buột miệng thở dài.

"--Nhà mới kiểu gì cho hai đứa học sinh cấp 3 thế này."

"...Chuẩn."

Hai đứa cùng thở dài thêm lần nữa, rồi rón rén bước qua cửa vào. Và chào đón tôi cùng Kiryu là sàn nhà bằng đá cẩm thạch được đánh bóng loáng.

"...Cảm giác xa hoa hết mức có thể ấy nhỉ."

"...Đồng quan điểm. Nghe bảo ở đây có cả phòng gym và bể bơi đấy."

"Thật á."

"Bảng hướng dẫn đằng kia có ghi... chắc là thật đấy."

"...Cô cũng dùng từ 'thật á' ha? Cơ mà... vãi chưởng."

Nói sao nhỉ, nghi ngờ nhân sinh luôn. Có cần thiết phải sang trọng đến mức này không.

"Biết là giàu, biết là giàu rồi nhưng... bố cô làm cái gì thế? Gì? Có làm việc gì xấu để leo lên không đấy?"

"Đừng có nói thất lễ thế chứ? Chỉ là chủ doanh nghiệp thôi. Mảng IT. Mà, cách làm hơi hổ báo chút... nhưng ông ấy bảo là leo lên đến tầm này bằng công việc đàng hoàng đấy. Kiểu 『Thừa nhận là đi trên tường rào, nhưng tự tin là không ngã』."

"Cái đó đâu có đàng hoàng."

"Đùa thôi. Ông ấy bảo là đùa... dù mắt không cười."

...Thôi không nói nữa. Nghĩ vậy, tôi cùng Kiryu đi đến sảnh thang máy. Bước vào cái thang máy to tổ chảng như thể 『Ủa? Định chở cả voi hay sao?』, chúng tôi đi thẳng lên tầng cao nhất.

"...Vãi chưởng."

Cái vãi chưởng là tầng cao nhất này chỉ có hai căn hộ thôi. Tức là chỉ có căn của tôi với Kiryu và một hộ nữa.

"Có để ý cũng chẳng làm được gì, nhưng ở cùng tầng với người lạ cũng ghét nhỉ? Thật ra bố tôi định thuê nốt căn kia... nhưng không được."

"...Thật luôn."

Không, nếu làm đến mức đó thì thà thuê căn nhà riêng nhỏ hơn chút có khi còn rẻ hơn ấy chứ? Thấy tôi nghĩ vậy, Kiryu gật đầu.

"Ừ, tôi cũng nghĩ thế... nhưng không hiểu sao bố tôi cứ khăng khăng đòi căn hộ này. Mà, cũng được. Rộng rãi thì đâu có hại gì."

Nói rồi Kiryu dùng thẻ từ mở cửa. Đúng là 5LDK, căn phòng rộng thênh thang cảm giác như tổ chức tiệc tùng được luôn.

"...Tuyệt cảnh là đây chứ đâu."

Lại gần cửa sổ, vì là tầng cao nên view đúng là tuyệt vời.

"Chỗ tốt thì đúng là tốt thật. Mà, giá cũng cao, tốt là đương nhiên thôi."

"...Chỗ này đắt lắm hả?"

"Thì đấy. Nghe không? Tôi nghĩ cậu sẽ méo mặt đấy."

"...Không nghe."

Cảm giác nghe xong thì mấy cái giá trị quan tôi xây dựng bấy lâu nay sẽ bay biến hết.

"...Cơ mà này? Hỏi một câu được không?"

"Cứ tự nhiên. Nếu là chuyện tôi trả lời được."

"A, hơi tế nhị chút."

"Gì thế?"

"Không... là thế này? Cô có anh chị em không?"

"Con một thôi?"

Cái đó mà là câu hỏi tế nhị á? Kiryu nghiêng đầu, tôi lặng lẽ lắc đầu.

"Không là thế này? Dù sao thì tôi với cô cũng là vợ chồng chưa cưới đúng không?"

"Đúng thế."

"Vậy cô là con một thì... một ngày nào đó tôi cưới cô và sẽ kế thừa công ty của cô... đúng không?"

"Không phải."

"...Hả? Không phải á?"

"Người kế thừa công ty là tôi. Cậu là con rể, sẽ mang họ Kiryu... mà, chắc cậu cũng sẽ vào làm ở công ty nhà tôi, nhưng tôi không có ý định bảo cậu tham gia kinh doanh đâu? Cậu làm được không, kinh doanh ấy?"

"Nghĩ là không được nên tôi mới hỏi đấy."

"Cách nói hơi tệ chút nhưng cái tôi cần ở cậu là... cái 『Tên』 của 『Higashikujo』. Cậu cứ sống mà không cần lo lắng chuyện tiền bạc là được. Nếu cậu thấy thể diện không tốt... thì tôi hứa sẽ cho cậu chức danh đãi ngộ trong ban quản trị, dù chỉ là danh nghĩa."

"...Giống trai bao thế, tôi ấy."

"Cũng gần như thế nhỉ. Nên xin lỗi nhé, thực sự sẽ giống như bị nuôi nhốt vậy. Cuộc sống thì chẳng khác gì bị giam lỏng trong phòng sang trọng."

"...Thật luôn."

"...Tuy nhiên, tôi cũng không định trói buộc đến mức đó. Cậu cứ tự do trong chừng mực nào đó... Phải rồi, nhân tiện nói luôn."

"Nói gì?"

Trước câu hỏi của tôi, Kiryu thản nhiên nói như không có gì.

"--Cậu nuôi gái bên ngoài cũng không sao đâu nhé?"

Cô ấy vừa nói một điều động trời.

"Phụt! G-Gái gú á!? Cô nói cái gì thế!?"

"Lúc nãy tôi cũng nói rồi, tôi không tự tin sẽ yêu cậu. Đương nhiên, tôi sẽ làm tròn nghĩa vụ của một 『Phối ngẫu』, nhưng có đóng vai 『Người yêu』 được hay không thì hơi khó nói."

"...Đúng là. Lúc nãy cô có nói."

"Nhưng thế thì bắt cậu nhịn mãi à? Thế thì có lỗi quá... A, nhưng nhớ tránh thai đàng hoàng nhé? Con rơi con vãi là nguồn gốc của rắc rối đấy."

"Nữ sinh cấp 3 đừng có nói chuyện tránh thai! Không... nhưng mà, cái đó... có ổn không đấy?"

"Có sao đâu? Cậu cứ đòi hỏi thêm cũng được mà? Lần này phần lớn là do bên tôi ích kỷ."

"Không, thì đúng là có thể thế... nhưng nói vậy thì cô cũng thế còn gì? Đôi bên như nhau mà."

Phải.

Dù sao đi nữa thì nhỏ này có vẻ chấp nhận mối quan hệ 『Vợ chồng chưa cưới』 này khá dễ dàng. Không, tự nhiên gây sự thì tôi cũng khó xử... Thấy tôi nghĩ vậy, Kiryu lắc đầu.

"...Không, khác đấy? Là tôi muốn cái tên Higashikujo, và là sự ích kỷ của nhà tôi mà."

"Không, nhưng nhà tôi cũng cần tiền mà?"

"Đó là chuyện của 『Nhà cậu』 đúng không? Bản thân cậu thì sao? Nếu nhà cậu không nợ nần, cậu đâu có chấp nhận hôn ước với tôi đúng không?"

"Cái đó... thì đúng. Nhưng nói thế thì cô cũng--"

Như để ngắt lời tôi, Kiryu giơ tay phải lên ra hiệu 『Dừng lại』.

"--Tôi thì khác. Bản thân tôi muốn cái tên 『Higashikujo』."

"--..."

"Lúc nãy tôi cũng nói rồi, bản thân tôi bị coi thường là 『Trọc phú mới nổi』 nhiều rồi. Bị nói là 『Vị đó chỉ được cái nhiều tiền』 nên tôi thấy cay cú, tôi đã cố gắng học tập, thể thao, cả làm đẹp nữa. Nhưng càng cố gắng thì càng bị coi thường là 『Trọc phú』. Tôi không muốn con tôi phải chịu cảnh thảm hại đó. Nên tôi muốn con tôi kết thân với dòng dõi cũ - những gia đình có bề dày lịch sử."

"...『Gia đình có bề dày lịch sử』 á. Có gì to tát đâu."

"Bản thân cậu có thể không hứng thú, có thể không tin, nhưng xã hội kiểu đó vẫn tồn tại đấy. Mà, nói thẳng ra thì cũng chẳng cần phải là 『Higashikujo』. Dòng dõi 『Kiểu đó』 thì ai cũng được."

Nói rồi cô ấy thở hắt ra.

"...Thấy chưa? Nhà tôi thì cả tôi và bố đều yêu cầu. Nhưng nhà cậu thì chỉ có bố cậu yêu cầu thôi. Vậy nên, bản thân cậu cũng phải yêu cầu cái gì đó thì mới công bằng chứ?"

Cái đó... có lẽ đúng.

Có lẽ đúng, nhưng sao nhỉ? Có gì đó lấn cấn. Bảo diễn tả bằng lời thì hơi khó, nhưng mà...

"...Ngoại tình thì hơi sai sai nhỉ?"

"Vốn dĩ bên này không có 『Tình』, thì đâu gọi là 『Ngoại』 tình đâu?"

"Không, không phải chơi chữ kiểu đó!"

"Mà, không ngoại tình cũng được. Đương nhiên có những cái tôi không đáp ứng được... nhưng tôi sẽ cố gắng nghe nguyện vọng của cậu."

"Được phép ngoại tình nhưng lại có cái không được phép á? Trong cuộc sống vợ chồng ấy."

"Ai biết? Mà, đến lúc đó rồi tính."

Nói rồi Kiryu nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Tối rồi nhỉ. Cậu về được chưa?"

"Ừ ha... Còn cô?"

"Từ đây về nhà tôi xa lắm, hôm nay tôi ngủ lại. Có chăn nệm, điện nước ga cũng có đủ rồi."

"Cơm nước?"

"Chắc trong tủ lạnh có nguyên liệu..."

Nói rồi Kiryu đi về phía tủ lạnh. Tôi vô thức đi theo sau lưng cô ấy, Kiryu mở cánh cửa tủ lạnh đặt cạnh bàn bếp đảo.

"...Vãi chưởng."

Trong tủ lạnh, vô số nguyên liệu được xếp ngay ngắn như đá quý, nằm chễm chệ như đang chờ đợi thời khắc của mình.

"...Nguyên liệu xịn không này."

"Cậu biết à?"

"Cái kia là bao bì đậu phụ nổi tiếng ở Kyoto... cái mác trên thùng các tông kia tôi cũng từng thấy ở nhà chính rồi."

"Nếu dùng ở nhà chính Higashikujo thì chắc chắn là đồ xịn rồi."

Nói rồi cô ấy gật đầu hài lòng, đóng sầm cửa tủ lạnh lại.

"Mà, không dùng đâu."

"............Hả?"

"Là bố tôi mà... A, có rồi. Quả nhiên là bố. Hiểu rõ tôi ghê."

Nói rồi Kiryu lục lọi ngăn kéo bếp, lấy ra thứ gì đó.

"...Cái gì đấy?"

"...Phải rồi. Tiện thể thì cậu chọn đi."

Nói rồi cô ấy bày ra một loạt tờ rơi pizza, sushi, ramen, mì soba... ơ kìa.

"Ê này, toàn là đồ ship không vậy!"

"Thì sao?"

"Không phải 『Thì sao?』! Cơm tối đâu, cơm tối ấy!"

"Thì đây còn gì."

"Thì đây cái gì... A, hay là thế này? Tiểu thư cũng muốn thử ăn đồ ăn nhanh cho biết mùi đời, kiểu thế hả?"

Ở nhà chắc ăn uống quản lý dinh dưỡng kỹ càng lắm, chắc chưa quen ăn đồ ăn nhanh. Nguyên liệu trong tủ hơi phí chút, nhưng cũng không hỏng ngay được, thôi thì thi thoảng cũng được, tôi nghĩ vậy và hỏi, thì cô ấy...

"--Không phải. Đơn giản là tôi không biết nấu ăn."

Cô ấy nghiêng đầu một cách dễ thương và tuyên bố xanh rờn. Thật luôn.

"...Không... không biết nấu á?"

"Ừ. Có cần thiết đâu. Nhà có giúp việc mà, để tôi nấu thì giao cho chuyên gia làm chẳng ngon hơn sao? Thế thì tôi đâu cần phải cố làm, cậu không thấy thế à?"

Không, 『Thấy thế à?』 cái gì. Mà đúng là lời đó cũng có lý... cơ mà thế thì đống nguyên liệu kia để làm gì... ơ, hửm?

"...Khoan, chờ chút. Này nhé? Chúng ta sắp sống chung hai người đúng không?"

"Đúng thế."

"Cô định tính chuyện ăn uống thế nào?"

"Ăn uống?"

Nói rồi cô ấy suy nghĩ một chút, sau đó Kiryu lộ vẻ mặt như vừa nhận ra điều gì.

"...Đừng bảo cậu định bắt tôi nấu nhé?"

"Không, tôi cũng không có ý định giao hết cho cô làm một mình đâu nhưng..."

Tôi cũng chưa nghĩ nhiều lắm... nhưng vẫn nghĩ là nên chia phiên trực nhật hay gì đó. Nhưng nghe lời vừa rồi thì, khoản nấu nướng là hủy diệt rồi.

"...Gì chứ. Cũng được mà? Đồ tiệm cũng ngon còn gì!"

====================

「Tôi không phủ nhận. Tôi không phủ nhận nhưng mà... tiện thể thì chuyện giặt giũ thế nào?」

「Tôi biết là cứ tống vào máy giặt thì nó sẽ sạch thôi.」

「Thế còn dọn dẹp?」

「Không dọn mỗi ngày cũng đâu có chết ai đâu chứ?」

「Còn chuyện chuẩn bị nước tắm...」

「...Nếu xem sách hướng dẫn thì chắc là làm được thôi nhỉ? Dù tôi chưa làm bao giờ.」

「...Thế đi mua sắm?」

「...Cỡ đó thì tôi làm được chứ. Không thì sao mà gọi đồ ăn giao tận nơi được.」

Mà, cũng đúng nhỉ. Đúng là vậy thật nhưng mà...

「Này cô? Lúc nãy, chẳng phải cô nói cái gì mà 『sẽ hoàn thành nghĩa vụ của người phối ngẫu』 sao?」

「...Đâu phải cứ làm việc nhà mới là nghĩa vụ của người phối ngẫu đâu chứ?」

Tuy nói vậy nhưng... Kiryu lảng tránh ánh mắt của tôi với vẻ khó xử. Mà, bắt làm những việc chưa từng làm bao giờ thì cũng khó thật.

「...Cơ mà, chế độ ăn uống của cô tệ thật đấy.」

「Vậy sao? Có nhiều món ngon lắm mà?」

「Phát ngôn chẳng giống tiểu thư chút nào. Toàn đồ ăn nhanh đấy?」

「Đồ ngon thì là ngon thôi? Với lại, cũng đâu cần thiết phải coi thường nó chỉ vì là đồ ăn nhanh chứ.」

「Tôi cũng đâu có coi thường... nhưng mà này? Ngày nào cũng gọi đồ ăn ngoài thì hại cả người lẫn ví đấy?」

「Chuyện ví tiền thì không cần lo nhưng mà... xem nào, giờ cũng có mấy loại cơm hộp giao tận nơi tốt cho sức khỏe mà?」

「...Thì đúng là có.」

Làm thế thì quản lý dinh dưỡng có thể hoàn hảo thật đấy nhưng... mà, đành chịu thôi.

「...Tôi mượn bếp một lát.」

「...Hả?」

「Tôi bảo là mượn bếp. Tôi sẽ nấu cơm tối.」

「Không, đây cũng là nhà cậu sống mà, nói mượn hay không thì... mà khoan, n-nấu á? Cậu nấu cơm tối sao?」

Mặc kệ Kiryu đang ngẩn người ra đó, tôi mở cửa tủ lạnh một lần nữa. Bên trong là đám nguyên liệu được xếp hàng ngay ngắn như muốn nói: 『Ồ? Cuối cùng cũng đến lượt bọn này diễn rồi sao?』.

「...Bồn rửa xịn thật đấy.」

Tiếp theo là cái bồn rửa bát được đánh bóng loáng. Không gian rộng rãi đến mức ba người cùng nấu cũng dư sức. Này này, có cái bếp thế này mà cứ gọi đồ ăn ngoài thì phí của giời lắm đấy.

「Cơ mà... với ngần này nguyên liệu thì làm được bữa tối thịnh soạn lắm đây.」

「V-Vậy sao? Tôi không biết mấy cái đó...」

Nghe Kiryu nói mà tôi buột miệng thở dài thườn thượt. Nấu ăn đi chứ. Tội nghiệp đống nguyên liệu quá!

「...Được rồi! Nấu ăn thôi.」

Nghe tôi nói, Kiryu đảo mắt liên hồi có vẻ hoảng hốt.

「S-Sao lại thế!? T-Tôi ăn đồ gọi về cũng được mà!」

「Không được. Trước mắt thì...」

Tôi nhìn quanh tủ lạnh một lượt. Hừm... nguyên liệu cao cấp thì có đấy, nhưng cứ làm món 『tủ』 kia cho quen tay vậy.

「Trước mắt thì, thái cái này ra đi.」

「Đ-Đã bảo là... ơ, đ-đậu phụ?」

「Món đậu phụ đó ngon cực đấy. Tôi cũng không muốn dùng cách này đâu nhưng... mà, đành chịu. À, dùng hai phần ba bìa đậu đó cắt thành khối vuông hai xăng-ti nhé.」

「...」

「Làm thử đi?」

「Ư-Ừm.」

Cô ấy rụt rè mở nắp hộp đậu phụ. Thấy Kiryu như vậy, tôi lấy một con dao làm bếp từ dưới bồn rửa ra, hướng cán dao về phía cô ấy. Kiryu cầm con dao bằng tay trái, nắm ngược cán dao rồi cứ thế hướng về phía miếng đậu phụ...

「...Ấy, chờ chút!」

「C-Cái gì!」

========================================

「Đừng có chĩa mũi dao về phía này! Cô đang nghĩ cái quái gì thế hả!」

「Đ-Đã bảo là, cái gì mới được chứ!?」

「Cô là sát nhân sắp gây ra vụ án giết người man rợ đấy à! Cách cầm dao không phải như thế! Mà nói đúng hơn, ít nhất cũng phải biết cách cầm dao chứ! Chẳng lẽ cô không có tiết thực hành nấu ăn ở trường sao!」

Lần đầu tiên tôi thấy có đứa định nấu ăn mà cầm dao kiểu cầm ngược như thế đấy!

「Cô cấm có đụng vào đồ sắc nhọn cho tôi! Trước mắt thì đi vo gạo đi!」

「H-Hiểu rồi!」

「...Tiện thể nói trước nhé? Bảo là vo gạo nhưng đừng có diễn mấy trò tấu hài kiểu cũ rích như dùng xà phòng để vo đấy nhé?」

「Cậu đừng có coi thường tôi! Cỡ đó thì tôi biết chứ!!」

「Thật không?」

「Đương nhiên rồi!」

Nói rồi, cô ấy ưỡn ngực tự tin.

「Tôi sẽ vo bằng máy giặt!」

「...」

「...」

「...Trước mắt thì, cô cứ ngồi yên đó đi. Nhé?」

「...Vâng.」

Kiryu trông có vẻ ỉu xìu. Thấy tôi nhìn mình bằng ánh mắt như ông nội nhìn cháu gái, cô ấy buông thõng vai ngồi xuống ghế. Được rồi, nấu tiếp thôi!

Đầu tiên, cắt đậu phụ thành khối vuông hai xăng-ti, cho vào lò vi sóng quay khoảng hai phút. Làm thế này để chắt nước cho nhanh.

Thái thịt lợn, thịt xông khói và hành tây đã lấy từ tủ lạnh ra, ném vào cái nồi đã láng bơ sẵn. Trong lúc đó thì vo gạo, cho vào nồi cơm điện. Kiểm tra thấy thịt đổi màu thì rưới thêm chút nước tương.

「...Này?」

「Gì thế? Cô tiểu thư không biết nấu ăn.」

「...Trong suốt cuộc đời tôi, đây là lần đầu tiên bị khích bác mà thấy 『cay』 nhất đấy... ư ư ư... nhục nhã quá...」

「Sao? Định than vãn à?」

「K-Không phải! Chuyện đó... cậu định làm món gì thế?」

「Làm xong rồi biết, nhé?」

「Làm xong rồi biết cái gì... chờ đã, n-này cậu, cái đó!?」

「Đừng có lo. À quên, cô có ghét món gì không?」

「K-Không có, nhưng mà...」

Vừa nói, Kiryu vừa cất giọng bất an nhìn vật thể tôi đang cầm trên tay. Thứ được chọn là một lon cà chua nguyên quả.

「...Được rồi.」

Cho cà chua hộp và cốt súp vào, nêm nếm với tương ớt Đậu ban, muối, hạt tiêu, cuối cùng làm sánh lại bằng bột năng... xong, hoàn thành. Vừa khéo cơm cũng chín tới.

「Mượn cái đĩa nhé.」

「Ư-Ừm.」

Tôi múc ào một đống ra đĩa lớn rồi đưa đến trước mặt Kiryu. Đàn ông nấu ăn thì phải thế này chứ!

「...Cái gì? Cái gì đây?」

「Mapo Tofu kiểu Ý.」

「...Mapo Tofu kiểu Ý?」

「Ừ. Nguyên liệu với công sức chẳng tốn bao nhiêu nên làm nhanh lắm. Ăn đi cho nóng.」

Tôi đặt bát cơm đã xới xuống trước mặt Kiryu. Cô ấy do dự chưa dám đụng đũa (Gì thế? Thất lễ quá đấy?), nhưng rồi như đã quyết tâm, cô ấy đưa thìa Mapo Tofu kiểu Ý lên miệng.

「...Ư!? Cái gì thế này!? Ngon quá đi mất!!」

「...Đúng không?」

Thấy Kiryu cười tươi rói, tôi cũng mỉm cười theo. Món Mapo Tofu kiểu Ý này tuy cách làm đơn giản nhưng hương vị cũng khá ra trò đấy. Nhất định phải thử một lần nhé.

「...Cơ mà, bất ngờ thật đấy. Cậu biết nấu ăn sao?」

「Cỡ này thì chưa gọi là biết nấu ăn đâu.」

「Vậy sao? Tôi thấy ngon lắm rồi mà...」

「Như cô biết đấy, nhà tôi là doanh nghiệp nhỏ lẻ mà. Bố tôi là giám đốc, mẹ thì là nhân viên kế toán... nói chung là cả hai đều đi làm. Tuy cũng sắp xếp được thời gian nhưng chuyện mẹ vắng nhà cũng xảy ra thường xuyên. Những lúc đó tôi thường nấu luôn phần cho cả em gái. Không tự nấu thì chẳng có cơm mà ăn.」

「Nếu không có cơm thì gọi đồ về là được mà.」

「...Tiện thể thì cũng không có tiền luôn.」

Cô là Marie Antoinette ở đâu lạc vào đây thế. À, phải rồi. Là tiểu thư Ayane của nhà Kiryu.

「Mà khoan, cậu có em gái à?」

「Kém tôi một tuổi. Tên là Akane.」

「Ra vậy. Học sinh cấp ba hả?」

「Ừ. Nó đang ở trọ tại nhà chính Higashikujo, đi học trường cấp ba ở đằng Kyoto ấy.」

「...Chẳng lẽ là do hoàn cảnh gia đình phức tạp?」

Thấy Kiryu thoáng lộ vẻ mặt 『lấn cấn』, tôi cười xua tay bảo 『Không phải, không phải』.

「Không phải thế đâu. Con bé là vận động viên bóng rổ ấy mà. Nó bảo 『Trường mạnh thì mới phát triển được』 nên đi du học bóng rổ ở Kyoto rồi.」

「Cái đó mà gọi là du học á?」

「Ai biết. Mà, chuyện của Akane để sau đi. Ăn nhanh lên. Nguội bây giờ?」

Nghe vậy, Kiryu tiếp tục đưa đũa. Ăn được một lúc, cô ấy buột miệng lẩm bẩm.

「Ừm... nhưng mà, ngon thật đấy.」

「Thì món tủ tôi nấu từ bé mà lị. Ryoko với Tomomi cũng thích món này lắm.」

「Vậy sao?」

「Tomomi ở câu lạc bộ bóng rổ, vận động nhiều mà. Đến giờ nó vẫn hay ồn ào kiểu 『Hiroyuki~. Đói quá~』 rồi tạt qua nhà tôi bắt làm món này đấy.」

「Cả Kamo-san nữa à?」

「Mấy lúc đó thì thường là Ryoko cũng đi cùng. Nghe bảo là 『hương vị thi thoảng lại muốn ăn』.」

「Bất ngờ thật... Kamo-san trông có vẻ giỏi nấu ăn mà.」

「Giờ thì Ryoko nấu ngon hơn tôi rồi đấy. Nhưng mà nhỏ đó hậu đậu lắm.」

「...Nói thế này có hơi thất lễ, nhưng tôi cảm giác là tôi hiểu được. Cậu ấy trông không được khéo léo cho lắm nhỉ.」

「Đúng đúng. Nhà Ryoko với nhà Tomomi bố mẹ cũng đều đi làm cả, nên tính ra tôi nấu cho tận bốn người ăn đấy. Nhưng chỉ đến tầm tiểu học lớp lớn thôi.」

Từ đó về sau, Ryoko với sự nỗ lực thật thà đã vượt qua tôi cái vèo, giờ tôi vẫn thường xuyên được cô ấy chiêu đãi món tự làm. Còn Tomomi? Nhỏ đó thì bỏ đi. Món ăn của nhỏ đó chỉ có thể coi là sự sỉ nhục đối với nguyên liệu.

「Ra vậy... thế thì, đây là hương vị mà bạn thuở nhỏ của cậu yêu thích nhỉ.」

「Yêu hay không thì chưa biết... nhưng mà chắc là vị tụi nó thích. Còn cô?」

「Ừm. Rất ngon.」

「Đúng không? Đồ hàng quán do đầu bếp chuyên nghiệp làm thì ngon thật đấy, nhưng độ ấm nóng thì khác hẳn chứ, đồ vừa mới làm xong mà.」

「...Đúng thật. Đây là hương vị mà đồ quay lò vi sóng không thể nào có được.」

「Thế nên từ giờ cô cũng nấu ăn đi nhé.」

「...Cậu không nấu cho tôi sao?」

「Tôi không có nhiều món tủ thế đâu. Với lại, lớn tướng thế rồi mà không biết nấu lấy một món thì cô đơn quá đấy.」

「...Đó là phân biệt giới tính à? Phụ nữ thì phải học nấu ăn sao?」

「Ngốc à. Cái gì cũng thế thôi... làm được thì vẫn tốt hơn là không làm được chứ. Cái đó thì đàn ông hay phụ nữ đâu có liên quan. Chẳng phải cô đã nỗ lực cả trong học tập lẫn thể thao sao? Vậy thì, thử nỗ lực cả trong nấu ăn xem?」

Nghe tôi nói, Kiryu tròn mắt ngạc nhiên. Gì thế?

「Không... đúng vậy. Quả thực đúng như cậu nói.」

「Ừ, cô hiểu cho là tốt rồi.」

「Đúng là trong cuộc đời tôi có thể không cần thiết thật... nhưng mà phải rồi, làm được vẫn tốt hơn là không làm được nhỉ. Phufufu, cảm ơn cậu! Vậy thì, nấu ăn sẽ chia theo ca trực nhé!」

Nói rồi, cô ấy vẫn cầm đôi đũa, giơ tay lên hô "Ồ" một tiếng nhẹ nhàng.

「...Nh-Nhưng mà.」

Sau đó, cô ấy liếc nhìn tôi với vẻ ngại ngùng.

「...C-Cái đó... ban đầu có thể tôi sẽ thất bại đấy.」

Dạy tôi đàng hoàng nhé? Cô ấy muốn nói vậy.

「...Ờ, ờm.」

Kiryu lúc nói câu đó, đôi má ửng hồng vì xấu hổ... nói ngắn gọn thì trông đáng yêu vãi chưởng.

「Phufufu! Cảm ơn cậu, Higashikujo-kun!」

Nhắc mới nhớ, đây là lần đầu tiên cô ấy gọi tên mình nhỉ.

Biểu cảm thay đổi hoàn toàn so với lúc nãy, nụ cười rạng rỡ như hoa nở khiến tôi ngẩn ngơ, cái đầu đình công không chịu hoạt động cứ lởn vởn suy nghĩ ấy.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!