Tôi có hôn thê, nhưng nhỏ lại là "Nữ phản diện" khét tiếng ở trường, phải làm sao đây chứ!?!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sổ Tay Thuật Sư

(Đang ra)

Sổ Tay Thuật Sư

听日

Một kẻ tử tù khao khát vượt ngục. Một nữ sinh nghèo muốn đổi đời.

0 0

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

(Đang ra)

Lỡ tay tạo ra tổ chức hắc ám

시베허스

Nghĩa là, tôi lỡ tạo ra một tổ chức hắc ám mất rồi...

75 0

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

(Đang ra)

Dù tôi chỉ là nhân vật quần chúng trong cái thế giới này, tôi vẫn sẽ trở thành người mạnh nhất nếu tôi trở thành "THẰNG NGHIỆN"

Nanashi Nanami

Thế giới này không còn là trò chơi nữa. Nó là một thực tại hữu hình, một thực tế vững chãi và không thể phủ nhận.

70 163

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

83 1767

Vào Đông Tái Hiện

(Đang ra)

Vào Đông Tái Hiện

Tuyết Lê Đôn Trà

Đây là một câu chuyện tuổi trẻ có chút ấm áp, có chút kinh dị, có chút lãng mạn, xảy ra trên một hòn đảo vào mùa đông, giữa một nhóm thiếu niên nam nữ.

366 5925

Tập 1 - Chương 1: Vợ chưa cưới là 『Nữ phản diện』…… thật hả?

Chương 1: Vợ chưa cưới là 『Nữ phản diện』…… thật hả?

"Chào buổi sáng, Hiroyuki-chan. Một buổi sáng tốt lành nhỉ~"

"…… Chào, Ryoko. Cậu năng động thật đấy. Mới sáng thứ Hai."

"Thế hả? Ehehe~"

Vốn dĩ sáng thứ Hai đã u ám, cộng thêm chuyện "đó" hôm thứ Bảy khiến tôi trải qua một ngày Chủ Nhật ảm đạm, nên nụ cười của cô bạn thuở nhỏ Kamo Ryoko đang đợi trước nhà có phần hơi chói chang quá mức đối với tôi.

"Ủa? Sao thế? Hiroyuki-chan không khỏe à?"

"…… Vậy sao? Chuyện thường ngày vào thứ Hai mà."

"Ưm……? Thế à? Đúng là Hiroyuki-chan thường không khỏe vào thứ Hai, nhưng hôm nay tớ cảm giác cậu còn ỉu xìu hơn mọi khi."

"…… Quả không hổ danh."

Bạn thuở nhỏ nhà ngay bên cạnh, quả nhiên là hiểu rõ tôi.

"Thì…… cũng có chút chuyện ấy mà. Hơi bị suy sụp tinh thần một chút."

"Vậy sao? Nếu là chuyện đó thì tớ có thể nghe cậu tâm sự đấy?"

"À…… cũng được. Tớ cũng đang muốn có người nghe đây. Có điều――"

"Chào buổi saaaáng! Hiroyuki, Ryoko!"

"――Vừa khéo. Giải thích luôn cho con ngốc kia một thể."

"H, Hiroyuki-chan! Không được gọi Tomomi-chan là ngốc đâu!"

"Hửm? Sao thế?"

Lướt chiếc xe đạp đến một cách điệu nghệ, cô bạn thuở nhỏ còn lại của tôi, Suzuki Tomomi, phanh cái "kít" lại, rồi ngơ ngác nhìn về phía này.

"Không có gì. Chỉ là thấy cậu mới sáng ra đã tăng động quá thôi."

"Ây dà ngại ghê~. Mà sao Hiroyuki sáng ra đã làm cái mặt đưa đám thế kia~. Được đi học mỗi sáng cùng hai mỹ thiếu nữ thế này mà là kẻ hạnh phúc không biết hưởng, làm cái bản mặt ủ rũ gì không biết!"

Nói rồi Tomomi vỗ bành bạch vào lưng tôi. Đau đấy!

"Ai là mỹ thiếu nữ cơ, ai hả. Nhượng bộ trăm bước thì tớ công nhận Ryoko, chứ cậu thì làm gì có yếu tố mỹ thiếu nữ nào."

"Cái gì cơ! Ryoko là mỹ thiếu nữ thì tớ công nhận! Nhưng tớ cũng là mỹ thiếu nữ chứ bộ! Nhìn thế này thôi chứ tớ nổi tiếng lắm đấy nhé!"

"Với con gái chứ gì."

Nếu Ryoko thuộc kiểu con gái nhỏ nhắn như động vật nhỏ khiến người ta muốn che chở, thì Tomomi hoàn toàn ngược lại. Là át chủ bài của câu lạc bộ bóng rổ nữ, với phong cách ăn mặc và lời nói tomboy, cộng thêm mái tóc cắt ngắn, cô nàng rất được hâm mộ theo kiểu Takarazuka. Chà, tôi công nhận là đường nét khuôn mặt cô ấy rất đẹp, nhưng không phải kiểu "mỹ thiếu nữ".

"H, Hiroyuki-chan với Tomomi-chan thôi đi…… v, với lại Tomomi-chan? Hiroyuki-chan nếu chỉn chu lại thì cũng đẹp trai lắm đó……"

"Đẹp trai? Hưm…… chà, nếu Hiroyuki chịu sửa cái kiểu tóc lòa xòa kia đi thì trông cũng đỡ hơn đấy…… nhưng đẹp trai hay không thì là chuyện khác chứ?"

"Th, thật là! Tomomi-chan này!"

"Mà, điểm tốt của Hiroyuki đâu phải ở khuôn mặt đâu! Thế là được rồi! Nhỉ, Hiroyuki!"

"Sao cũng được. Quan trọng hơn là hai cậu này. Tớ có chuyện muốn nói."

"Chuyện gì? Sao thế Hiroyuki-chan?"

"Tin tốt? Hay tin xấu?"

"Tin xấu. Đối với tớ là thế."

Hơn nữa còn là cấp độ lớn nhất trong lịch sử. Thấy tôi nói vậy, cả hai nín thở, tôi bèn tiếp lời.

"Tớ ấy mà? ――Có vợ chưa cưới rồi."

Sáng thứ Hai, một tiếng hét thất thanh vang vọng cả khu phố.

◇◆◇

"…… Này, Hiroyuki? Ông bác vẫn còn ở nhà chứ?"

"Bố tớ á? Chắc vẫn ở nhà thôi…… sao thế?"

Nghĩ rằng đứng trước cửa nhà nói chuyện mãi cũng không tiện, nên tôi kể chuyện hôm thứ Bảy trên đường đi học. Tomomi sau khi mặt xanh, rồi đỏ, rồi trắng bệch, cuối cùng lại đỏ bừng lên, cô nàng dừng chiếc xe đạp đang dắt lại, quay sang nhìn tôi và cười tươi rói.

"――Để tớ đi đấm vào mặt ổng một phát."

Một nụ cười tỏa nắng kèm ngón cái giơ lên…… không phải!

"Này, khoan, cậu nói cái gì thế hả!"

"Đ, đúng đó, Tomomi-chan! Cậu nói gì vậy!"

"Gì là sao…… ủa? Tớ bị lạ hả, cái này ấy?"

"Không, ai nghĩ cũng thấy cậu lạ hết á!"

Bạo lực vừa thôi!

"Đúng đó! Cậu nói gì vậy Tomomi-chan! Đấm thì không được đấm vào mặt mà phải đấm vào bụng chứ!"

"…… Dạ?"

R, Ryoko? Đến cả cậu cũng nói cái gì thế?

"À…… quả không hổ danh Ryoko. Đấm mặt để lại vết bầm nhỉ?"

"Đúng rồi đó!"

"Đúng rồi cái khỉ gì! Hai người nói cái gì thế hả!"

Tôi sốc thật sự. Sốc ở chỗ, Tomomi thì không nói làm gì, nhưng đến cả Ryoko vốn hiền lành cũng thốt ra mấy lời như thế.

"Nói cái gì là sao…… cậu mới là người đang nói cái gì đấy! Cái này rõ ràng là buôn người còn gì! Thời đại Nhật Bản hiện đại hòa bình mà chuyện này được phép xảy ra sao, cái kiểu này ấy!"

"Đúng đó Hiroyuki-chan! Vốn dĩ tại sao Hiroyuki-chan lại chấp nhận dễ dàng như thế chứ! Sao hả? Cô vợ chưa cưới đó dễ thương đến thế cơ à!?"

"Không phải thế. Không phải thế nhưng mà……"

Nói sao nhỉ? Tôi cũng đã suy nghĩ nát óc cả ngày Chủ Nhật rồi. Nhưng mà?

"…… Nhà tớ làm công ty, đúng không?"

"Ừ! Đó là nguồn gốc của mọi tội lỗi nhỉ!"

"Đừng gọi là nguồn gốc tội lỗi chứ, Ryoko. Mà, làm công ty nghĩa là có thuê nhân viên đúng không? Công ty nhỏ thôi…… nhìn xem, tớ cũng được mọi người cưng chiều, các cậu biết mà? Đừng nói là hai cậu không được chăm sóc nhé?"

"Cái đó thì……"

"Đúng là vậy nhưng……"

Công ty của bố vì nhỏ nên, nói sao nhỉ, không khí rất gia đình. Những chuyến du lịch công ty, không chỉ tôi mà cả hai cô bạn thuở nhỏ là Ryoko và Tomomi cũng thường được dắt theo, và được các nhân viên cưng chiều hết mực. Chà, con trai như tôi nói thì hơi kỳ, nhưng bố tôi tuy không có tài kinh doanh nhưng chắc là được lòng người.

"Chú Toku mới sinh em bé, con gái cô Yamagishi năm sau vào đại học rồi đúng không? Trong hoàn cảnh đó mà công ty bố phá sản thì, nhỉ?"

Nhà tôi cũng sẽ khổ sở lắm. Chà, nghe chuyện hôm qua thì dòng chính nhà tôi có vẻ là danh gia vọng tộc, biết đâu sẽ có viện trợ gì đó…… nhưng dù vậy, chắc cũng không phải chuyện một sớm một chiều đâu.

"…… Thế nên, tớ nghĩ tớ chịu đựng là tốt nhất."

"……"

"……"

"…… Sao thế? Đừng có làm mặt buồn rười rượi thế chứ."

"…… Buồn chứ sao không, đồ ngốc. Tại vì…… thật là! Hiroyuki đồ ngốc!"

"Này, bảo ngốc là hơi quá đáng đấy?"

"Tớ cũng thấy thế đấy? Chuyện Hiroyuki-chan chịu đựng vì mọi người rất đáng nể và ngầu lắm…… nhưng mà, quả nhiên là ngốc thật, Hiroyuki-chan à!"

Chà, đúng thế thật. Tôi cũng thấy mình ngốc mà.

"Với lại…… nhỉ?"

"Ừ…… đúng không?"

"Chuyện này, tình hình khá căng đấy chứ, Ryoko?"

"Quá căng luôn ấy…… thú thật là ngoài dự tính của tớ……"

"…… Làm sao đây?"

"…… Nói với Akemi-chan không? Cậu ấy có thể giúp được đấy."

"Hả…… ừ thì cũng đáng tin cậy thật…… nhưng Akemi mà xuất hiện thì thế nào cũng nói như kiểu bắt được thóp cho xem~"

"…… Cũng đúng ha~"

"Này, sao lại lôi Akemi vào đây?"

Akemi là con gái một của dòng chính nhà Higashikujo, bạn cùng lớp của chúng tôi. Cậu ấy hay đến nhà tôi chơi, đương nhiên cũng quen biết Ryoko và Tomomi nhưng mà……

"Không có gì đâu, Hiroyuki-chan."

"Ừ, không có gì đâu, Hiroyuki."

"…… Chắc chắn là có gì rồi."

"Không có mà. Quan trọng hơn là, Hiroyuki? Vợ chưa cưới mà cậu nói ấy."

"――Chờ chút được không? Higashikujo Hiroyuki-kun."

Bất chợt.

Mải nói chuyện nên không để ý, tôi đã đến cổng trường từ lúc nào, và có một giọng nói cất lên gọi tôi. Khi tôi hướng mắt về phía đó, ở đó là.

"――Cho tôi chút thời gian được không? Hay đúng hơn là, dù không được thì cũng phải tạo ra thời gian cho tôi chứ nhỉ?"

Vợ chưa cưới của tôi, Kiryu Ayane, đang đứng khoanh tay đầy vẻ bực bội.

========================================

◇◆◇

Trường cấp ba tư thục Ten'eikan mà tôi đang theo học là một trường chuyên có trình độ "kha khá". Nói đến sau trường học của một trường chuyên như thế này, thì không phải là nơi đám bất hảo tụ tập hút thuốc, hay nơi để dằn mặt kiểu "Mày, tan học ra sau trường gặp tao", mà ví dụ như là nơi người ta hướng đến với trái tim đập thình thịch khi tìm thấy lá thư có hình trái tim trong ngăn bàn hay tủ giày, chà, là "địa điểm tỏ tình" nổi tiếng đấy.

"…… Cậu cũng nghe rồi đúng không?"

…… Đáng lẽ phải là thế mới đúng chứ~.

"…… Cũng tàm tạm."

Mà này, tôi với Kiryu là lần đầu gặp mặt đúng không? Thế mà cái thái độ bề trên chết tiệt này là sao. Quả không hổ danh, 『Nữ phản diện』.

"…… Vậy thì nói chuyện nhanh thôi. Từ giờ tôi và cậu là 『Vợ chồng chưa cưới』. Mong được giúp đỡ."

Trước mặt tôi, cô nàng mỹ thiếu nữ vừa nói vừa dùng ngón trỏ tay phải đang khoanh lại gõ nhịp nhàng lên bắp tay trái. Không thể nào coi đây là "lời tỏ tình" được, và thái độ thì chắc chắn chẳng có tí gì gọi là khiêm nhường kiểu "mong được giúp đỡ" cả, cô gái đó chính là học sinh lớp 2-2 trường cấp ba tư thục Ten'eikan, Kiryu Ayane.

Trong số học sinh năm hai trường Ten'eikan tôi đang học―― không, phải nói là nổi tiếng toàn trường vì là một mỹ thiếu nữ tuyệt trần. Hơn nữa, nhà giàu, học giỏi, thể thao vạn năng, cứ như một tiểu thư hoàn hảo bước ra từ anime, manga hay Light Novel vậy. Một tiểu thư hoàn hảo, thế nhưng.

"Có nghe không đấy? Hay là tai bị điếc rồi? Cái thứ gắn hai bên mặt kia là đồ trang trí hay gì thế? Trả lời một tiếng xem nào?"

Như các bạn thấy đấy, miệng lưỡi và tính cách thì chà, tệ hại đến mức hủy diệt. Cái biệt danh 『Nữ phản diện』 được gán cho quả là danh bất hư truyền.

"…… Xin lỗi. Không phải không trả lời được mà là tôi cũng đang ngạc nhiên đây. Tự nhiên có vợ chưa cưới cơ mà? Không hoảng mới lạ chứ?"

Tôi giơ hai tay lên làm động tác đầu hàng. Thấy tôi như vậy, Kiryu thở dài thườn thượt.

"…… Cũng phải. Mà, thú thật là khi nghe 'Có hôn ước. Lại còn cùng trường', tôi đã có dự cảm chẳng lành rồi."

"Dự cảm chẳng lành?"

"Cậu là dòng phân gia của Higashikujo đúng không? Khoảnh khắc nghe nói có hôn ước ở trường này, hình ảnh cậu đã hiện lên trong đầu tôi rồi."

"…… Thế hả?"

Tôi ở trường đâu có phải nhân vật nổi bật gì đâu. Như để trả lời thắc mắc của tôi, Kiryu ném cho tôi ánh mắt có chút khinh miệt rồi hừ mũi một cái.

"Đừng có hiểu lầm nhé? Không phải tôi để ý đến 'cậu' đâu. Cái tôi nhìn là 'Higashikujo' kia."

"…… Khác nhau hả, cái đó?"

"Đương nhiên rồi. Tôi chẳng có mảy may hứng thú với cá nhân cậu…… nhưng nhà Higashikujo là danh gia vọng tộc có liên hệ với Ngũ Nhiếp Gia từ xưa đúng không. Để bù đắp cho 'điểm yếu' của nhà tôi thì đây là mối lương duyên không gì bằng."

Nói rồi, Kiryu lườm tôi đầy vẻ cay cú. Sợ thế.

"…… Nếu là lương duyên thì tốt rồi còn gì."

Khoảnh khắc đó, tôi cảm giác như nhìn thấy ảo ảnh một con mèo đang xù hết lông lên vì tức giận sau lưng Kiryu. Nhưng cũng chỉ trong thoáng chốc, Kiryu thở dài thườn thượt, để lộ vẻ cam chịu.

"…… Phải rồi. Nếu nói là 『Lương duyên』 thì đúng là 『Lương duyên』 thật."

"…… Cách nói chuyện nghe có hàm ý gì đó nhỉ? Sao thế? Có gì muốn nói thì tôi nghe đây?"

"Điều muốn nói thì nhiều như núi ấy. Nhưng mà…… nói với cậu thì có ích gì chứ? Giờ có nói cũng chẳng thay đổi được gì…… thôi được rồi, nói chuyện mang tính xây dựng hơn chút đi. Tan học cậu rảnh không?"

"…… Rảnh."

"Vậy đi cùng tôi một chút được không? Bố tôi đã chuẩn bị nhà mới cho chúng ta sống rồi."

"…… Nhà mới á?"

"…… Ông ấy hăng hái lắm. Bảo là vì ngày này mà đã xí được một căn hộ mới xây gần trường."

Nói rồi Kiryu lại rũ vai, thở dài thêm lần nữa.

"Chuẩn bị chu đáo quá nhỉ."

"…… Tôi đã thấy lạ rồi. Tự nhiên lại bắt tôi phải vào học ở Ten'eikan. Hóa ra là nhắm đến cái này à, bố tôi ấy."

"…… Nhắc mới nhớ, hình như cô xuất thân từ trường nữ sinh tư thục đúng không?"

Hồi đầu chuyện đó cũng thành chủ đề bàn tán xôn xao lắm. Rằng có một 'Tiểu thư xuất thân từ St. Helena' nhập học.

"Đúng vậy. Lúc nào cũng nói 'Việc học hỏi cuộc sống của thường dân cũng quan trọng. Tiểu thư được nuôi trong lồng kính thì chẳng làm được tích sự gì', thế mà…… căn hộ ông ấy mua chẳng phải ở ngay gần trường sao…… Bị lừa rồi…… hừ!"

Hình ảnh Kiryu nghiến răng ken két trông hơi đáng sợ. Khổ nỗi, vì là mỹ thiếu nữ nên trông càng đáng sợ hơn. Nhưng cũng chỉ một thoáng, Kiryu thở hắt ra một hơi dài "Hàaaa".

"…… Mà, chuyện là thế đấy, nên tan học cậu để trống lịch giùm nhé? Tôi sẽ đến đón, tại lớp cậu."

"Quyền từ chối thì sao?"

"Không có đâu."

"…… Ngang ngược thế?"

"…… Tiếc là tôi cũng không có quyền đó nên cậu thông cảm giùm. Tôi còn phải hướng dẫn nhà cửa nữa, đi cùng nhau đi."

"…… Tôi tự đi một mình được mà?"

"Cậu biết chỗ không? Sau này giải thích lại mất công hai lần. Vậy nhé, hẹn gặp sau giờ học."

Vẫy tay hờ hững, Kiryu quay trở lại tòa nhà trường học. Nhìn theo bóng lưng cô ấy.

"…… Có ổn không đây trời?"

Tôi không thể kìm nén được cảm giác bất an len lỏi về cuộc sống sau này.

◇◆◇

"…… Vất vả rồi, Hiroyuki. Ổn không đấy?"

Như mọi khi, khi tôi vừa ngồi xuống chỗ ngồi "best grid" (vị trí đẹp nhất) ở cuối lớp cạnh cửa sổ, có tiếng gọi cất lên.

Quay mặt sang, tôi thấy khuôn mặt đầy vẻ lo lắng của Tomomi.

"…… Mệt lắm. Thật sự."

"…… Xin chia buồn."

"Ừ."

"Thế rồi…… hỏi cái này cũng hơi kỳ nhưng mà…… vợ chưa cưới của Hiroyuki là..."

"Như cậu đoán đấy."

"…… Là 『Nữ phản diện』 hả…… Này, Hiroyuki? Hay là vẫn nên đấm ông bác một phát nhỉ?"

"…… Xin kiếu."

Dù sao tôi cũng không muốn biến bạn thuở nhỏ thành tội phạm. Thà rằng đấm ông bố mà không bị truy cứu trách nhiệm thì tôi làm ngay. Thấy tôi rũ vai xuống, Tomomi lo lắng hỏi han.

"…… Trông cậu mệt mỏi thật đấy nhỉ? Bị nói gì à? Cụ thể kiểu như 'Tại sao tôi lại phải cưới đứa mờ nhạt như cậu!!' chẳng hạn."

"À……"

…… Nói thì cũng có bị nói, nhưng mà……

"…… Cũng không hẳn là thế? Ít nhất thì cũng không bị coi thường đến mức đó đâu."

Ngược lại câu nói vừa rồi của cậu còn tàn nhẫn hơn đấy. Gì mà đứa mờ nhạt chứ. Thấy tôi lườm, Tomomi cũng lườm lại.

"…… Thật không đấy? Vì là 'cái cô' Kiryu đó cơ mà? Kiểu gì chẳng nói: 'Thường dân như cậu làm sao xứng với tôi được hả!? Ohohoho!', nghe giống giọng cổ lắm mà?"

"…… Cũng đúng."

Hình tượng đúng là kiểu thế thật…… nhưng mà, sao nhỉ, bất ngờ là không đến mức đó, hay là……

"…… Chắc là không bị nói nặng đến thế đâu, nhỉ?"

"……"

"Tomomi?"

"…… Không lẽ, cậu được Kiryu-san để ý rồi hả, Hiroyuki?"

"Tớ không nghĩ thế đâu…… mà, chắc là từ giờ mới biết được?"

Nói rồi tôi gục xuống bàn. Dù sao thì cũng mệt rồi. Xin lỗi nhưng tiết một cho phép tôi tự nghỉ nhé. Phải hồi phục thể lực chứ nhỉ?

"À…… Hiroyuki? Có tin tốt và tin xấu đây."

"…… Nói thẳng ra là tớ chẳng muốn nghe tin nào cả…… tin xấu là gì?"

"Tiết một là thể dục. Học chung với lớp 4."

"…… Đùa hả."

"Thật."

"…… Tin tốt?"

"Thể dục học bóng rổ."

"Cái đó cũng chẳng phải tin tốt lắm đâu."

Không, tôi thích bóng rổ mà? Nhưng chơi trong tình trạng này thì thú thật là oải lắm. Có vẻ thái độ của tôi làm Tomomi ngứa mắt, cô nàng làm mặt khó chịu.

"…… Gì chứ, Hiroyuki đồ ngốc. Bóng rổ là môn tủ của cậu còn gì? Ít ra cũng chơi hết mình đi chứ."

"Rồi rồi."

"Với lại…… Hiroyuki, cậu ra khỏi lớp nhanh thì tốt hơn đấy?"

"Tại sao?"

"Nếu Hiroyuki thấy ổn thì thôi…… nhưng con gái sắp thay đồ ở đây đấy? Của tớ thì không sao…… nhưng của mấy bạn khác thì không ổn đâu nhỉ?"

Nhìn nụ cười nham hiểm của Tomomi, tôi hoảng hốt nhìn quanh. Rõ ràng tôi đâu có nói chuyện lâu lắm đâu, thế mà nhận ra thì xung quanh toàn là con gái.

"…… Không được chào đón hả?"

"Chính xác. Tập bóng rổ ở nhà thể chất nhé."

Nghe tiếng Tomomi vọng lại sau lưng, tôi vội vàng lao ra khỏi lớp. Trong lớp vang lên tiếng cười đùa. Nghe giọng to nhất là của Tomomi thì chắc là đang bàn tán sôi nổi về tôi rồi. Cảm giác hơi bị gài bẫy một chút nhưng mà……

"…… Mà, là Tomomi thì chịu thôi."

Dính vào Tomomi thì đành chịu vậy.

◇◆◇

"…… Ồ, Hiroyuki! Đến muộn thế!"

Vừa đến nhà thể chất, Tanaka, bạn cùng lớp 3, cất tiếng gọi. Tanaka đang cười toe toét thân thiện, nhưng tôi ném cho cậu ta một cái nhìn chán nản.

"…… Nếu đi thì ới tớ một tiếng chứ."

"Thấy cậu đang nói chuyện vui vẻ với Suzuki, tớ nghĩ làm phiền thì ngại quá nên thôi."

"Thật là…… phiền cái gì mà phiền."

"Quan trọng hơn nè Hiroyuki, giờ đang có chuyện hay lắm."

"Chuyện hay?"

"Lớp 4 có thằng Sajima đúng không?"

"Sajima? Bên câu lạc bộ bóng rổ á?"

"Ừ. Thằng Sajima đó với thằng Fujita lớp mình cùng thích một em lớp dưới. Đụng hàng chan chát luôn."

"Rồi sao?"

"Thế nên quyết định là sẽ tỏ tình với em ấy…… nhưng lại cãi nhau xem ai tỏ tình trước. Thế là tiện thể quyết đấu bóng rổ luôn."

"Thế thì Fujita bất lợi quá còn gì? Sajima là ứng cử viên đội trưởng đội bóng rổ nhiệm kỳ tới đấy? Thắng sao nổi."

"Đúng. Thế nên giờ Fujita đang tập hợp những người tình nguyện. Có cả phần thưởng cho MVP nữa đấy."

"Phần thưởng?"

"Vé xem phim miễn phí. Cái phim mới ra rạp gần đây ấy."

"À, cái bom tấn Hollywood đó hả."

"Nó đó! Sao hả? Hiroyuki cũng làm một chân không? Cậu giỏi bóng rổ mà?"

…… Không nhé? Tớ cũng hiểu cảm giác của Fujita mà? Hiểu thì hiểu nhưng mà? Tại sao tớ, cái đứa đang gặp rắc rối với cái thứ ngoại cỡ gọi là 『Vợ chưa cưới』 đây, lại phải đi lo chuyện tình duyên của người khác chứ? Lại còn vé xem phim miễn phí nữa.

"Phim ảnh à…… tớ cũng chẳng hứng thú mấ……"

"Chốt đơn!"

Lúc đó, bất ngờ có giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau. Sao cũng được nhưng đừng có hét to bên tai thế chứ. Đau tai quá!

"…… Tomomi."

"Gì hả? Nào, Hiroyuki cũng tham gia đi! Fujita~! Bọn này cũng tham gia!"

Nói rồi chẳng thèm nghe tôi trả lời, Tomomi cứ thế lôi xềnh xệch tôi đi.

"Hiroyuki, cả cậu cũng tham gia hả! Lại còn cả Suzuki nữa! Tốt rồi, thế này coi như bên mình thắng chắc!"

Lúc nãy còn làm cái mặt như sắp ra trận đường cùng, giờ mặt Fujita bỗng tươi tỉnh hẳn lên. Đúng là cái thằng thực dụng.

"Này, Fujita! Mày chơi ăn gian thế, Suzuki là con gái mà!"

"Gì hả, Sajima. Có ý kiến gì không? Hay là viện cớ khi thua? Không thể tung hết sức với con gái à?"

Sajima-kun ra sức phản đối. Tôi có biết mặt cậu ta nhưng không thân lắm nên tạm gọi là -kun. Mà, tôi cũng hiểu ý Sajima-kun. Quả thật thua Tomomi thì mất mặt lắm. Thần kinh vận động siêu phàm, lại còn là át chủ bài đội bóng rổ, đương nhiên Tomomi chơi bóng rổ rất giỏi. Gần đây tôi không xem Tomomi thi đấu, nhưng dù Sajima-kun có là ứng cử viên đội trưởng đi nữa, thì với trình độ bị loại ngay vòng một giải khu vực của đội bóng rổ nam trường mình, chắc chắn không có cửa đấu lại đâu.

"C, cái gì! Đừng có tưởng chơi bóng rổ giỏi một tí mà lên mặt nhé!"

"Hứ. Thắng đi rồi hẵng nói câu đó!"

Đáng lẽ nên thôi đi, nhưng Tomomi cũng hùa vào khiêu khích. Tôi thấy rõ sắc mặt Sajima-kun đang thay đổi dần.

"À…… Tomomi, dừng lại ở đó đi. Fujita, Sajima-kun. Mau bắt đầu thôi."

Chẳng có ai đứng ra điều hành nên cực chẳng đã tôi phải đứng ra lo liệu. Thú thật tôi không muốn làm chuyện nổi bật, nhưng mấy chuyện phiền phức thì kết thúc càng sớm càng tốt.

"Hứ! Sajima? Tiện thể thì, nâng mức cược lên chút nữa đi?"

"Nâng cược?"

"Đúng! Đội bóng rổ nữ bọn này đang muốn dùng nhà thể chất nhiều hơn nữa đấy~"

"…… Cái đó bọn tao cũng thế thôi."

"Đúng không! Thế nên…… đội thắng sẽ được độc chiếm nhà thể chất trong một tuần!"

"Hả!? Mấy cái đó làm sao một mình tao quyết định được!"

"Nói gì thế hả, đội trưởng tương lai."

"Dù là đội trưởng tương lai hay đương nhiệm cũng thế thôi! Mấy cái đó không được là không được!"

Nói rồi Sajima-kun quay lưng đi về phía sân bên mình. Nhìn theo Sajima-kun, Tomomi nói với theo.

"Ủa~? Sợ hả?"

…… Đã bảo đừng có khiêu khích nữa mà.

"…… Mày nói cái gì?"

"Sợ thua đội có cả con gái chứ gì~. Hừm~. Mà, nếu Sajima thấy thế là ổn thì thôi~?"

Thế nên là, Tomomi-san? Cậu làm ơn đừng khích đểu nữa được không?

"Ngon thì nhào vô! Bắt đầu thôi!"

Nói rồi một nửa sân là đội hình lớp 3, nửa còn lại là đội hình lớp 4 tản ra. Tranh bóng là Sajima-kun và Tanaka. Chỗ này thì đương nhiên Sajima-kun thắng, bóng thuộc về lớp 4.

"Phản công nhanh!"

Hét to khẩu lệnh "Phản công nhanh" đúng chuẩn dân bóng rổ, Sajima-kun nhận đường chuyền. Dù bị loại ở vòng một nhưng dân bóng rổ vẫn là dân bóng rổ. Cậu ta vừa nhồi bóng vừa vượt qua đám lớp 3 chúng tôi, rồi nhẹ nhàng thực hiện cú lên rổ ghi điểm.

"Thấy chưa!"

Cậu ta giơ nắm đấm về phía Fujita đầy vẻ đắc thắng. Thấy vậy, Fujita nhăn mặt cay cú.

"Chết tiệt!"

"Đừng cuống, đừng cuống. Dù sao thì cứ dồn bóng cho Tomomi là thắng được thôi đúng không?"

"Đ, đúng rồi! Được rồi, dồn bóng cho Suzuki!"

Nghe tôi nói, Fujita tươi tỉnh lại ngay tắp lự. Đúng là thằng thực dụng. Liếc nhìn Tomomi thì thấy Sajima-kun cũng đã đề phòng. Cậu ta kèm chặt Tomomi như hình với bóng.

"H, Hiroyuki! Nó kèm chặt Suzuki rồi kìa!"

"Đã bảo đừng cuống mà. Tạm thời cứ nhồi bóng sang sân bên kia đi."

Nghe tôi nói, Fujita gật đầu một cái rồi nhồi bóng đập đập xuống sàn với những bước chân (hay bước tay?) đầy lo lắng.

"Này! Hiroyuki! Cậu đừng có trốn việc mà lo làm ăn đàng hoàng đi!"

Dù bị kèm chặt nhưng Tomomi vẫn nhìn về phía này càu nhàu.

"Mặc kệ tớ! Cậu lo mà cắt đuôi người kèm đi! Dân bóng rổ cơ mà?"

"Cái gì hả!"

"Mà này, đừng có cãi nhau nội bộ thế chứ!"

Nghe chúng tôi cãi nhau, Fujita kêu lên như sắp khóc. Với Fujita thì đây là thời khắc quyết định. Tôi không nghĩ tình yêu là thứ đến trước được trước, nhưng cảm giác muốn đi trước đối thủ thì tôi cũng hiểu.

"Fujita. Đưa bóng đây."

Fujita chuyền bóng sang cho tôi với động tác lóng ngóng. Tôi vừa nhồi bóng vừa quan sát xung quanh, nhưng Tomomi đang bị Sajima-kun kèm chặt, khó mà chuyền được.

"…… Đành chịu thôi."

Tôi đặt chân ngay ngắn ở vạch ba điểm, ngắm vào rổ. Tưởng tượng bóng rơi thẳng đứng làm rung lưới. Rồi tôi bật nhảy, thả bóng khỏi tay.

Bóng tạo ra tiếng "soạt" rồi bị hút vào lưới rổ.

"……"

"……"

Cả hai đội đều ngớ người. Cũng phải thôi. Chính tôi ném xong cũng bất ngờ mà. Ném ba điểm cũng hay vào phết nhỉ.

"Ô, ô ô ô ô ô!"

Tiếp đó là tiếng reo hò và gào thét. Cả hai đội có vẻ đang phấn khích tột độ. Nhưng mà, phấn khích thế này làm tôi thấy ngại ngược lại ấy chứ.

"Được đấy! Hiroyuki!"

Tomomi vui vẻ vỗ bành bạch vào lưng tôi. Nhẹ tay thôi, đau đấy.

"Ăn may thôi."

"Nhìn cái mặt cay cú của Sajima kìa. Đáng đời!"

"…… Cậu ghét Sajima-kun hả?"

"Hửm? Cũng không ghét đâu. Không ghét nhưng mà…… cậu thấy đấy? Thi đấu thì phải nghiêm túc chứ! Thế mới vui!"

"…… Ra là vậy."

Nghe lời Tomomi thoảng qua tai, tôi chạy về dưới rổ. Tất nhiên không thể để họ phản công nhanh mãi được. Vì xung quanh toàn là dân nghiệp dư nên rốt cuộc toàn là cảnh Sajima-kun một mình cầm bóng rồi ném rổ. Đương nhiên bên này cũng thế. Toàn dựa vào Tomomi nên cũng chẳng khác gì bên kia.

"21 đều 22 à."

Trận đấu cũng vào giai đoạn cuối. Tiếng thầy giáo thể dục, người đã tự nguyện làm trọng tài từ lúc nào, vang lên: "Một phút cuối!".

"…… Hiroyuki."

"Gì thế?"

"Tớ khá là muốn thắng đấy nhé?"

"Vậy à. Xin lỗi nhưng tớ thì không hẳn."

"Và, vì thế nên phần còn lại nhờ cậu. Thua là tớ không tha đâu đấy."

"C, cái gì? Nghe người ta nói đi chứ!"

Cô nàng chẳng thèm nghe tôi nói. Chạy một mạch về phía Sajima-kun đang cầm bóng, kèm một kèm một.

"Sajima!"

"Gì?"

"Cho xin quả bóng nào?"

"Mơ đi!"

"A."

"Lần này là cái gì!"

"Khóa quần mở kìa."

"Cái gì!"

"Đùa thôi."

Tomomi cướp bóng từ tay Sajima-kun bằng một màn đối đáp ngớ ngẩn đến mức muốn rụng rời tay chân. Mà này Sajima-kun, tinh thần yếu quá đấy! Quần thể dục làm gì có khóa kéo chứ! Cậu có chấn thương tâm lý gì à?

"Hiroyuki!"

Bóng được chuyền từ Tomomi sang. Nghe câu vừa rồi của Tomomi thì nếu thua chắc tôi không được tha thật. Đành chịu vậy.

Vừa nhồi bóng vừa qua người đầu tiên. Chắc là cậu bạn mọt sách đeo kính. Cậu ta lúng túng mở đường cho tôi.

"…… Cảm ơn nhé."

Tôi lỡ miệng cảm ơn rồi vượt qua người thứ hai, thứ ba. Người thứ tư hình như là hậu vệ bên đội bóng đá. Bóng rổ và bóng đá khác hẳn nhau, nhưng về thể lực cơ bản và phản xạ thì có nhiều điểm chung, và quan trọng là quen với thi đấu đối kháng. Thực tế là cậu ta không nhìn tôi mà nhìn chằm chằm vào bóng.

"Dính rồi!"

Hét lớn, cậu bạn bên bóng đá lao thẳng tay về phía quả bóng. Tôi che bóng như để bảo vệ, xoay người một vòng rồi vượt qua.

Đến được dưới rổ thì trùm cuối, Sajima-kun xuất hiện. Quả nhiên mấy cú nhử đơn giản như lúc nãy không qua mặt được cậu ta.

"Cố lên~! Hiroyuki! Vượt qua đi—"

Ừ. Nghe tiếng Tomomi vọng lại từ phía sau thì có vẻ cô nàng không định lên đây hỗ trợ đâu nhỉ? Định phó mặc hết cho tôi đến cuối cùng hả?

"Hết cách rồi."

Tôi nhồi bóng như thể bước qua nó. Cậu ta không bị mắc lừa, nhưng vẻ mặt lộ rõ sự kinh ngạc. Đang nghĩ đối thủ là tay mơ mà tự nhiên bị chơi chiêu này thì ai chẳng hoảng. Sơ hở hiếm có đây rồi. Tận dụng triệt để thôi. Tôi dấn bóng định vượt qua bên phải, cậu ta vội vàng bám theo sang phải. Ngay lúc đó tôi dừng lại một nhịp. Sajima-kun lỡ đà loạng choạng. Tôi đổi nhịp độ (change of pace) rồi vượt qua cái vèo bên trái. Cứ thế lên rổ (layup).

"Đ, đừng hòng!"

Tiếng Sajima-kun vang lên từ phía sau. Có vẻ cậu ta định phạm lỗi để ngăn cản từ phía sau. Tay Sajima-kun đang vươn tới quả bóng trên tay phải tôi. Kiếm lỗi rồi ném phạt cũng được, nhưng đang cao hứng. Đâu dễ để cậu phạm lỗi thế.

Ngay khoảnh khắc tay Sajima-kun chạm vào bóng của tôi, tôi đổi bóng từ tay phải sang tay trái, rồi cứ thế lên rổ. Đó là kỹ thuật double clutch. Quả bóng bay lên không trung, rồi như bị hút vào, rơi tọt vào trong vành rổ.

"……"

"……"

Cả hai đội lại ngớ người tập hai. Liếc nhìn về phía Tomomi, cô nàng gật đầu đầy vẻ mãn nguyện.

"…… Thầy ơi?"

Tôi đi về phía ông thầy đang thẫn thờ như người mất hồn. Chắc là định thổi phạt, cái còi vẫn ngậm trong miệng, thầy giật mình như sực tỉnh khi nghe tiếng tôi gọi.

"H, hả?"

"Hết giờ rồi đúng không ạ? Lớp 3 thắng được chưa ạ?"

Thầy vội vàng nhìn đồng hồ, rồi thổi còi vang dội. 23 - 22, đội lớp 3 lội ngược dòng chiến thắng, đồng thời quyền tỏ tình trước của Fujita đã được xác lập. Chúc mừng nhé, mong là mọi chuyện suôn sẻ.

"H, Hiroyuki! Mày đỉnh thật đấy!"

Đương sự Fujita chạy lại chỗ tôi với khuôn mặt cười toe toét. Vui vì thắng trận, vui vì được tỏ tình trước, hay là cả hai? Cùng lớp với nhau nhưng có lẽ đây là lần đầu tiên tôi thấy cậu ta cười tươi thế này.

"Có gì đâu. Thấy trong truyện tranh làm thế nên bắt chước thử, ai ngờ được luôn."

"Vậy hả! Mà dù sao cũng cảm ơn mày! MVP hôm nay chốt là mày rồi!"

"Tomomi thì sao?"

"Không sao! Là vé cặp mà! Mày đi với Suzuki đi!"

Nói rồi cậu ta vừa cười ha hả kiểu Jain vừa đi về phía Sajima-kun. Định nói kháy một câu rồi về hả? Đã bảo thôi đi, cái trò khiêu khích ấy. Cái lớp này bị sao thế? Hiếu chiến quá vậy?

"Dô, vất vả rồi."

Bị vỗ vai cái bộp, tôi quay lại thì thấy nụ cười của Tomomi. Khuôn mặt vốn đã xinh đẹp của Tomomi giờ hơi ửng hồng, trông có chút quyến rũ.

"Cậu…… lúc cuối, đã nương tay đúng không?"

====================

"Hửm? Chạy một mình khắp sân mệt muốn chết à. Mà quan trọng hơn, Hiroyuki, cú chốt hạ ngầu bá cháy! Ryoko chắc tiếc hùi hụi cho xem. Phải đi khoe mới được!"

"Cấm khích đểu nha? Mà, chỉ là ăn may thôi. Tóm lại nghe đâu tớ ẵm giải MVP rồi. Phần thưởng là đi chơi riêng với Tomomi đấy."

"Thật á? Thế hôm nay đi luôn đi, hôm nay này! Câu lạc bộ cũng được nghỉ mà!"

"Được thôi, vậy thì..."

『...Maa, chuyện là vậy đó, nên sau giờ học cậu để trống lịch được không? Tôi sẽ đến đón, tại lớp nhé.』

"A... Hôm nay không được rồi."

"Không được? Tại sao?"

"Tại sao á..."

Tiếc thay, hôm nay tôi có hẹn hò với 『Nữ phản diện』 rồi. Cái quái gì thế này, nghe chữ nghĩa thôi đã thấy tệ hại rồi?

◇◆◇

"Hiroyuki, về thôi? Rủ cả Ryoko nữa. Tớ muốn ăn đồ ngọt~"

"...Cậu bị chứng hay quên hay sao thế?"

Sau giờ học, khi tôi đang thu dọn đồ đạc với tâm trạng u ám thì Tomomi bắt chuyện. Sau khi nghe tôi nói vậy, nhỏ ngơ ngác một lúc rồi vỗ tay cái bộp như thể mới nhớ ra.

"Hiroyuki, có hẹn hò hả?"

"Đồ ngốc! Bé mồm thôi!"

Đừng có nói cái từ hẹn hò bằng giọng to thế chứ! Chắc chắn sẽ thành chuyện phiền phức cho xem!

"...Gì cơ, Hiroyuki... hẹn hò sao..."

Đấy thấy chưa! Nghe thấy từ đó là lũ zombie khát tình bu lại ngay...

"...Fujita? Sao thế, cái mặt đó là sao?"

Khuôn mặt mới tỏa sáng lấp lánh trong giờ thể dục tiết một giờ không còn chút sức sống nào. Ờ thì... sao thế, Fujita?

"...Hừ... Cười tao đi, Hiroyuki. Cười cái thằng thảm hại này đi."

"Bảo cười đi... a, chẳng lẽ là."

"Đừng nói! Đừng nói thêm nữa! Chút tình thương của võ sĩ đạo đi!"

"..."

...Vậy thì, tôi sẽ không hỏi gì nữa.

"...Gì chứ... 『Cơ mà, anh là ai thế ạ?』 là sao..."

"...Đã định không hỏi rồi mà."

"...Hôm nọ tao kể rồi còn gì. Đã bảo là tình yêu sét đánh mà..."

"..."

...Gì đây? Hơi bị giống tư duy của kẻ bám đuôi rồi đấy.

"...So với tao như thế mà Hiroyuki lại đi hẹn hò... sao?"

"Không, hông phải đâu."

"Sao mày lại dùng giọng Kansai pha ke thế hả! Gì? Hẹn hò à? Đi với ai! Phun ra! Phun ra mau!"

"Ê, thôi đi! Đừng có nắm vai lắc qua lắc lại!"

Phọt ra bây giờ! Suất cá thu kho tộ ăn lúc trưa sắp phọt ra bây giờ!

"Hiểu rồi! Tao nói! Tao nói nên mày dừng lại đi!"

"Nói đi! Đi với ai? Đi đâu! Suzuki hả? Hay Kamo? Đằng nào thì cũng là được gái xinh hầu hạ sướng quá còn gìiiiiii."

"...Thôi, thôi đi... Fujita, gái xinh gì chứ..."

"Cậu đừng có ngại, Tomomi."

Nghe Fujita nói, Tomomi áp tay lên má rồi lắc lư người kiểu "ngại ghê". Một cô gái có chiều cao khủng so với mặt bằng chung nữ giới mà làm thế, nói thẳng ra là thấy ghê.

"...Chẳng phải chuyện yêu đương màu hồng gì đâu. À... thì là, chút việc gia đình ấy mà? Sau đây tớ phải ghé qua một chỗ."

"Việc gia đình?"

"Bố tớ với ông bố đằng ấy thân nhau. Có chút việc nhờ vả thôi."

Bố tôi với bố của Kiryu có thân nhau... hay không thì chưa bàn, nhưng mà, cũng không phải chỗ không quen biết, và bảo mối quan hệ được kết nối bằng tiền bạc bền vững hơn bất cứ thứ gì thì cũng chẳng sai. Việc phát sinh nhiệm vụ 『Đi xem nhà mới』 theo yêu cầu từ bố của Kiryu cũng không sai nốt.

"...Hiroyuki."

"...Gì? Tớ có nói dối đâu?"

"Không nói dối nhưng... cảm giác gian xảo ghê."

"Gian xảo là sao chứ, gian xảo cái gì."

Tôi thì thầm với Tomomi để Fujita không nghe thấy. Nhìn chúng tôi bằng ánh mắt nghi ngờ, Fujita thở dài một hơi.

"Hầy~. Mà, là Hiroyuki mà lị."

"Ý mày là sao?"

"Thì mày đâu cần phải vội vàng làm gì. Có Suzuki với Kamo, hai cô bạn thuở nhỏ dễ thương... thằng đáng ghen tị này!"

"Ghen tị á... thế hả?"

"Thế là cái chắc! Cơ bản là mày quá xa xỉ rồi! Là tao thì tao sẽ không bỏ Suzuki hay Kamo lại để đi chơi với con khác đâu."

"Chuẩn~! Fujita cũng nghĩ thế đúng không?"

"Nghĩ chứ nghĩ chứ! Vậy nên Suzuki! Hai đứa mình..."

"A, không được."

"...đi chơi thì, từ chối nhanh vãi! Ngắt lời luôn kìa!"

"Đi với cả nhóm thì được, chứ đi riêng với Fujita thì không nha~. Bị hiểu lầm thì phiền lắm?"

"...Hự... Hiroyuki... Tao ghen tị với mày quá...!"

"...Mày bảo tao phải làm sao."

Có phải tao muốn làm bạn thuở nhỏ đâu. Với lại Fujita. Không cần phải khóc đâu, đừng khóc mà.

"...Thôi được rồi. Thế? Cô gái đó là ai?"

"...Quyền im lặng thì sao?"

"Không có đâu."

...Haizz.

"...Kiryu."

"Hả?"

"Thì là Kiryu đấy. Kiryu Ayane. Mày không biết à?"

Đằng nào nhỏ đó cũng bảo sẽ đến đây mà. Thế thì sớm muộn gì cũng lộ, giấu giếm vụng về có khi lại phiền phức hơn. Nghĩ vậy nên tôi trả lời, nhưng ánh mắt Fujita nhìn tôi... ủa? Sao thế?

"...Sao mày lại nhìn tao bằng ánh mắt thương hại thế?"

"Không... tại vì, Kiryu là cái đó đúng không? 『Nữ phản diện』."

"...Thì."

"Mặt đẹp, dáng ngon, thông minh, thể thao giỏi, nhưng tính cách và cái mồm thì tệ hại đến mức hủy diệt, là Kiryu Ayane đó đúng không?"

"...Mà, chắc cũng không sai... Quả nhiên nhỏ đó nổi tiếng thật ha."

Tôi cũng chỉ biết đại khái là 『Có con nhỏ tên Kiryu, mặt mũi siêu đẹp nhưng tính nết siêu xấu』 thôi.

"Mày không biết à? Hồi năm nhất có thằng con trai tỏ tình, nghe bảo bị nhỏ đó dập cho tơi tả: 『Cậu soi gương chưa? Mà sao cậu dám tỏ tình với tôi thế, với cái nhan sắc cỡ đó? Gì cơ? Đàn ông không phải ở mặt? Thế à? Chắc đúng là thế nhỉ? Nhưng mà này? Thế cậu có gì để tự hào? Tiền? Thể thao? Đầu óc?』."

"..."

"Cũng có chuyện kể là nhỏ đó nói với một bạn nữ đang cố gắng học hành là: 『Cậu, cái này cũng không biết sao? Có thật sự đang học không đấy? Bài này ai cũng phải giải được chứ nhỉ?』."

"..."

"Rồi còn... a, vụ mấy bạn nữ câu lạc bộ bóng chuyền nữa nhỉ? Đang tập thì nhỏ đó bất ngờ xuất hiện, vừa cười 『Ohohoho! Cỡ này thì đỡ thử xem nào?』 vừa đập bóng túi bụi, làm hai người phải bỏ câu lạc bộ luôn!"

Có vẻ hứng lên rồi, Fujita bắt đầu nói oang oang.

"Đi với Kiryu đó á? Trò phạt hay gì? Hahaha! Hiroyuki, thằng tội nghiệp! Quả báo đấy, quả báo! Cho mày suy sụp luôn đi."

Fujita nói chuyện có vẻ vui, thực sự rất vui. Nhìn cái biểu cảm sung sướng quá mức đó, tôi không khỏi nghĩ 『Ủa? Mình làm bạn với thằng này có ổn không nhỉ?』. Dù nghĩ thế... nhưng mà thôi, tha cho nó vậy.

"...Câu chuyện có vẻ thú vị nhỉ? Sao? Cho tôi tham gia với được không?"

...Bởi vì khuôn mặt đó sắp nhuộm màu tuyệt vọng rồi.

"Ồ, vào đi vào điiiiiiiiii!!"

"Ara? Được không vậy? 『Nữ phản diện』 là tôi đây tham gia vào tin đồn về chính mình ấy?"

"K-K-K-K-Kiryu-san!? K-Không, cái này là, ờm, thì là..."

Fujita hoàn toàn hoảng loạn. Chỉ liếc qua Fujita một cái, Kiryu chuyển ánh nhìn sang tôi.

"Để cậu đợi lâu rồi."

"Có đợi gì đâu."

"Thế à? Vậy đi thôi. Thế nhé... Suzuki-san, phải không nhỉ? Tạm biệt."

"A, biết tên tôi luôn hả?"

"Cậu là người nổi tiếng mà."

"Đâu có đâu. Không bằng Kiryu-san đâu?"

"Về khoản 『Nữ phản diện』 á?"

"K-Không phải ý đó!"

"Đùa thôi. Vậy nhé."

Nói rồi cô ấy vẫy tay nhẹ với Tomomi, rồi ra hiệu bằng mắt với tôi kiểu 『Đi thôi, ê』.

"...A, đúng rồi? Fujita-kun... nhỉ? Tôi nhớ cậu rồi đấy."

...Sợ vãi. Fujita sùi bọt mép rồi kìa.

"Nào, đi nhanh lên."

"A, ừ."

Tôi theo sau Kiryu ra khỏi lớp, đi dọc hành lang rồi ra sân trường. Bên cạnh là Kiryu, người có lẽ là nổi tiếng nhất trường, nên mức độ chú ý khác hẳn mọi khi. Mà, đi với Tomomi hay Ryoko cũng hay bị nhìn bằng ánh mắt ghen tị nên chuyện này cũng thường thôi... nhưng ánh nhìn lần này không phải kiểu thiện cảm đó, mà cảm giác như họ đang 『Sợ hãi』 thì đúng hơn.

"Nè."

Mọi người tụ tập ở sân trường dạt ra hai bên như Moses tách biển để mở đường cho chúng tôi, khi vừa đến cổng trường, Kiryu bất ngờ lên tiếng.

"...Gì thế?"

"Cứ im lặng mãi cũng chán, nói chuyện chút không?"

"...Vậy à?"

Ngược lại, nếu đứng đây mà cười nói vui vẻ với cô thì càng gây chú ý, sợ lắm. Với lại nhé?

"Sao? Cô muốn nói chuyện với tôi à?"

"...Ngược lại sao cậu nghĩ tôi không muốn nói chuyện? Sáng nay đã bảo rồi mà? Hãy nói chuyện mang tính xây dựng đi."

"Tại vì..."

Chẳng phải cô đã phũ phàng bảo 『Tôi không hứng thú với cá nhân cậu』 sao. Giờ lại bảo nói chuyện mang tính xây dựng... Có vẻ nhận ra điều tôi muốn nói qua ánh mắt, cô ấy lảng tránh ánh nhìn, trông hơi khó xử.

"Cái đó... xin lỗi nhé. Sáng nay tôi hơi mất bình tĩnh. Với lại, xin lỗi vì đã chốt lịch sau giờ học mà không hỏi ý cậu. Tôi đang kiểm điểm đây."

"...Thì cô có hỏi ý kiến đâu."

"Không có quyền từ chối thì không tính là hỏi ý kiến. Dù cậu có không vừa ý đi nữa, thì đó hoàn toàn là tôi giận cá chém thớt."

"A, vậy chuyện không vừa ý tôi là thật lòng ha. Cô không ưa tôi đến thế cơ à."

Nghe tôi nói, Kiryu nhăn mặt vẻ khó xử.

"Tôi biết là thất lễ nhưng... bình thường là thế mà? Gặp thì... chắc cũng từng thấy qua rồi, nhưng cậu nghĩ bình thường người ta có hứng thú với một đứa con trai chưa từng liên quan gì đến mình không? Trừ khi cậu cực kỳ hấp dẫn thì còn có thể... Cậu nghĩ mình được quan tâm đến mức sát gái thế sao?"

"...Không nghĩ thế đâu. Nhưng mà cô phũ quá đấy?"

Tôi khóc đấy? Khóc thật đấy?

"Mà, thấy cậu ở bên Suzuki-san và Kamo-san suốt dù là bạn thuở nhỏ, chắc cũng không phải người xấu, tôi cũng tưởng tượng được chừng đó."

"Tomomi và Ryoko?"

"Những cô gái được săn đón như thế mà không có bạn trai, cứ lượn lờ bên cậu. Cậu có sức hút đến thế, hoặc gu họ tệ hại đến mức hủy diệt... hoặc cậu tẩy não họ rồi, một trong ba cái đó thôi?"

"...Hai cái sau nghe thấy đầy ác ý."

Mà, tôi cũng không phải không hiểu ý cô ấy. Tomomi và Ryoko đều được hâm mộ mà. Cơ mà nhé.

"...Cô nói chuyện dễ hơn tôi tưởng đấy."

"Dễ hơn là sao, dễ hơn cái gì."

"Không, tại vì... Ác..."

"Tôi ghét cái biệt danh đó lắm nhé?"

Ánh mắt không độ tuyệt đối! Ánh mắt lạnh lùng đó đang xuyên thủng tôi! Không, sợ thật đấy!

"...T-Thì là, nghe chuyện thằng Fujita lúc nãy ấy? Tôi tưởng cô sẽ gay gắt hơn chút."

Vậy mà mở miệng ra... tuy không phải câu đầu tiên, nhưng đã nói 『Xin lỗi』 rồi. Tôi nghĩ đó là từ cấm kỵ số 1 không được thốt ra từ miệng Nữ phản diện chứ. Thấy tôi nghĩ vậy, Kiryu lộ vẻ chán nản.

"À, chuyện lúc nãy?"

"Ừ. Tiện thể thì cái đó có thật không?"

"Mà, sáu phần là thật đấy. Nhưng tôi cũng có lý do. Nghe không?"

"...Nghe thử xem."

"Về vụ tỏ tình thì, 『Nè, Kiryu, hẹn hò đi! Anh mặt mũi cũng ngon giai, được chứ?』, cái tên có khuôn mặt như tàn dư của loài vượn cổ phương Nam Australopithecus đó đã bắt chuyện với tôi như thế. Đầu óc thì cỡ con khỉ, vận động cũng nửa vời. Đã thế, chỉ được cái hùng hổ và dai dẳng là siêu hạng. Tôi đã bảo 『Không có ý định hẹn hò』 rồi mà hắn còn phun ra mấy câu khó hiểu kiểu 『Đừng có ngại』, cứ như não hắn mọc giòi rồi ấy... nên lỡ miệng."

"...Thế còn vụ mắng nhiếc bạn nữ đang học bài?"

"Nhỏ đó nói kiểu khinh khỉnh: 『Sướng nhỉ~, Kiryu-san. Vừa thông minh, vừa dễ thương, lại còn giàu nữa~? Cuộc đời cứ như game dễ ấy nhỉ?』. Vốn dĩ tôi được 100 điểm là nhờ nỗ lực của tôi. Kosugi-san chỉ được 63 điểm là do trong thời gian thi cử mà còn đi karaoke chứ đâu. Nên tôi mới bảo kiểu 『Nếu học hành đàng hoàng thì cậu cũng được 100 điểm thôi』... nhưng có vẻ làm chạm tự ái người ta."

"...Câu lạc bộ bóng chuyền?"

"Cái đó hoàn toàn là bịa đặt. Tôi đâu có rảnh thế."

Nói rồi Kiryu ngoảnh mặt đi vẻ chán chường. Hừm...

"Tóm lại là bị bóp méo rồi lan truyền hả?"

"Mà, tin đồn thì phải thêm mắm dặm muối là chuyện thường tình."

"Không phủ nhận à?"

"Không phải khoe đâu nhưng tôi vừa xinh, vừa giỏi, vừa thể thao tốt, lại giàu."

"Khoe vãi chưởng."

Không, thật đấy. Thấy tôi nghĩ vậy, Kiryu nhún vai.

"...Khiêm tốn quá mức lại thành ra gây khó chịu, với lại đây chỉ là xác nhận sự thật thôi. Vì thế nên con trai bắt chuyện với tôi nhiều lắm. Đương nhiên, cũng bị ghen tị và bị ghét. Một người như tôi mà đi dập tin đồn thì họ sẽ nghĩ là tìm được điểm yếu và tấn công mạnh hơn cho xem."

"Thế... bạn bè thì sao?"

"Không có. Thú thật là cũng không muốn có lắm."

"Nghe như đang cố tỏ ra mạnh mẽ ấy?"

"Cũng không hẳn là tỏ ra mạnh mẽ... Mà, nếu là người bạn thực sự tin tưởng được thì có cũng vui thôi? Nhưng mà nhé? Xung quanh tôi toàn những kẻ muốn đạp tôi xuống hoặc lợi dụng tôi thôi. Hồi cấp 2 là trường nữ sinh quý tộc... tôi là con nhà trọc phú mới nổi nên bị hành ra bã."

"Chuyện đó... vất vả nhỉ."

"Cũng thường thôi. Nhưng quen rồi thì thấy cũng thoải mái? Kiểu như không trả lời tin nhắn ngay là bị cho ra rìa ấy? Tôi ghét kiểu bạn bè đó."

"Cũng có những nhóm như thế thật..."

"Suốt ngày dán mắt vào điện thoại đúng là lãng phí tài nguyên còn gì?"

"...Cũng đúng."

Tôi cũng thấy cái đó hơi sao sao ấy. Tomomi thì kiểu "chúc buổi sáng" đến "chúc ngủ ngon", cứ như giám sát cuộc sống ấy, phiền phết. Không trả lời là giận ngay.

"Cơ mà... cô nói nhiều về bản thân ghê nhỉ?"

"Phiền à?"

"Không, không phải thế nhưng... chúng ta mới gặp lần đầu mà?"

"Nói chuyện trực tiếp thì là lần đầu nhỉ."

"Nên là, thấy lạ thì cũng lạ thật."

Cảm giác không giống hình tượng 『Nữ phản diện』 mà tôi... hay đúng hơn là có lẽ toàn bộ học sinh trong trường tưởng tượng... Khó nói quá, nhưng nhỏ này, có khi nào không xấu xa như cái danh Nữ phản diện không?

"Thế à? Vì tôi với cậu là Vợ chồng chưa cưới mà? Và nếu cứ đà này... cụ thể là nếu tôi không tìm được mối nào tốt hơn Higashikujo, hoặc bố cậu không trả hết nợ, thì xác suất cao là quan hệ hôn nhân sẽ thành lập."

"...Đúng thế. Tại món nợ của bố tôi..."

"...Tôi cũng thấy có lỗi đấy."

"Thấy có lỗi á?"

"Có chứ! Vì chuyện này gần như buôn người còn gì."

"Thì đúng là thế... nhưng cũng tại bố tôi nợ nần mà."

"Đúng. Tôi cũng không phủ nhận điều đó. Dù vậy."

Nói rồi cô ấy dừng lại, cúi đầu với vẻ mặt chân thành.

"...Xin lỗi nhé. Vì bố tôi mà gây phiền phức cho cậu."

"...Ngẩng đầu lên đi. Đôi bên cùng có lợi mà? Đừng xin lỗi nữa."

"...Nếu cậu đã nói vậy."

"Ừ."

Với lại nhé?

"...Cảm giác cô khác hẳn tưởng tượng đấy?"

"Cậu biết về tôi nhiều đến mức có thể tưởng tượng sao?"

"Là hình ảnh công chúng ấy. Cô... mà thôi, chắc cô ghét nhưng người ta gọi cô là 『Nữ phản diện』 đúng không?"

"...Thì đúng là vậy."

"Mang tiếng thế mà lại ngoan ngoãn xin lỗi... Chẳng có tí hình ảnh Nữ phản diện nào cả?"

"...Thấy sai thì xin lỗi, thấy biết ơn thì cảm ơn thôi. Nhưng mà."

"Nhưng mà?"

Cô ấy hơi ngập ngừng.

"...Vốn dĩ mồm miệng tôi độc địa thật mà. Chắc chắn luôn."

"Tự giác được cơ à. Sửa đi chứ?"

Nghe tôi nói, Kiryu nhún vai.

"Đây giống như cái 『Khiên』 của tôi vậy. Không dễ dàng tháo bỏ được đâu. Nhưng tôi định là tính cách sẽ không xấu như cái miệng đâu?"

"..."

Mà. Nghe chuyện đến đây thì tôi nghĩ cô ấy không phải người xấu... ít nhất là đỡ hơn lời đồn.

"Lạc đề rồi. Đằng nào thì cũng sẽ kết hôn, nên tôi nghĩ xây dựng mối quan hệ tốt đẹp từ bây giờ cũng chẳng mất gì. Tự tin yêu cậu như một người bạn đời thì... ừm, thú thật là hiện giờ tôi không có."

"Cách nói chuyện phũ phàng thật đấy, này."

"Cậu có không? Tự tin yêu tôi như bạn đời ấy."

"...Không có."

"Đúng không? Nhưng sống bên nhau lâu dài thì dù không có 『Tình yêu』 cũng có thể nảy sinh 『Tình nghĩa』, cả hai bên ấy. Vậy nên, hãy cùng cố gắng hướng tới đó... đại loại là vậy."

"Lạc quan ghê."

"Thế à? Tôi lại nghĩ là bi quan ấy chứ? Hoặc là nhìn ngang."

Cũng phải ha.

"...Mà, từ giờ sẽ sống chung mà. Gầm ghè nhau cũng chẳng được gì."

"Đúng không? Nên là."

Hãy hòa thuận nhé.

"Mong được giúp đỡ nhé, chồng chưa cưới."

"...Giúp đỡ nhau nhé, vợ chưa cưới."

Tôi nắm lấy bàn tay đang đưa ra của cô ấy.

========================================

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!