Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Volume.1 (LN) - Chapter 3 - Chắc quay lại vẫn còn kịp

Nguồn gốc của Giáo đoàn đền Aros mà tôi thuộc về, là một mối liên kết lỏng lẻo nhằm mục đích kiếm tiền. Ban đầu, nó có một cái tên khác, kiểu như Thương hội Nào Đó, và mối quan hệ giữa các thành viên quá mức hời hợt, còn chẳng biết nổi tên đầy đủ của nhau.

Thế nhưng, khi một kẻ ôm ấp dã tâm mang tên Aros chiếm đoạt thương hội, chiều gió của thế giới đã thay đổi hoàn toàn.

Aros, với khả năng thâu tóm lòng người siêu việt, đã dùng tài ăn nói khéo léo của mình để thu hút trái tim của mọi người. Tổ chức của Aros dần dần trở nên cực đoan và đổi tên thành Giáo đoàn đền Aros. 

Đây chính là lý do biến nó trở thành tà giáo. Chúng xây dựng căn cứ sâu trong núi, và song song với việc truyền bá đức tin của giáo chủ để tăng tín đồ, chúng bắt đầu bắt cóc trẻ nhỏ từ các làng mạc và thị trấn vì thèm khát sức mạnh của người trẻ. 

Hầu hết những người lớn gia nhập giáo đoàn của Aros ngay từ đầu đều không hề nghiêm túc. Nhiều người chỉ tham gia vì tò mò. Họ bị cái miệng dẻo quẹo của hắn thuyết phục, khiến họ trở nên mê tín.

Những đứa trẻ bị bắt cóc cũng bị lời nói của Aros mê hoặc, dần dần không còn nghi ngờ gì về tư tưởng của giáo đoàn nữa. Từng người già trẻ lớn bé bị thu nạp đều tốn thời gian để trở thành con rối của giáo chủ, và một『quốc gia』với Aros là kẻ nắm chủ quyền độc tài đã hoàn thành.

Khi những hành vi trái với đạo lý của chúng bị thế gian biết đến, quốc gia đã công nhận Giáo đoàn đền Aros là tà giáo. Kể từ đó, các cuộc xung đột nổ ra khắp nơi, và thiệt hại lan rộng cả sang dân thường.

Giáo đoàn đền Aros, tổ chức lặp đi lặp lại việc bắt cóc và tẩy não trẻ em, tuyên bố sẽ không dung thứ cho bất kỳ ai cản đường tham vọng của chúng. Chuyển sinh vào một thế giới có một tổ chức như vậy đang ngấm ngầm hoạt động, còn gì xui xẻo hơn cơ chứ.

Chuyển sinh sang phía Chính thống giáo Kenneth có phải tốt hơn không, ít ra còn tử tế chán, ấy thế mà, tôi lại chuyển sinh đúng vào cái tổ chức chết tiệt này, đen thật.

… Để tôi đính chính một chút, nơi tôi sinh ra ở kiếp này là một thành phố của Chính thống giáo. Nhưng vì tôi chỉ thức tỉnh ký ức tiền kiếp sau khi đã bị tà giáo đồ bắt cóc một thời gian, nên dù có vùng vẫy thế nào thì tôi vẫn phải trở thành một tên tà giáo đồ

Chẳng hay tôi nhớ lại được ký ức tiền kiếp sớm hơn, vì đã biết được cách thức hoạt động của giáo đoàn, có lẽ tôi đã có thể tránh được việc bị bắt cóc… nhưng khi tôi nhận ra thì đã quá muộn. Dù vậy, tôi không phải lúc nào cũng ngoan ngoãn răm rắp tuân theo lời của giáo đoàn.

Khoảng năm mười tuổi, tôi đã từng lên kế hoạch bỏ trốn khỏi cơ sở. Bởi vì tôi có kiến thức về nguyên tác và nắm được cấu trúc khuôn viên của giáo đoàn.

Kết quả thì chắc không cần nói cũng biết, tôi bị giám thị phát hiện và kế hoạch cứ thế bại lộ. Dù là kế hoạch tâm huyết nhất mà tôi có thể nghĩ ra vào thời điểm đó, nhưng cuối cùng tôi lại bị tên giám thị của giáo đoàn thuyết giáo “chúng ta ngăn ngươi rời khỏi giáo đoàn là vì nghĩ cho tương lai của ngươi thôi”, sau đó thì bị giam cầm ba ngày, và ý chí bỏ trốn hoàn toàn bị dập tắt.

Tôi của hiện tại, sau khi hoàn thành chương trình giáo dục tẩy não và được nuôi dưỡng trở thành một con tốt, dù có muốn bỏ trốn nhưng lại không thể đưa ra bước quyết định. Một phần là do trải nghiệm bị giam cầm đã trở thành một chấn thương tâm lý, và một lý do khác là vì tôi đang bị đám cán bộ để mắt tới nên ngay cả việc lên kế hoạch bỏ trốn một lần nữa cũng không thể.

Và từ bây giờ, có lẽ tôi sẽ còn dấn sâu hơn vào giáo đoàn. Vừa rồi, tôi đã được Joanne ra lệnh chuyển đổi vị trí. Nói ngắn gọn, tôi đã được ban cho vai trò chuyên trách từ một tên lính quèn thành『Người Đánh dấu』.

Người Đánh dấu, đúng như tên gọi, là người làm mốc, là cách gọi thông thường cho những người mang theo một bộ phận cơ thể của Joanne. Joanne có khả năng cảm nhận được vị trí cơ thể của mình và chiến thuật sở trường của cô ta là ném đá hoặc đạn pháo nhắm vào Người Đánh dấu.

Tầm ném của Joanne là năm mươi kilomet. Uy lực của nó, tùy thuộc vào loại đạn được ném, có thể khoét một vùng đất có bán kính gần một trăm mét, một sức mạnh quá đủ để giết người.

Bằng cách tận dụng những đặc tính này, cô ta còn có thể thực hiện những kỹ năng như ném một phần cơ thể của mình đến gần Người Đánh dấu, sau đó tái tạo cơ thể tại điểm va chạm và『dịch chuyển』bản thể đến đó. Khi Joanne tham gia vào các chiến dịch, việc mang theo Vật Đánh dấu là bắt buộc, và việc cái đầu của Joanne bay đến giữa lúc bị Celestia tấn công hôm trước cũng là vì lý do đó.

Ban đầu, vai trò Người Đánh dấu được phân công linh động ngẫu nhiên. Trước đây, chỉ là vì vai trò tình cờ đến lượt tôi, nhưng từ hôm nay, lại biến thành vai trò dành riêng cho tôi rồi.

Nếu tôi chết thì sao nhỉ. Mà, chắc lúc đó vai trò Người Đánh dấu lại quay về chế độ ngẫu nhiên thôi.

“Oakley. Tạm thời cầm lấy cái này đi.”

“Vâng!”

“Dái tai của ta.”

“...Vâng.”

Và thế là, tôi đã nhận được một phần cơ thể là『Vật Đánh dấu』của Joanne. Thật sự không cần chút nào.

Cái dái tai được đưa cho, có lẽ vì vừa mới được bứt ra nên vẫn còn ấm. Khi đặt nó trên lòng bàn tay, tôi có ảo giác nó vẫn đang co giật.

Thấy tình trạng như vậy thật ghê tởm, tôi quyết định cất mảnh thịt của Joanne vào trong mặt dây chuyền hình hộp mà tôi đang đeo trên cổ.

Cái mặt dây chuyền này là thứ rác rưởi được tặng sau khi hoàn thành chương trình giáo dục. Đeo nó trên cổ là bằng chứng cho thấy tôi là một tín đồ của Giáo đoàn Đền Aros, và người ta khuyến khích nên để ảnh chân dung hoặc tranh chân dung của Aros-sama vào trong.

Nhìn tôi nhét dái tai của Joanne vào mặt dây chuyền, không biết là nghĩ gì, cô ta nhìn chằm chằm vào tay tôi đầy hứng thú.

“Ngươi... trân trọng một phần của ta đến thế sao...”

Tôi không nghe rõ được đoạn cuối cô ta nói gì, nhưng tôi có một cảm giác cực kỳ tồi tệ.

“Này Oakley.”

“Vâng.”

“Cái dái tai đó... ngươi cứ coi nó như phân thân của ta cũng được.”

Một trò đùa chẳng vui chút nào. Mà nó đâu phải phân thân, nó là hàng thật mà.

...Buồn nôn quá.

“Vâng. Xin cảm tạ ngài.”

Tôi không thể phũ phàng với lời nói đùa của cô ta, nên đành đáp lại bằng một nụ cười cho có lệ.

Tôi đeo mặt dây chuyền lên cổ, để nó lộ ra ngoài áo để không chạm vào da thịt. Aaa, muốn ném nó đi ngay lập tức quá. Ghê chết đi được. Tôi muốn biến mất khỏi cõi đời này quá đi thôi.

Ngày mai, nhiệm vụ để chuộc lại lỗi lầm sẽ bắt đầu. Một nhiệm vụ vô lý vừa phải truy tìm tung tích của Celestia đã trốn thoát, vừa phải bắt cóc thêm trẻ em để bù vào số nhân lực đã mất. Chắc họ cũng không phải là không biết đến phong thuật của Celestia, vậy mà lại có thể nói toẹt ra nhẹ tênh như thế.

Tôi cũng đã từng giết vài người, nhưng đây là lần đầu tiên tôi tham gia vào nhiệm vụ bắt cóc trẻ em. Cảm giác bản thân ngày càng nhuốm màu tà giáo đồ không thể nào xóa bỏ được.

(Mình đã suy tính đủ đường, định giả chết trong lúc làm nhiệm vụ để đào tẩu khỏi giáo đoàn… vậy mà lại bị một kẻ có thể dùng『dịch chuyển』để di chuyển đường dài tuỳ thích như Joanne tóm được! Đã thế lại còn phải mang cái『Người Đánh dấu』này kè kè bên người nữa chứ… phải làm sao đây!!)

Joanne Sagamix là một cô gái có vẻ ngoài ưa nhìn. Gương mặt trái xoan nhỏ nhắn với đôi mắt to. Mái tóc wolfcut có highlight, lưỡi chẻ. Thân hình nhỏ nhắn gầy gò đến mức lộ cả xương sườn. Vòng một khủng trên thân hình mảnh mai có lẽ sẽ thu hút một bộ phận người nhất định. Những người chơi lần đầu chắc chắn sẽ bị rung động bởi vẻ ngoài của cô ta.

...Tất nhiên, đối với những người chơi đã biết ít nhiều về bản chất của cô ta, cô ta là biểu tượng của kinh hoàng. Mặc dù sau mỗi lần『dịch chuyển』, sẽ có một cảnh fan-service khi cô ta xuất hiện trong tình trạng không một mảnh vải che thân, nhưng có lẽ nỗi sợ hãi một cán bộ địch đã『dịch chuyển』đến còn lớn hơn cả niềm vui được ngắm nghía cơ thể trần trụi của cô ta nữa.

Thêm vào đó, đừng bao giờ quên. Nếu lỡ bước vào route của Joanne, nhân vật chính sẽ bị giam cầm trong không gian dưới lòng đất của giáo đoàn, và cuối cùng sẽ đón nhận một kết cục là tứ chi bị cắt cụt, cả đời không thể thoát khỏi sự bảo hộ của Joanne và chết vô cùng thảm thương.

Mặt khác, nếu cố gắng tránh route tử vong của nhân vật chính bằng cách đi theo route của nhân vật khác── Joanne, với con dao trên tay, sẽ vừa nói những câu như “chỗ làm bậy là ở đây sao?”, vừa rạch một đường ở đầu dương vật, rồi từ đó từ từ xé toạc lớp da thịt ra.

Đây là một cái bẫy, một khi đã tích đủ mức độ hảo cảm của Joanne đến một mức nhất định, thì dù có vùng vẫy thế nào đi chăng nữa, nhân vật chính cũng sẽ chết. Vì đây là route mà bất kỳ người chơi nguyên tác nào cũng phải trải qua, nên trong giới game thủ, nó được gọi bằng những cụm từ như “lại là cảnh này”, “món khai vị”, “cảnh tượng còn quen thuộc hơn cả mặt cha mẹ”, và đã khắc sâu vào tâm trí họ như một chấn thương tâm lý chung.

Nhân tiện, cảnh đó còn được chuẩn bị kỹ lưỡng đến mức có cả CG với các phiên bản khác nhau. Sau khi mọi chuyện kết thúc, một đóa hoa thịt đẹp như hoa cúc sẽ nở rộ khắp màn hình, có lẽ sẽ khiến các đấng mày râu phải phát điên.

Với diễn xuất nhập tâm của diễn viên lồng tiếng, đến khi tôi thực sự chơi, vì quá kinh khủng nên tôi chẳng tài nào nhìn nổi vào màn hình.

Vừa nhớ lại nỗi kinh hoàng lúc đó, tôi vừa rùng mình nhận ra người phụ nữ cực kỳ nguy hiểm đó đang ở ngay bên cạnh mình.

(Tăng độ hảo cảm của con nhỏ này lên thì sẽ chết. Ai đó cứu tôi với.)

Vừa cố gắng kìm nén run rẩy do lo lắng, tôi vừa hỏi Joanne.

“Joanne-sama từ giờ sẽ làm gì ạ?”

“Hôm nay nghỉ.”

“Vậy ạ. Người đã vất vả rồi.”

“Ừm.”

Sau khi liếc nhìn cổ tôi vài lần, Joanne nhanh chóng bước đi và biến mất vào đâu đó.

Cuối cùng cũng được giải thoát khỏi áp lực và nỗi kinh hoàng dồn ép, tôi thở phào một hơi mà tôi đã cố kìm nén. Sau khi dùng tay quạt quạt trước ngực để xua đi hơi nóng của mồ hôi lạnh, tôi bắt đầu tìm hiểu ý nghĩa hành động cuối cùng của cô ta.

(...Cô ta đang nhìn cái mặt dây chuyền này sao? Có lẽ việc bỏ nó vào trong này là không tốt...)

Chẳng lẽ điều đó đã làm cô ta phật lòng sao? Đúng là tôi đã nhét mảnh thịt vào trong mặt dây chuyền... nhưng ngoài cách đó ra thì tôi phải làm thế nào?

Tôi không thể cứ thế nhét nó vào túi quần hay túi đeo được. Bên trong sẽ bị dính đầy máu mất.

Hay là tôi nên ăn mảnh thịt đó để chính mình trở thành Vật Đánh dấu rồi nói “như thế này chúng ta đã là một thể rồi nhỉ”?

(Nếu nói vậy thật thì độ hảo cảm sẽ kịch trần, kiểu gì cũng sẽ nhảy vào route của cô ta mất. À không, ngược lại có khi lại bị ghê tởm ấy chứ. Dù thế nào thì cũng quá mạo hiểm, tuyệt đối không làm đâu.)

Từ khu dân cư dưới chân núi, tôi ngước nhìn lên tòa lâu đài cổ.

Ngọn núi thấp có tòa lâu đài cổ và khu rừng xung quanh đều là lãnh địa thống trị của giáo đoàn. Một quốc gia độc tài nhỏ bé được bao quanh bởi những bức tường cao hào sâu. Đối với những người đã bị tẩy não, đây là một môi trường tuyệt vời nhất để phục vụ các cán bộ, bao gồm cả giáo chủ Aros. Còn đối với những người chưa bị tẩy não hoàn toàn, nơi này trở thành môi trường tệ hại bậc nhất, tất cả mọi người đều giám sát lẫn nhau, lòng nơm nớp lo sợ không biết khi nào sẽ bị tố giác.

Nếu bám víu vào Giáo chủ Aros, có lẽ sẽ được cứu rỗi, nếu đi theo ngài, sẽ được hưởng ân huệ, nếu may mắn, có lẽ sẽ có được sức mạnh giống như các vị cán bộ── Hắn thực sự rất giỏi trong việc gieo rắc những tia hy vọng mong manh như vậy.

Tinh thần của những tín đồ tà giáo chưa bị tẩy não hoàn toàn, vẫn còn tương đối bình thường, dao động giữa lằn ranh, kiệt quệ, và tinh thần dần ô uế.

“Mình không sao mình không sao mình không sao...”

Thỉnh thoảng, tôi lại gặp những tín đồ sắp phát điên như thế này. Họ là những người ngồi co ro ở một góc căn cứ, không ngủ, không ăn, chỉ có thể ngồi yên một chỗ.

Tín đồ tà giáo cũng không phải là một khối thống nhất. Ngược lại, những kẻ vô danh tiểu tốt ngoài đám cán bộ ra có thể được xem là nạn nhân. Cũng không phải là không có những người phải chịu dằn vặt bởi lương tâm, giống như anh ta.

…Anh ta sẽ bị sử dụng như một tên lính quèn và chẳng bao lâu nữa sẽ chết. Tôi muốn cứu anh ta bằng cách nào đó, nhưng không thể. Tôi cũng chẳng có dư dả gì.

Aros và những cán bộ theo sau hắn đều là những con quái vật. Một người bình thường chỉ cần bị cắt một vết nhỏ cũng có thể chết vì mất máu, tuyệt đối không thể và sẽ không bao giờ nghĩ đến việc đối đầu trực diện với chúng. Dù cho đám mob vô danh có chung tay với nhau thì cũng chẳng có tác dụng gì đáng kể, và sẽ rất khó để phá vỡ tình trạng bị xem như đồ bỏ đi hiện tại.

Để có thể thức tỉnh sức mạnh ma pháp như Joanne, người đó phải được『Chủ nhân』tập hợp tín ngưỡng của mọi người, công nhận và được ban cho sức mạnh của phước lành thông qua nghi lễ. Nếu là Chính thống giáo Kenneth thì sẽ là từ vị thần của họ, còn nếu là Giáo đoàn Đền Aros thì sẽ là từ Giáo chủ Aros. Những người đượ『Chủ nhân』của mỗi bên công nhận sẽ ngồi vào chiếc ghế cán bộ của tổ chức tương ứng.

Sau khi pha chế thuốc độc để tẩm vào mũi tên, tôi nằm ngửa ra để ngủ chung với đám mob trong một căn phòng lớn.

(...Nếu không thể trốn khỏi giáo đoàn, hay là ngược lại, leo lên đến chức cán bộ rồi chiếm lấy ngôi vị giáo chủ... không, không thể nào. Kể cả Joanne cũng sùng bái Aros, và người đứng đầu giáo đoàn này không ai khác ngoài Aros có thể đảm nhiệm. Đúng là một câu chuyện hoang đường.)

Vừa vật lộn trong đống suy tư, tôi mất đi ý thức lúc nào không hay. Dù cố gắng tìm kiếm hy vọng, tôi cũng chỉ thấy toàn là tuyệt vọng. Sáng hôm sau là buổi sáng tồi tệ nhất.