Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Volume.1 (LN) - Chapter 8 - Ending được cô gái yandere cuồng ái đến mức không ngủ được

Vài ngày đã trôi qua kể từ buổi tập hợp. Vừa bước đi trong căn cứ đang hối hả chuẩn bị cho chiến dịch, tôi vừa tiếp tục đưa ra nhiều phỏng đoán khác nhau về đường đi nước bước sắp tới.

Lý tưởng hành động của đám cán bộ Giáo đoàn Đền Aros là 『Tuân theo lời nói và hành động của Giáo chủ』, nên chúng thiếu hụt trầm trọng những phần rất con người khác.

Biết đâu, bằng cách lợi dụng tình yêu mù quáng của Joanne dành cho tôi, tôi có thể chia rẽ được mối quan hệ giữa Juanquilo và Joanne. Nói xa hơn, có khi tôi còn có thể xúi giục Joanne giết Juanquilo cũng nên.

Tôi, người đang ôm ấp tia hy vọng mong manh đó, bắt đầu quay cuồng não bộ.

Nhìn từ route hắc hóa của nhân vật chính trong nguyên tác, mối quan hệ giữa các cán bộ ngoại trừ Giáo chủ không tốt cũng chẳng xấu. Thực tế, khi sống trong giáo đoàn, tôi cũng cảm nhận được mối quan hệ của họ chỉ dừng lại ở mức độ cộng tác. Đây có lẽ là điểm khác biệt rõ ràng so với mối quan hệ của các cán bộ Chính thống giáo.

Nếu là ngoại truyện, chắc là đám cán bộ của Chính thống giáo Kenneth và Giáo đoàn Đền Aros đã cùng nhân vật chính đến trường và tận hưởng cuộc sống học đường rồi──nhưng mà, bỏ qua chuyện đó đi.

Trong lúc công tác chuẩn bị cho cuộc tái chiếm Metashim đang được gấp rút tiến hành, tôi lập tức bắt tay vào hành động.

Tôi sẽ kiểm tra tình cảm của Joanne dành cho mình, đồng thời thăm dò xem mũi tên của cô ta hướng về Juanquilo lớn đến mức nào. Ở mức độ không gây nghi ngờ, tôi sẽ khơi gợi câu trả lời cho câu hỏi “Giữa tôi và Juanquilo, ai quan trọng hơn”, và tìm kiếm hạt giống cho một cuộc chia rẽ nội bộ khả thi.

Đúng lúc đó, ngón áp út bên trong mặt dây chuyền bắt đầu thối rữa và bốc mùi hôi thối, tôi đoán là sắp đến lúc Joanne đến nên bèn đi lượn lờ bên ngoài. Tùy thuộc vào bộ phận, nhưng có vẻ như Vật Đánh dấu cần được thay vài ngày một lần, nếu không nó sẽ bị hỏng.

“A, kia rồi! Oakley!”

Đấy, đến rồi. Với dáng chạy lon ton như thể lỡ trễ hẹn năm phút.

Joanne vẫn khoác chiếc áo choàng tôi đưa. Có lẽ vì nó vốn là đồ của tôi, nên so với vóc dáng nhỏ nhắn của cô, chiếc áo trông hơi quá khổ. Một phần vạt áo đen tuyền rủ xuống, dài đến mức gần như quét đất, tạo nên bộ dạng với ống tay áo dài che khuất cả bàn tay.

Tôi cúi đầu, chờ đợi phản ứng của cô gái.

“Tôi đang chờ người đây. Tôi nghĩ đã đến lúc thay vật đánh dấu rồi, nên tôi đã chuẩn bị sẵn tinh thần ạ.”

“Cậu tinh ý ghê. Vậy, đến phòng ta đi.”

Tại sao lại là phòng của cô? Tôi định buột miệng hỏi, nhưng chắc là thay Vật Đánh dấu ở ngoài trời thì không hay ho gì. Dù gì đây cũng là căn cứ của tà giáo, nhưng vẫn có kỷ cương nhất định.

Tôi đi theo sau bóng lưng vui vẻ của cô gái, và được dẫn đến tòa lâu đài cổ sừng sững giữa sườn núi. Phòng của Joanne ở trong đó. Vốn dĩ tòa lâu đài này là chỗ ở dành riêng cho cán bộ, tà giáo đồ bình thường không được phép vào.

Lần đầu tiên bước vào phòng cô, tôi thấy nội thất tuy đơn sơ nhưng vẫn nằm trong phạm vi bình thường. Tôi cứ nghĩ sẽ có mấy đồ trang trí gớm ghiếc và quái dị nên thấy hơi hụt hẫng.

Phần lớn route của cô ta đều diễn ra dưới hầm ngục, nên căn phòng này dù có vào route riêng cũng không được chiêm ngưỡng... Nhưng ở nhiều khía cạnh, tôi thấy thật căng thẳng.

“Đây là phòng của Joanne-sama...”

Dù chủ nhân căn phòng là Joanne, nhưng việc bước vào phòng của một người khác giới vẫn cần can đảm. Nếu nội thất có kỳ quái thì có khi tôi còn đỡ căng thẳng hơn, đằng này nó lại là một căn phòng quá đỗi bình thường nên tôi không biết phải phản ứng thế nào.

“Sao lại đứng đó? Đừng ngại, vào đi chứ.”

“...Vâng.”

Tôi bị Joanne đẩy lưng, buộc phải bước vào phòng.

──Cạch.

(…Bị khóa rồi?)

Nhìn lại tay nắm cửa, tôi thấy ở đó có một chốt cửa và một ổ khóa kiểu vặn. Khóa kép. Có lẽ mình đã bị lừa.

Joanne đi lướt qua tôi, người đang cố che giấu sự bối rối, và tiến về phía trung tâm căn phòng. Tôi định lẻn ra điểm mù để mở chốt cửa, nhưng bị cô ta túm lấy vạt áo lôi tuột vào sâu trong phòng.

Cứ thế, tôi bị gạt chân và ngã lăn ra chiếc giường lộng lẫy.

“Nè. Một cặp tình nhân ở riêng trong phòng── Cậu sẽ làm gì?”

“Xin lỗi... tôi không rõ lắm.”

Chúng ta thành tình nhân từ khi nào thế? Tôi chỉ bị áp lực của Juanquilo ép phải nói là chúng tôi yêu nhau thôi. Joanne tự suy diễn quá rồi.

“Joanne-sama và một kẻ tầm thường như tôi không cân xứng đâu.”

“Vậy thì cố gắng cho cân xứng đi. Chừng đó thì làm được mà, phải không?”

Joanne hạ cái lồng tứ chi thon dài của mình xuống, đè lên người tôi đang nằm ngửa trên giường. Tư thế giống như của một con linh cẩu sắp vồ mồi, mái tóc wolfcut với vài lọn mesh xanh che rủ xuống như một bức màn, thu hẹp tầm nhìn của tôi.

Khi tầm nhìn bị thu hẹp đến cực hạn, trong mắt tôi chỉ còn lại đôi mắt lấp lánh của cô gái. Đó là con ngươi xoắn ốc mang một bầu không khí dị thường, tựa như đôi mắt của diều hâu trong đêm tối.

Lẫn trong hơi thở nhỏ, tôi nghe thấy một tiếng nước rỏ rỉ, và nhận ra Joanne đang dùng chiếc lưỡi đỏ của mình liếm môi.

Sự quan sát vô nghĩa trước khi bắt mồi. Những từ đó hiện lên trong đầu tôi. Con nhỏ này đang hưng phấn đến mức nguy hiểm. Giống như một con thú ăn thịt khát máu, mỗi cử động của cô ta đều toát ra một sức nóng đáng sợ.

Ở kiếp trước, thiện cảm từ người khác giới chỉ là sự tự lừa dối bản thân. Vậy mà bây giờ, tại sao tôi lại phải đón nhận một tình cảm thẳng thắn đến thế này?

Joanne đã dồn tôi vào chân tường, đưa bàn tay trái thiếu ngón áp út lên ngực tôi. Tôi vặn vẹo người phản ứng.

“Chỗ này yếu à?”

Tim thì dĩ nhiên là điểm yếu của con người rồi. Bị đầu ngón tay dài của cô ta ấn mạnh vào điểm ngay trên tim, tôi cố nuốt ngược lại tiếng rên rỉ suýt buột ra. Cứ tưởng chỉ đơn giản là thay thứ bên trong mặt dây chuyền, sao lại bị động chạm kỹ thế này?

Một lúc sau, khi ngón tay cô ta dừng lại, Joanne có vẻ hài lòng vì tôi không chống cự nữa, nên cô ta dựa hẳn vào người tôi. Thái dương cô ta áp vào ngực tôi, trong tư thế lắng nghe nhịp tim của tôi một cách chăm chú.

“Tim Oakley, đập thình thịch nè.”

“...Đó là chuyện đương nhiên mà.”

Tim tôi đập như trống dồn. Dĩ nhiên là vì sợ hãi. Khi mặt cô ta ghé sát lại, tôi cũng có chút bối rối, nhưng suy nghĩ tà dâm chỉ thoáng qua trong chốc lát. Quá nhiều chuyện bất ngờ xảy ra, thành thật mà nói, trái tim tôi không theo kịp.

Tôi đã hiểu mũi tên Joanne hướng về tôi lớn thế nào rồi. Vậy còn mũi tên của cô ta hướng về Juanquilo thì sao? Tôi lập tức vào vấn đề.

“Joanne-sama có thích Juanquilo-sama không?”

“...Tại sao giờ lại nhắc đến tên Juanquilo?”

“Vì đó là điều cần thiết ạ.”

“...Là đồng đội, bình thường thôi.”

Joanne ngước nhìn tôi với ánh mắt như thể “Không tin được lại nhắc tên người phụ nữ khác khi đang hẹn hò”, cô làu bàu với giọng bực bội.

Ra vậy, mối quan hệ với Juanquilo là bình thường. Chắc chỉ như đồng nghiệp. Nói ra thì hơi tự phụ, nhưng có vẻ con bé này thích mình hơn Juanquilo.

Tôi định hỏi tiếp “Giữa Aros và tôi, cô thích ai hơn?” nhưng thấy Joanne đang không vui, tôi không dám đi xa đến thế.

“V-Vậy, chúng ta thay Vật Đánh dấu được chưa ạ?”

“Thay Vật Đánh dấu xong là cậu về à?”

“Vâng, đành phải vậy ạ.”

“...Vậy sao.”

Tiếc thật, nhưng tôi không có ý định chung chăn gối với Joanne.

Tôi không thể từ chối thẳng thừng là vì tôi không biết con người này sâu cạn thế nào, tôi thấy sợ. Không phải là vì tình cảm quá thẳng thắn của cô ta khiến tôi xiêu lòng, hay vì hơi thở nóng bỏng làm tôi cảm thấy kỳ lạ, hay vì cô ta nhìn tôi không chút e dè làm tôi hiểu lầm đâu… Chắc là không.

Trong lúc bị Joanne đang tỏ vẻ tiếc nuối đè lên, tôi mở mặt dây chuyền hình hộp và đưa thứ bên trong ra.

Joanne dùng ma pháp chữa trị tái tạo lại ngón áp út của bàn tay trái. Vì không thể có hai ngón áp út của Joanne cùng tồn tại trên đời, nên ngón áp út trong mặt dây chuyền biến thành màu đen, teo tóp lại và tan biến.

Joanne không chút do dự dùng con dao trên bàn cắt đứt ngón áp út. Máu từ vết cắt tuôn ra, văng cả lên má tôi.

Lẽ ra con người phải có cơ chế suy nghĩ là né tránh nỗi đau theo bản năng, nhưng Joanne dường như không có phanh hãm tinh thần. Và đáng lẽ đây phải là một cơn đau khủng khiếp, nhưng cô gái không hề nhíu mày.

Một lần nữa, ngón áp út của cô ta được đặt vào trong mặt dây chuyền, chiếc hộp được lấp đầy bởi máu và thịt. Joanne méo mó mặt vì sung sướng trong khi dùng ma pháp chữa trị lên vết thương, ngăn máu đang phun ra theo nhịp từ vết cắt.

“Có đau không ạ?”

“Ừm, cũng hơi hơi.”

Cái gì, vậy là vẫn đau à. Tôi nhìn xuống ngón áp út bị mất của Joanne, rồi bao lấy bàn tay trái nhỏ bé của cô như thể vỗ về. Những cử chỉ và biểu cảm rất con người mà cô thỉnh thoảng để lộ ra, không hiểu sao lại lay động tôi. Cô gái nắm nhẹ lại tay tôi.

Tại sao biết đau mà vẫn muốn tước đi chân tay của tôi?

Nếu cô ta nói đó là sở thích thì tôi cũng đành câm nín, nhưng nếu tôi mất tay chân, ít nhất tôi sẽ không thể khoác áo choàng cho cô ta được nữa. Như vậy cũng không sao à?

“Joanne-sama”

“Hửm?”

“Tay chân của tôi, có vướng bận không?”

“Có chứ. Ta thấy vướng lắm.”

“...Tại sao? Không có tay, tôi sẽ không thể khoác áo choàng cho người lần nào nữa.”

Nghe tôi nói vậy, Joanne, người đang ngồi trên hông tôi, mở to mắt.

“Không có chân, tôi cũng không thể đứng bên cạnh Joanne-sama.”

“Cũng đúng nhỉ.”

Nếu đã hiểu đến vậy, thì tại sao? Khi tôi nhìn cô bằng ánh mắt chất vấn, cô thì thầm.

“...Chắc là... vì ta thích Oakley ‘đó’ hơn...”

Có lẽ là do xấu hổ khi phải bộc lộ tâm tư thật, cô gái mỉm cười bẽn lẽn.

Rợn người──Tôi cảm thấy một sự rùng mình đến tê dại. Cô nói chỉ vì lý do đó mà cô có thể tước đi tay chân của người khác sao?

Sự tàn bạo như một đứa trẻ con ngắt chân côn trùng chỉ để cho vui, và sự thiếu khách quan không chút nghi ngờ hành động đó. Dù có chỉ ra mâu thuẫn và thúc giục sửa đổi, thì về cơ bản, cô ta cũng không thể thay đổi bản thân. Vì cô ta đã được hoàn thiện như một con người như thế.

“Ta thích Oakley đã khoác áo choàng cho tôi. Ta thích Oakley đã chiến đấu để bảo vệ ta. Nhưng, ta còn thích Oakley không thể sống thiếu sự chăm sóc của ta hơn nữa.”

...Tôi và con người này vĩnh viễn không thể thấu hiểu nhau. Giờ thì tôi đã hiểu rõ. Cảm thấy việc mình từng cố gắng hy vọng thật nực cười.

Dù nói cùng một ngôn ngữ, nhưng không thể giao tiếp. Vì cô ta đã được hoàn thiện như một sinh vật như thế, nên nói gì cũng không thể thay đổi cách sống của cô ta.

“Muốn nhuộm người mình thích thành màu của mình, điều đó có gì lạ lắm sao...?”

Nhìn thấy con ngươi xoắn ốc của cô ta không hề dao động, tôi từ bỏ mọi nỗ lực thuyết phục.

Toàn thân tôi rã rời, tôi thở hắt ra. Về cơ bản, có gì đó đã sai rồi. Tôi nghĩ rằng nghiêm túc suy nghĩ cũng chỉ vô ích.

“Oakley, tối nay ở lại đây đi.”

Một lời đề nghị đột ngột. Tôi không biết phải trả lời sao.

“Nhưng...”

“Yên tâm, ta không làm gì đâu.”

“...Nếu người nói là không làm gì, thì tôi hiểu rồi.”

Joanne nhếch miệng cười thỏa mãn trước câu trả lời yếu ớt của tôi. Cô gái nâng mặt dây chuyền trên cổ tôi lên và kính cẩn hôn lên đó.

“Ngủ ngon nhé, Oakley.”

“Chúc ngủ ngon, Joanne-sama.”

Joanne tắt đèn phòng rồi bất ngờ dụi mạnh trán vào ngực tôi. Cảm giác hộp sọ cứng ngắc của cô ta cựa quậy trên ngực tôi. Cứ thế, cô ta dụi mặt vào ngực tôi như thể tìm vị trí thoải mái nhất, rồi bắt đầu thở đều.

(...Thật sự không làm gì à? Về phía mình thì thấy nhẹ nhõm, nhưng có lẽ cô ta không có tâm trạng? Hay là mệt? Dù sao đi nữa, đúng là một người phụ nữ khó hiểu...)

Lúc cô ta vòng tay ra sau lưng tôi, tôi đã lạnh hết cả sống lưng, nhưng có lẽ cô ta chỉ đơn giản là muốn ôm để tôi không trốn thoát. Tôi bị giữ chặt bằng một lực như gọng kìm.

“Lúc ngủ trông cũng đáng yêu thật...”

Con nhỏ này thuộc hàng mỹ nhân. Dĩ nhiên là tính cách đã bị trừ điểm nặng, nhưng vì ngoại hình đẹp nên khi cô ta ngủ, tôi suýt bị vẻ đẹp đó hớp hồn.

Dù lớn lên trong môi trường tồi tệ nhưng vóc dáng vẫn rất đẹp. Ý thức của tôi tập trung vào hai ngọn đồi mềm mại đang phập phồng theo từng nhịp thở. Hơn nữa, bộ ngực đó còn đang áp chặt vào cơ thể tôi, khiến tôi toát mồ hôi hột, sợ rằng nếu cử động bất cẩn, tôi sẽ kích hoạt công tắc của Joanne mất.

“…………”

Trong lúc nằm ngửa, tôi nhìn chằm chằm vào cô gái đang ngủ trên người mình, tôi chợt thấy vẻ mặt ngây thơ đúng với lứa tuổi, khác hẳn với lúc cô ta thức.

“Ưm... Oakley...”

Và rồi, câu nói mớ vang lên đúng thời điểm. Đó là một giọng nói ngọt ngào đến mức không thể tưởng tượng được nếu so với cô ta bình thường. Hai cánh tay vòng ra sau lưng tôi siết lại, lực ôm cơ thể tôi càng mạnh hơn.

Phần cơ thể đang tiếp xúc với Joanne của tôi căng cứng. Tim tôi đập mạnh một tiếng thịch, máu lưu thông khắp cơ thể khiến toàn thân râm ran nổi da gà. Máu từ sâu trong hốc mắt chảy đi khắp cơ thể, và vô thức, tay tôi đưa về phía cơ thể cô gái. Và rồi nó dừng lại.

(...B-Bình tĩnh! Đừng thua vì dục vọng, mình. Tấn công Joanne lúc này là một hành động tự sát ngu ngốc. Hơn nữa, trên thế giới này có biết bao nhiêu người hối hận vì sa ngã vào khoái lạc nhất thời... bình tĩnh lại là sẽ hiểu mà. Trong trường hợp này, có hối hận cũng không kịp...)

Không thiếu những ví dụ về những người mà bánh xe cuộc đời bị chệch hướng chỉ vì tìm kiếm khoái lạc nhất thời. Đặc biệt là với đối tượng lần này, tôi đã quá rõ kết cục của những kẻ không thể thoát ra khỏi vũng lầy của cô ta thông qua nhân vật chính trong nguyên tác.

May mà tôi đã chứng kiến sự tàn bạo của cô ta trong nguyên tác nên đã có tác dụng, dù khá là kích thích nhưng tôi đã kìm nén được. Nếu lúc này mà thua vì dục vọng thì thật sự là dấu chấm hết.

Tuy nhiên, dù đã tự phanh lại, nhưng sự hưng phấn vẫn chưa hoàn toàn biến mất. Tôi cảm thấy ngột ngạt và nóng ran, từ từ nhắm mắt lại.

Tối nay có lẽ sẽ không ngủ được rồi.