Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 4

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 293

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 101

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 174

Volume.1 (LN) - Chapter 2 - Một tên mob mà bị ném vào cuộc họp của mấy sếp lớn thì khác gì xử tử công khai đâu

Cuối những năm 2000, tại Nhật Bản vào thời điểm tôi ở kiếp trước còn sống, một tựa eroge PC mang tên『Kẻ Tìm Kiếm Cõi U Minh』đã được phát hành. Mặc dù không gây được tiếng vang ngay sau khi ra mắt, tác phẩm này dần dần nhận được đánh giá cao qua truyền miệng và các diễn đàn trực tuyến, rồi đột ngột trở thành một cú hit nổi tiếng.

Đầu tiên, tác phẩm này là một game dark fantasy phong cách phương Tây, mô tả cuộc chiến giữa 『Chính thống giáo Kenneth』 và 『Giáo đoàn Đền Aros』.

Cốt truyện tổng thể diễn ra như sau: Nhân vật chính, bị mất quê hương do cuộc tấn công của 『Giáo đoàn Đền Aros』, được 『Chính thống giáo Kenneth』 cứu giúp, và từ đó, cậu ta đứng về phía Chính thống giáo, dấn thân vào cuộc chiến để tiêu diệt các tà giáo đồ...

Sức mạnh tinh thần của nhân vật chính đã chứng kiến gia đình và bạn bè bị tàn sát thật đáng kinh ngạc; trong route chính truyện, cậu ta đã đánh bại hầu hết các cán bộ của tà giáo và giành chiến thắng toàn diện.

Điều cần nhấn mạnh ở đây là nhân vật chính không hề có huyết thống ưu việt hay bất kỳ bối cảnh bí mật quê hương đặc biệt nào. Nói cách khác, cậu ta đã chiến đấu với đám cán bộ đó bằng chính thực lực của mình.

Dù vậy, ở nửa sau của hầu hết các route, nhân vật chính cũng trở thành một cán bộ của Chính thống giáo Kenneth, và sự kiện thức tỉnh xảy ra khi cậu ta đánh thức ma thuật của bản thân... nhưng đào sâu vào đó sẽ rất dài dòng nên tôi xin bỏ qua.

Phải nói rằng, bối cảnh sân khấu và thế giới quan của『Kẻ Tìm Kiếm Cõi U Minh』 bản thân nó là một mô-típ sáo rỗng đã được sử dụng quá nhiều, không có gì mới lạ. Lý do tác phẩm này bán chạy, bên cạnh độ hoàn thiện cao của bản thân trò chơi, chính là vì tất cả các nhân vật xuất hiện đều là những kiệt xuất với quyết tâm đến cực đoan.

Không chỉ nhân vật chính, mà cả nữ chính, nhân vật ở vị trí bạn thân, sư phụ, cấp trên, kẻ thù──tất cả các nhân vật có tên, dù có chút dằn vặt, nhưng đều không ngần ngại hy sinh tính mạng của mình. Sự quyết đoán đó đã khiến người mua phải sửng sốt.

Một lý do có thể chấp nhận được cho cái chết của bản thân──nói cách khác, nếu dẫn đến『chiến thắng trong cuộc chiến tôn giáo』, thì một mạng sống của mình chẳng đáng là bao. Họ hành động với lối suy nghĩ như vậy.

Vì thế, đặc trưng của tác phẩm này là các yếu Eroguro và yếu tố『cháy』của route chính sử. Tôi mua trò chơi này vào những năm 2010, và tôi nhớ mình đã bị choáng ngợp bởi độ hoàn thiện của nó.

Hình ảnh minh họa và đồ họa không hề lỗi thời, cùng với cách sống mãnh liệt đến tàn khốc của các nhân vật. Mức độ kịch tính và tự do trong chiến đấu, cũng như sự ngọt ngào của cuộc sống hàng ngày trong các route cá nhân thật sự là tuyệt đỉnh.

Yếu tố tôi thích nhất chính là các route cá nhân được chuẩn bị cho các nữ chính. Điều tuyệt vời ở các route này là nội tâm của các nữ chính tưởng chừng chỉ là các nữ sĩ cuồng chiến, dần được hé lộ. Bằng cách trải nghiệm lại những cảnh họ yêu nhân vật chính, chúng ta, những người chơi trước màn hình, có thể cười nhăn nhở “À, hóa ra họ cũng là con gái nhỉ~”.

──Mà, nếu chỉ dừng lại ở mức độ thắt chặt tình cảm với nữ chính trong các route cá nhân như vậy, thì cũng chẳng khác gì một trò chơi bishoujo thông thường.

Điểm đáng sợ của 『Kẻ Tìm Kiếm Cõi U Minh』 là, ngay cả trong các route cá nhân, tùy thuộc vào lựa chọn, nữ chính có thể rơi vào trạng thái sống thực vật hoặc đón nhận một cái chết thảm khốc... Có thể nói, họ đã nhồi nhét các yếu tố tàn sát đến mức tối đa vào game. Thậm chí còn có route mà chỉ trong vòng mười cú nhấp chuột sau khi phần tương tác hàng ngày kết thúc, căn cứ của đồng minh đã bị hủy diệt hoàn toàn.

Tính mạng con người trong trò chơi này quá rẻ mạt. Hơn nữa, những mô tả cho đến khi chết thường rất tàn nhẫn. Về cái chết, chín phần mười các trường hợp là không còn nhận ra hình dạng ban đầu hoặc thậm chí không còn lại mẩu xương nào. Điều thực sự khiến người chơi suy sụp chính là quá trình dẫn đến cái chết...

Một phần nguyên nhân của sự cực đoan này có lẽ là do bản chất của trò chơi, khi tất cả các nhân vật có tên đều được trang bị tiêu chuẩn『ma thuật tự chữa lành cấp độ có thể hồi sinh ngay cả từ một mảnh thịt vụn』.

Nếu kẻ thù có thể hồi phục từ bất kỳ vết thương nào, thì chỉ còn cách xóa sổ chúng đến từng tế bào cuối cùng. Việc lối chơi lấy thịt đè người như vậy lại là phương pháp chinh phục chính thức thì thật sự quá điên rồ.

Vì vậy,『Kẻ Tìm Kiếm Cõi U Minh』 là một game cực đoan ngay từ trong cài đặt của nó──

──Và điều tồi tệ nhất là, tôi hình như đã chuyển sinh vào một thế giới giống hệt trò chơi đó.

Vừa rồi, tôi đã chứng kiến một cuộc tàn sát lẫn nhau bằng sức mạnh tuyệt đối giữa các cán bộ. Mặc dù Celestia đã xé xác Joanne thành từng mảnh nhỏ, Joanne vẫn ngay lập tức hồi sinh từ những mảnh thịt đó nhờ ma thuật chữa trị, và ngược lại cũng tương tự.

(Bình thường mà nói thì quá điên rồ rồi...)

Cho đến khi tận mắt chứng kiến, tôi vẫn chưa thực sự cảm nhận được, nhưng giờ thì tôi đã hiểu rõ. Thế giới này không phải là một thế giới dễ dàng gì để tôi có thể sống sót.

Theo lời của một nhân vật có tên trong nguyên tác, những hành vi điên rồ như làm nổ tung cơ thể hoặc bị nổ tung cơ thể “thực sự có chấn động ập đến nên cần phải chuẩn bị tinh thần”. Ngay cả khi chỉ bị dao làm bếp cắt vào đầu ngón tay cũng đã có『chấn động』rồi, vậy mà đám nhân vật có tên kia ngay cả khi nhận lấy chấn động tương đương cái chết như vậy vẫn không hề nao núng. Đúng là một lũ điên mà.

Hiện tại, tôi đang vô cùng hối hận vì mình là một thành viên của tà giáo. Nếu đã phải gia nhập vào một băng đảng của những con quái vật giống nhau, thì ít nhất tôi cũng muốn ở bên phía Chính thống giáo cơ, ít ra lời nói của con người còn dễ thông hiểu hơn.

Được tái sinh vào thế giới này thì cũng được thôi, nhưng xui xẻo ở chỗ phải trở thành tà giáo đồ... một tên mob vô danh của 『Giáo đoàn Đền Aros』. Đúng là không thể biết trước được điều gì sẽ xảy ra trong đời mà.

(Vừa nãy đã trải nghiệm đẫm luôn rồi, nhưng Giáo đoàn Đền Aros thực sự sử dụng con người quá tàn nhẫn. Mà nói chứ, đám mob vô danh tiêu hao rõ ràng là khốc liệt hơn nhiều bên Chính thống giáo Kenneth. Cùng là mob, nhưng nếu được làm mob của Chính thống giáo Kenneth thì đã tốt hơn cả triệu lần rồi...)

Một lúc sau trận chiến với Celestia. Tại căn cứ lâu đài cổ thuộc sở hữu của Giáo đoàn nằm sâu trong núi, tôi quỳ gối trên sàn, chờ đợi sự xuất hiện của giáo chủ.

Những người có mặt ở đây, ngoài tôi là tín đồ dùng một lần duy nhất còn sống sót, còn có Joanne đã chiến đấu với Celestia, và hai cán bộ khác. Các cán bộ còn lại có lẽ đang ra ngoài.

(Tại sao con nhỏ này lại gọi mình chứ?)

Tôi lườm Joanne đang ngồi trên chiếc ghế dành cho cán bộ──tất nhiên là tôi không dám làm vậy, mà chỉ biết cúi gằm mặt xuống.

Vừa cúi đầu, tôi vừa cố gắng tìm hiểu lý do tại sao một tên mob như tôi lại được triệu tập đến cuộc họp cán bộ tại lâu đài cổ này. Không lẽ, Joanne định đổ hết trách nhiệm về việc mất chín tín đồ lên đầu tôi sao? Nếu vậy, một tên lính quèn như tôi không thể nào trốn tránh trách nhiệm được. Quyền ngôn luận đâu có giống nhau.

(Dù có sống sót thì cũng chỉ có một địa ngục khác đang chờ đợi mà thôi...)

Sống sót sau cuộc đụng độ với cán bộ, giờ lại đến lượt bị một cán bộ khác truy cứu. Tôi gần như đã từ bỏ hy vọng về số phận của mình, và chuyển sự chú ý sang hai cán bộ còn lại.

...Cán bộ Hạng Bảy và Hạng Năm à. Tên là Juanquilo và Polk thì phải. Hai kẻ này, tùy thuộc vào route trong nguyên tác, thậm chí còn không xuất hiện tên. Đặc biệt là Juanquilo. Kể cả trong chính truyện cô ta cũng khá mờ nhạt.

Con số 『Hạng 〇』 được quyết định dựa trên mức độ cống hiến cho Giáo đoàn và sức chiến đấu, chứ không phải là chỉ số sức mạnh thuần túy. Tùy thuộc vào điều kiện chiến đấu, ngay cả Juanquilo Hạng Bảy cũng có thể vượt qua cả giáo chủ Hạng Một... tôi nghĩ vậy. Dù sao thì đó cũng chỉ là một khả năng mà thôi.

Khi tôi đang suy nghĩ vẩn vơ, giáo chủ mọc lên từ dưới đất.

Đúng theo nghĩa đen. Giữa đại sảnh của lâu đài cổ diễn ra cuộc họp cán bộ, một vòng xoáy bóng tối xuất hiện trên sàn nhà, và một người đàn ông hiên ngang mọc lên từ đó.

Nếu mô tả y như những gì nhìn thấy thì thật khó hiểu, nhưng đó là những gì đang thực sự xảy ra nên cũng đành chịu.

『Nào, ta tới rồi đây. Giờ thì, nghe báo cáo nhỉ』

Khi gã đàn ông đeo mặt nạ──giáo chủ của Giáo đoàn Đền Aros──ngồi xuống ghế, một bầu không khí căng thẳng bao trùm không gian bị thống trị bởi ánh sáng mờ ảo.

Khuôn mặt của gã ta được che giấu sau một chiếc mặt nạ có khắc dấu X, khiến người ta không thể đọc được biểu cảm.

──Giáo chủ Aros Hawkeye. Lãnh đạo tối cao của Giáo đoàn Đền Aros, được những người chơi nguyên tác gọi là 『Kẻ có nhân cách tàn ác nhất』.

Khi đối mặt trực tiếp, ngạc nhiên là, tôi lại không thấy áp lực hay sợ hãi như tưởng tượng. Tuy nhiên, cái cảm giác xa lạ toát ra từ dáng vẻ của gã ta lại hình thành một nỗi bất an mãnh liệt. Vì không thể nhìn thấy biểu cảm qua chiếc mặt nạ nên lại càng thêm rùng rợn.

(Đây là giáo chủ Aros... cái tên mà mình không muốn gặp nhất...)

tôi chuyển sinh thành một tên mob trong thế giới này cũng đã được một thời gian, nhưng đây là lần đầu tiên tôi diện kiến ã Tôi nhớ nhân vật chính trong nguyên tác cũng đã từng bị sốc khi gặp lần đầu. Rằng, ủa, không phải đây là một người đàn ông có thể nói chuyện bình thường sao──kiểu vậy.

Quả thực, nếu chỉ xét về không khí, gã ta mang lại cảm giác đâu khác gì một người cha hiền lành. Nhưng thực ra, Aros là tên trùm của một giáo phái cuồng tín. Hắn chỉ là một kẻ điên khéo mồm mà thôi.

...Nếu tăng hảo cảm với Aros quá nhiều, nhân vật chính trong nguyên tác sẽ bị hắn thao túng, hắc hóa và dẫn đến kết cục Chính thống giáo bị tiêu diệt hoàn toàn. Chẳng có gì đáng cười cả.

Nói năng không cẩn thận dĩ nhiên sẽ chết, mà dù có tăng hảo cảm thì cũng sẽ bị hắn “yêu thích” và rồi cũng chết. Giống hệt Joanne. Bế tắc toàn tập.

Aros yêu cầu tôi báo cáo, rồi ngồi xuống ghế và im lặng. Ba cán bộ xung quanh gã ta cũng đang nhìn tôi không nói một lời.

Bị thúc ép bởi áp lực từ các cán bộ, tôi bắt đầu lên tiếng, cố gắng hoàn thành bài báo cáo trong khi mồ hôi ướt đẫm sau lưng.

“Nhiệm vụ mang về đầu của người phụ nữ đã chạy trốn vào rừng... t-thành thật xin lỗi. Đã thất bại ạ...!”

Trước khi nói thì không sao, nhưng vừa mở miệng, tôi lại không thể nói năng trôi chảy. Và khi tôi thông báo về sự thất bại của nhiệm vụ, một sự im lặng kéo dài bao trùm lấy bốn vị cán bộ.

Này Joanne, cô cũng tham gia mà. Sao lại đứng về phía đó chứ...!

『...Tiếp tục đi』

“D-danh tính của người phụ nữ đó là Celestia, một cán bộ của kẻ thù. Tôi đã hợp tác với Joanne-sama ở kia để tấn công đối phương, nhưng sau khi chặt đứt được cánh tay phải của ả, ả đã trốn thoát. Kết quả là, chúng tôi đã để ả chạy mất.”

『Thiệt hại?』

“...Chín tín đồ của Giáo đoàn Đền Aros đã... đã thiệt mạng ạ…”

『Vậy sao... Thật đáng tiếc』

Tôi báo cáo sự thật, và nhận ra số phận của mình. Giọng điệu của Aros thờ ơ như thể gã sắp nói lời từ biệt.

(M... Mình sắp bị giết ư...)

Tôi rón rén ngẩng đầu lên, thấy Aros đang nhìn luân phiên giữa Joanne và tôi.

『Tuy nhiên, ta rất khoan dung với thất bại của thuộc hạ. Ta xem các bạn như những đứa con yêu quý của mình. Ta sẽ tha thứ cho việc để Celestia trốn thoát』

"Ah... Eh? X-xin cảm tạ ngài!!"

Cảm giác về cái chết.

Rõ ràng là tôi đã cảm nhận được nó, vậy mà...

Thay vì vui mừng vì sống sót, tôi lại bối rối trước sự thay đổi thái độ của gã ta.

...Không phải. Sự khoan dung của Aros không phải đến từ lòng tốt, mà là từ sự thờ ơ. Tôi cảm nhận được điều đó thông qua trực giác. Ít nhất là đối với một tên mob như tôi, gã ta không có lấy một mảnh tình thương nào.

Có lẽ, tâm trạng của gã ta là “Tiện thể tha cho Joanne thì cũng tha cho ngươi luôn”.

Tuy nhiên, có lẽ mọi chuyện dần tệ đi rồi. Tôi đã bị ba cán bộ, bao gồm cả Aros, để mắt tới. Giả sử Joanne đã để mắt đến tôi từ trước, thì giờ đây tôi đã để lại ấn tượng xấu với cả bốn cán bộ.

『Joanne, cảm thấy thế nào sau khi chiến đấu với Celestia?』

“Khắc hệ quá nên thua rồi. Lần sau sẽ không thua nữa…”

『Hình như lần trước cũng nói vậy thì phải?』

“...X-xin lỗi”

『Biết thẳng thắn nhận lỗi là một điều tốt』

Ngay cả một bạo chúa như Joanne cũng không dám ngẩng đầu trước giáo chủ. Vừa nghe cuộc đối thoại ôn hòa của hai người họ, mồ hôi lạnh túa ra khắp người tôi.

Làm sao đây. Tôi đã định nhân lúc thích hợp để trốn khỏi Giáo Đãnh Tự Viện, nhưng vì có quá nhiều ánh mắt giám sát, tôi đã chần chừ cho đến tận bây giờ. Lẽ nào tôi không còn đường thoát nữa sao?

“Nhưng mà Giáo chủ. Tôi đã biết cách hạ gục ả rồi, lần sau gặp lại chắc chắn tôi sẽ giết chết ả. Quá tam ba bận mà.”

『Ồ, ta rất mong chờ đấy』

Tôi bừng tỉnh trước lời nói của Joanne.

Tại thời điểm bắt đầu câu chuyện chính của nguyên tác, Joanne và Celestia đã đối đầu ba lần mà vẫn chưa phân thắng bại. Việc đây mới chỉ là lần thứ hai──đồng nghĩa với việc tôi đang ở trong thế giới trước khi câu chuyện chính bắt đầu. Phải ghi nhớ điều này trong đầu mới được.

『Vậy thì mọi người, ta có việc phải làm nên xin phép đi trước nhé』

Nói xong, Aros biến mất vào vòng xoáy dưới mặt đất giống như lúc hắn ta xuất hiện. Hai cán bộ còn lại, sau khi tiễn Aros, cũng rời khỏi đại sảnh, chỉ còn lại tôi và Joanne.

Dưới chân tôi đã hình thành một vũng mồ hôi lạnh. Ngay cả khi cuộc họp đã kết thúc, nỗi lo lắng vẫn khiến cằm tôi nhỏ giọt.

Joanne nhảy xuống khỏi chiếc ghế dành cho cán bộ, vừa bước đi vừa ra lệnh cho tôi đi theo.

"Này Oakley, từ giờ ngươi sẽ hành động cùng ta. Đi mà bù đắp cho thất bại đi."

"...Xin tuân lệnh."

Bằng một động tác đã quá quen thuộc, tôi co rúm người lại, quỳ xuống, và cúi đầu phục tùng như muốn thể hiện bản thân không có lấy một chút ý định phản kháng nào.

──Joanne Sagamix. Cô gái chỉ có route cá nhân trong trường hợp nhân vật chính hắc hóa. Cách thể hiện tình yêu của cô ta là『Cuồng si và giám sát』. Nhân vật chính bị chặt hết tứ chi, sẽ vĩnh viễn nhận được tình yêu của cô ta.

Trước một tương lai mù mịt vẫn tuyệt vọng như mọi khi, tôi không còn lựa chọn nào khác bèn lẽo đẽo theo sau bóng lưng của Joanne.