Tôi chuyển sinh thành một tên mob tà giáo trong con game eroge toàn một lũ cuồng dại liều chết

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 2

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 32

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11219

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 873

Chương 1 (WN) - Chuyển sinh dị giới - Chap 16

Khi công cuộc tái thiết và cải tạo thành phố Metashim tiến triển, ngay cả một kẻ nghiệp dư như tôi cũng bắt đầu nắm được ý nghĩa của cách bố trí mới. Có vẻ như họ định biến nơi này thành một căn cứ mới, đồng thời để lũ xác chết quản lý các trang trại và đồng cỏ bên ngoài bức tường thành, biến nông sản thành nguồn lương thực cho giáo đoàn. 

Dù gì đây cũng là thành phố gắn liền với Giáo chủ Aros, nên có thể đoán họ sẽ xây dựng đền thờ, chuẩn bị các khu dân cư tráng lệ, và phát triển nó với nhiều chức năng khác nhau như một『Thánh địa』.

Hiện tại, các xác chết của Polk đang phụ trách vận hành thành phố, nhưng chẳng mấy chốc, nơi đây sẽ trở thành một thành phố tà giáo nhộn nhịp, được vận hành bởi những con người sống. 

Hay điều đó có nghĩa là, cho đến lúc đó, lũ xác chết dù đã chết vẫn không thể thoát khỏi sự kiểm soát của giáo đoàn? Về phần phụ nữ và trẻ em còn sống sót, chắc hẳn một tương lai như lũ trẻ thì bị tẩy não, còn phụ nữ thì trở thành máy đẻ cho đến chết đang chờ đợi họ. Số phận của những người trở thành tù binh thường vô cùng thê thảm.

Sau khi việc dọn dẹp đống đổ nát kết thúc, Joanne đến, và công cuộc xây dựng các công trình mới bắt đầu với sự trợ giúp từ sức mạnh phi thường của cô ta.

Việc đào chiến hào để chuẩn bị cho cuộc tấn công của các cán bộ Chính thống giáo, sắp xếp lại khu dân cư cho các tín đồ bình thường, xây dựng móng cho một công trình kiến trúc khổng lồ có vẻ là đền thờ... và vô số công việc khác đang được tiến hành một cách lặng lẽ.

Khẩu pháo nỏ cỡ lớn (ballista) trên tường thành cũng bị ma cải, phần dây cung được thay bằng gai của Polk. Tôi không biết nó sẽ có thêm hiệu ứng gì, nhưng chắc chắn nó sẽ trở thành một mối lo ngại mới cho phía Chính thống giáo.

...Đã năm ngày trôi qua kể từ khi trận chiến kết thúc.

Nhìn môi trường xung quanh, đây vẫn là một địa ngục đầy lũ xác chết lượn lờ, nhưng tôi cảm thấy hơi an tâm một chút trước những ngày bình yên không có chiến tranh. Ngay cả khi đang làm việc, việc có được một môi trường hòa bình, nơi tôi có thể (phần nào) yên tâm suy nghĩ về cách hành xử trong tương lai và tình hình hiện tại, là một điều khá quan trọng.

(Dù là để sống sót hay để tiêu diệt tà giáo, sức mạnh của mình hiện tại đều không đủ. Ý mình là... sức chiến đấu đơn thuần.)

Cách nhanh nhất để có được sức chiến đấu mạnh mẽ là trở thành cán bộ của Giáo đoàn Đền thờ Aros, nhưng tôi không có thành tích cũng như sự tin tưởng. Để có được thành tích và sự tin tưởng đó, tôi phải thể hiện ra rằng mình, dù chỉ là một tên lính quèn, cũng có sức chiến đấu, và phải cho họ thấy được tinh thần rằng mình có thể làm được.

Về mặt tin tưởng, có vẻ như tôi có thể lợi dụng Joanne để xoay xở, nhưng sức chiến đấu thì chắc sẽ cần nỗ lực bền bỉ. Tôi phải rèn luyện cơ thể, học hỏi kỹ năng và tích lũy nhiều kinh nghiệm khác nhau. Dù vậy, không có lý do gì để không làm, nên tôi muốn nâng cao địa vị của mình và trong tương lai sẽ leo lên vị trí cán bộ.

Tuy nhiên, cả Chính thống giáo lẫn tà giáo đều giới hạn số lượng cán bộ là bảy người. Trong nguyên tác, Alfie có thể trở thành cán bộ Chính thống giáo là vì có một cán bộ bị kẻ thù giết chết, để lại một vị trí trống. Nghe nói, nếu không phải trường hợp đó, thì cần phải có các thủ tục như khi một cán bộ về hưu vì tuổi già và truyền lại năng lực của mình.

Tất nhiên, hầu hết các trường hợp là do bị giết mà có chỗ trống, và đám cán bộ ở đây có vẻ như không liên quan gì đến tuổi thọ, nên để tôi trở thành cán bộ, cần phải có ít nhất một cán bộ tà giáo bị giết. Một khi có chỗ trống và tôi là người có thành tích cao nhất, Giáo chủ Aros có lẽ sẽ chọn tôi làm cán bộ tiếp theo.

Chính sách hiện tại của tôi là tích lũy thành tích để nhắm vào vị trí kế nhiệm của một cán bộ nào đó sớm muộn gì cũng sẽ hy sinh. Nếu các cán bộ không chết đi, thì lý tưởng cá nhân của tôi là lợi dụng điểm yếu của Juanquilo và giết chết cô ta. 

Nếu chỉ xét về chiến đấu trực diện, Juanquilo là kẻ yếu nhất, yếu đến mức ngay cả tôi bây giờ nếu không từ thủ đoạn cũng có thể thắng được. Chẳng hạn như tấn công tầm xa bằng nỏ, hoặc dùng thuốc nổ để cho nổ tung. Sức chiến đấu của cô ta chỉ đến mức đó, nên nếu cán bộ Chính thống giáo tấn công vào căn cứ chính và xử lý Juanquilo thì tốt quá... nhưng ở căn cứ chính thường có Aros hoặc Joanne, vả lại vị trí căn cứ đã bị che giấu nên phía Chính thống giáo thậm chí còn không biết cô ta có tồn tại.

Thêm vào đó, Juanquilo cũng có ma pháp chữa trị giống như Joanne. Ngay cả khi chặt đầu cô ta, đảm bảo cô ta sẽ hồi sinh và nói những câu như “Ngươi có biết mình vừa làm gì không?” khiến người ta tuyệt vọng.

Giả sử có cơ hội giết được cô ta, tôi có đủ bằng chứng ngoại phạm và sự tin tưởng để loại mình ra khỏi diện tình nghi, đồng thời chuẩn bị hoàn hảo các thứ như thuốc nổ hay axit mạnh, thì việc giết chết Juanquilo và ngồi vào chiếc ghế cán bộ cũng là một phương án. Dù một kế hoạch liều lĩnh như vậy chắc chắn chỉ là chuyện mơ mộng viển vông.

Tóm lại, để sống sót, tôi phải vừa nâng cao đánh giá của đám cán bộ, vừa phải tự mình mạnh lên. Mục tiêu cuối cùng là phản bội và tiêu diệt tà giáo, nhưng hiện tại tôi chưa nghĩ ra kế hoạch nào suôn sẻ đến mức đó.

Khi tôi đang gặm thịt khô tại khu di tích nhà thờ của Chính thống giáo Kenneth, tôi cảm thấy một áp lực khó chịu sau lưng. Vừa đổ mồ hôi lạnh, tôi quay lại và thấy Joanne đang đứng đó với vẻ mặt cau có.

“Oakley, đây là nơi bẩn thỉu từng là nhà thờ. Đi chỗ khác ngay lập tức.” 

“Tôi hiểu rồi.”

Tôi ở đây chỉ là tình cờ... nhưng đối với Joanne, ngay cả một nhà thờ đã sụp đổ cũng là đối tượng đáng ghê tởm. Nhắc mới nhớ, xung quanh đây cũng không có xác chết nào của Polk lảng vảng. Có lẽ cô ta không muốn nhìn thấy nó, dù chỉ là trong tầm mắt.

“Đưa mặt dây chuyền đây Oakley, sắp đến lúc đổi Vật Đánh dấu rồi đấy. Ta sắp không còn cảm nhận được nó là một phần của mình nữa rồi.”

Joanne kéo tôi vào một góc khuất, bắt tôi ngồi xuống, rồi trèo lên đùi tôi. Cô ta đưa tay lên cổ tôi, nâng mặt dây chuyền lên bằng một cử chỉ như thể đang cầm một báu vật, rồi bắt đầu đổi Vật Đánh dấu như lần trước.

(...Muốn mạnh mẽ hơn, à. ...Nhân tiện, có một điều mình băn khoăn, thử hỏi xem sao.)

“Joanne-sama, tôi có một câu hỏi…”

“Gì thế? Cứ hỏi đi, gì cũng được.”

Tôi ngăn hành vi tự làm hại mình đầy kỳ dị đang diễn ra trước mắt lại, rồi hỏi Joanne về cách giải thích của cô ấy liên quan đến Vật Đánh dấu và cơ thể của người khác.

“Trên lòng bàn tay tôi đang có ngón áp út của Joanne-sama, phải không ạ?”

“Ừ.”

“Ví dụ như――thế này, liệu có thể... hoán đổi nó với ngón áp út của tôi không ạ?”

Tôi đặt ngón áp út đang cuộn tròn của Joanne lên trên ngón áp út của mình.

“Tất nhiên là trong trường hợp không có phản ứng đào thải, nhưng tôi nghĩ biết đâu sẽ có chuyện thú vị xảy ra.”

――Nếu một phần cơ thể của Joanne dung hợp với cơ thể tôi, liệu tôi có thể sở hữu sức mạnh phi thường hay ma pháp chữa trị của cô ta không? Hoặc, liệu có một sức mạnh đặc biệt nào đó tương tự sẽ trỗi dậy không? Tôi đã đưa ra một dự đoán đầy hy vọng như vậy. 

Tuy nhiên, con người có nhóm máu và sự tương thích. Dù có một khái niệm tiện lợi gọi là ma pháp, việc dung hợp với cơ thể người khác mà không xảy ra phản ứng đào thải vẫn là một canh bạc.

Joanne mở to mắt, rồi bắt đầu ấn vào lồng ngực đang căng cứng bên dưới lớp áo. Đồng tử cô giãn ra, hơi thở trở nên gấp gáp. Có vẻ như tôi đã chạm đúng vào dây thần kinh nào đó của cô ta, nhưng tôi cố gắng phớt lờ.

“Hừm... Ngươi, đúng là có vấn đề về đầu óc thật đấy. Từ trước đến giờ ta chưa từng nghĩ đến chuyện đó, nhưng cũng có cách đó nhỉ.”

Joanne nói với vẻ gì đó như là vui mừng. Bị nói là đầu óc có vấn đề cũng tốt. Chừng nào còn bị coi là kẻ điên, việc điều chuyển tôi đến chi nhánh Đông Bắc sẽ còn bị trì hoãn.

“Vậy có nghĩa là, ngay cả Joanne-sama cũng không biết sao ạ?”

“Ừ. Ta chưa thử bao giờ. Hay là, làm thử không?”

“!”

Joanne bắt đầu vuốt ve ngón áp út của tôi với vẻ háo hức. Về phần tôi, tôi chỉ định “Ồ, chưa thử bao giờ à~ vậy thì chuyện này kết thúc ở đây nhé~”, nhưng... chợt nhớ ra Joanne là loại người như vậy.

Tôi suy nghĩ trong giây lát. Chỉ vài giây sau, tôi đã có câu trả lời.

“Làm đi ạ. Xin hãy dùng ngón áp út tay trái của tôi.”

Đến nước này rồi còn do dự gì nữa? Mình sẽ đi đến cùng. Tôi chìa cánh tay trái ra.

Có thể là do thiên kiến bình thường hóa, nhưng tôi cảm thấy một điều gì đó gần như chắc chắn rằng dù tiếp nhận một phần cơ thể của cô ta, tôi cũng sẽ không chết. Nếu tôi chết thì đúng là trò cười.

...Ra là vậy,người ta mất mạng trong những trò thử lòng can đảm hay những trò chơi ngu ngốc có lẽ cũng vì tâm lý này mà ra.

“Sẽ hơi nhói đau một chút, nhưng ráng chịu nhé.”

Không đợi tôi trả lời, Joanne rút một con dao nhỏ ra――rồi lướt qua tay trái tôi mà không hề do dự.

Ngay lập tức, một cơn đau dữ dội ập đến. Tôi vừa kịp kêu “Ah” một tiếng thì đã khuỵu gối xuống vì cơn đau khủng khiếp. Mồ hôi túa ra từ mọi lỗ chân lông trên mặt, và một sự hối hận tột độ xâm chiếm lấy tôi. 

Phải rồi, đứt tay thì đau. Chặt đứt nó còn đau hơn. Đó là điều hiển nhiên.

“――――Ugh... đau...!!”

“X-Xin lỗi nhé? Sẽ xong ngay thôi mà…”

“Khụ... haha, người khéo tay thật đấy, Joanne-sama. Luồn lưỡi dao qua khớp ngón tay và cắt đứt nó trong nháy mắt.”

Ngón tay của tôi lăn lóc trên mặt đất. Joanne ưu tiên nhặt nó lên trước nhất, rồi cất ngón tay vào túi chiếc áo choàng mà tôi đã đưa cho cô ta.

Vì đau quá nên tôi muốn cô ta làm nhanh lên, trong lúc tôi đang quằn quại, Joanne áp ngón áp út của chính mình vào mặt cắt ngón tay của tôi. Rồi ma pháp chữa trị. Làn da trên mặt cắt của tôi như được tua ngược lại, hồi phục, rồi kết nối với ngón áp út của Joanne. Những tiếng rôm rốp vang lên, không chỉ là từng mảng tế bào――mà đến tận từng nguyên tử đang dung hợp lại với nhau.

“――――!”

Đột nhiên, hông Joanne nảy lên, cơ thể cô ta co giật. Mà không, đây không phải lúc để ý chuyện đó. Có lẽ tôi vừa làm một việc vô cùng kinh khủng.

“Chờ, chờ đã... Oakley, cơ thể ta, không hiểu sao... nóng lên…”

Im đi, Joanne. Cơ thể của tôi và cô đã kết nối với nhau rồi. Thay vì hưng phấn tình dục, phải có cái gì đó khác chứ. 

Tôi nâng bàn tay trái đã hết đau lên, nhìn chằm chằm vào nó. Khi giơ lên ngược hướng ánh sáng mặt trời để quan sát, tôi có thể thấy một ranh giới màu sắc giữa làn da rám nắng của tôi và làn da trắng bệch bệnh tật của cô ta.

Vậy còn, dây thần kinh thì sao. Tôi run rẩy thử gập ngón tay. 

――Nó cử động. Không có vấn đề gì, cứ như thể nó vốn là cơ thể của tôi vậy.

(Chuyện quái gì thế này...)

Phớt lờ Joanne đang ôm bụng dưới và khép nép hai chân lại, tôi chìm vào suy tư về hiện tượng kỳ dị vừa được sinh ra bởi chính hành động của mình.