Chương 146: Mẹ tôi nhắm mắt làm ngơ trước bộ dạng thảm thương của con trai mình
Tình cảnh của tôi lúc này là bị cô chủ nhiệm và nữ thanh tra ghì chặt rồi thay nhau cọ má một cách đầy nồng nhiệt.
Nghe thì có vẻ vô lý, nhưng đây chính xác là những gì đang diễn ra lúc này.
Cả tay trái lẫn tay phải của tôi đều bị khống chế hoàn toàn, không tài nào nhúc nhích nổi. Bắp tay thì bị kẹp giữa cặp tâm hồn của hai người họ, cái này lẽ ra được coi là một đặc ân rất lớn nhưng lúc này tôi chẳng cảm thấy sung sướng chút nào.
Riêng Minamo-san còn chu đáo đến mức khóa chặt tay tôi lại như là một cặp đôi luôn.
"Ái chà chà, Kyou-chan đúng là đào hoa thật đấy. Làm chị đây nổi máu ghen lên rồi đây."
Thủ phạm khiến tôi lâm vào tình cảnh này vẫn nhởn nhơ chuẩn bị bát đĩa cùng Asaka-san như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.
Có vẻ như chính Sachie-san là người đã mời ba vị khách nằm ngoài dự tính này đến đây. Ngay khi vừa nhìn thấy Sachie-san, ba người họ còn lịch sự chào hỏi kiểu "Cảm ơn vì đã mời bọn tôi" nữa chứ.
Làm ơn hành xử cho ra dáng người lớn cho chót đi mấy con sâu rượu này! (À bỏ Asaka-san ra nhé).
Nói tóm lại, trong lúc trinh tiết đang gặp nguy hiểm thế này, tôi chỉ biết trông chờ vào Hina mà thôi. Cái gì mà "Cơ bắp sẽ không bao giờ phản bội ta cả" cơ chứ? Chẳng may gặp phải đối thủ nặng ký hơn thì coi như vô vọng luôn rồi còn gì.
Sột soạt… Này nhé, cái bà cô lúc nào cũng kêu không quen tiếp xúc với đàn ông đâu rồi? Rõ ràng là đang dùng tôi để làm công cụ luyện tập thì đúng hơn. Bàn tay cổ đang lén lút trườn từ mạn sườn xuống phía dưới kìa.
Cứ theo lịch trình ban đầu thì tàu sẽ đến ga lúc 18 giờ, tính cả thời gian di chuyển thì tôi chỉ cần trụ thêm vài phút nữa là Hina sẽ đến cứu thôi, nhưng trinh tiết tôi đang báo động đỏ từng giây từng phút đây.
"Phư Phư Phư~, Tatara à, cơ bắp của cậu hình như săn chắc hơn trước rồi đấy nhỉ?"
Sột soạt. Đừng có mà rờ đùi tôi, bà cô biến thái này.
"Ái chà~, cậu nhỏ còn zin mà lại bướng bỉnh thế này thì phải còng lại thôi... Để chị đưa em về đồn nhé."
Ngoài giờ làm mà cũng cầm theo còng tay làm gì vậy hả!? Chị mà đang trong ca trực là tôi báo cáo về đơn vị vì tội lạm quyền rồi đấy nhá.
Đáng lẽ ra cảnh sát phải là người hỗ trợ người dân chứ, ấy thế mà sao tôi lại bị nữ điều tra viên này làm nhục thế này. Cái trò "say quá nên coi như không có tội" vốn là thói xấu của đàn ông ở thế giới trước, thế mà các chị bên đây cũng chả khác gì luôn à?
Bịch
Giữa lúc đó, một đống hành lý được đặt xuống ngay trước mặt tôi. Người mang chúng đến chính là mẹ tôi.
Cứu con với mẹ ơi!
"Ôi, là y tá Wakayama đấy à, hồi đó cảm ơn cô vì đã tận tình chăm sóc con tôi nhé. Này Kyousuke, con đang làm cái trò gì thế hả? Mau nghiêm chỉnh lại ngay cho mẹ coi."
Thật không hiểu nổi, mẹ cứ thế nhìn tôi chịu trận mà vẫn thản nhiên buôn chuyện với Asaka-san, thậm chí còn đưa tay sửa lại cái cổ áo bị nhăn của tôi nữa chứ.
Có vẻ như mẹ định nhắm mắt làm ngơ với thằng con trai tội nghiệp này rồi. Giúp con với mẹ ơi!
Chẳng trách mẹ lại tỉnh bơ như thế, hồi ở thế giới cũ bà cũng nhắm mắt làm ngơ lúc giặt cái quần lót dính đầy vết tích vì mộng tinh của tôi mà.
Kỹ năng làm ngơ chính con trai của mình của mẹ đúng là thượng thừa luôn rồi. Tiếng nói của bố tôi trong nhà cũng không hề tồn tại luôn. Xin chia buồn với ông.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
