Tình Yêu Không Thể Chia Đều Cho Cặp Song Sinh

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

(Đang ra)

Tiểu Nữ Hầu Như Tôi Thay Tiểu Thư Chăm Sóc Bạn Trai Thì Đã Sao?

Tương Đình Bạch Thố

Giang Tuệ vốn chỉ muốn đùa bỡn tình cảm của đàn ông thôi, đâu có nói sẽ dâng cả trái tim mình vào chứ...

28 289

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

(Đang ra)

Đông kinh: Ta vua màn ảnh thanh trang bị

Cẩm Mộc Chi Tâm

Nguồn truyện: https://reader.novel.qq.com/detail/1057396956?source=m_jump, Sói Miu Miu

43 53

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

(Đang ra)

Thế giới thay đổi nhờ kịch bản "Vừa ăn cướp vừa la làng"!?

オーメル

Thời gian trôi qua, Saito đã trở thành một người đi làm và vẫn đều đặn gửi tiền chu cấp cho gia đình. Giữa những ngày tháng bị thống trị bởi sự nhàm chán, anh biết tin em gái mình đã trở thành thần tư

190 846

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

(Đang ra)

Tôi đã ước có thể học trực tuyến.

kkumkkuneungomtaengi (꿈꾸는곰탱이)

Tôi đâu có muốn mọi thứ thành ra thế này.

16 15

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

(Đang ra)

Hệ Thống! Ta Không Làm Thánh Nữ Nữa Đâu!

Bất Lạc Phong (Gió Không Rơi)

Mở tờ báo ra, chỗ nào cũng thấy chính mình...

204 495

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

(Đang ra)

AI KÉO CÂU HỒN SỨ CỦA ĐỊA PHỦ VÀO PHÓ BẢN QUỶ DỊ THẾ?

沈舟渡川

"Lũ quỷ kia, mau chạy đi! Kẻ buôn người... à không, kẻ buôn quỷ đến rồi kìa!"

100 457

Tập 6 - Mở đầu

Mở đầu

(Kamedake Ririsu)

Jinguji Naori là cô gái coi sự phiền toái là nghề. Một cô bạn rắc rối và phiền hà đến mức khiến tôi bao lần muốn thốt lên như vậy, thế mà lại vừa trở thành người yêu của cậu Shirasaki.

Với tư cách là người đã nghe cô ấy tham vấn chuyện yêu đương không biết bao nhiêu lần, tôi cảm thấy hân hoan và ngập tràn vui sướng. Tuy nhiên, trong lòng tôi cũng tồn tại những cảm xúc phức tạp khó diễn tả. Là bạn thân, việc tôi tận tâm suy nghĩ cho những trăn trở của cô ấy là không sai; cùng cô ấy lo âu, cầu mong cho cô ấy hạnh phúc cũng xuất phát từ tấm lòng son sắt. Nhưng thú thật, cũng có một phần tôi tiếp nhận chuyện đó vì tò mò và thấy thú vị.

Bởi vì, đó là chuyện tư vấn tình cảm của Tiên sinh đấy nhé?

Vị Tiên sinh hiếu thắng, toàn thân toát ra lòng tự trọng và sự khẳng định bản thân cao ngút trời kia, nay lại trở nên yếu đuối, nói năng ấp úng... Khi bình tĩnh quan sát toàn cảnh dáng vẻ đó, thì ôi thôi nói gì nữa đây —— chẳng phải là dễ thương lắm sao? Nhìn thấy bộ dạng ấy, tôi lại muốn khích đểu —— dùng từ này thì không hợp lắm nhỉ, muốn bắt nạt... nghe cũng hơi nặng nề. Ừm, là muốn cưng nựng.

Ví dụ, vào một buổi tan trường nọ. Cô ấy uể oải bước đến và phán một câu: "Nè, con trai thấy một đứa con gái nói chuyện hợp gu, mặt mũi dễ thương, ngực cũng kha khá thì nảy sinh tình cảm là chuyện bình thường đúng không? Hay nói đúng hơn, ngoài mấy cái đó ra thì còn yếu tố cộng điểm nào nữa?"

Cô ấy nói câu đó với vẻ mặt hoàn toàn nghiêm túc, khiến tôi suýt chút nữa thì bật cười thành tiếng. Vừa mới xuất hiện đã tung ra một câu hỏi ngạo mạn nhưng độ phân giải lại thấp tè, chẳng khác nào phiên bản ngược của câu "phụ nữ hay liếm môi là do dục cầu bất mãn". Một tư duy lỗi thời, sai lầm trầm trọng và ngốc nghếch hết chỗ nói. Đương nhiên là tôi muốn trêu chọc —— à không, muốn cưng nựng rồi.

Thú thật, tôi cũng có chút cảm xúc giống như ghen tị. Có lẽ gọi là ngưỡng mộ thì gần đúng hơn. Tóm lại, đó là một cảm giác nằm đâu đó giữa ghen ghét và ước ao.

Tiên sinh sở hữu nhiều thứ hơn tôi. Thế gian này quả thực bất công. Đã bao lần tôi cảm thấy như vậy... nhưng điều khiến tôi bực mình nhất chính là cô ấy có khuôn mặt đẹp, chiều cao nhỉnh hơn tôi, và vòng một cũng nảy nở hơn. Cái cách cô ấy tự nhận thức được điều đó lại càng làm người ta thấy ghét. Dù sao thì lời cô ấy nói không phải là phóng đại, tôi cũng công nhận điều đó. Nói một cách dễ hiểu thì đó là kiểu ngoại hình được con trai đón nhận... à, chữ "đón nhận" trong trường hợp này viết bằng Katakana thì hợp hơn nhỉ, cô ấy có ngoại hình rất "hút trai" —— nhưng chuyện đó tạm gác sang một bên. Vì nói nữa chắc tôi không dừng lại được mất.

Hơi lạc đề một chút. Tóm lại, cô bạn thân thiết nhất, người hiểu tôi nhất và là người bạn vô cùng quan trọng của tôi —— dù cô ấy khôn lỏi, chẳng đáng yêu chút nào, già đời mà lại trẻ con, người mà tôi tuyệt đối không muốn gọi là bạn chí cốt —— đã có người yêu. Nhưng sự tình lại có chút khó khăn và phức tạp: Tình địch của cô ấy lại chính là chị gái song sinh.

Chuyện chị em sinh đôi cùng thích một người thì tôi ít khi nghe thấy, nhưng họ lại rơi vào hoàn cảnh đó. Việc cô ấy có người yêu đồng nghĩa với việc người chị, Rumi-chan, đã thất tình.

Rumi-chan là một cô gái rất tốt, luôn nghĩ cho bạn bè. Không giống như Tiên sinh, tính cách cô ấy không xấu, không vặn vẹo, lại rất mạnh mẽ và tươi sáng. Một cô gái tuyệt vời đến mức khiến tôi tự hỏi sao cùng cha mẹ sinh ra, cùng lớn lên dưới một mái nhà mà lại khác biệt đến thế. Tôi ủng hộ tình cảm của Tiên sinh, nhưng đồng thời cũng ủng hộ cả Rumi-chan. Rumi-chan cũng là một người bạn quan trọng của tôi.

Nói gì thì nói, tôi cứ nghĩ chuyện cậu Shirasaki hẹn hò với ai trong số họ phải là chuyện của tương lai xa hơn nữa. Khi nghĩ đến tâm trạng của cậu ấy, tôi thậm chí còn thấy đồng cảm. Việc hẹn hò với một trong hai cô bạn thuở nhỏ nhà bên, xét đến mối quan hệ giữa hai gia đình, không phải là chuyện có thể dễ dàng quyết định. Nếu cãi nhau rồi chia tay, nói giảm nói tránh thì đó cũng là địa ngục. Chính vì thế, việc cậu Shirasaki chọn Tiên sinh —— một lựa chọn đầy rủi ro —— vừa khiến tôi vui mừng lại vừa bất ngờ. Bởi vì Tiên sinh nhìn qua đã thấy là một "quả bom nổ chậm", một cô gái rắc rối, phiền phức và là hiện thân của sự ích kỷ biết đi.

Nếu là tôi, tôi sẽ chọn Rumi-chan —— Tiên sinh, xin lỗi nhé. Tớ lỡ để lộ chút tâm tư thật lòng. Tất nhiên tớ rất thích Tiên sinh, cậu là người bạn tuyệt vời nhất, đỉnh nhất, nhưng nếu xét trên phương diện người yêu thì tớ nghĩ chắc chỉ toàn là khổ tâm thôi.

Tớ nghĩ vậy sao? Không, tớ đã nghĩ như thế từ rất lâu rồi.

Nhưng Tiên sinh cũng có nét dễ thương theo kiểu của Tiên sinh. Giống như một đứa trẻ con đang tuổi dậy thì vậy.

Tuy nhiên! Tôi đang cực kỳ tức giận!

Hỏi tôi đang giận cái gì ư!?

Tôi đã đàng hoàng đến tham gia trại hè học tập của trường! Còn cậu ta thì tỉnh bơ không tham gia! Rồi cứ tí tởn nào là bạn trai với bạn gái! Gửi mấy tin nhắn khoe khoang tình cảm vô thưởng vô phạt qua LINE!

Rumi-chan cũng đang ở trại hè học tập đấy nhé!!!

Cậu bảo tôi phải dùng vẻ mặt nào để nói chuyện với Rumi-chan đây hả!

Hơn nữa! Tại sao cứ nhè vào lúc tôi đang an ủi Rumi-chan mà gửi mấy tin nhắn quái gở đó tới chứ! Cái gì mà: 《Quả nhiên là, hẹn hò rồi thì muốn hôn lúc nào cũng được nhỉ? Nhưng mà, nhỡ Jun-kun hưng phấn quá thì đâu chỉ dừng lại ở hôn đâu ha? Kyaa~♡ Nếu thành ra thế thật thì làm sao đây. Tớ vẫn chưa chuẩn bị tâm lý...》 hả!!!!!!

Cái đồ ngốc này!!!!!! Làm ơn đọc bầu không khí giùm cái!!!!!!

"Tớ cứ nghĩ mãi, không biết lúc tớ đang ở đây thì Jun và Naori đang làm gì nhỉ."

Rumi-chan... Đừng làm vẻ mặt đau buồn và khổ sở như thế.

Tớ cũng thấy khổ sở theo nhiều nghĩa lắm đây.

"Là Tiên sinh mà, chắc giờ này vẫn đang ngủ thôi chứ gì?"

Bây giờ là giờ nghỉ trưa. Nếu là Tiên sinh bình thường thì đây là giờ ngủ —— dù có vẻ cậu ta đang thức chong chong, nhưng trong tình huống này tôi chỉ có thể nói vậy. Thế mà Tiên sinh, biết tôi đang nghỉ trưa nên cứ gửi hàng loạt tin nhắn ngu ngốc. Điện thoại lại báo tin nhắn tới. Không cần xem cũng biết là từ ai.

《Nhưng mà, tớ sẽ cố gắng. Mùa hè này, biết đâu tớ sẽ biết mùi đàn ông cũng nên... Á á ngại quá ♡》

Làm ơn im lặng giùm đi... Tôi thật sự xin cậu, hãy ngủ đi cho tôi nhờ.

"...Ừm... Dù có nói này nói nọ, thì đó cũng là quyết định của Jun, và tớ vốn dĩ cũng ủng hộ hai người họ nên tớ nghĩ thế này là tốt rồi... nhưng mà, tớ thấy đau lòng lắm."

"Ừ."

"Nhưng mà, cảm thấy đau lòng thế này, tớ lại tự ghét bản thân vì thấy mình thật ích kỷ."

"Không có chuyện đó đâu. Đau thì là đau, khổ thì là khổ. Cậu không cần phải phủ nhận cảm xúc của chính mình. Những chuyện thế này ấy mà, tớ nghĩ chỉ còn cách phó mặc cho thời gian thôi. Người ta hay nói là giữ khoảng cách, nhưng trường hợp của Rumi-chan là gia đình, lại là nhà hàng xóm, nên đâu có giữ khoảng cách vật lý được. Chắc chắn sẽ càng đau khổ hơn... mà, tớ nói thì cũng chẳng có sức thuyết phục nhỉ."

"Không đâu, không phải thế. Cảm ơn cậu. Thật ra, Reira cũng nói với tớ y như vậy."

"Vậy hả... Tiếc là Asano-san lần này không đến được nhỉ."

Theo lời Rumi-chan, Asano-san không đi được vì nhà họ hàng có tang. Còn tôi, vì bị Tiên sinh phản bội lòng tin, nên nhân lúc nghỉ trưa đã bắt chuyện với Rumi-chan.

"Ừ... Nhưng mà, có Kame-chan ở đây thật tốt quá. Tớ không muốn cho mọi người thấy bộ dạng yếu đuối này chút nào. Với lại —— cứ phải giả vờ bình thản cũng mệt mỏi lắm. Hơn nữa, tớ không có tư cách gì để nói, nhưng Naori có lẽ vì giữ ý nên chẳng nói gì với tớ cả, điều đó ngược lại càng làm tớ bận tâm... Thật tình, tớ thấy mình phiền phức quá, lại càng thấy chán nản hơn."

Cậu biết không, ở nhà có thể im lặng, nhưng cô em gái của Rumi-chan thì đầu óc đã nổ tung như quả bóng nước rồi đấy. Trong lúc chúng ta đang nói chuyện thế này, điện thoại tớ đã rung mấy lần rồi. Chắc chắn là Tiên sinh gửi. Tuyệt đối là vậy —— nhưng tớ lờ đi suốt nãy giờ.

"Cái trò biết giữ ý tứ, hóa ra Tiên sinh cũng làm được cơ đấy..."

Cái đồ nhắn liên tục mấy tin nhắn toàn màu hồng trong đầu. Đồ xấc xược.

"Kame-chan cũng nghĩ vậy hả?"

"A, cậu nghe thấy hả? Xin lỗi, hình như tớ buột miệng trong vô thức..."

"Đừng xin lỗi mà. Vì đó là Naori mà lị. Kame-chan nghĩ vậy cũng không trách được."

"Lời của chị gái ruột nói ra nặng ký thật đấy."

Hai chúng tôi cùng cười —— Cuối cùng Rumi-chan cũng đã cười.

***

"Thấy không trả lời là phải tự hiểu đi chứ."

『Tại ai mà ngờ được Hội trưởng lại ăn trưa cùng với Rumi chứ.』

"Người ta ở đây đang nói chuyện nghiêm túc với Rumi-chan, thế mà cậu cứ gửi hàng loạt tin nhắn như thể mấy cậu nam sinh trung học bị truyện tranh đồi trụy chi phối não bộ vậy... Đặt mình vào hoàn cảnh của tôi chút đi."

『Cái đó là, kiểu như, cố tình đấy. Sự dịu dàng của tớ muốn giúp cậu thư giãn cái đầu đang căng cứng vì học hành, nó tràn trề khắp nơi thế còn gì? Cậu không hiểu cho tớ là tớ buồn lắm đó nha~』

"Nếu tình huống không phải thế này thì tôi đã cười cho qua cái câu cậu vừa nói rồi... Tóm lại, Tiên sinh chọn thời điểm tệ quá. Rồi, quay lại chuyện chính, cậu bất mãn vì không có tiến triển gì chứ gì? Cậu tuôn ra một tràng lý lẽ để che giấu sự ngại ngùng, nhưng đó chính là nguyện vọng của Tiên sinh đúng không."

Tôi chơi với Tiên sinh đã lâu, nên chỉ cần nói chuyện qua điện thoại thế này cũng đủ nhìn thấu. Vào giờ tự do buổi tối, nhân tiện đi mua đồ uống ở sảnh khu nội trú, tôi đã gọi điện để phản đối.

『Thì, cũng có pha trộn chút chút...』

"Là Tiên sinh thì, kiểu gì chẳng cưỡng ép đòi hôn hít các kiểu rồi chứ gì?" Chuyện về song sinh, cái gì đó giống giống vậy... Cô bé Fadette? Dù đó là song sinh nam, mà thôi kệ. "Cậu lại chẳng trích dẫn kiểu: 'Nếu em là một cô gái xinh đẹp, em sẽ nói thế này —— ở một nơi thế này, vào giờ này, chúng ta không thể trao nhau nụ hôn lén lút như vậy được. Còn nếu em là một cô gái lẳng lơ, em sẽ nghĩ —— giờ giấc và địa điểm lúc này thật vừa vặn, trời tối nên không nhìn thấy khuôn mặt vụng về, lại chẳng có ai nên anh cũng không phải xấu hổ vì sở thích quái đản của mình', rồi cậu sẽ chốt hạ là 'Em vừa là cô gái xinh đẹp vừa là cô gái lẳng lơ, nên dù trời sáng thì nếu muốn hôn em sẽ hôn bất cứ lúc nào', cậu đã nói thế đúng không? Chỉ bắt tay như Fadette thì sao mà chịu được."

Trong Trăm năm cô đơn của Marquez có một đoạn viết rằng văn học là món đồ chơi tốt nhất được tạo ra để chế giễu con người, câu đó đúng là dành cho tôi và Tiên sinh. Đây chính là cuộc hội thoại của chúng tôi.

『Đừng có vì là song sinh mà cưỡng ép trích dẫn Cô bé Fadette của Sand vào đây. Đúng là chỉ bắt tay thôi thì chán thật, và tớ cũng hiểu chút chút, nhưng ít nhất tớ không tự nhận mình là gái lẳng lơ đâu nhé. Mà nói chứ, từ hôm đó đến giờ chưa làm gì cả. Đáng giận là, chẳng có gì sất. Chán ghê cơ.』

Biết ngay mà. Đó là điều cậu muốn nói chứ gì. Cái tính không thành thật đó, đúng là dễ thương thật đấy.

"Ôi thần linh ơi. Bạn của con có vẻ đang dục cầu bất mãn. Xin Người hãy che chở để cô ấy không bị chìm đắm trong dục vọng đang tuôn trào cuồn cuộn kia. Cứ đà này, cô ấy sẽ lao đầu vào cuộc sống phóng túng, đam mê sắc dục mất thôi. Cầu xin ý Người hãy thành hiện thực."

『Không có thành đâu nhé! Đừng có nói tớ như con thú động dục bị giam cầm bởi dâm tình thế chứ?』

"Thì sự thật là vậy mà."

『Không phải sự thật! Chuyện đó quan trọng gì —— Rumi sao rồi?』

"Sao? Lo lắng hả?"

『Không có... đâu. Không lo. Chỉ hỏi thăm xã giao thôi.』

Hừm, vậy sao —— hóa ra đây mới là mục đích chính. Cậu cứ lải nhải nãy giờ chỉ để hỏi dò chuyện này thôi chứ gì. "Tiên sinh đúng là không thành thật chút nào."

『Thành thật mà. Tớ tự tin là mình sở hữu một trái tim thuần khiết, thuần nhất vô tạp đấy nhé.』

Trái tim thuần khiết...? Nếu giả sử có thứ đó, thì thoạt nhìn nó giống như dòng nước trong vắt, nhưng bên dưới lại lắng đọng lớp bùn nhão của những cảm xúc đen tối và xác của sự dịu dàng. Một sự thuần khiết mà chỉ cần kích động nhẹ là cuộn lên đục ngầu ngay. Thần kinh nhạy cảm lại đa sầu đa cảm, hay cô đơn, tớ nghĩ cậu có sự nhạy cảm giống với loại thuần khiết đó —— cái kiểu giả vờ trơ trẽn, giả vờ không quan tâm ấy.

"Vâng vâng. Đúng rồi ạ. Tâm hồn Tiên sinh sạch sẽ tinh tươm lắm cơ —— gác mấy lời nhảm nhí đó sang một bên, chuyện Rumi-chan hả? Quả nhiên là vẫn còn yếu đuối lắm. Trông cậu ấy tiều tụy hẳn đi, thật sự rất đáng thương. Ở nhà thì thế nào?"

『Ở nhà cũng thế. Cố tỏ ra là mình ổn nhưng thất bại thảm hại. Tớ thắc mắc không biết ra ngoài thì thế nào.』

"Vậy à... Cậu không có khích đểu gì đấy chứ?"

『Làm gì có chuyện đó. Nhưng mà, sự tồn tại của tớ bản thân nó đã là sự khiêu khích rồi còn gì.』

Sự tồn tại là sự khiêu khích... Kể cũng đúng. Em gái ngồi cùng bàn ăn lại là bạn gái của người mình thích mà.

『Thế nên, tớ cố gắng hạn chế chạm mặt hết mức có thể. Phía bên kia chắc cũng chẳng muốn gặp.』

"Cái này thì đúng là chỉ có chị em mới hiểu được nhỉ. Cậu Shirasaki cũng có vẻ sợ chuyện này sẽ xảy ra, nhưng nói đi cũng phải nói lại, chuyện không thể tránh mặt nhau là lộ trình đã định sẵn rồi."

『Xét theo đó thì, cái hồi Jun-kun hẹn hò với Rumi, tớ siêu vĩ đại luôn ấy chứ? Trong bụng thì đúng là nguyền rủa đủ điều, nhưng tớ đâu có tỏa ra cái luồng khí u ám đến mức đó trong sinh hoạt đâu? Bên cạnh việc tiếp xúc bình thường với Jun-kun và Rumi, đêm đêm tớ lại làm ướt gối bằng nước mắt. Kiểu như: "Buồn trông mà vẫn sống thừa, Nỗi đau khôn xiết bây giờ lệ tuôn" ấy.』

Lại còn trích dẫn thơ Bách Nhân Nhất Thủ (Hyakunin Isshu) để ra vẻ phong nhã nữa cơ đấy. Mà nói gì thì nói, chắc chắn không có chuyện đêm đêm làm ướt gối đâu. Nếu thế thì —— "Câu 'Than ôi trăng bắt sầu bi, Hay là giọt lệ hoen mi ngỡ ngàng' có vẻ hợp với Tiên sinh hơn đấy. Theo nghĩa là cậu sẽ nói kiểu làm màu ấy."

『Saigyou (Tây Hạnh) thì nghe có vẻ nghiêm túc quá không?』

"Tớ chẳng hiểu cậu lấy tiêu chuẩn gì để bảo là nghiêm túc, nhưng cũng không phải là không hiểu cái sắc thái đó... Mà, gác chuyện tào lao lại, cậu định làm thế nào với Rumi-chan?"

『Làm thế nào là sao? Bảo tớ chăm sóc nó à?』

"Tớ không nói thế... nhưng mà, liệu có cách nào hướng mọi chuyện theo chiều hướng tốt đẹp hơn không ấy."

『Đó là bức tường mà nó phải tự mình vượt qua. Không vượt qua được thì đập vỡ nó đi là xong.』

"Giống bức tường Berlin hả?"

『Nếu là bức tường Berlin thì chẳng phải chị em song sinh bọn tớ sẽ thống nhất lại sao?』

Tớ đâu có dùng phép ẩn dụ theo ý đó. "Nghe bạo lực quá. Nhưng chắc chắn là Tiên sinh sẽ không thể tâm đầu ý hợp với Rumi-chan và sẽ phân liệt ngay thôi. Tóm lại là không cần lo lắng."

『Mà, xét về lập trường thì có nhiều việc tớ không làm được, nên chỗ đó nhờ Hội trưởng hỗ trợ giùm nhé.』

A, bơ mình rồi, thiệt tình. "Mà, về chuyện đó thì tớ hiểu rồi, ban ngày tớ cũng nói chuyện với Rumi-chan —— nhưng tớ thấy những gì mình làm được cũng có giới hạn nên mới nói chuyện với Tiên sinh thế này đây. Tớ chỉ toàn nói được mấy câu vô thưởng vô phạt thôi."

『Thế là đủ rồi. Lời nói dành cho người bị đá thì ngoài mấy câu vô thưởng vô phạt ra còn gì nữa đâu?』

Uwa, nghe khó chịu ghê. Cái này là ngạo mạn rồi đây. Đồ xấu tính.

"Tiên sinh này, cậu nghĩ mình đã vào được vùng an toàn rồi nên đứng nhìn từ xa quá đấy nhỉ? Tớ là bạn bè, không thể nhìn Rumi-chan đau khổ mãi được... Phải rồi, tớ sẽ chia rẽ cậu Shirasaki."

『Bạo lực quá nha.』

Vâng, câu vừa rồi hoàn toàn là đợi cậu nói bạo lực đấy.

"Chuyện đó để làm biện pháp cuối cùng đi —— bị từ chối tình cảm rốt cuộc đau đớn đến mức nào nhỉ."

Đó là lời thật lòng tôi vô tình thốt ra. Đối với tôi, tình yêu là thứ để nhìn và để nghe, một kẻ không phải là "người chơi" như tôi chỉ có thể tưởng tượng về những cảm xúc đó. Vì tôi là kẻ nhát gan, nên từ khi còn là một đứa trẻ chưa chín chắn, tôi đã luôn chuẩn bị những cái cớ để sống mà không dấn thân vào yêu đương.

Ví dụ như hồi mẫu giáo. Nếu có cô bé nào đó không chút ngại ngùng nói "Bạn A đẹp trai nhỉ", tôi sẽ đổi chủ đề. Ví dụ như hồi tiểu học. Chiều ngày 14 tháng 2, để trốn chạy khỏi đám con gái đang hào hứng trong lớp, tôi lúi húi chuẩn bị đồ đạc rồi ra về.

Tôi suy đoán rằng điều này chắc là do lòng tự trọng thấp, nhưng ý thức rằng mình không phải là đối tượng của chuyện đó trong tôi rất mạnh. Vì vậy, chỉ cần được khen một chút, được đối xử thân thiết một chút là tôi đã hiểu lầm. Đó là hồi cấp hai. Tôi đã từng đi chơi với con trai một lần. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa thần tượng được phóng đại và thần thánh hóa trong tâm trí tôi với hiện thực đã bị phơi bày rõ ràng trước mắt, và sự thật rằng đối với anh ấy tôi chỉ là một đứa đàn em cũng bị vạch trần. Tôi đã không kỳ vọng, cũng không nghĩ mình có thể cư xử như những cô gái mạnh mẽ và dễ thương, những người dù bị chê là quê mùa nhưng vẫn luôn tỏa sáng lấp lánh trong truyện tranh thiếu nữ. Chỉ tưởng tượng đến việc mình thốt ra những lời ngọt ngào thôi cũng đủ khiến tôi xấu hổ. Một đứa như tôi thì tôi chẳng cảm thấy có khả năng nào cả. Chỉ là do Tiên sinh hối thúc, và theo dòng câu chuyện nên mới dẫn đến việc đi chơi thôi —— Thế nhưng. Nhưng mà. Biết đâu đấy. Cái từ nối nhỏ nhoi đó đương nhiên không tồn tại, và tôi thậm chí còn không được phép mơ mộng.

Tôi đã nói với Tiên sinh là đàn anh đó trẻ con nên tôi mất hứng, nhưng cái sự "mất hứng" đó bao gồm cả việc <lòng nguội lạnh trước hiện thực rằng tôi không tồn tại trong mắt đàn anh> và <nguội lạnh với chính bản thân mình vì đã ảo tưởng trẻ con rằng sẽ có chuyện như trong truyện tranh xảy ra>. Quả nhiên, một kẻ sống bên ngoài những lý lẽ được coi là đúng đắn như tôi, chỉ nên sống một mình và lấp đầy cái bụng bằng tình yêu trong sáng tác và chuyện tình cảm của bạn bè mà thôi. Vì vậy —— tôi chỉ biết đến nỗi đau thất tình qua những câu chuyện.

『Chắc là cảm giác tình cảm của mình không được chấp nhận, nhận ra rằng đối với đối phương mình chỉ đến mức đó thôi? Chắc vậy. Từ góc độ của một người từng ôm ấp cảm xúc tương tự thì là thế.』

A... ừm, ra vậy.

『Nhưng mà, trường hợp của Jun-kun, cậu ấy đã cho thấy dáng vẻ đau khổ dằn vặt, thế là còn đỡ chán rồi đấy chứ? Suy nghĩ đến mức đó rồi mà kết quả vẫn là "không phải là em" thì cái đó cũng đau theo một kiểu khác.』

"Đúng ha. Cậu Shirasaki cũng đâu phải kiểu quyết định ngay tắp lự đâu ha."

Cái giọng điệu nghe như chuyện người dưng nước lã kỳ lạ ghê... Tôi định nói vậy, nhưng lại ngậm miệng lại. Tôi nhận ra chắc hẳn Tiên sinh đang dùng cách nói giữ khoảng cách vì biết đâu chính mình mới là người đứng ở phía bên kia. Bị bắt chờ đợi cũng đau khổ, mà không được chờ đợi cũng đau khổ. Dù người ta có suy nghĩ kỹ càng, thì cũng không có nghĩa là câu trả lời đưa ra sẽ làm lòng mình nhẹ nhõm hơn —— Sự khổ tâm của cậu Shirasaki, giờ đây tôi mới dần dần cảm nhận được một cách thực tế. Tôi đã nông cạn biết bao. Giờ nghĩ lại, sao tôi có thể thốt ra những lời sáo rỗng như "đau lòng nhỉ" được chứ.

"Tóm lại, nếu có gì tớ giúp được thì cứ nói nhé."

Nói được câu đó là tôi đã cố hết sức rồi. Dù biết rằng những gì mình làm được chỉ có giới hạn.

Trong tác phẩm Lời của người lùn của Akutagawa Ryunosuke có một đoạn: "Thứ cứu rỗi chúng ta khỏi tình yêu không phải là lý trí mà là sự bận rộn". Để Rumi-chan không phải đau khổ thêm nữa, không phải suy tư thêm nữa —— với tư cách là một người bạn, tôi muốn tạo ra khoảng thời gian để cậu ấy có thể quên đi và khuây khỏa hết mức có thể.

Dẫu cho điều đó là không thể.

***

(Shirasaki Jun)

Trong cuốn Thử nghiệm về tình yêu, Fukunaga Takehiko đã viết: "Mối tình đầu là một thứ đẹp đẽ. Bởi vì, cũng như mọi câu chuyện đều được kể bằng thì quá khứ, mối tình đầu được kể lại bằng những hồi ức. Và việc con người ta rung động trước trải nghiệm đầu đời, có lẽ dựa trên việc mối tình đầu về bản chất mang tính quan niệm, hay nói đúng hơn là quá mức quan niệm. Những từ như mong manh, ngọt ngào, hay như một giấc mơ, được dùng là bởi những khổ đau thực tại của tình yêu đã được trừu tượng hóa, và những phần tăm tối liên quan đến tính dục đã cố tình bị che mắt đi."

Đối với tôi, mối tình đầu lẽ ra phải là thì quá khứ và được kể lại trong hồi ức, nay đã trở thành thực tại —— không phải là thứ để ngoảnh lại và kể lể, mà là thứ để đối diện một lần nữa... Dù có cố ra vẻ như vậy, thì đó cũng chỉ là sự trốn chạy khỏi những suy tư đang cố gắng nắm bắt cái cảm giác hiện thực mơ hồ và những cảm nhận chậm chạp mà thôi. Vốn dĩ Fukunaga cũng đã nói: "Tuy nhiên, ở ngưỡng cửa của thanh xuân, đối với những kẻ lần đầu trải nghiệm tình yêu và đang dốc toàn lực để tìm kiếm ý nghĩa của tình yêu này, thì không thể chỉ đơn thuần nói là mong manh hay ngọt ngào được. Ở đó hẳn phải có một ý nghĩa quan trọng hơn, ý nghĩa của bước đệm đầu tiên trong việc hình thành nhân cách. Do đó, mối tình đầu đối với người đang ở trong vòng xoáy của nó và đối với người hồi tưởng lại nó, không thể bàn luận như cùng một ngày được."

Chính tôi, kẻ đang ở trong vòng xoáy đó, cảm thấy như mơ, có bối rối, có bất an, và ngược lại là những cảm xúc hưng phấn dâng trào. Những thứ đó xoay vòng không giới hạn, tới lui lặp lại trong tâm trí tôi.

Kết quả là —— kể từ hôm đó (nói vậy chứ cũng chưa qua bao nhiêu ngày), chúng tôi chỉ nhắn tin hay gọi điện thoại, chứ chưa hề đi chơi cùng nhau. Định gặp thì lại lệch thời gian, nên cũng chưa nhìn thấy mặt nhau. Rumi, Kamedake và Giáo sư đã đi trại hè học tập (cũng sắp kết thúc rồi), và chỉ vài ngày nữa là đến lễ Obon. Nếu bố về, tôi sẽ về nhà ông bà nội, còn Naori và Rumi chắc cũng sẽ về quê.

Ít nhất là trước lúc đó —— tôi đã nói với Naori ở bãi biển hôm ấy.

Rằng mùa hè năm nay chúng ta sẽ đi nhiều nơi.

Sắp tới có một lễ hội lớn ở gần đây.

Mời đi cái này là vừa đẹp... đúng không nhỉ? Chắc là được. Naori từng nói là không ghét không khí lễ hội, và tôi nhớ là nếu đã đi thì cô ấy cũng rất vui vẻ. Lần đầu tiên đi là năm đầu tiên mới chuyển đến. Vì là lễ hội lớn nên gia đình hàng xóm rủ đi, hai gia đình cùng đi. Sau khi quyết định địa điểm hẹn gặp lại, chỉ có ba đứa trẻ con chúng tôi đi vòng quanh hội trường. Việc mua sắm ở các quầy hàng đa dạng rất vui, và tiền tiêu vặt hết veo ngay lập tức. Từ đó năm nào chúng tôi cũng đi, có khi chỉ ba đứa đi với nhau. Thoát khỏi sự bao bọc của cha mẹ, vừa đi vừa nghĩ thầm mong sao không gặp bạn cùng lớp, tôi đã tận hưởng niềm vui từ tận đáy lòng.

Hình như là từ khoảng những năm cuối tiểu học, chúng tôi không còn đi cùng nhau nữa.

Nhắc mới nhớ, hồi năm hai trung học cơ sở, tôi tình cờ gặp họ ở hội trường. Tôi đi cùng Giáo sư, nhưng đang định giải tán đi về thì gặp. Naori và Rumi đi riêng hai người, và chúng tôi, ba người, đã cùng ngắm pháo hoa. Năm ngoái vì chưa công khai quan hệ với Rumi, nên chúng tôi đã tách khỏi nhóm của mình và lén lút ngắm pháo hoa cùng nhau —— Nghĩ lại thì năm nào tôi cũng đi cả.

Giờ thì, vấn đề cần suy nghĩ là năm nay, tôi nên mở lời với Naori thế nào.

Liệu Naori, người vốn ghét đám đông, có ngoan ngoãn đồng ý không? Phải len lỏi qua dòng người đông đúc như thác đổ mới đến được quầy hàng, xếp hàng chờ đợi mãi mới mua được, xong rồi lại phải đi loanh quanh trong sự ồn ào náo nhiệt để tìm chỗ ngồi... Ngay cả tôi cũng hiểu cái cảm giác lười biếng bắt đầu ló mặt, dù hồi nhỏ thì ngay cả việc đó cũng thấy vui. Nhưng đi thì sẽ vui. Dù nói này nói nọ, nhưng trong thâm tâm tôi cũng thích lễ hội. Chắc chắn Naori cũng vậy. Hình ảnh cô ấy phồng má ăn ngon lành món gà rán hay xiên que, hay rơm rớm nước mắt vì bị bỏng khi ăn Takoyaki hiện lên trong mắt tôi. Hơn nữa, Naori trong bộ Yukata sẽ mang một bầu không khí khác với mọi khi, có nét gì đó quyến rũ —— Được, rủ Naori thôi.

Tôi cầm điện thoại, gửi tin nhắn cho Naori. Tôi chỉ gõ: <Muốn đi đâu đó không?>. Đi nhà sách cũng được, đến thư viện làm bài tập hay chỉ ra quán cà phê ngồi nói chuyện cũng được. Xem phim cũng không tệ. Lý do là gì cũng được, tóm lại là tôi muốn gặp và nói chuyện.

Chỉ một việc cỏn con thế thôi mà tôi không thể nói ra một cách trôi chảy. Trước khi tỏ tình thì rủ rê dễ dàng thế, vậy mà giờ lại có cảm giác nặng nề kỳ lạ. Rõ ràng là muốn gặp muốn nói chuyện —— A, ra là vậy. Vì đây là lần đầu tiên tôi định mời Naori đi hẹn hò kể từ khi chúng tôi bắt đầu quen nhau. Nên tôi mới căng thẳng.

Tin nhắn đã gửi đi, nhưng không có hồi âm, cũng chưa hiện "đã xem". Dù đã quá 13 giờ, nhưng đang là giữa kỳ nghỉ hè. Hôm qua cũng nhắn tin qua lại đến khuya, có khi cô ấy vẫn đang ngủ. Làm bài tập để quên đi, hay mở sách ra đọc... trước hết uống tách trà để bình tĩnh lại đã. Nhớ không nhầm thì có trà thảo mộc. Khi tay tôi vừa đặt lên tay vịn cầu thang thì tin nhắn trả lời đến.

《Xin lỗi. Hôm nay tớ xin kiếu.》

<Không nhất thiết phải là hôm nay đâu. Cậu bận việc gì à?>

《Người tớ mệt rã rời.》

<Ổn không đấy? Cảm cúm hả?>

《Đến tháng.》

<Giữ ấm và nghỉ ngơi cho khỏe nhé.>

Naori có một sở thích kỳ quặc: miệng thì kêu chân tay lạnh, nhưng lại cực kỳ thích để phòng lạnh cóng rồi cuộn tròn trong chăn. Tôi nghĩ phần lớn con người ít nhiều đều mang trong mình những mâu thuẫn nhị nguyên, nhưng trường hợp của Naori thì nhiều vô kể. Nói đơn giản thì là phiền phức...

Biết thừa có nhắc cũng như nước đổ đầu vịt, tôi vẫn gửi một câu thoại quen thuộc.

<Đừng có bật điều hòa MAX đấy>

《Tớ không có bật》

《Cậu đến xoa bụng cho tớ cũng được đấy nhé?》

Nói cái gì thế không biết... Tin nhắn trên màn hình lại nhảy thêm dòng mới.

《Cậu không lo cho bạn gái mình à?》

Cách nói đó thật gian xảo... Được rồi. Tớ đi là được chứ gì. Chính tôi cũng muốn gặp Naori. Muốn gặp mặt và trò chuyện. Đó là lời thật lòng. Chỉ là nói sao nhỉ... tôi có chút bối rối trước những dòng chữ của cô ấy. Phải rồi, cô ấy là bạn gái tôi mà. Chỉ hai chữ "bạn gái" được phát ra từ phía Naori thôi cũng đủ khiến tôi vui đến nhường này.

<Tớ đến có làm phiền không?>

《Nếu không muốn cậu đến thì tớ đã nói thẳng rồi, hiểu không?》

<Chuẩn bị xong tớ sẽ qua>

《Here they come!》

Chỗ này có nên trả lời là "engage" không nhỉ? Tôi đắn đo suy nghĩ rồi định thôi, nhưng hùa theo thì vẫn tốt hơn. Để lúc nào ra khỏi nhà rồi gửi vậy. Được rồi, mười phút chắc đủ để chuẩn bị.

Tạm thời tôi nhắn lại <ETA: 1:30 p.m.>. Thay quần áo chỉnh tề, đúng mười ba giờ hai mươi chín phút, tôi gửi tin nhắn <engage!> rồi bước ra khỏi nhà... Tự thấy hô hào xuất phát kiểu đó có hơi trẻ con. Cứ như mình đang sướng rơn lên vậy.

Mà không, chắc chắn là tôi đang sướng rơn lên rồi.

***

Vừa nhấn chuông, cánh cửa đã bật mở. Naori xuất hiện trong bộ dạng áo phông quần lửng, vẻ mặt đầy uể oải.

"Engage là cái gì? Kiểu nhẫn đính hôn (engagement ring) hả? Cầu hôn? Ý là muốn kết hôn với tớ sao?"

Hả? Không hiểu ý nhau à? Quả nhiên do tôi phấn khích quá đà nên giờ thấy xấu hổ muốn chết...

"Không, cái đó là trong Star Trek, lúc Picard ra lệnh xuất phát thì..."

"Biết thừa. Đùa thôi. Cơ mà, nếu không phải là tớ, thì đây đúng là cái loại 'meme' mà nếu không có chú thích kiểu (Thuyền trưởng Picard trong Star Trek thế hệ mới dùng khi ra lệnh xuất phát) như trong sách dịch thì chẳng ai hiểu nổi đâu. May cho cậu là con gái của một Trekkie đấy nhé."

"Đừng có dọa tớ."

Tôi bước vào nhà Jinguji, theo sau Naori. Mà khoan, bình tĩnh nghĩ lại thì... đây là phòng của Naori đấy. Tự nhiên lại thấy chuyện này thật thừa thãi, nhưng càng lớn tuổi rào cản tâm lý lại càng cao. Ngày xưa hai đứa cứ ra vào phòng nhau như đi chợ, vậy mà giờ đây lần nào tôi cũng căng thẳng. Không chỉ vì là phòng của Naori, mà khi thêm cái danh xưng "phòng của bạn gái" vào thì áp lực lại càng tăng.

Căn phòng của Naori mà tôi ghé thăm lần đầu kể từ hôm tặng quà sinh nhật, thoạt nhìn có vẻ gọn gàng, nhưng sách vở và truyện tranh vẫn vứt lăn lóc trên sàn y hệt lúc đó. Mùi hương ngọt ngào thoang thoảng của Naori khẽ cù vào mũi tôi, nhưng khung cảnh chẳng hề thay đổi này lại mang đến chút bình yên. Chắc do nãy giờ tay tôi gồng cứng quá, nên bình trà thảo mộc mang theo giờ cảm giác nặng trịch.

Vào đến phòng, Naori khẽ thở hắt ra rồi nằm phịch xuống giường.

"Cậu thấy trong người thế nào?" Tôi kéo cái đệm ngồi trên sàn lại, ngồi xuống cạnh giường.

"Không đến mức không lết đi được, nhưng mà không muốn động đậy. Chẳng muốn đứng dậy chút nào."

"Xin lỗi vì bắt cậu phải ra mở cửa."

"Tớ không mở thì ai mở. Hay là cậu đang ám chỉ muốn có chìa khóa dự phòng?"

"Tớ mà giữ chìa khóa nhà này thì nghe biến thái lắm."

"Thế nếu tớ sống một mình thì cậu có muốn không?"

Naori sống một mình... tuy tình huống đó nghe hơi lạ lẫm, nhưng nếu các cặp đôi mà có một người sống riêng thì chuyện đưa chìa khóa phòng cho nhau chắc cũng là lẽ thường. Chỉ là, thông thường yêu nhau bao lâu mới trao chìa khóa nhỉ? Nghĩ đến rủi ro khi đưa chìa khóa cho người khác thì cần phải có sự thấu hiểu và tin tưởng sâu sắc, nghĩa là phải yêu nhau lâu dài hoặc xác định tiến tới hôn nhân... Hôn nhân sao? Từ lúc quyết định tỏ tình với Naori, dù không dám nói là thiên trường địa cửu, nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ đến chuyện chia tay. Cơ mà nói đến chuyện sống thử hay kết hôn thì xa vời quá, chẳng thể tưởng tượng nổi... nhưng, tôi cũng mong sẽ được như thế.

"Này, sao tự nhiên im thin thít thế?"

"Xin lỗi, tớ cứ suy nghĩ linh tinh sâu xa quá... Mà quan trọng hơn, nói chuyện thế này cậu có mệt không?"

"Nếu mệt thì tớ đã chẳng bảo cậu đến. Tớ muốn có người nói chuyện cùng nên mới gọi. Với cả..."

Naori trùm chăn kín đầu rồi im bặt.

"Với cả?" Tôi vừa giục cô ấy nói tiếp, vừa liếc mắt tìm điều khiển điều hòa. Y như rằng, căn phòng lạnh đến mức bất thường. Dù không phải nhiệt độ thấp nhất hay gió to nhất, nhưng rõ ràng là để nhiệt độ quá thấp.

Naori ló một chút mặt ra khỏi chăn. "Tớ nói dối đấy. Mà cũng không hẳn là nói dối."

"Là sao?" Ý tứ khó hiểu quá làm tôi nhất thời không biết bật lại thế nào.

"Thật ra sức khỏe tớ không tệ đến thế... Đúng là đang đến kỳ nhưng cũng sắp hết rồi. Cơ mà, chuyện người ngợm uể oải nặng nề là thật... Đơn giản là không có hứng đi ra ngoài. Tớ muốn thong thả nói chuyện."

"Thế thì cứ nói thẳng ngay từ đầu có phải hơn không."

"Giải thích chi tiết tình trạng sức khỏe phiền phức lắm."

Tôi chìa bình giữ nhiệt ra. "Tớ có mang cái này, cậu uống thử xem."

"Cảm ơn. Cũng tâm lý đấy chứ." Naori mở nắp, hít hà mùi hương. "Hoa cúc à?"

"Đúng lúc ở nhà có. Tớ nghĩ uống vào sẽ ấm người."

Hơi thở phả vào miệng bình làm mặt nước gợn sóng lăn tăn, Naori nheo mắt nhấp một ngụm.

"Siêu ngon, thơm nữa, cảm giác cực kỳ thư thái. Thật sự cảm ơn cậu nha. Món trà thảo mộc này chuẩn bài quá làm tớ chẳng biết nói gì ngoài cảm ơn. Tớ cứ lo nhỡ trong này là súp xương hầm hay súp đuôi bò thì chết dở. Kiểu vừa mở ra là cả phòng nồng nặc mùi thú vật ấy. Xong lúc uống mà lỡ rớt vài giọt thì lại được khuyến mãi thêm cái cảm giác như đang ngủ dưới quạt thông gió của quán mì Ramen."

Ngoài lời cảm ơn ra thì mấy lời thừa thãi hơi bị nhiều đấy. "Chuyện làm rớt thì không nói, nhưng súp là súp, có thì cũng vui chứ sao."

"Nói xong tớ mới nghĩ, kể ra cũng được đấy chứ. Trong căn phòng chật hẹp chỉ có hai người, nhưng bắt tớ uống một mình thì còn lâu nhé... Trà này, Jun-kun cũng uống nhỉ? A, thế thành gián tiếp hôn nhau mất, có sao không? Nếu cậu bảo đồ tớ chạm môi vào rồi bẩn thỉu không uống nổi thì để tớ xuống tầng một lấy cốc."

"Đừng có chuyện bé xé ra to. Giờ này còn ai phàn nàn chuyện uống chung nữa."

"Không phải phàn nàn, ý tớ là, đấy không phải là điểm khiến tim đập thình thịch sao?"

Hồi bé thì có đấy. Là con một, nên khi Naori hay Rumi thản nhiên đưa chai nước mình vừa uống dở cho, tôi đã từng rất bối rối. Không biết có nên uống hay không... nhưng đó là chuyện của gần mười năm trước rồi. Giờ với mối quan hệ thân thiết đến mức ăn chung một nồi lẩu, thậm chí Naori còn gắp đồ ăn mình ghét bỏ sang đĩa của tôi hay Rumi, thì còn ai để ý nữa.

Thế nhưng, khi bị nói thẳng là "hôn gián tiếp", nhận thức của tôi có chút thay đổi... mà không. Mặc kệ.

"Không có đâu. Cái đồ uống dở nước ngọt rồi kêu 'Cái này không ngon cho cậu đấy. Uống hết đi nha' xong dúi hết sang cho người ta. Cậu nghĩ tôi và Rumi đã phải giải quyết hậu quả bao nhiêu lần rồi hả? Chung quy là Naori toàn mua mấy thứ linh tinh chỉ vì tò mò thôi."

"Hả. Bạn trai đầu đời mà lại đi ra vẻ ta đây quen hơi con gái, vỡ mộng thực sự. Không ngờ cậu lại là dân chơi sành sỏi đến thế... Tớ sắp bị cậu đùa giỡn tình cảm rồi sao?"

"Cậu nghĩ chúng ta ở bên nhau bao nhiêu năm rồi hả. Là do gia đình hai bên thân thiết, sống với nhau như anh em ruột thịt, chứ đâu phải chuyện quen hơi con gái hay gì đâu?"

"Nè, vừa rồi cậu nói 'anh em', thế cậu tự xếp mình vào vai nào? Anh? Hay em?"

A, vô thức tự chuyển đổi thành anh em... "Tớ chưa chuyển đổi sang Hán tự đâu, chắc thế."

"Vâng vâng. Cậu tự nhận làm anh chứ gì. Này nhé, nói cho mà biết, tớ lớn hơn cậu một tháng đấy nhé? Đừng có vì trong chị em tớ là em mà áp đặt cái hình tượng em gái lên mọi thứ của tớ."

"Biết rồi. Tớ sai được chưa."

Tôi đón lấy ly trà thảo mộc từ tay Naori và uống. Giờ chỉ có ly trà này là sự cứu rỗi. Tự thấy mình chọn trà thảo mộc đúng là sáng suốt. Không ngờ nó cũng có tác dụng với cả chính mình.

"Biết là tốt... mà quan trọng hơn, từ lúc đó đến giờ cậu làm gì?"

Từ lúc đó? Là chỉ thời điểm nào? Từ lúc đi biển về à? "Thì đọc mấy quyển sách tồn đọng, làm bài tập, chứ cũng không làm gì đặc biệt... Ơ, chuyện này hôm qua chẳng phải nói rồi sao? Naori cũng bảo là nằm ườn ra cả ngày còn gì..." A, ra là vậy. Ý là chuyện kia sao. "Xin lỗi, không có gì. Vẫn như mọi khi thôi."

"Ừm, thế à. À mà này... cậu có liên lạc với Rumi không?"

"Không."

Tôi trả lời ngắn gọn.

Ra là vậy, "từ lúc đó" là ý này. Naori cũng để tâm chuyện đó. Chuyện tôi không liên lạc là thật. Chỉ là, tôi đã đắn đo bao nhiêu lần xem có nên gọi hay không. Nhưng không biết phải bắt chuyện thế nào, không tìm ra câu trả lời chính xác, cứ thế thời gian trôi đi.

Sau buổi hẹn hò ở Yokohama, lúc tôi nói thích Naori thì mọi chuyện vẫn còn ổn. Dù có chút gượng gạo, nhưng vì có cái cớ là cả nhóm đi biển nên vẫn liên lạc được mà không cần đả động đến những chuyện chi tiết. Chỉ là những tin nhắn trao đổi công việc, nhưng bề ngoài thì vẫn giao tiếp như trước kia. Tuy nhiên, kể từ ngày đi biển hôm đó – tức là ngày tôi chính thức ngỏ lời hẹn hò với Naori – tôi đã đánh mất những lời cần nói với Rumi. Khung chat LINE mở ra định gửi tin nhắn vẫn cứ dừng lại ở những dòng tin cũ.

Sự tồn tại của Naori... Đã có cô ấy rồi mà còn liên lạc với Rumi là không tốt.

Cũng có một phần trong tôi nghĩ như vậy. Xét về lý thuyết chung thì không sai.

Liệu đó có phải là kết cục mà tôi mong muốn không? Coi những tháng năm dài đằng đẵng bên cạnh Rumi như chưa từng tồn tại, đóng nắp lại để không phải ngoái nhìn, tiếp tục giả vờ như không thấy, liệu đó có phải là đáp án đúng? Chỉ vì đã hẹn hò với Naori mà cắt đứt mọi quan hệ với Rumi, liệu có đúng không?

Lúc đó, trong nỗi sợ hãi về một tương lai mịt mờ, tôi đã nghĩ rằng nếu là ba người chúng tôi thì sẽ ổn thôi. Không, là tôi tự trấn an mình như vậy. Nhưng tôi đã nhận ra. Đó chỉ là mong ước ích kỷ và áp đặt từ một phía.

Dẫu vậy, tôi vẫn quyết định chấm dứt mối quan hệ mập mờ trước đây.

Về chuyện đó, tôi không hề hối hận. Chính vì thế, tôi không muốn sống mà tuyệt giao với Rumi. Không phải vì từng hẹn hò. Mà vì cô ấy là người bạn thân thiết nhất, gần gũi như gia đình, người đã cùng tôi trải qua quãng thời gian từ tấm bé và cùng nhau trưởng thành. Dù không thể y hệt như xưa, nhưng tôi vẫn muốn là một người bạn có thể trò chuyện cùng cô ấy. Mong ước như vậy liệu có quá ích kỷ không?

Không, nếu không nghĩ đến cảm xúc của Naori thì đó chỉ là sự ích kỷ. Vì vậy, tôi muốn biết Naori nghĩ gì. Nếu Naori ghét điều đó, thì tôi không có tư cách để mong cầu. Chỉ là ít nhất, tôi không muốn Naori và Rumi bất hòa hay xa cách nhau.

"Vậy à. Tớ cũng hơi yên tâm."

Tôi nhìn vào mắt Naori. Yên tâm, Naori quả thực đã nói vậy.

Tôi thở hắt ra một hơi. "Liên lạc với Rumi... cậu ghét chuyện đó lắm đúng không?"

Hàng mi của Naori khẽ rung lên. Đôi đồng tử màu trà lướt qua viền mắt.

"A, không phải thế. Trước khi nói đến ghét hay không ghét, tớ chỉ thấy yên tâm thôi. Vì liên lạc từ Jun-kun chỉ càng dồn ép Rumi thêm thôi. Tớ nghĩ bây giờ chưa phải lúc."

Đó không phải là câu trả lời tôi dự đoán.

Naori chỉ đang lo lắng cho Rumi... may quá. Ánh mắt Naori lảng tránh tôi chắc là để che giấu sự ngại ngùng, nhưng chắc chắn cô ấy đang nhìn về phía Rumi. Nếu vậy, tôi sẽ toàn tâm toàn ý hợp tác với Naori.

"Nói trước nhé, không phải tớ lo cho Rumi đâu, cái này là do Hội trưởng cứ để ý rồi lo lắng thừa thãi nên tớ mới tiện mồm hỏi theo dòng sự kiện thôi. Đừng có hiểu lầm. Với cả..." Naori thò bàn tay mềm mại ra khỏi chăn, kéo lấy tay tôi. Những ngón tay lành lạnh trượt trên cánh tay, quấn lấy cổ tay tôi, và cuối cùng đan vào giữa những ngón tay tôi. "Không chỉ riêng Rumi, tớ ghét việc Jun-kun liên lạc với những cô gái khác. Tớ ghét việc trái tim cậu rung động trước bất kỳ đứa con gái nào ngoài tớ. Nếu trong điện thoại cậu có lưu ảnh 'mát mẻ' 3D nào thì làm ơn xóa sạch ngay tại đây cho tớ. Nếu có thời gian dành cho người khác ngoài tớ, tớ muốn cậu dồn hết cho tớ. Đấy là lời thật lòng, nhưng tớ hiểu thực tế thì khó mà làm được, nên cậu chỉ cần ghi nhớ trong lòng là được rồi. Tớ không định nói đi nói lại dai dẳng đâu nên cứ yên tâm."

Vâng. Xin tuân lệnh... Naori vừa nãy là đang nhìn Rumi sao? Cô ấy bảo không chỉ riêng Rumi đúng không? Toàn tâm toàn ý hợp tác, chắc là được nhỉ? Không nhưng mà... mỗi khi Naori dùng cách nói kiểu này, thì thường là cô ấy quan tâm đến Rumi nhưng không muốn bị nghĩ là đang lo lắng. Nên mới đổ tại cho Kamedake. Nhưng dù vậy, phần sau chắc chắn là thật lòng rồi.

"Cái mặt đó là sao? Tớ đã nói rồi mà, tớ phiền phức lắm."

"A, ừ. Tớ nhớ mà."

"Cậu đã bảo là dù tớ có tỏ ra nặng nề thì cậu cũng không ghét mà? Nhớ kỹ chưa đấy?"

Tôi đã nói. Mới mấy ngày trước thôi, tôi nhớ rõ mồn một. "Tớ nhớ mà."

"Thế thì tốt."

Vẻ an tâm hiện lên trên nét mày, đôi mắt Naori nheo lại dịu dàng.

"Vậy, đưa điện thoại đây."

"Hả... ngay bây giờ á?"

"Phản ứng đó, chẳng lẽ có ảnh bậy bạ thật à?"

"Không, không có... nhưng mà..."

Đến lúc bị đòi xem thì lại thấy lo lo không biết có cho xem được không. Không phải là có ảnh hay video loại đó, nhưng mà lịch sử tìm kiếm hay mấy thứ linh tinh không muốn bị nhìn thấy thì cũng có chứ...

"Đùa thôi. Để lần sau nhé."

"Lần sau là sao, không phải đùa hẳn à?"

"Sao, không cho xem được à? Đã thế còn định chà đạp lên lòng tốt của tớ khi cho cậu thêm thời gian sao?"

"Kh, không phải thế..."

"Thái độ ấp úng đó đáng ngờ lắm nhé. Ảnh quan trọng đến thế cơ à? Đừng bảo là... không phải của Rumi đấy chứ? Nếu thế thì phải xóa ngay tại đây không thì danh dự của tớ..."

"Đã bảo không phải mà. Làm gì có mấy cái ảnh đó."

"Thế thì tốt... mà, yên tâm đi. Tớ sẽ cho cậu ảnh mật của tớ để thay thế đàng hoàng. Thích thì ngay bây giờ cũng... A, đồ lót hôm nay không dễ thương nên không được. Xin lỗi nhé."

"Đã bảo không phải chuyện đó mà..."

Naori ghé sát mặt lại, nhìn chằm chằm vào mắt tôi. "Không cần à?"

Hự... hỏi thế thì chơi xấu quá. Mà ảnh mật là cái gì mới được... Rốt cuộc là chụp cái gì thế, Naori? Vừa nãy còn nhắc đến đồ lót... chắc không đến mức đó đâu. Không, Naori thì có thể lắm. Dám làm lắm. Không khó để tưởng tượng. Đồ lót của Naori... bao nhiêu ký ức ùa về.

Kính gửi Fukunaga Takehiko.

Ngài từng viết đại ý rằng mối tình đầu đẹp đẽ là vì nó được kể lại qua những hồi ức, còn những nỗi đau thực tại hay những góc khuất tăm tối về dục vọng thì bị cố tình nhắm mắt làm ngơ. Nhưng giờ đây, tôi đang bị cô gái của mối tình đầu, người mới trở thành bạn gái chưa được bao lâu, cạy mở toang hoác cái phần tăm tối về dục vọng ấy đây.

Thừa nhận thôi. Dù có lảng tránh hay lấp liếm thế nào, thì tôi cũng thua chắc rồi.

"...Tớ xin thề sẽ dâng hiến chiếc điện thoại thanh tịnh này."

"Ê~, cậu nói gì khó hiểu quá, tớ chả hiểu gì cả~"

"Tớ muốn."

"Chả nghe thấy gì hết~"

Tôi lại một lần nữa nói ra dục vọng của bản thân. Rằng tớ muốn.

"Muốn đến thế cơ à. Tò mò đến thế cơ à. Hừm."

Với vẻ mặt cười cợt đầy xấu tính, Naori nhìn tôi đầy thỏa mãn.

Đúng là ác quỷ mà!

"Nói tốt lắm." Nói rồi cô ấy vỗ vỗ lên đầu tôi, kéo chăn trùm lên rồi quay lưng lại.

May mà Naori quay mặt vào tường. Vì chắc chắn mặt tôi lúc này trông thảm hại lắm.

Sự tĩnh lặng chỉ có tiếng thở của điều hòa dần lấp đầy căn phòng.

Đợi cho mặt bớt nóng và thân nhiệt hạ xuống, tôi ngồi xuống giường.

"Hôm nào đó... đi lễ hội không?"

Tôi nói với tấm lưng cuộn tròn của Naori, nhưng không có tiếng trả lời. Nghĩ là cô ấy không nghe thấy nên tôi gọi thử, nhưng vẫn không có phản ứng, chẳng lẽ ngủ mất rồi sao? Vừa nghĩ chắc không phải đâu vừa định ghé mặt vào xem thì Naori bất ngờ quay lại, kéo tay tôi.

Bị nắm tay bất ngờ, tôi mất đà, Naori liền vòng tay qua cổ tôi và ôm chầm lấy.

"Đấy là lời mời hẹn hò hả?"

Bị nhìn chằm chằm ở khoảng cách gần thế này, tôi nhất thời cứng họng không thốt nên lời. Tôi và Naori quen nhau lâu rồi, ngót nghét mười năm nên tôi thừa biết Naori rất dễ thương. Nhưng khi nhìn lại ở cự ly gần thế này, làn da mỏng manh nhẵn mịn, đôi lông mày cong vút đều tăm tắp, hàng mi cong vểnh lên, đôi mắt tròn xoe long lanh khiến tôi bối rối. Không phải là dễ thương ở điểm nào cụ thể, cũng không diễn tả thành lời được, mà là tổng thể... cái đó... chỉ là, tôi không phải thích Naori vì vẻ bề ngoài, mà là thích tất cả, bao gồm cả tính cách, hay nói đúng hơn là cô gái tôi thích trông rất dễ thương... Thôi, chính tôi cũng chẳng hiểu mình đang nói gì nữa.

Nói đơn giản thì, tôi vẫn chưa quen với khoảng cách này. Không chịu nổi nữa, tôi lảng mắt đi.

"Nghỉ hè, đã hứa là sẽ đi chơi... nên tớ nghĩ thế nào..."

"Cái nết không chịu nói thẳng là 'vâng đúng rồi ạ' ở đoạn này đúng là không lẫn đi đâu được, chuẩn đặc sệt phong cách Jun-kun."

Nói rồi, Naori ép tôi phải nhìn vào mắt cô ấy. "Cơ mà, sao lại lảng mắt đi?"

Hỏi tại sao thì... "Tớ không có ý đó..."

"Nhìn vào mắt tớ và nói lại lần nữa, không thì nghỉ đi. Rất tiếc. Buổi làm việc hôm nay xin phép kết thúc tại đây. Hẹn gặp lại quý khách lần sau. Lưu ý, ngày mở cửa lần tới chưa xác định."

Hôm nay cô ấy tấn công dồn dập thật... Biết rồi. Nhìn vào mắt là được chứ gì? Chỉ cần nhìn vào mắt và nói thôi đúng không? Được thôi. Đây đâu phải lần đầu tôi nhìn vào mắt Naori. Nhìn bao nhiêu lần rồi. Giờ còn ngại ngùng gì nữa. Đối phương cũng là con người giống tôi thôi. Là bạn thuở nhỏ lớn lên cùng nhau bao năm nay.

Đôi song mâu của tôi một lần nữa bắt lấy hình ảnh Naori.

Gạt bỏ những suy nghĩ thừa thãi, tôi nhẩm lại câu văn trong đầu. "Cùng đi lễ hội với tớ nhé?"

Naori chầm chậm chớp mắt. Một cái chớp mắt như đang chống lại bầu không khí đặc quánh, cố gắng đẩy lùi trọng lực đang bám dính lấy cơ thể. Và rồi như để xác nhận từng chữ một, như đang cộng gộp từng nguyên âm và phụ âm ngay tại đó, trong tầm nhìn mờ ảo, đôi môi Naori chậm rãi chuyển động.

"Đi." Hai từ đó trễ nải vọng đến tai tôi. "Là hẹn hò đúng không?"

"Ừ... Hẹn hò đi."

"Ừm."

Naori mỉm cười. Tôi đã chốt được lời hẹn cho buổi hẹn hò đầu tiên với cô bạn thân cũ, giờ đã là bạn gái.

***

《Độc thoại của Jinguji Rumi》

Phải để đầu óc trống rỗng tôi mới chịu đựng nổi. Tôi nghĩ cứ chạy bộ thì sẽ quên đi được. Nhưng chạy quanh nhà thì thời gian ở một mình nhiều quá, tôi lại bắt đầu suy nghĩ lung tung, chẳng đâu vào đâu cả. Với lại, tiếng hát của Taylor Swift phát ra từ tai nghe cũng đâm thấu tim gan quá, đau đớn lắm. Red hay Back to December cứ như những mũi dao cứa vào lòng, cả White Horse cũng có bao nhiêu câu từ sắc lẹm. Nếu không tua đi tua lại mấy bài nhạc vui tươi thì tôi không chịu nổi. Chạy bộ mà cũng chỉ đến thế, nên tập luyện cùng ai đó là đỡ nhất. Tôi chỉ còn cách dồn hết sức vào câu lạc bộ. Vậy mà những khoảnh khắc bất chợt, thứ cảm xúc to lớn, hỗn độn không tên nào đó lại chực chờ nuốt chửng lấy tôi, làm tôi bị tiền bối nhắc nhở "tập trung vào", "đừng có ngẩn ngơ". Tôi chỉ còn biết trốn vào bóng rổ mà ngay cả việc đó cũng không làm xong, chẳng biết phải làm sao cho phải. Nói là trốn vào bóng rổ thì có lỗi với môn thể thao này quá, nhưng sự thật là tôi chỉ còn biết làm thế.

Tôi chỉ là bị đá thôi mà... Không, chỉ là tỉnh mộng thôi.

Vừa mới rời xa giấc mơ vừa chớm thành hiện thực được một chút, nó lại tiến lại gần rồi cuối cùng tan biến. Chỉ là quay về vạch xuất phát thôi, nhưng lỡ nếm trải hương vị của tình yêu rồi nên không sao quên được, về nhà tôi chỉ biết nghe nhạc suốt để đánh lạc hướng bản thân. Thấy mình cứ như đang đóng vai nữ chính bi kịch, thật sự ghét bản thân kinh khủng, nhưng dù không cố ý thì những lúc tắm vòi hoa sen, khối nặng trĩu trong đầu lại rung lên bần bật. Thế nên, mẹ đã nói: "Trốn chạy cũng là một lựa chọn, mà dấn thân vào cũng là một lựa chọn, không phải sao? Để sắp xếp lại cảm xúc của mình, để đặt dấu chấm hết cho tình cảm của mình, đi cùng mọi người cũng là một cách đấy". Lời nói đó đâm thẳng vào tim tôi, tôi nghĩ trốn chạy thì không giống mình lắm, nên tôi đã quyết định đi biển cùng Naori và Jun.

Tôi cứ nghĩ làm thế thì sẽ dứt khoát từ bỏ được.

Nhưng mà, đau lắm.

Suốt cả chuyến đi, đau đớn vô cùng.

Vì quen nhau lâu rồi mà. Vì tôi vẫn luôn dõi theo họ. Cái không khí bao trùm giữa hai người họ cứ truyền đến rõ mồn một. A, mình đúng là người thừa rồi, cảm giác ấy xâm chiếm lấy tôi.

Jun còn giữ ý với tôi hơn cả hồi đi Yokohama, tự mình nhận ra điều đó khiến tôi thấy bi ai, đành giả vờ như không nhận ra. Càng cố gắng tỏ ra bình thường như mọi khi thì càng thấy khó thở, tôi cố không nhìn vào những cảm xúc đen tối, xấu xí đang ảm đạm trong đầu, lảng tránh khỏi cái bản thân đang suy nghĩ những điều không thể nói với ai, cố hết sức để bắt chuyện. Nhờ có Yuzu nên cũng có chút đường lui, nhưng cảm giác như mọi người đều đang xoay quanh Naori, đi đến đâu tôi cũng chỉ là kẻ không được chọn. Cảm giác vui vẻ đúng là có thật, nhưng người đứng giữa những hồi ức đó không phải là tôi.

Cô em gái mà lẽ ra tôi phải chăm sóc thì nay đã được bạn bè vây quanh, được Jun dành cho ánh mắt dịu dàng hoàn toàn khác với ánh mắt dành cho tôi. Miệng thì kêu nóng này nọ nhưng dáng vẻ của Naori lại tràn đầy sức sống đến mức đáng ghen tị. Cảm giác khoảng cách thật xa vời.

Khoảng cách tôi cảm nhận được lúc đó đã khiến nỗi cô đơn, bi thương, ghen tuông và cả cảm giác bất lực trong tôi phình to hơn gấp bội so với trước khi đi biển. Chính vì thế mà tôi trằn trọc không ngủ được, đợi mọi người ngủ say, dạ dày cứ nôn nao khó chịu, tôi lén ra khỏi phòng lao vào nhà vệ sinh tầng một. Kể từ vụ Yokohama, tôi cứ bị như thế suốt. Nhưng tôi nghĩ cứ nhìn thẳng vào sự thật thế này thì rồi mình sẽ chấp nhận được thôi... Không, là tôi cố gắng để chấp nhận. Tôi đã tra cứu điên cuồng mấy cách chữa lành thất tình hay cách vực dậy sau khi chia tay, tự nhủ bao nhiêu lần rằng Jun không phải là tất cả, bị con trai đá thôi mà sao phải ủ dột, phải mạnh mẽ lên, đừng để lộ bộ dạng thảm hại thêm nữa... Nhưng đâu có dễ dàng thế.

Tôi đã quá ngây thơ.

Tôi không biết bị từ chối lại đau đớn đến nhường này. Dù mình có thương nhớ bao nhiêu thì cũng không chạm tới được người ta. Dù có dùng bao nhiêu lời lẽ thì người ta cũng không gật đầu. Dù có dành bao nhiêu thời gian bên nhau cũng chẳng đọng lại gì. Cảm giác như toàn bộ sự tồn tại của mình bị phủ nhận, mọi cố gắng và tình cảm bấy lâu nay bị coi như chưa từng có. Tôi cứ nghĩ giá mà mình nói chuyện với Jun nhiều hơn, giá mà đừng cố mơ mộng thêm lần nữa, hay giá mà ngay từ đầu đừng hẹn hò thì tốt biết mấy, nhưng chắc chắn tất cả những điều đó đều vô nghĩa, chẳng những không thỏa mãn được bản thân mà chỉ là khoảng thời gian tự dằn vặt mình. Tôi muốn vứt bỏ tất cả, vứt hết mọi thứ đi cho rồi.

Trong trái tim trống rỗng chỉ toàn những cảm xúc tiêu cực tràn vào, nó thấm đẫm toàn thân khiến cơ thể không nghe theo ý muốn. Cứ nhớ lại là khóc, là nôn, rồi lại giả vờ bình tĩnh... tôi không nghĩ mình lại yếu đuối đến thế. Tôi thực sự ghét việc để ai đó nhìn thấy mình thế này, cũng không chịu nổi việc người ta nghĩ mình đang cần sự thương hại. Điều đó lại càng làm nỗi đau tăng tốc.

Cái gì đang làm mình khổ sở đến thế? Tôi thử tìm những từ ngữ nghe có vẻ hợp lý nhưng chẳng từ nào khớp cả, chẳng cái nào trúng tim đen cả. Cứ thế tôi lê lết cơ thể và tâm hồn nặng trĩu sống qua ngày mà chẳng hiểu tại sao, và chắc chắn mẹ đã nhìn thấu tất cả, cứ hễ có dịp là lại nhắc "Cơm thì phải ăn cho tử tế đấy nhé". Tôi làm gì còn hứng ăn uống.

Tôi cứ lủi thủi một mình, chỉ biết co ro trong căn phòng không người.

Muốn tan biến đi cứ thế này. Muốn tan biến cho xong. Muốn cái bộ dạng thảm hại này kết thúc ngay tại đây. Tôi đã bao lần nghĩ, giá mà cứ ngủ mãi, không bao giờ phải đón bình minh nữa thì mọi chuyện sẽ kết thúc.

Một kỳ nghỉ hè tồi tệ đến mức không còn gì để nói.

Trại hè học tập diễn ra sau chuyến đi biển, tôi tham gia mà hồn vía cứ treo ngược cành cây, ngoảnh đi ngoảnh lại đã thấy kết thúc rồi. Jun và Naori không tham gia nên tôi cứ nghĩ ngợi xem hai người họ có đang gặp nhau không. Đã cố không nghĩ đến nhưng chẳng thể làm được. Kame-chan đã bắt chuyện với tôi vài lần, cũng khuây khỏa được một lúc, nhưng cứ hễ trút bầu tâm sự ra được một chút là lại nhớ lại mọi chuyện.

Ngay sau đó là đợt tập huấn của câu lạc bộ. Vào đêm đầu tiên, khi ở cùng phòng với Reira và Kanako, hai cậu ấy đã lo lắng hỏi tôi: "Cậu thực sự ổn chứ?", "Dạo này trông cậu tệ lắm đấy, biết không?". Nếu là bình thường, tôi sẽ chỉ đáp lại kiểu "Xin lỗi vì đã làm các cậu lo", nhưng có lẽ do bầu không khí đêm khuya lãng đãng tách biệt khỏi đời thường... không, đó chỉ là một phần thôi. Lý do chính là tôi đã chạm đến giới hạn của việc gồng mình tỏ ra mạnh mẽ. Tôi buột miệng than thở: "Chắc tớ không chịu nổi nữa rồi."

Và thế là, như con đê bị vỡ, những lời tiêu cực cứ thế tuôn trào không dứt. Dù trong lòng vẫn nghĩ nói ra những thứ này chỉ làm phiền người nghe, nhưng tôi không sao kìm lại được. Tôi cay đắng nhận ra bản thân thực sự đã đến giới hạn rồi.

Sau khi trút hết những lời yếu đuối ấy, tôi chẳng những không thấy nhẹ lòng hơn mà ngược lại, chút sức lực cuối cùng để bám trụ cũng tan biến sạch. Dù có tham gia đấu tập, cơ thể tôi chẳng chịu nghe theo ý muốn, chỉ vận động một chút là hơi thở đã rối loạn. Kết cục, tôi bị mọi người nhắc nhở: "Được rồi, cậu ra kia nghỉ đi."

Chính vì thế, trên đường về từ trại tập huấn, dù mọi người rủ đi ăn nhưng tôi đã từ chối. Tôi leo lên xe mẹ đón, chẳng còn chút sức lực nào để mở miệng, cứ thế im lặng suốt quãng đường. Cho đến khi dừng chờ đèn đỏ, mẹ vừa xoa đầu tôi vừa nói vỏn vẹn một câu:

"Con vất vả rồi."

Chỉ lời nói ấy thôi... chỉ một câu "vất vả rồi" ngắn ngủi ấy, nước mắt tôi đã trào ra như đê vỡ. Tôi không thể chịu đựng thêm được nữa.

Tôi lại khóc nữa rồi. Chẳng thể làm gì khác được.

Tôi ghét, ghét cay ghét đắng cái bản thân mít ướt này, nhưng lại không thể ngăn nước mắt ngừng rơi. Càng suy nghĩ lại càng thấy mệt mỏi, đến khi vệt nước mắt trên má khô đi thì tôi đã hoàn toàn chìm trong sự chán ghét chính mình. Tôi thấy bực bội, bức bối với bản thân, và rồi lại muốn khóc.

Bởi vì... tôi đâu có muốn khóc nữa, tôi đâu muốn mình là đứa hễ chút là rơi lệ. Tôi đã cố sống bằng cách giết chết trái tim để cảm xúc không còn dao động, vậy mà chỉ cần một cái cớ nhỏ nhoi—có thể là một lời nói, là khi vô tình nhìn thấy công viên quen thuộc, là món đồ đã mua cùng Jun, hay món quà Jun tặng—bất cứ thứ gì xung quanh cũng có thể trở thành công tắc. Và rồi, tôi bị cuốn trôi bởi dòng cảm xúc bùng lên dữ dội, không tài nào hãm lại được. Tôi không hề nói quá đâu, tôi thực sự không biết phải làm sao nữa. Người ta nói thời gian sẽ chữa lành tất cả, nhưng với tôi, thời gian càng trôi qua, mọi thứ càng trở nên tồi tệ hơn.

Nếu biết tình trạng mình thế này, tôi tuyệt đối sẽ không đi biển. Tôi sẽ không bước chân ra khỏi nhà... Dù ở trong nhà, kỷ niệm cũng ngập tràn khiến tôi đau đớn, nhưng việc phải chứng kiến cảnh tượng Jun và Naori tạo nên những hồi ức mới mà không có sự hiện diện của tôi... điều đó quá tàn nhẫn, tôi không thể nào chịu đựng nổi. Ngay cả lúc đó, tôi cũng đã không chịu nổi rồi.

Tôi đã kìm nén, kìm nén suốt bấy lâu nay, nên đơn giản là tôi đã chạm đến giới hạn mà thôi.

Một kẻ đã vượt quá giới hạn từ lâu như tôi, từ giờ về sau... tôi không biết nữa.

Tôi chẳng biết gì cả. Chẳng thể suy nghĩ được gì cả.

Tôi phải làm sao đây?

Làm thế nào tôi mới quên được Jun?

Đến bao giờ tôi mới có thể trở lại như ngày xưa?

Nè, đau lắm. Khổ sở lắm. Cầu xin ai đó... ai đó hãy cứu tôi với.

Những lúc nghĩ như vậy, hình ảnh hiện lên trong tâm trí tôi vẫn là Jun... Tôi đúng là một kẻ ích kỷ.

***

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!