Tình Cảm Này Chỉ Như Trò Chơi Ấy Mà

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

5 13

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

56 297

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

36 133

Thành Phố Phù Thủy

(Đang ra)

Thành Phố Phù Thủy

5 năm đã trôi qua kể từ khi tôi bị bắt cóc và biến thành nô lệ trong một thành phố đầy rẫy phù thủy.

39 175

Tập 01 - Chương 2-3: Nữ Hoàng Trừu Tượng Thất Bại (Ngày thứ 58)

"X-Xin chào..."

Không biết có phải do tận dụng lại mặt bằng của một quán cà phê cũ hay không, mà tôi phải đẩy một cánh cửa gỗ trông vừa cổ kính vừa sang trọng một cách kỳ lạ để bước qua ngạch cửa của quán cà phê boardgame "Kurumaza".

Và ngay lập tức, tôi thấy hơi hối hận.

Bên trong quán sạch sẽ và gọn gàng hơn tôi tưởng, nhưng ngặt nỗi là chẳng có lấy một bóng khách nào. Quán đông nghịt thì cũng phiền, nhưng quán ăn mà vắng hoe không một bóng người thì cái rào cản tâm lý để bước vào cũng cao ngất ngưởng.

Ngay khi ý nghĩ "hay là quay xe đi về ta" vừa vụt qua đầu, thì từ bên trong bỗng vang lên một giọng nói.

"A, ơ, k-kính chào quý khách!"

Một người có vẻ là nhân viên chạy lật đật ra, kèm theo câu chào hỏi mà tôi có thể cảm nhận rõ sự dao động kiểu "không ngờ lại có khách tới thật".

Đó là một thanh niên mảnh khảnh đeo kính. Tuổi chắc cũng tầm tầm tôi. Trên bảng tên gắn trên tạp dề có ghi hai chữ "Tokiwa".

"Ờm, à... chắc là... quý khách không có đặt trước đâu ha. Ờ, ờm, quý khách đi một người ạ?"

Làm nghề tiếp khách mà sao trông cậu ta lóng ngóng, thiếu tin cậy dữ vậy trời. Nhưng ngược lại, điều đó lại khiến một kẻ đang căng thẳng như tôi thấy dễ thở hơn. Nói sao ta, tự dưng thấy thân quen lạ lùng.

Thấy cậu ta có vẻ hồi hộp đưa tay chỉnh gọng kính, tôi cũng vô thức làm theo, đưa tay chạm lên chiếc kính mắt không độ—thứ ngụy trang chắp vá mà tôi vừa đeo lên ngay trước khi vào cửa.

Cứ thế, một khoảng lặng ngắn bao trùm. ...Cái gì đây, hai đứa tụi mình đang giao tiếp qua sóng mắt kính hay gì? Không được, phải mở miệng thôi.

"À, ờm, tôi không có đặt trước, tôi đi một mình. ...Với lại, ừm, bản thân tôi cũng là người mới tập chơi boardgame thôi, liệu có ổn không ạ?"

Tôi nói tía lia một hơi, có vẻ sự bất an của tôi đã truyền tới đối phương. Ngay lập tức, cậu thanh niên—cậu Tokiwa—đã vứt cái sự khả nghi lúc nãy đi đâu mất, nở một nụ cười ấm áp.

"Dạ tất nhiên rồi ạ. Phải nói là tụi mình cực kỳ hoan nghênh luôn á. Nào, mời quý khách ngồi bên này."

Nghe vậy, tôi được dẫn tới chỗ ngồi. Có vẻ đây vốn là bàn dành cho bốn người. Trong lúc tôi đặt hành lý lên một chiếc ghế, cậu Tokiwa đi về phía quầy pha chế để chuẩn bị nước và khăn ướt.

Tôi ngồi xuống, lơ đãng nhìn theo thì thấy cậu ta đang lầm bầm gì đó.

"Sao cứ nhè đúng mấy lúc thế này mà đi trễ vậy trời, cái con nhỏ gyaru đó..."

...Có vẻ như một nhân viên khác đang đi làm muộn. Kể cũng đúng, dù ít khách nhưng quán quy mô thế này mà chỉ có một nhân viên thì cũng hơi kỳ.

Cậu Tokiwa mang nước và khăn ướt ra, rồi bắt đầu giải thích hệ thống của quán.

"Ở đây thì cơ bản hệ thống cũng giống như mấy quán cà phê bình thường thôi ạ. Tụi mình không thu phí chỗ ngồi, miễn là quý khách có gọi món thì cứ thoải mái chơi boardgame trong quán bao lâu tùy thích."

"Ra là vậy. À, vậy trước tiên cho tôi món trà ngọc sương (gyokuro) này nhé... kèm đường và mật ong."

"Dạ, đã rõ ── dạ hả?"

"A, tất nhiên nếu thêm gia vị ngọt có tính phí thì tôi sẽ trả thêm ạ."

"À, ơ, d-dạ. Quán đã nhận đơn rồi ạ. Xin, xin quý khách chờ một chút."

Nói xong, cậu nhân viên quay trở lại quầy. Trong lúc tôi ngồi lơ đãng quan sát quán xá thêm vài phút, cậu ấy đã mang trà và đồ ngọt ra. Mà cũng thật chu đáo, thay vì chỉ đưa một gói, cậu ấy mang ra cả một khay đựng đầy các loại đường.

"Dạ đây là trà ngọc sương ạ. Còn đây, đường que và mật ong, quý khách cứ dùng tự nhiên nhé."

"Chà, cảm ơn cậu. Tuyệt diệu, thật tuyệt diệu."

"Tuyệt...?"

Trong khi cậu nhân viên đang nghiêng đầu khó hiểu, tôi hớn hở rót đường và mật ong vào ly trà ngọc sương, tiện mồm bắt chuyện.

"Nhân tiện, quán mình mở được bao lâu rồi nhỉ?"

"Dạ mới khai trương được chừng hai tháng thôi ạ. Nên là cả tui và nhân viên khác đều vẫn chưa quen việc lắm..."

"Ra là vậy. Ờm, thế cậu luôn trực quán một mình sao?"

"Dạ không không, cơ bản là chế độ hai người làm thêm gồm tui với một bạn nữa, tùy ngày thì cũng có ông chủ ở đây nhưng mà..."

Nói tới đó, cậu ta thở dài nặng nề.

"Ông chủ thì vốn hay vắng mặt rồi, mà nay đến cả 'con cạ cứng' của tui cũng đi trễ nữa..."

"C-có vẻ vất vả ghê ha."

Môi trường làm việc nghe chừng cũng "đen" dữ. Nghe xong tự dưng tôi thấy hơi ngại khi được cậu ấy phục vụ tận răng thế này.

"À, ờm, hỏi cái này hơi trễ, nhưng tôi đi một mình tới đây chắc không sao chứ ạ?"

Tôi lo là mấy chỗ này vốn dành cho nhóm bạn bè tới thuê bàn, thuê game để chơi với nhau.

Ngược lại, cậu Tokiwa như đoán được nỗi lo của tôi, mỉm cười đáp lại.

"Dạ tất nhiên là rất hoan nghênh rồi. Trường hợp khách đi một mình thì có thể chơi cùng nhân viên tụi tui, hoặc ghép bàn với khách khác, tùy trường hợp cũng có thể chơi mấy game dành cho một người nữa ạ."

"A, vậy hôm nay..."

"Dạ, nếu quý khách không phiền thì tui xin phép được hướng dẫn và chơi cùng quý khách, quý khách thấy sao ạ?"

"Vâng, vậy thì tuyệt diệu quá."

"Tuyệt diệu..."

"A, không, ý tôi là xin nhờ cậu giúp cho."

"Dạ, đã rõ ạ. Vậy hôm nay tui, Tokiwa, xin phép được tiếp quý khách nhé. Ờm, tui nên gọi quý khách là..."

"A, tôi là Uta──"

Tôi suýt nữa thì buột miệng giới thiệu tên thật theo thói quen, may mà phanh lại kịp. Không phải tôi cảnh giác gì cậu Tokiwa, nhưng đã lỡ đeo kính cải trang rồi mà giờ khai tên thật thì quê độ lắm. Nghĩ vậy, tôi lật đật bẻ lái màn giới thiệu.

"Uta──cứ gọi tôi là Utamaru đi."

"Lại là Rhymester luôn."

Cái tên giả bộc phát nghe gượng gạo hết sức. Thiếu gì tên mà không chọn chứ. Thú thật tôi chỉ muốn tìm cái lỗ mà chui xuống, nhưng cậu Tokiwa sau câu chọc ghẹo nhẹ nhàng đó liền mỉm cười đáp lại ngay.

"Nhưng mà hay đó chứ, Utamaru. Nghe rất dễ gọi. A, vậy thì đừng gọi tui là Tokiwa nữa, cứ gọi là 'Banjo' đi ha."

"Hả?"

Thấy tôi ngơ ngác, cậu Tokiwa gãi má ngượng ngùng.

"Cái này kiểu như biệt danh của tui ở quán cà phê này á mà. Chữ 'Tokiwa' (Thường Bàn) đảo ngược lại thành 'Banjo' (Bàn Thường). Ây chà, nghĩ lại thấy nó đơn giản tới mức xấu hổ luôn á."

"D-dạ, đâu có..."

"Nhưng mà chị thấy đó, khi đắm mình vào game, dù là điện tử hay game thực tế, thì dùng nickname hay biệt danh nghe nó tự nhiên hơn đúng không?"

"Hả? À... ừm, đúng là cũng có thể như vậy thật."

Riêng trường hợp của tôi, dùng tên thật để thi đấu thì thế nào cũng gợi nhớ đến mấy ván "đối cục". Theo nghĩa đó thì đúng như cậu ấy nói, cái tên "Utamaru" có khi lại giữ được khoảng cách vừa phải.

Thấy tôi đã lấy lại bình tĩnh, cậu Tokiwa──anh Banjo, nhìn tôi bằng một nụ cười rất đỗi dịu dàng. ...Ừm.

(...Nói sao ta, dù tốt hay xấu thì người này đúng là 'người tốt' từ trong trứng nước rồi.)

Tuy bảo là không quen tiếp khách, nhưng cậu ấy lại rất nhạy cảm với sự bất an và bối rối của người khác, tuy vụng về nhưng tôi cảm nhận được sự quan tâm chân thành từ cậu ấy.

Nói thật lòng, đây là kiểu người rất khó sống sót trong thế giới thắng thua khốc liệt. Trong mắt Nữ Lưu Danh Nhân - Utakata Tsukino, cậu ấy hiện lên như một kẻ yếu ớt.

Nhưng mặt khác, đối với một Utakata Tsukino bình thường thì──

(Sao nào, bé Tsukino. Shogi, vui hông con?)

Bất chợt, ký ức thuở nhỏ khi lần đầu được mẹ chơi cùng bộ "Shogi động vật" lướt qua tâm trí.

Tôi thả lỏng vai, hướng về phía cậu ấy một nụ cười tự nhiên nhất xuất phát từ đáy lòng.

"Vậy, xin nhờ anh nhé, anh Banjo."

"Dạ, chị Utamaru."

Hai người trao nhau lời chào và nụ cười. Anh Banjo liền hỏi tôi.

"Rồi, chị Utamaru, chị có yêu cầu đặc biệt gì về boardgame muốn chơi không?"

"Yêu cầu... ạ?"

Thấy tôi chưa hiểu lắm, anh Banjo bổ sung.

"A, không, không có gì khó hiểu đâu ạ. Ví dụ như, khách mới chơi thường hay yêu cầu kiểu 'muốn có tí yếu tố may mắn', hoặc 'trò nào nói chuyện sôi nổi tí', hay là 'trò nào đừng hack não quá' đại loại vậy á."

"À, ra là vậy. Nếu nói về chuyện đó thì, sở thích của tôi là..."

Tôi cứ thế buột miệng nói ra sở thích thật của mình theo tiếng gọi con tim.

"Tôi thích mấy trò loại bỏ hoàn toàn yếu tố may rủi, chỉ lẳng lặng dốc hết mưu hèn kế bẩn ra để triệt hạ nhau trên chiến trường ấy."

"Chị làm nghề quân sư hay gì vậy?"

Nhìn lại thì thấy anh Banjo đang hơi rụt người lại. Chết dở. Lỡ tay để lộ sự chấp niệm với Shogi ra ngoài mất rồi. Hôm nay mình đến để học cách "vui chơi" cơ mà.

Y như rằng, anh Banjo nhăn mặt suy nghĩ.

"Nói tới mức đó, cực đoan nhất là tui muốn giới thiệu món 'Shogi' luôn cho rồi..."

Tự dưng nói cái câu nghe chưng hửng ghê. Có gì đau đớn hơn việc vào quán cà phê boardgame để giải khuây khỏi Shogi mà lại phải ngồi đánh Shogi chứ. Tôi vội vàng lấp liếm.

"A, n-nhưng mà, hôm nay tôi cũng muốn khai phá những chân trời mới, nên thay vì chiều theo hoàn toàn sở thích của tôi, thì anh lái sang hướng khác một chút có khi lại tuyệt diệu hơn, kiểu vậy..."

"À, ra thế. Đã rõ ạ. Vậy thì..."

Nói rồi anh Banjo đi về phía cái kệ chứa đầy boardgame, lấy ra một cái hộp kích thước cỡ quyển tạp chí truyện tranh hàng tháng rồi quay lại.

"Bộ Splendor này thì sao ạ?"

Có hỏi sao hay không thì tôi cũng chưa có dữ liệu gì để đánh giá. Anh Banjo có vẻ cũng hiểu điều đó nên bắt đầu giải thích khái quát.

"Trò 'Splendor' này là game sử dụng các lá bài và mấy con chip có hình các loại đá quý."

Vừa nói anh vừa lấy bài và chip từ trong hộp ra cho tôi xem thử. Không biết phải nhìn vào đâu, nhưng tôi thử cầm mấy con chip lên thì thấy nó nặng tay và xịn sò hơn tôi tưởng, khá là bất ngờ. Dụng cụ phải "chất" thì mới tốt. 

Kể cả Shogi, dù Shogi nam châm hay Shogi online đều có cái hay riêng, nhưng quả thật khi dùng bàn cờ và quân cờ xịn thì lưng mình cũng tự động thẳng lên, độ nhập tâm cũng tăng lên hẳn.

Anh Banjo tiếp tục giải thích.

"Chi tiết cụ thể thì tí tui nói sau, nhưng cơ bản đây là game dùng mấy con chip đá quý này như tiền tệ, mua mấy lá bài về để kiếm điểm."

Anh Banjo vừa chỉ tay vào từng chỗ vừa giải thích cặn kẽ.

"Tuy nhiên, cả chip lẫn bài thì mình đều phải lấy từ một nguồn chung trên bàn. Cho nên..."

"Ra là vậy, sự đấu đá với đối thủ sẽ nảy sinh từ chỗ đó. Kiểu như tranh cướp bài và chip mà đối phương đang cần, đúng không."

"Chính xác luôn ạ. Chị Utamaru tiếp thu nhanh ghê."

Anh Banjo thốt lên đầy thán phục. Tất nhiên chắc cũng có phần nịnh khách, nhưng lời nói của cậu ấy không có vẻ gì giả tạo, khiến tôi nghe cũng mát lòng mát dạ lạ lùng.

Anh Banjo hào hứng nói thêm "Sẵn tiện nói luôn".

"Trong game này có hành động gọi là 'giữ thẻ', nó giống như hệ thống 'đặt cọc' khi đi mua sắm ngoài đời vậy á. Kiểu như trên bàn có lá bài mình cực kỳ muốn mua, nhưng chưa đủ tiền, mà lại tuyệt đối không muốn ai mua mất... thì mình dùng cái này. Cơ bản là vậy."

Anh Banjo nhấn mạnh chữ "cơ bản". Tôi ngẫm nghĩ một chút về ý đồ đó rồi buột miệng nói ra suy nghĩ của mình.

"Nói ngược lại, tức là cũng có chiến thuật dùng quyền đặt cọc để phong tỏa trước những lá bài mà đối thủ đang khao khát, đúng không ạ."

"Đúng rồi đúng rồi! Chuẩn luôn ạ! Chị Utamaru đỉnh quá!"

Anh Banjo phấn khích như một đứa trẻ, khác hẳn vẻ lúng túng ban đầu. Chẳng hiểu sao người này lại vui ra mặt khi thấy độ hiểu game của tôi cao như vậy. Đúng là người kỳ lạ. Mà thôi, tôi đối với Shogi cũng y chang vậy, nên cũng hiểu được.

Thấy tôi mỉm cười, anh Banjo nói tiếp.

"Không chỉ game này, mà trong boardgame nói chung, mấy hành động cản trở lợi ích của đối thủ kiểu này hay được gọi là 'cut'. Đây là một chiến thuật quan trọng, đặc biệt trong thể thức 'đấu tay đôi' như thế này thì xu hướng đó càng mạnh, lý do là vì..."

Cái này thì không cần đợi anh nói, nữ kỳ thủ như tôi cũng thừa hiểu. Tôi tiếp lời.

"Trong đấu tay đôi, việc cản trở địch cũng đồng nghĩa với làm lợi cho ta. Tất nhiên là phải tích cực nhắm tới rồi. Mặt khác, nếu là game đấu ba người trở lên thì chắc phải cẩn trọng hơn một chút. Vì nếu mình dồn lực ngáng chân một người, thì kẻ hưởng lợi nhất lại là người thứ ba đứng ngoài cuộc."

"Ồ..."

Nhận ra thì thấy anh Banjo đang nhìn tôi với ánh mắt lấp lánh như nhìn thấy thần thánh trong khi tôi đang giải thích tỉnh bơ.

Làm tôi cũng hơi giật mình. Gì vậy trời, người này. Chẳng lẽ bình thường cậu ta phải giải thích cho những người chậm tiêu lắm sao?

Hình như nhận ra tôi đang hơi rụt lại, cậu ấy hắng giọng lấy lại tinh thần.

"T-Thì, như chị thấy đó, game này là game đấu trí gần như không có yếu tố hên xui, nhưng do thứ tự bài ra ngẫu nhiên nên vẫn có khoảng 10% vận may can thiệp. Nó cũng không phải game thiên về tán gẫu, nhưng cũng không bắt buộc phải im lặng. Chị thấy sao ạ?"

Đó chính xác là một tựa game chỉ lệch "nửa bước" so với sở thích mà tôi đã đưa ra.

Tôi mỉm cười đáp lại.

"Có vẻ thú vị đấy ạ. Tôi rất muốn chơi thử."

"Vậy ạ! Thế thì mình triển thôi!"

Cười tươi rói như một đứa trẻ, anh Banjo hớn hở bắt đầu chuẩn bị. Chắc là cậu ấy thích boardgame lắm. Nhìn nụ cười đó làm tôi cũng vui lây. Tuy nhiên...

"Nhân tiện, anh Banjo chơi trò này có giỏi không?"

"À~, xem nào. Do tính chất công việc hay chơi cùng khách nên kinh nghiệm của tui chắc chắn là cao rồi. Với lại thú thật game này thuộc loại chênh lệch kiến thức khá rõ rệt..."

"Kiến thức về định thạch luôn ảnh hưởng trực tiếp đến sức cờ mà lị."

"Dạ, đúng y vậy luôn. Mà chị Utamaru nè, chị hay dùng mấy từ ngữ nghe già dặn ghê ha."

Vừa chuẩn bị, anh Banjo vẫn giữ nguyên nụ cười đó—nhưng lại thốt ra một câu mà tôi không thể nào bỏ qua được.

"A, nhưng chị cứ yên tâm. Lúc đầu tui sẽ không chơi kiểu khô máu đâu."

Đó quả thực là sự quan tâm đúng mực dành cho người mới chơi boardgame.

Nhưng đối với tôi... đối với nữ kỳ thủ Utakata Tsukino đã lăn lộn trong giới cờ chuyên nghiệp đầy khốc liệt, thì câu nói đó chẳng khác nào vuốt râu hùm.

Tôi cố gắng giữ nụ cười trên môi, nhẹ nhàng phản pháo lại anh Banjo.

"Cái đó──ý anh là anh định nhường tôi sao? Nhường cái tôi này á?"

"Hả? À, không, gọi là nhường thì hơi... ừm, cái đó..."

Anh Banjo dừng tay, tỏ vẻ bối rối. Tôi vẫn giữ nguyên nụ cười công nghiệp và nói tiếp.

"Fufu, nếu là vì tôi thì xin anh đừng bận tâm. Làm ơn hãy chơi hết sức mình đi ạ."

"Hả? Không, nhưng mà, như tui đã nói lúc nãy thì game này người có kinh nghiệm sẽ áp đảo..."

"Anh Banjo."

"D-Dạ."

"Làm ơn, hãy dùng toàn lực."

Trước ánh mắt nghiêm túc của tôi, anh Banjo tỏ vẻ bối rối tột độ, rồi nuốt nước bọt cái ực, dường như đã chịu thua.

".....N-Nếu chị đã muốn vậy."

"Tuyệt diệu."

Tôi mỉm cười đáp lại. Thắng bại thì lúc nào cũng phải nghiêm túc là nhất. Tuy nhiên để xua tan bầu không khí hơi căng thẳng này, tôi bồi thêm một câu khiêu khích nửa đùa nửa thật.

"Fufu, nếu lỡ tôi có thắng thì anh đừng có buồn nha, anh Banjo."

"Haha, chị nói nghe được đó, chị Utamaru."

Anh Banjo cười sảng khoái. 

...Xin lỗi anh chàng có vẻ tốt bụng này nhé, dù là chơi bời nhưng đã là thắng thua thì tôi không có định thua đâu. Ngọn lửa nhiệt huyết âm thầm bùng lên trong lòng tôi.

Sau đó, tôi chăm chú lắng nghe anh Banjo giải thích luật chơi chi tiết.

Tôi xác nhận lại rằng yếu tố may mắn ít hơn tôi tưởng, đồng thời sắp xếp chính xác các luận điểm cốt lõi để giành chiến thắng trong đầu.

Ừm, thú vị. Việc "xây dựng chiến lược" ngoài Shogi thế này mới mẻ thật.

Nhưng cũng chính vì thế, tôi lỡ suy tính sâu xa quá mức cần thiết, hơi thiếu người lớn một tí. Giờ thì tôi cảm giác mình không thể thua được nữa rồi.

"Vậy, mình bắt đầu nhé, chị Utamaru."

"Vâng. Xin được anh chỉ giáo."

Tôi cúi đầu thật sâu như khi bắt đầu một ván cờ. Anh Banjo hơi lúng túng một chút rồi cũng cười đáp lại "A, quý hóa quá" và cúi đầu theo. Ừm, đúng là thanh niên tốt. Nhưng mà...

(Chính vì vậy nên thật xin lỗi cậu. Chỉ vài chục phút nữa thôi, tôi sẽ làm tắt nụ cười đó của cậu.)

Dù sao đi nữa, đây đã là tử địa. Một khi cả hai đã rút kiếm thật ra thì không còn lựa chọn nhường nhịn nữa.

Game bắt đầu, tôi tấn công như vũ bão. Tận dụng triệt để "hệ thống giữ thẻ" - điểm mấu chốt của game, tôi liên tục cản trở nước đi của anh Banjo khiến cậu ta phải thốt lên "Chị Utamaru, chị tiếp thu nhanh kinh khủng!", trong khi đó tôi vẫn thong dong xây dựng thế trận của mình, từng bước tiến tới chiến thắng vững chắc. Và rồi, đúng hai mươi ba phút sau──

"Xin thua."

Khi nhận ra, thì một lời tuyên bố đầu hàng đầy cay đắng, tiếc nuối hệt như trong các giải đấu chuyên nghiệp đã được thốt lên.

────Từ miệng của tôi.

…………。

Ủa alo!?

Trong khi tôi đang dao động dữ dội, mắt dán chặt vào bàn cờ──đám thẻ bài trên bàn và bắt đầu "thẩm cờ trong não" với tốc độ cao, anh Banjo cười khổ và nói đỡ.

"Đỉnh thật đó chị Utamaru! Không thể tin được là mới chơi trận đầu mà chị đã có chiến lược cao tay..."

"Nhưng tôi thua rồi."

"T-Thì đó là boardgame mà, cũng có lúc hên xui..."

"Lúc nãy anh Banjo có nói, game này yếu tố may mắn chỉ chiếm một phần mười."

"A, ừm, thì. Nhưng mà, ừm, cái một phần mười đó lần này nó nghiêng về phía tui..."

"Anh Banjo."

Tôi ngắt lời, ngẩng mặt lên nhìn thẳng vào mắt cậu ấy.

"Kẻ thắng cuộc mà khiêm tốn, đôi khi lại là sự sỉ nhục đối với kẻ thua cuộc đấy."

"…………"

Có vẻ bị áp đảo bởi khí thế của tôi, anh Banjo trở nên nghiêm túc hẳn. Thấy vậy, tôi chợt giật mình.

(Khoan khoan, chỉ là thắng thua trong trò chơi thôi mà, mình lôi cái lý lẽ gì ra vậy trời.)

Mặt tôi nóng bừng lên ngay lập tức. Sự thật là mình chơi nghiêm túc mà vẫn thua khiến tôi bị sốc tới mức mất bình tĩnh. Lộ hết cả bản chất thật ra rồi. Xấu hổ chết mất.

Tôi vội vàng xin lỗi.

"A, ơ, xin lỗi anh, câu vừa rồi là──"

"...Đúng thật."

"Hả?"

Thế nhưng, anh Banjo lại gật gù ra vẻ tâm đắc lắm.

"Hèn gì nhỏ Takanashi lúc nào thắng cũng vênh mặt lên, tuy hơi cay cú thật nhưng cũng thấy sảng khoái ghê."

"? Nhỏ Takanashi?"

Ai thế nhỉ. Thấy tôi hiện dấu hỏi chấm trên đầu, anh Banjo bỗng nhìn thẳng vào tôi và đáp.

"Cảm ơn chị nha, chị Utamaru. Lời góp ý vừa rồi của chị, tui thấy tham khảo được lắm á."

"Hả, ơ, không..."

Trong lúc tôi còn đang bối rối, anh Banjo giơ ngón tay làm dấu chữ V một cách không quen tay cho lắm và tuyên bố.

"Thế nên là, ván Splendor này tui thắng rồi nhá. Y, yeah, vinh quang thuộc về tui!"

Nụ cười và cử chỉ ngón tay gượng gạo khủng khiếp. Nhìn cảnh đó, tôi không nhịn được mà phì cười.

"Trời ạ, cái gì vậy chứ, anh Banjo."

"X-Xin lỗi. Tui vẫn đang tìm cách ăn mừng cho riêng mình..."

Nói rồi anh Banjo lầm bầm "Tóm lại là không nên bắt chước nhỏ Takanashi..." ra chiều hối lỗi lắm. 

...Đúng là một người thú vị và dịu dàng. Và theo nhiều nghĩa, tôi nghĩ đây là người mà tôi có rất nhiều điều cần học hỏi.

Về nhân cách thì khỏi bàn rồi. Nhưng kể cả về "kỳ phong" nào đó nữa.

(Thực tế thì chiến lược của cậu ta rất tuyệt vời. Cách cậu ta xoay sở để tạo bước đệm cho cái yếu tố may mắn ít ỏi đó rõ ràng là cao tay hơn tôi. Đó chắc chắn là cách tư duy không tồn tại trong Shogi, và chính vì thế, nó thật mới mẻ.)

Có cảm giác như một phần não bộ vốn ít được sử dụng nay đã được kích thích. Cái này có khi tốt thật. Thứ "vui chơi" mà sư phụ bảo tôi còn thiếu, có cảm giác nó nằm ở ngay đây.

Có lẽ vì thấy tôi có vẻ cay cú, anh Banjo đề nghị.

"Vậy, coi như ván vừa rồi là nháp, mình làm ván nữa không ạ?"

Một lời mời vô cùng hấp dẫn. Nhưng mà...

"Không, cảm ơn ý tốt của anh nhưng thôi ạ."

"A, chị không thích trò này ạ?"

"Không, không phải vậy. Chính vì quá vui, nên tôi muốn thử dưới nhiều hình thức khác..."

Nói đến đó, tôi hơi ngượng ngùng đáp.

"Tôi thấy muốn... chơi cùng với anh."

Nói xong mới thấy, sao nghe giống lời tỏ tình với cá nhân cậu ấy thế nhỉ... xấu hổ quá đi mất. Nhưng phản ứng của anh Banjo thì...

"Vậy thì tốt quá rồi!"

Không hề có chút ngại ngùng nào, cậu ấy chỉ đơn thuần, mắt sáng long lanh mà đáp lại.

"Boardgame vui lắm đúng không ạ!"

"Hả?"

Thực tế tuy không phải tỏ tình, nhưng lời nói của tôi cũng hàm chứa thiện cảm dành cho cá nhân anh Banjo. Tuy nhiên, có vẻ cậu ấy chẳng nhận ra chút nào. Cậu ấy chỉ đơn giản là vui mừng khôn xiết khi thấy một vị khách mới nhận ra được sự hấp dẫn của boardgame.

Nhìn bộ dạng đó, tôi bất giác khúc khích cười, rồi đáp lại.

"Vâng, đúng vậy thật. Vui lắm ạ... chắc tôi sẽ thích nó mất."

"Vậy ạ, vậy ạ!"

Anh Banjo cười tươi rói từ tận đáy lòng. Cậu ấy vừa nhanh tay dọn dẹp bộ "Splendor", vừa xác nhận lại với tôi.

"Sẵn tiện chị Utamaru, hôm nay chị có thời gian không ạ?"

"À, ừm, nếu tầm một tiếng rưỡi nữa thì..."

"Đã rõ. Vậy để tui chọn ra vài game chơi nhanh được nhé."

"Xin nhờ anh. A, cho tôi cùng xem kệ game với được không ạ?"

"Tất nhiên rồi ạ. Mời chị."

Tôi đứng cạnh cậu thanh niên đang vui mừng như đứa trẻ đó, cùng ngắm nhìn kệ boardgame. Dù tôi vẫn chưa hiểu gì mấy, nhưng hễ tôi bị thu hút bởi hình ảnh hay tiêu đề của hộp game nào và cầm lên, anh Banjo lại hớn hở như muốn nói "Chị có mắt nhìn ghê", rồi giải thích ngắn gọn nội dung cho tôi.

Trong số đó cũng có những game yêu cầu 5 người chơi trở lên, hay thời gian chơi tốn cả nửa ngày, hoàn toàn không phù hợp với tiêu chí hiện tại, nhưng anh Banjo tuyệt đối không bao giờ phủ đầu bằng lời từ chối, cậu ấy nói về sự hấp dẫn của game đó một cách súc tích để khơi gợi hứng thú của tôi, rồi chốt lại bằng câu "Lần tới nhất định mình cùng chơi nhé".

Thú thật, với tư cách một người đang nỗ lực chấn hưng Shogi, kỹ năng giải thích tài tình này đúng là đáng để học hỏi.

Tôi thực tâm cảm phục.

"Cách giải thích của anh Banjo, cái nào cũng ngắn gọn dễ hiểu, tuyệt vời thật đấy."

"Dạ?"

Trước lời khen của tôi, cậu ấy thoáng ngạc nhiên, rồi cười ngượng nghịu.

"Chị nói vậy làm tui vui lắm... nhưng chắc cái này là nhờ đồng nghiệp của tui cả đó."

"Đồng nghiệp, ạ?"

"Dạ. Tiếc là hôm nay nhỏ đó đi trễ. Nói sao ta, cái cô đồng nghiệp đó ấy mà... vốn dĩ cổ hoàn toàn không có tí hứng thú nào với boardgame luôn."

"Hả, là nhân viên quán boardgame mà lại thế ạ?"

"Vâng, nhân viên quán boardgame mà lại thế đó ạ."

Miệng thì bảo là bó tay thật sự, nhưng gương mặt cậu ấy lại rất đỗi dịu dàng.

"Muốn giải thích boardgame cho cô nàng đó hiểu thì tự nhiên mình phải uốn nắn cách nói chuyện sao cho phù hợp thôi ạ."

"Uốn nắn..."

"Giải thích ngắn gọn. Nhấn mạnh vào điểm tích cực. Tuyệt đối không dùng từ chuyên môn khó hiểu. Chỉ giải thích chi tiết khi đối phương đã đủ hứng thú, đại loại vậy ạ."

"R-Ra là thế."

Cậu ấy đã học được những bài học tuyệt vời từ công việc này. 

...Cơ mà cái đối tượng để cậu ấy rút ra bài học lại là đồng nghiệp chứ không phải khách hàng thì kể cũng hơi sai sai.

Nhưng dù sao thì đó cũng là câu chuyện hay. Tôi bày tỏ lòng cảm kích.

"Câu chuyện rất đáng tham khảo, thật khiến tôi lấy làm cảm kích (itamiirimasu)."

"C-Cảm kích (itamiiru) luôn ạ."

Anh Banjo phản ứng với cách dùng từ hơi đặc biệt của tôi. Nhân tiện lúc đang tán gẫu, cậu ấy hỏi.

"Chị Utamaru nè, chị hay dùng mấy cách nói chuyện độc đáo ghê ha?"

"X-Xin lỗi. Là thói quen, hay nói đúng hơn là do môi trường sống..."

Mà cái này chả liên quan gì tới Shogi, cảm giác là do bà dì đó hồi nhỏ cứ dạy hư tôi cho vui thì đúng hơn.

Anh Banjo cười đáp.

"Không đâu, mấy từ đó cứ tự nhiên bật ra tui thấy ngầu lắm luôn á. Dù chắc chị cũng trạc tuổi tui thôi."

"A, tôi mười bảy."

"Vậy là bằng tuổi rồi."

Anh Banjo mỉm cười vui vẻ. Và, trong dòng chảy của cuộc hội thoại, tôi lỡ miệng nói ra một câu hơi sơ suất.

"Vậy thì, anh Banjo vừa đi học cấp ba vừa đi làm thế này mới thật đáng nể..."

"A, không."

Anh Banjo phủ nhận với vẻ hơi khó xử.

"Tui, hiện tại đâu có đi học cấp ba đâu."

"A..."

Chết cha, tôi hối hận ngay tức khắc. Bình thường tôi không bao giờ mắc lỗi này đâu, nhưng dòng chảy câu chuyện vừa rồi đúng là cái bẫy mà. Nhưng mà mình sơ suất quá.

Thấy tôi đang nhăn nhó như ngậm mướp đắng, anh Banjo tinh ý nói đỡ.

"N-Nhưng mà chị đừng bận tâm. Cuối cùng là do tui tự ý định nghỉ thôi mà...!"

"A, nói vậy tức là, ra thế, anh có ước mơ nào khác nên..."

"K-Không, cũng không hẳn là vậy."

Lỗi thứ 2. Tôi hôm nay sơ suất quá thể. Aaaa, thiệt tình...

Trong lúc tôi đang ôm đầu trong tâm tưởng, anh Banjo tiếp tục.

"N-Nói chung là, về phía bản thân tui thì cũng gọi là chấp nhận chuyện thôi học..."

"Đ-Đúng ha! Chắc chắn không phải do anh gây ra vấn đề gì nên mới bị đuổi học đâu ha!"

"À, ơ, không, là do tui gây ra cái rắc rối hơi bị to nên mới bị đuổi học đó ạ..."

Lỗi thứ 3. Nếu là bóng chày thì tôi bị "strike out" loại khỏi sân rồi. Muốn chết ghê.

Trong khi tôi không chỉ ôm đầu trong tâm tưởng mà ngoài đời thực cũng đã úp mặt vào hai bàn tay, anh Banjo cười khổ sở đầy vẻ áy náy rồi lên tiếng.

"Mà, ahaha, vừa rồi là tui sai rồi. Tui vẫn còn non quá."

"Hả?"

"Thì đó, cái vụ bí quyết giải thích boardgame lúc nãy á. Ngắn gọn, nói điều tích cực. Vừa rồi tui có làm được chút nào đâu."

"A..."

"Có nhỏ Takanashi ở đây là tui bị chửi banh xác rồi. Nguy hiểm nguy hiểm."

"Anh Banjo..."

Thấy cậu ấy nói chuyện pha trò, tôi cảm thấy an tâm hơn một chút. Thấy vậy, cậu ấy dịu dàng nói tiếp.

"Rồi, cái vụ 'Giai thoại bị đuổi học gây sốc ~Hồi: Vũng lầy địa ngục~' của tui xin khất lại dịp khác nha."

"Cái gì vậy, cái tiêu đề đó làm tôi tò mò chết đi được!"

"Fufu, đúng không? Nhưng tiếc ghê, chuyện này chỉ kể cho khách hàng đến quán lần thứ 10 trở lên thôi."

"Đúng là biết cách buôn bán ghê."

Anh Banjo cười đùa. Nụ cười ấy lại cứu rỗi tôi lần nữa. Đúng là một người dịu dàng.

Cậu ấy hắng giọng một cái như để đưa câu chuyện quay lại quỹ đạo.

"Chuyện đó để sau, giờ mình chơi game tiếp theo nhé, chị Utamaru."

"Á, đúng rồi ha."

Tôi xém chút nữa thì quên mất. Thấy vậy, anh Banjo trêu chọc.

"Chắc là vết thương lòng do trận thua vừa nãy cũng lành rồi ha?"

"Anh nói hay lắm?"

Tôi cũng đáp trả đầy khiêu khích.

"Lần tới... không, tôi sẽ không thua lần thứ hai đâu. Tôi ấy, thực ra chơi mấy món này mạnh lắm đấy nhé."

"Haha, đáng sợ ghê. Vậy tui cũng phải tiếp chiêu toàn lực mới được."

"Tuyệt diệu. Từ giờ tôi sẽ thắng toàn bộ các trận còn lại, bẻ gãy cái mũi đang vênh lên của anh Banjo cho xem."

Tôi hừ mũi đầy quyết tâm.

Sau trận đầu tiên, tôi của hiện tại đã không còn điểm mù. Vậy thì, xin lỗi anh Banjo nhé, để hồi phục lại cái lòng tự tôn của mình, từ giờ xin phép cho tôi được bán hành thỏa thích.

A, thật đáng thương thay, chàng trai tốt bụng, ngài Banjo.

──Và rồi, sau một tiếng rưỡi hai người miệt mài chơi boardgame.

Ở đó, hiện lên hình ảnh một người thua toàn tập, cái mũi bị bẻ gãy tanh bành──chính là tôi đây.

…………。

Tại saoooooooo?

"A, cũng tới giờ rồi ha. Hôm nay mình chơi tới đây thôi nha chị."

"Hả? À, ơ, vâng..."

Được anh Banjo nhắc, tôi đứng dậy với cả đống dấu chấm hỏi bay trên đầu.

…………Ủa, mình hình như mới đạt danh hiệu Nữ Lưu Danh Nhân gần đây mà nhỉ? Hôm nay, dù là thắng sát nút, nhưng mình cũng vừa thắng một nữ kỳ thủ lão luyện rồi mới tới đây mà? Thế mà, thua trắng ư?

"…………"

"Dạ, tổng cộng tiền nước hai món là 1100 yên ạ."

Nhận ra mình đã đứng trước quầy thu ngân. Tôi vẫn còn ngơ ngác, cố gắng trả lời.

"...Ờm, thanh toán bằng PayPay."

"Dạ vâng ạ."

Tôi đưa điện thoại quét vào cái đầu đọc nhỏ mà anh Banjo đưa ra. Tiếng thanh toán điện tử mọi khi nghe dễ thương là thế, nay sao nghe nó móc mỉa ghê.

Thanh toán xong, anh Banjo nói câu chào khách quen thuộc.

"Hẹn gặp lại quý khách ạ."

"Hả? À, vâng. Đúng rồi. Phải phục thù chứ."

"D-Dạ."

Anh Banjo đáp lại có vẻ ái ngại. Còn tôi thì nhìn vào số dư hiển thị trên điện thoại, lại ôm đầu theo một nghĩa khác.

(Cơ mà, túi tiền của mình đâu có rủng rỉnh tới mức ngày nào cũng đi cà phê được đâu...)

Thực tế thì tiền tiêu vặt của tôi chỉ ở mức trung bình của nữ sinh cấp ba. Thu nhập từ Shogi thì bố mẹ quản lý hết. Tất nhiên mấy khoản chi cần thiết cho Shogi thì sẽ được xuất "kinh phí", nhờ vậy mà trước giờ tôi cũng không túng thiếu gì.

Nhưng mà tôi đâu có cái gan báo cáo tiền đi cà phê boardgame là "kinh phí" với bố mẹ đâu chứ.

(Nhưng mà với tiền tiêu vặt thì đi mỗi tuần một lần cũng hơi căng...)

Tôi lại bắt đầu nhăn mặt tính toán.

Thấy bộ dạng đó của tôi, có lẽ anh Banjo hiểu lầm gì đó nên cúi đầu xin lỗi rối rít.

"A, ơ, cái đó, hôm nay thật sự xin lỗi chị nhiều ạ."

"Dạ?"

"Thì là... tại chị Utamaru đúng là nhân tài hiếm có, nghe giải thích luật là thấm nhuần ngay lập tức, kiểu 'gõ là vang' ấy, làm cho cái thằng game thủ trong tui nó quên bén công việc mà hưng phấn quá đà..."

Anh Banjo gãi má ngượng ngùng.

"Kết quả là tui quên mất việc phải nương tay... Thiệt tình, đúng là nhân viên thất cách."

Anh Banjo tiếp tục nói như thể muốn chui xuống đất vì xấu hổ.

Kể cũng đúng, quán boardgame mà để khách thua trắng 0 ván danh dự rồi đi về thì ngẫm lại cũng quá đáng thật. Với tư cách nhân viên thì đúng là thất cách. Nhưng mà...

Tôi bật cười khúc khích đáp lại.

"Tôi vui lắm. Vì anh Banjo đã vượt qua ranh giới công việc để đối đầu nghiêm túc với tôi. Ngược lại phải cảm ơn anh mới đúng. Thật sự rất vui."

"Chị Utamaru..."

Gương mặt anh Banjo thoáng vẻ nhẹ nhõm. Nói sao ta, đúng là người không có dáng dấp nhân viên chút nào. Từ đầu tới cuối không hề có mùi kinh doanh. Điều đó đối với tôi... thật sự rất đáng mến. Chắc là vì vậy.

Nhận ra thì tôi đã lỡ buột miệng nói ra lời thật lòng hơi quá mức cần thiết.

"Với lại, tôi rất thích những người có thể nghiêm túc hết mình với những gì họ thích."

"Hả?"

"Hả?"

...Thấy anh Banjo ngớ người ra, tôi cũng ngớ người theo.

Vài giây sau... mặt tôi bắt đầu nóng ran. T-Tôi đang nói cái quái gì vậy. Đường đường chính chính nói "Tôi rất thích nhân cách của anh" trước mặt người khác giới đồng trang lứa...!

"A, không, khoan, cái đó."

Tôi hoảng hốt định bẻ lái. Và đúng khoảnh khắc đó, chuông cửa reo lên leng keng. Có ai đó vừa vào quán.

"A, kính chà────gì, là bà hả Takanashi."

Thái độ của anh Banjo thay đổi cái rụp khi thấy người mới vào. Đoán chừng đây là cô nhân viên khác hay gì đó.

Nhìn sang thì thấy một nữ sinh cấp ba tóc hồng cực kỳ dễ thương đang phồng má giận dỗi.

"Uầy~, tụt mood ghê. Đằng nào cũng lỡ rồi thì diễn cho trót đi chứ Banjo. Kiểu 'Mừng người anh em đã về, gâu gâu' ấy."

"Không, quán mình làm gì có cái kiểu tiếp khách đó."

"Ủa? Tui hay làm lắm mà. Tùy hứng."

"Làm ơn đừng có tùy hứng đổi thể loại quán giùm cái... Với lại, đang có khách hàng bằng xương bằng thịt đây này."

Anh Banjo nhìn về phía tôi. Dù tôi đã thanh toán xong và chuẩn bị về, không cần giới thiệu cũng được, nhưng tôi vẫn cúi đầu chào cô gái.

"Tôi là Utamaru."

"Vãi, chương trình Chiều Chủ Nhật hả. Gu đặt tên thần thánh thế."

Cái sự liên tưởng đó mặn mòi hơn tôi tưởng. Trong lúc tôi chỉ biết cười trừ, cô bé đó sấn tới.

"Tui là Takanashi Mifuru. Hân hạnh nhá, Uta."

"R-Rất hân hạnh, cô Takanashi."

"Mà nè chị Uta, so-ry (sorry) nha? Tui tới trễ."

"Hả?"

"Tại tui mà để một em gái dễ thương phải chơi một mình với tên Chi-gyu này, tội ghê."

"Ai là Chi-gyu hả, ai."

"Thế Banjo, ông vào Sukiya hay gọi món gì nhất?"

"Cơm bò phô mai (Cheese Gyudon)."

"Đó, chuẩn Chi-gyu còn gì. Cười ẻ."

"Cười cái gì. Mà ngay từ đầu cô xin lỗi nhầm đối tượng rồi đó, con nhỏ gyaru kia."

"A~, Banjo ồn ào quá, tởm quá, khó đỡ quá."

"Phản ứng phòng vệ của cô hơi bị thái quá rồi đấy."

T-Tôi đang phải xem cái gì thế này. Cô Takanashi mới xuất hiện chưa đầy một phút mà hai người họ đã đấu khẩu như tên bắn, tôi nghe mà no cả bụng.

Tôi nở nụ cười xã giao, vừa quay người về phía cửa vừa nói.

"V-Vậy, tôi xin phép..."

Thấy vậy, anh Banjo có vẻ hơi cuống quýt chạy ra tiễn.

"A, ờm, ngoài mấy game hôm nay thì còn nhiều boardgame vui lắm, nếu có hứng thú thì, ừm, tui rất vui nếu chị ghé chơi lần nữa ạ!"

"V-Vâng. Nếu có dư dả thời gian và tiền bạc thì nhất định..."

Thực tế là túi tiền không cho phép đi thường xuyên, tôi định trả lời lấp lửng rồi rời đi.

Nhưng, cô nàng Takanashi với sự tự do phóng khoáng chẳng màng tới không khí tiễn khách, thản nhiên ném vào một chủ đề mới.

"Thế, nay Banjo với Uta chơi gì, ai thắng mấy ván dợ?"

"Hả? À, không, cái đó thì..."

Trước câu hỏi đó, anh Banjo tỏ vẻ khó xử. Tôi thở hắt ra một hơi, nở nụ cười công nghiệp đáp lại cô bé.

"Nói ra thật xấu hổ, chúng tôi chơi khoảng 5 game và tôi thua toàn tập. Vậy, tôi xin phép──"

"Ủa, thật á? Cười xỉu. Uta gà bép thế?"

"...Dạ?"

Tới đây thì tôi buộc phải dừng bước.

"N-Này Takanashi!"

Thấy tôi có vẻ căm, anh Banjo vội can ngăn, nhưng cô Takanashi cứ tỉnh bơ nói tiếp.

"Không, tại vì Banjo chơi boardgame yếu nhớt à, bà biết không? Thế mà còn thua liền tù tì được."

"Hả? Yếu? Anh Banjo á?"

Chuyện này không thể bỏ qua được. Tôi ngẩn người nhìn anh Banjo. Cậu ấy trừng mắt nhìn cô Takanashi vẻ cực kỳ bất mãn, rồi thở dài giải thích với tôi.

"Thì... nếu đối thủ là cổ──nhỏ Takanashi thì đúng là tỉ lệ thắng của tui thấp thật."

"Hê hê."

Cô Takanashi ưỡn ngực tự đắc. Nhưng ngay lập tức anh Banjo bồi thêm chú thích.

"Nhưng đó là do tui cơ bản toàn nhường thôi. Với lại, nghe nè chị Utamaru. Cái con người này á, ngược lại với chị, tui mà chơi nghiêm túc là cổ giãy nảy lên ngay."

Có vẻ nói đến đây thì tức khí dồn lên, anh Banjo bắt đầu xả.

"Đã thế người này còn lạm dụng cái quyền 'A, nước vừa rồi đi lại nha'! Xong rồi mọi người thấy người mới nên nhường nhịn các kiểu, thì cổ lại dùng cái vận may xúc xắc ảo ma đấm ngược lại tui! Nên thực tế không phải là tui yếu đâu..."

"Ahaha, văn vở của mấy tên otaku lươn lẹo nghe thảm ghê! A, so-ry, tóm lại là Uta còn yếu hơn cả tên đó đúng hông"

Vui ghê á, cô Takanashi cứ thế cười khanh khách. 

…………

Tôi hứng trọn điệu cười chế giễu đó, với gương mặt như không thể nghe lọt tai thêm lời nào nữa, tôi đẩy cửa bước ra.

"A, chị Utamaru! X-Xin lỗi chị, nhỏ Takanashi cứ...!"

"Ủa, Uta về rồi hả? Tui cũng muốn chơi cùng một ván ghê ta."

Mặc cho tôi đang rời đi, anh Banjo thì xin lỗi, còn cô Takanashi thì tiếp tục buông những lời khích tướng một cách vô tư lự.

Tôi quay lại đối diện với hai người họ──bằng nụ cười công nghiệp hoàn hảo nhất.

Và chẳng biết từ lúc nào, tôi đã thốt ra một câu nói mà quên bẵng luôn tình hình tài chính của bản thân.

"Vậy thì hẹn ngày mai cũng vào giờ này, nếu được hai vị tiếp chiêu thì tuyệt diệu biết bao──cả hai người."

Rhymester: Một nhóm nhạc Hip hop nổi tiếng của Nhật Bản. Một trong các thành viên có nghệ danh là Utamaru. Splendor: Tựa game thu thập tài nguyên kinh điển. Bản dịch giữ tên gốc tiếng Anh hoặc dùng tên Việt hóa phổ biến trong cộng đồng boardgame là "Hào quang đá quý" hoặc "Đá quý". Định thạch (Joseki): Thuật ngữ trong Cờ vây/Shogi/Cờ tướng, chỉ những trình tự nước đi tiêu chuẩn được coi là tối ưu ở khai cuộc hoặc một tình huống cụ thể. Chương trình Chiều Chủ Nhật (Shouten): Một chương trình tạp kỹ hài hước lâu đời của Nhật Bản (tương tự Gặp Nhau Cuối Tuần). Nghệ sĩ Utamaru Katsura là người dẫn chương trình huyền thoại của show này. Takanashi liên tưởng cái tên Utamaru đến ông cụ dẫn chương trình này nên bảo là "Gu mặn (shibui - già dặn/chất)". Chi-gyu (Cheese Gyudon): Từ lóng mạng Nhật Bản, viết tắt của "Gã đàn ông gọi món Cơm bò phô mai 3 màu". Nó ám chỉ khuôn mẫu những gã Otaku đeo kính, tóc tai bù xù, trông đụt đụt, thiếu kỹ năng xã hội. Tương đương với "Wibu chúa", "Mọt sách đụt" ở VN nhưng mang nghĩa miệt thị ngoại hình cụ thể hơn.