Tình Cảm Này Chỉ Như Trò Chơi Ấy Mà

Truyện tương tự

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

(Đang ra)

You guys should have married soon! I have three girls who have been told so.

Yuuta (優汰)

Và ai trong số họ mới thật sự là nữ chính!?

23 1117

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

2 1

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

(Đang ra)

Tiểu thuyết Kamen Rider Den-O Kanjinchou

Shinichiro Shirakura (伸一郎 白倉)

Một "cuộc hành trình xuyên thời gian" đi vào lịch sử của những người bạn đã đồng hành cùng Kamen Rider Den-O, Kamen Rider Zeronos, Sakurai Yuuto và Deneb. Sau tất cả, liệu Deneb có thể bắt Yuto ăn nấm

13 1340

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

(Đang ra)

Taiki Bansei Datta Ore no Tsuyokute Risutaato ~Jinsei Nishuume wa Meimonkou ni Nyuugaku Shitara Danjohi ga Okashii shi, Nazeka Saijo-tachi ni Natsukarerun daga...!?~

Murotoki

Chỉ có điều… ngôi trường mà cậu dày công chuẩn bị để bước vào lại có tỉ lệ nam nữ lệch một cách khó hiểu, một nam chọi tới sáu nữ. Và thế là, thay vì yên ổn học hành, Taiki bất đắc dĩ bị cuốn vào nhữn

15 31

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

(Đang ra)

Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

쿠크루

Sử dụng những phước lành được ban tặng lúc đầu, họ phải len lỏi qua các căn phòng, đôi khi phải hy sinh bản thân để đổi lại khả năng thành công cao hơn.

425 11080

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

(Đang ra)

Trò Chơi Ngu Ngốc Của Các Vị Thần

魑魅魍魉填肚肠

"À, xin lỗi, quên. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình là người cả."

39 870

Tập 01 - Chương 3-3: Nghịch Lý Ẩn Vai (Ngày thứ 93)

Chương 3-3: Nghịch Lý Ẩn Vai (Ngày thứ 93)

"Mời ngồi đằng kia. Để tôi đi pha trà."

"Dạ. À, mà, ừm, KHUM CẦN BẬN TÂM đâu ạ?"

Vừa thốt ra mấy từ kính ngữ không quen miệng, cô Takanashi vừa được Dì Mari mời di chuyển về phía này──ngay sát buồng thay đồ.

Tiếng giày cộp cộp của cô Takanashi đang tiến lại gần. Tôi vừa run rẩy sợ hãi, vừa căng tai lên nghe ngóng tình hình trong phòng.

Cô Takanashi đi tới trước buồng thay đồ. Chỉ cách một tấm vải mỏng là "người quen không được phép nhìn thấy bộ dạng hiện tại của tôi", sự căng thẳng đã lên đến đỉnh điểm.

"Vậy, em xin phép."

Có vẻ cô Takanashi không mảy may nghi ngờ cái buồng thay đồ, cô nàng ngồi xuống chiếc ghế dành cho khách.

Tôi vuốt ngực thở phào. Dù vẫn ở gần, nhưng về vị trí thì cô Takanashi đang quay lưng lại với buồng thay đồ, nên khả năng tôi bị lộ đã giảm xuống mức thấp nhất──

"Ủa, mà lại?"

"Sao vậy?"

Cô Takanashi vừa ngồi xuống đã thốt lên, Sư phụ liền hỏi lại. Cô Takanashi tiếp lời với vẻ nghi hoặc.

"Ý là... sao cái ghế, ấm vậy?"

"(Tại vì tôi vừa mới ngồi ở đó xong màààààà!)"

Trái tim tôi muốn nhảy ra khỏi lồng ngực trước sự chỉ điểm từ một góc độ không ngờ tới. Không ngờ ở thế giới thực, tôi lại được trải nghiệm cảm giác của hung thủ bị thám tử lừng danh dồn vào đường cùng.

Nếu cứ đà này mà suy luận tiếp: "Chắc là có ai khác ở đây", "Trong phòng này chẳng có mấy chỗ trốn", "Khả năng cao nhất là...", thì việc tấm rèm buồng thay đồ này bị kéo ra là chuyện hoàn toàn có thể xảy ra.

Biết là đọc trước tình huống xa đến thế rồi tự gây áp lực tinh thần là thói xấu của kỳ thủ, nhưng khổ nỗi, đã nghĩ đến rồi thì không tài nào gạt đi được.

Tôi ngồi bó gối trên chiếc ghế gấp nhỏ, run bần bật. Cứ thế này thì chưa cần cô Takanashi suy luận, tiếng động và độ rung sẽ tố cáo tôi mất.

Thế nhưng, bất ngờ thay, Dì Mari đã ném cho tôi một chiếc phao cứu sinh.

"A, xin lỗi, lúc nãy tôi ngồi đó để thay đổi không khí làm việc chút ấy mà."

Dì Mari nói với vẻ hơi ngượng ngùng. Nghe vậy, cô Takanashi dường như đã hiểu lầm rằng dì Mari vừa ngồi đó ngay trước khi mình đến.

"A, không sao không sao ạ."

Cô nàng đáp lại vui vẻ, và sau đó không đả động gì đến chuyện đó nữa.

Tôi vuốt ngực nhẹ nhõm, cơn run rẩy cũng tự nhiên lắng xuống.

Dù hơi cay cú, nhưng dì Mari... quả không hổ danh là Sư phụ. Câu nói vừa rồi, vừa che giấu sự tồn tại của tôi, nhưng lại hoàn toàn không phải là "nói dối". Thực tế Dì Mari đúng là đã "nói chuyện với tôi" để thay đổi không khí làm việc. Chỉ là do lược bỏ phần đó đi nên cô Takanashi tự ý hiểu thành "dì ấy ngồi đây làm việc" mà thôi.

Một mặt tôi vui mừng vì sự sắc sảo đúng chất Sư phụ vẫn còn đó, mặt khác, càng cảm nhận điều đó, tôi lại càng không khỏi suy nghĩ.

Tại sao một người như thế, lại không tiếp tục làm mục tiêu của tôi──làm một nữ kỳ thủ chuyên nghiệp chứ.

Thứ mình muốn, phải tự tay giành lấy mới được, bé Tsuku à.

Tôi nhớ da diết người "Sư phụ đáng ngưỡng mộ" của ngày xưa, người luôn nở nụ cười ngạo nghễ khi nói câu đó.

"…………"

Trong lúc tôi vô thức siết chặt vòng tay ôm lấy đầu gối, cuộc trò chuyện của hai người họ đã kết thúc màn chào hỏi và bắt đầu đi vào chủ đề chính.

"Vậy, tôi có thể hỏi lý do hôm nay cô cất công đến công ty chúng tôi không?"

"A, vâng. Chuyện là..."

Nghe tiếng sụp soạt, có vẻ cô Takanashi đang nhấp một ngụm trà. Sau đó, cùng với tiếng đặt tách trà xuống bàn cái cạch khá mạnh như để lấy tinh thần.

Cô nàng đưa ra một "đề nghị phiền toái" đúng như dự đoán (theo một nghĩa nào đó).

"Cho em thuê người tên 'Usaki' trên web này làm bạn trai cho thuê đi!"

"...Ra, ra là vậy."

Đến cả Sư phụ cũng bị bất ngờ đôi chút. Giọng dì hơi dao động. Nhưng về phần tôi, ngay từ lúc biết là yêu cầu của cô Takanashi, tôi đã đoán được phần nào rồi.

...Ừm, đoán thì đúng là có đoán được, nhưng mà nhé.

(Tình hình phức tạp vãi chưởng theo mọi nghĩa luôn ấy!)

Tôi ôm đầu trong buồng thay đồ. Không, bình thường phải cải trang để đi quán board game đã đành, giờ một trong những nhân viên ở đó lại thuê chính mình làm bạn trai, là cái thể loại gì đây? Trong các ván cờ cũng hiếm khi gặp cục diện nào rối rắm đến mức này.

Trong lúc tôi đang rên rỉ trong lòng, Dì Mari bắt đầu giải thích.

"Tôi xin phép giải thích lại một chút, như trên trang chủ có ghi, dịch vụ 'Bạn trai cho thuê' này hoạt động dựa trên tiền đề là 'Diễn viên đóng thế vai bạn trai', cô đã nắm rõ và đồng ý với điều này chưa ạ?"

"V, vâng. A, nếu không phải chuyện mờ ám, thì khách hàng chưa thành niên cũng không sao chứ ạ?"

"Hả? À, ừm, thì đúng là vậy, nhưng mà..."

Có vẻ là vùng xám nên dì Mari hơi ấp úng. Dì im lặng một chút rồi chuyển hướng tiếp cận.

"Chỉ là nếu thực sự cho thuê, ngoài phí tính theo giờ, chúng tôi còn tính cả chi phí đi lại từ văn phòng, nên về mặt chi phí có lẽ hơi quá sức với học sinh..."

"A, về vụ đó ấy mà."

Đến chuyện tiền nong, có vẻ cô Takanashi đã chuẩn bị sẵn phương án, cô nàng bắt đầu liến thoắng như mọi khi.

"Cơ bản là em chỉ thuê ở mức 'tối thiểu' thôi, với lại, nếu dịch vụ tốt, em sẽ quảng cáo cho mọi người xung quanh nữa. Nên là, có thể giảm giá cho em được hơm? Kiểu như, tình làng nghĩa xóm ấy mà. Nha?"

"Hả, hả?"

Đến đây thì có vẻ Dì Mari cũng thấy chán cái kiểu tiếp khách cứng nhắc rồi. Dì bắt đầu chuyển sang giọng điệu suồng sã để hòa hợp với cô Takanashi.

"Thế? Cái mức 'tối thiểu' mà cô nói là cỡ nào?"

"Ừm. Là thế này."

Cô Takanashi hào hứng giải thích.

"Đầu tiên là đại tiền đề, thời điểm em muốn thuê bạn trai là khoảng vài lần một tuần, nói trắng ra là cỡ năm phút hay gì đó thôi."

"Hả? Vài lần một tuần, chỉ năm phút?"

"Đúng. Với cả chuyện phí đi lại, em chỉ mượn xuống tầng dưới này một tẹo thôi, nên nghĩ theo lẽ thường thì là 0 yên đúng hơm?"

"...Cái này quả là, nói sao nhỉ... Một yêu cầu khó định giá thật đấy."

"Đúng hơm đúng hơm? Nè, hay là miễn phí luôn cho rồi?"

"C, cô này hay nhỉ."

Cô Takanashi đang phát huy bản lĩnh của mình, khiến Sư phụ phải chùn bước. Xoay được cả Sư phụ như chong chóng, quả không hổ danh cô Takanashi.

Sư phụ hỏi.

"Vốn dĩ, tình huống đó là sao vậy? Cho mượn bạn trai xuống tầng dưới vài lần một tuần, mỗi lần 5 phút..."

"À... thì là, cái đó, nói sao ta..."

Cô Takanashi lầm bầm vẻ khó xử. Sau vài giây im lặng, cô nàng thú nhận.

"Ở chỗ làm thêm tầng dưới, em lỡ... chém gió với đồng nghiệp là 'có bạn trai đẹp trai' mất rồi..."

"...Xàm xí."

Dì Mari ngán ngẩm. Hoàn toàn bỏ luôn chế độ tiếp khách. Những nhận định ở khoản này của dì vẫn gắt như ngày nào.

Nhưng về khoản này thì cô Takanashi cũng không vừa. Cô nàng lập tức phản đòn bằng một câu sắc bén, trực quan và đánh trúng bản chất đúng phong cách của mình.

"Cái công việc kiếm tiền dựa trên nhu cầu xàm xí đó còn xàm xí hơn á."

"Hự."

Kinh thật đấy cô Takanashi. Đừng nói là tôi hay anh Banjo, đến cả Sư phụ cũng bị chặn họng hoàn toàn. Nếu ném cô nàng này vào giới Shogi, có khi sẽ tạo ra cơn bão lớn theo nhiều nghĩa cũng nên.

Được đà, cô Takanashi tiếp tục.

"Với cả, cái anh... Usa này? Ảnh siêu đẹp trai, hợp với vai 'bạn trai để khoe' là đương nhiên rồi. Nhưng cái em ưng nhất thực tế là ở chỗ ảnh là 'con gái' á."

A, trên trang chủ có ghi cả chuyện đó sao... tôi thầm nghĩ, nhưng mà ngẫm lại thì là công việc nên chẳng có lý do gì để giấu cả.

Dì Mari đáp.

"À, thế thì cả khách lẫn nhân viên đều an tâm hơn. Cho cả hai bên."

"Chuẩn cơm. Với lại nói sao ta..."

Đến đó, cô Takanashi thì thầm rất nhỏ, mức độ mà Dì Mari ngồi đối diện không nghe thấy... nhưng tôi ở ngay sát bên kia tấm vải mỏng thì lại nghe rõ mồn một.

"...Dù là diễn xuất thì em cũng không muốn dính dáng xác thịt với người khác giới nào ngoài gachi-sukipi (crush hàng thật) đâu..."

"…………"

Ơ, ờm. Cảm giác như tôi vừa bị ép nghe thêm một loại thông tin mà mình không nên biết (topping thêm). Ừm, chắc là tưởng tượng thôi. Cứ coi như là nghe nhầm đi.

"Sao cơ, cô nói gì?"

Bị Dì Mari hỏi lại, cô Takanashi lấy lại tông giọng ban đầu.

"Tóm lại là, dịch vụ em yêu cầu cụ thể là, lúc tan làm, anh bạn trai sẽ xuống tầng dưới đón em, kiểu kiểu thế ấy mà."

"...Hưm."

Dì Mari phản ứng như đang suy tính điều gì. A, đây là cái giọng tôi thường nghe thấy lúc dì ấy sắp sửa đầu hàng thời còn thi đấu. Tức là...

"──Ra là vậy. Nếu chỉ là công việc cỡ đó mà đi trấn lột mấy đồng lẻ của học sinh hàng xóm thì keo kiệt quá, thà cho mượn miễn phí để đổi lấy quảng cáo, âu cũng là một phương án khả thi."

Tín hiệu chấp nhận yêu cầu của đối phương. Trong khi tôi thở dài thườn thượt một cách lặng lẽ, cuộc đối thoại của hai người vẫn tiếp diễn.

"Ê, thật á? Vậy là, chốt đơn kèo này ha?"

"Không, vẫn đang trong giai đoạn xem xét. Chỉ là trường hợp đặc biệt nếu tôi đánh giá cô có giá trị sử dụng như một biển quảng cáo cho dịch vụ của chúng tôi..."

"A, nhân tiện, đây là tổng số người theo dõi trên các mạng xã hội em đang dùng nè."

"Duyệt."

Quyết định cho mượn tôi miễn phí được đưa ra trong một nốt nhạc. D, Dì ơi!?

"Mà cứ yên tâm. Tiền lương của Usa sẽ được trích từ chi phí quảng cáo của công ty."

"? Hả, thế thì tốt chứ sao? Ai biết đâu."

Dì Mari đang giải thích cho tôi (kẻ đang nghe trộm) chứ không phải cho cô Takanashi. Ừ, ừm, nếu là vậy thì tôi cũng không hẹp hòi gì...

Ấy, không phải, không phải. Vấn đề bây giờ không nằm ở giai đoạn đó.

Dì Mari không hề hay biết, nhưng hiện tại, mối quan hệ giữa tôi và cô Takanashi... và cả anh Banjo đang cực kỳ nhạy cảm.

Anh Banjo, người mà tôi tự cảm thấy "có vẻ thích cô Takanashi", đột nhiên lại nói yêu tôi thật sự──"Utakata Tsukino", c... cái gì mà yêu đương chứ.

Mặt khác, cô Takanashi, người mà tôi cảm thấy cũng có tình ý với anh Banjo, lại bảo là có bạn trai khác và phủ nhận tình cảm với anh ấy. Nhưng giờ mở nắp ra mới thấy, chẳng có ma nào cả, thậm chí còn định dùng bạn trai cho thuê để lấp liếm.

Và tôi thì... do thiết lập nhân vật lỏng lẻo "Utamaru" mà trở thành khách quen, kết quả là nhận được lời tỏ tình bất ngờ từ anh Banjo, không những thế, giờ còn biết luôn cả bí mật của cô Takanashi.

Trong tình huống này, nếu. Nếu tôi bị lộ thân phận với cô Takanashi.

Thì đúng là...

"À, nhân tiện hỏi chút nhé Takanashi. Nếu vụ 'Bạn trai cho thuê' này bị đồng nghiệp mà cô muốn lừa, hay những người xung quanh phát hiện, thì cô định làm thế nào?"

"Hả? A, thì lúc đó... nói sao ta, chẳng làm thế nào cả, chỉ có một từ thôi."

"Là gì?"

Trước câu hỏi của Dì Mari, cô Takanashi trả lời sảng khoái đến đáng sợ.

"Toang."

Vâng, xác định là tuyệt đối không được để lộ rồi. Mà nói chứ, đó đâu chỉ là lời thoại của mỗi cô Takanashi. Cả tôi cũng thế. Tình cảnh bao quanh tôi lúc này, tất cả, nào là anh Banjo, nào là cô Takanashi... à không, cảm tưởng nếu bị cả thế giới biết được.

Toang.

Đây đúng là năm chữ cái xứng đáng là lý do lớn nhất để con người ta phải giữ bí mật.

Nhưng, chính vì thế, chỉ vì thế...

(Chỉ riêng cái yêu cầu này thôi, liệu có cách nào từ chối ngay bây giờ được không...!)

Dì Mari không biết sự tình chi tiết của tôi nên mới nhận lời dễ dàng thế. Chứ với tôi, dù có muốn kiếm tiền nhanh đến mấy thì rủi ro cũng quá lớn.

Kh, không, nói về mặt thời gian làm việc thì đúng là công việc trong mơ với tôi thật. Thi thoảng đi chơi tiện thể ghé Kurumaza, rồi đóng vai Usaki đi ra khỏi quán cùng cô Takanashi một cách thân thiết là xong. Nếu chỉ thế mà kiếm được tiền đi cafe thì còn gì bằng.

Nhưng đó không phải là việc nên làm khi phải đặt các mối quan hệ quan trọng và địa vị xã hội vào vòng nguy hiểm.

Ít nhất thì vụ bạn trai cho thuê này, bằng mọi giá phải hủy cho bằng được.

Chẳng biết lời cầu nguyện của tôi có thấu tới trời xanh, hay là khả năng "đọc trận đấu" thiên tài của Sư phụ phát huy tác dụng, dì Mari đã đưa ra một cảnh báo cho cô Takanashi.

"A, nhưng mà chưa chắc Usa đã nhận được ca làm việc này đâu nhé."

"Ể? Ý là có thể sẽ bị đẩy sang bạn trai cho thuê khác á?"

"Hưm, chà, cũng có khả năng đó?"

"Điêu vãiii..."

Cô Takanashi phản ứng bất mãn ra mặt.

"Em quyết định chọn chỗ này là vì cái khoản 'con gái' siêu đẹp trai vãi chưởng này mà."

"A, cái đó thì tuyệt diệu thật."

A, này, cái bà dì này, sao tự nhiên lại lây câu cửa miệng của tôi đúng lúc này chứ...!

"Tuyệt... diệu? Ủa, cái cách nói đó, hình như nghe ở đâu rồi..."

"E, e hèm e hèm."

Sau tiếng ho khan giả trân, bà dì tiếp tục.

"Vậy, nếu Usa không được, thì cũng không cử người thay thế, coi như thương vụ này hủy bỏ, được chứ?"

"Chà... đành chịu vậy thôi."

Rõ ràng là không phục lắm, nhưng cô Takanashi vẫn đồng ý. Tôi bất giác nắm tay tạo dáng chiến thắng nhỏ trong lòng.

(Ngon. Xin lỗi cô Takanashi nhé, nhưng sau khi cô về, tôi sẽ nhờ dì Mari hủy vụ này ngay và luôn!)

Đang hạ quyết tâm như thế, thì cô Takanashi thêm vào: "A, nhưng mà".

"Nếu anh Usa đã nghe toàn bộ yêu cầu hôm nay rồi mà vẫn hủy, là không được đâu nha."

"Hửm? Ý cô là về quan điểm bảo mật thông tin à?"

"Đương nhiên. Vì đây là thông tin cá nhân nhạy cảm vãi mà. Chỉ riêng chuyện em đến nhờ thuê bạn trai thôi, em cũng muốn càng ít người ngoài biết càng tốt."

"Chà, cũng là lẽ đương nhiên."

"Đúng hơm? Thế nên, hãy xác nhận ý muốn của Usa trước khi nói chi tiết yêu cầu. Hay nói cách khác, nếu lỡ nghe nội dung yêu cầu rồi, thì lúc đó em bắt nhận kèo không cần hỏi ý kiến luôn đấy."

"À, tôi hiểu yêu cầu của cô rồi."

Dì Mari đáp nhẹ tênh. Chỉ là "hiểu" (rikai) chứ không nói là "đồng ý" (ryoukai), đúng là cáo già. Mà thực tế sau đây... xin lỗi cô Takanashi, nhưng dù biết hết sự tình tôi vẫn sẽ xin phép từ chối, nên chuyện đó cũng hợp lẽ thôi.

Nói lý sự cùn một chút thì, người biết chuyện của cô lúc này là "Utakata Tsukino", chứ chưa phải là "Usaki". Nếu vậy thì cái lý luận "Usaki chưa biết gì và đã từ chối" vẫn tạm chấp nhận được. À không, chẳng chấp nhận được đâu. Nhưng chắc đủ để qua mặt cô Takanashi.

Đang tính toán như vậy, đột nhiên, có tiếng cô Takanashi đứng dậy.

"Ui, chết, giờ này rồi á!"

"Có việc bận sao?"

"Thì là, em đang trốn giờ nghỉ giải lao ở chỗ làm thêm để tót ra đây mà!"

"Ra vậy. Thế chi tiết để sau nhé. Cả việc gặp mặt và bàn bạc với Usa nữa..."

"Okiee. Vậy, cứ thế nhớ... ố?"

"Sao vậy?"

"A──chết, xin lỗi, hình như lúc nãy đứng dậy mạnh quá, móc áo ngực bị tuột hay sao ấy."

"Ái chà. Có sao không?"

"Chà... cái này chắc phải cởi áo sơ mi ra một chút rồi."

"À, thế thì cứ tự nhiên thay ở đó cũng đượ──"

Đến đó, chẳng hiểu sao Dì Mari khựng lại.

Cùng lúc đó, tôi cũng đoán ra ngay dì ấy đã "nhìn thấy cái gì" mà dừng lại──không.

Tôi đã suy luận ra được "sắp tới sẽ xảy ra thảm cảnh tu la gì" chỉ trong một tích tắc. Ngay lập tức, tôi bắt đầu hành động với sự giác ngộ "tức quyết tức đoạn" (quyết định ngay lập tức) như khi đánh cờ nhanh.

Tôi chộp lấy bộ "trang phục nọ" vẫn đang để trong buồng thay đồ và mặc vào với tốc độ ánh sáng.

"Cảm ơn ạ. A, vậy tiện thể em mượn cái như phòng thử đồ này chút nhaaa."

Y như rằng, sự việc đang diễn ra đúng hướng cái tương lai mà tôi và Sư phụ đã dự đoán vài giây trước.

Tay của Takanashi Mifuru đã chạm vào tấm rèm mỏng ngăn cách buồng thay đồ với không gian bên ngoài.

Chỉ một khoảnh khắc nữa thôi, tương lai tôi chạm mặt cô ấy là không thể tránh khỏi.

Cục diện đã là tệ nhất rồi. Tệ nhất trong những cái tệ nhất. ──Nhưng mà.

Dù vậy, đã là kỳ thủ.

Nếu có phương án nào để tránh bị chiếu hết, để sống sót dù chỉ một chút.

Thì dù đó là lựa chọn dẫn tới địa ngục sâu hơn, cũng phải chọn không do dự.

Vừa nghĩ đến đó, thì ngay khoảnh khắc tiếp theo.

"Vậy, xin phép nhaaa... ơ?"

Bàn tay của Takanashi Mifuru tàn nhẫn kéo tấm rèm mỏng ngăn cách chúng tôi ra.

Và ánh mắt của cô ấy chạm thẳng vào mắt tôi - người vừa kịp thay đồ xong trong gang tấc.

『…………』

Thời gian trong văn phòng như ngừng trôi.

Ba người chết lặng. Trong bầu không khí đó... người đầu tiên mở miệng phá vỡ sự tĩnh lặng là Takanashi Mifuru.

Cô ấy bối rối cất tiếng gọi tôi──à không, gọi "Anh".

"Ơ... không lẽ là, anh, Usa?"

Hiện tại, sự tồn tại phản chiếu trong mắt cô ấy.

Đó chính là "lựa chọn ngay trước khi bị chiếu hết".

Dù đang ở trong cục diện tệ hại nhất, nhưng so với việc đối mặt cô ấy với tư cách là Utakata Tsukino hay Utamaru ở đây, thì vẫn còn vớt vát được chút hy vọng. Một sự tồn tại như thế. Chà, tóm lại là──

"C, chào. Tôi là Usaki, người sẽ là bạn trai của cô từ hôm nay. Mong được giúp đỡ."

Tôi vuốt mái tóc vàng óng một cách lãng tử, tham khảo tính cách ngạo mạn bất cần đời của bà dì thời còn là nữ kỳ thủ, và bắt đầu công việc "Bạn trai cho thuê - Usaki" một cách nửa vời như tai nạn giao thông vậy.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!