Chương 60-61
♤(góc nhìn main)
“…..Okay.”
Sau khi đạt được mục tiêu là khiến cho Senpai nói rằng chị ấy thích tôi, tôi trước tiên bắt đầu dọn dẹp phòng khách của mình.
Nó khá là bừa bộn, và nếu như tôi mà bị “chiều hư” bởi Senpai, thì đến một lúc nào đó chắc chắn chị ấy sẽ cạn tình với tôi.
Tôi thì không muốn phải vội vàng làm cái gì, nhưng tôi cần phải để cho chị ấy thấy rằng kể cả khi tôi nhỏ tuổi hơn chị ấy thì tôi cũng vẫn có mặt mạnh chứ.
“Tôi tắm xong rồi.”
Ngay khi tôi hoàn thành xong việc của mình, Senpai đã đi đến phòng khách.
Chị ấy lau tóc mình bằng khăn tắm và đang mặc một chiếc áo sơ mi màu hồng nhạt giống như mọi khi.
Tôi không biết “như mọi khi” nó còn đúng để nói không.
Dù cho chị ấy làm gì hoặc là mặc gì thì chị ấy vẫn cứ xinh đẹp không chỗ chê.
“Vâng. Em vừa mới dọn dẹp lại xong phòng khách ấy mà.”
“Dọn dẹp? Liệu có ai đó đến đây à?”
“Không, tại nó khá là bừa bộn. Em không thể mời khách đến đây với phòng bừa bộn được.”
Tất nhiên, tôi cũng chả có quá nhiều người mà tôi mời đến chơi nhà.
Senpai bỗng dưng tồi sấm mặt lại khi tôi trả lời như vậy.
“……Có phải cậu mời ai đó đến chơi đúng không?”
“Eh?”
“Cậu đã gọi cho ai? Là con nhỏ đó à? Cậu đã gọi điện cho con nhỏ đó à?”
“H-hm…….”
Tôi thấy chị ấy nghiên đầu về phía trước và từ từ tiếp cận tôi.
Senpai sau đó ngẩng mặt lên và lườm tôi.
Chị ấy lườm tôi.
“Này…người đó là ai vậy?”
“Kh-không……, không có ai cả.”
“Cậu đang nói dối? Sendai kun, cậu đang nói dối tôi?”
“Ý-ý em không phải như thế…….ừ thì, chỉ là giả dụ có khách đến chơi nhà thôi.”
“Thế thì tại sao hôm nay cậu lại đột ngột đi quét dọn vậy? Có phải bởi vì cậu đang cố gắng xóa hết mọi bằng chứng chứng minh rằng tôi đang sống ở đây sao?”
Senpai đang dần dần tiến đến sát gần tôi.
Sự thay đổi đột ngột của bầu không khí đã khiến tôi có cảm giác cứ như là hồn bay phách tán, và rồi tôi ngồi bịch xuống ghế sofa.
Chị ấy nhìn tôi từ trên xuống.
Senpai đang rất tức giận.
Tôi không biết tại sao nữa.
Có lẽ là tôi đã di chuyển một số đồ mà chị ấy không muốn tôi chạm hay cái gì đó tương tự như vậy.
Dù sao thì… tôi phải kiểm soát lại tình hình trước mắt này hãn…….
“E-em xin lỗi. Em đã tự ý làm việc này.”
“Cậu không có khách sao?”
“V-vâng……Iem làm gì có ai mà em mời vào nhà đâu.”
“Thật sao? Cậu không nói dối chứ? Không tốt khi mà nói dối đâu, phải chứ? Cậu không thể nói dối “bạn đồng hành” của mình được, phải chứ?”
“E-em chưa bao giờ nói dối cả……E…em chỉ……muốn cho Shion san biết rằng em tốt đến mức nào, do vậy nên em mới làm những điều mà em chưa hay làm như dọn dẹp nhà cửa này……”
Tôi thật sự không biết Senpai giận tôi vì điều gì, nhưng chắc chắn rằng tôi đã làm điều gì đó khiến cho chị ấy phải tức giận đến như vậy, do vậy tôi đã nói với chị ấy sự thật này.
Và rồi,
“Điều này….là cho tôi sao?”
Như thể có thứ gì đó đã khiến cho chị ấy mất quyền kiểm soát, Senpai ngay lập tức cau mày lại.
“E-erm… em chỉ muốn Senpai nói rằng, uh, chị thích em……do vậy, em đã cố gắng chăm chỉ làm việc hơn nữa……Em xin lỗi, em đã tự tiện làm những việc mà em trước đây chưa từng làm đến”
“Cậu muốn tôi phải nói rằng tôi thích cậu sao?”
“V-vâng. Nhưng mà……”
Đến cuối cùng thì hành động của tôi lại phản tác dụng.
Tôi nhìn vào Senpai, hối hận vì đã làm điều mà trước đây mình chưa từng làm.
“Em thích chị…Không, anh yêu em.”
Và rồi…
Senpai nói với tôi.
“……Eh?”
“Em yêu anh, Sendai kun. Em yêu cái cách mà anh ích kỉ đó.”
“Senpa……Shion san……”
Senpai cười một lúc lâu.
Tôi gần như đã đi đúng 1 vòng tàu lượn khi từ khủng khoảng tinh thần đến niềm vui khó tả khi mà chứng kiến lần đầu tiên Senpai nói lời yêu tôi.
Tôi nhận ra rằng tôi bằng một cách nào đó đã ép được chị ấy nói ra được điều đó nên tôi đã bình tĩnh lại.
Senpai thật tốt bụng và chị ấy như là một người chị cả của tôi vậy.
Tôi đã thách chị ấy nói với tôi rằng [em yêu anh], và chị ấy thì đã cố gắng đáp trả lại lời thách thức của tôi.
Thế thì phải có thứ gì đó khiến chị ấy tức giận đến như vậy chứ nhỉ.
Tôi bất ngờ khi lại có người như chị ấy có thể chịu đựng được tôi và luôn luôn chiều theo ý thức của tôi luôn.
……Tôi nghĩ mình cần phải trở nên tốt đẹp hơn.
“Um, dù sao thì cho anh xin lỗi. Anh sẽ đi làm vài tách trà đây.”
“Không sao, ổn cả mà. Em thích thưởng thức không gian sạch sẽ của căn phòng khách này được chính tay anh dọn mà. Liệu anh có muốn xem TV cùng em chứ?”
“A-anh thích chứ.”
“Phải rồi. Em yêu anh.”
“……”
Sau cùng thì chúng tôi cũng đang cùng nhau ngồi trên chiếc sofa và cùng nhau xem TV.
Senpai nhìn vào TV và lẩm bẩm rằng [Em yêu anh] bên cạnh tôi và mỉm cười.
Chị ấy chắc chắn là đang dỗ để khiến tôi vui lên rồi.
Tất nhiên, tôi thậm chí còn chưa nghĩ đến việc rằng chị ấy là một người lạnh lùng và có tính chiếm hữu khá cao.
Chị ấy vẫn cứ đối xử với tôi như là 1 đứa con nít vậy.
Tôi nhất định phải làm việc chăm chỉ hơn để có thể khiến cho chị ấy nói lời yêu tôi từ tận đáy lòng…….
♡(góc nhìn nhà gái)
Tôi có một thói quen xấu.
Tôi luôn lo lắng rằng anh ấy có thể sẽ mang một con đàn bà khác đến đây trong lúc tôi đang tắm.
Anh ác lắm, Sendai kun.
Anh biết em là một người hay lo mà.
Bên cạnh đó, anh không cần phải rửa bát đâu.
Kể cả khi anh không làm điều đó, hay kể cả khi anh không làm bất cứ thứ gì hết…thì em vẫn yêu anh mà.
Nhưng em lại chưa bao giờ nói ra rằng em yêu anh cả.
Điều này hẳn đã khiến anh cảm thấy cô đơn lắm.
Em xin lỗi vì em là con người hướng nội.
Em xin lỗi vì đã khiến anh khó xử.
Em xin lỗi vì đã khiến anh phải lo lắng.
Giờ em chỉ cần nói ra là sẽ bù đắp được cho anh chứ?
“Em yêu anh. Em yêu anh nhiều lắm Sendai kun.”
Tôi nói điều nãy rất rõ vào tai anh ấy khi chúng tôi ngồi sát bên nhau trên chiếc ghế sofa.
Và rồi, mắt của Sendai kun bắt đầu đảo như rang lạc.
Tôi đã nói là anh ấy hãy nói ra điều mà anh ấy muốn nói, nhưng anh ấy lại đỏ mặt.
Dễ thương thật. Em yêu anh.
“Em yêu anh.”
Mỗi khi tôi nói điều đó, tôi lại cảm thấy mình bớt xấu hổ hơn.
Có lẽ là nhờ Sendai kun.
Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình có thể thành thật với bản thân mình nhiều như hôm nay.
Em xin lỗi vì đã ghen tuông vô cớ.
Em yêu anh nhiều lắm, do vậy anh hãy hiểu rằng khi đó là em ghen đó.
“Em yêu anh, Sendai kun.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
