Tình cảm của senpai xinh đẹp nhất trường dành cho tôi bỗng dưng tăng vọt và senpai trở thành yandere??

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

(Đang ra)

Sự Mưu Lược Của Lính Đánh Thuê Hồi Quy

골드행

…Nhưng trước hết,hắn cần phải xây dựng lại cái lãnh địa chết tiệt này.

2 2

Tử Thần Phiêu Nguyệt

(Đang ra)

Tử Thần Phiêu Nguyệt

우각

Hắn tồn tại ở nơi sâu thẳm nhất của Giang Hồ. Hãy mở to đôi mắt. Nếu không muốn bị kéo xuống vực thẳm.

18 17

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

(Đang ra)

The Tyrant Empress is Obsessed with Me

낱겻

Nữ đế không chịu cách chức tôi.

60 343

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

(Đang ra)

Cách để đạt được kết cục hoàn mỹ trong một thế giới hỗn loạn

平平无奇路人甲

“Thật sự là… mình phải chinh phục hết bọn họ sao?”

39 147

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

(Đang ra)

Trùng Sinh: Bắt Gặp Nữ Thần Đang Trộm Đồ!!!!

陆远秋 (Lục Viễn Thu)

“Thanh xuân ấy, tôi đã sống hết mình.”

284 2492

WN - Chương 30- nửa sau

Chương 30- nửa sau

(góc nhìn main)

Tôi được Senpai gọi ra ngoài nên tôi đã cố gắng chạy thật nhanh để ra, nhưng chị ấy đã không còn ở đây nữa.

Tuy nhiên ở đây vẫn còn hương thơm dịu nhẹ phảng phất quanh hành lang này.

Đây là mùi của Senpai sao?

Tôi không biết, nhưng nó rất dễ chịu và thư thái.

“Senpai…..”

Tôi đi xuống tầng 1 và đầu tôi ngay lập tức quay cuồng trong hương thơm dịu nhẹ phảng phất khắp nơi của Senpai.

Khi tôi đi vào phòng bếp, Senpai đã ngồi trên ghế và ăn trước rồi.

“Ăn đi trước khi nó nguội.”

Chị ấy vẫn nhìn vào phần ăn của mình.

Chị ấy vẫn cư xử lạnh lùng như trước đấy.

Tôi ngồi xuống vị trí đối diện với chị ấy và cảm nhận được cơn đau tim trước ánh nhìn sắc lạnh của chị ấy.

Carbonara đang ở trên bàn.

“Cảm ơn vì món ăn.”

Tôi cầm thìa và dĩa từ hai bên của cái đĩa và cuộn pasta lại thành một cục quanh cái thìa và dĩa.

Tôi không thường ăn kiểu này, nhưng vì muốn sĩ trước mặt Senpai, nên tôi đã làm điều mà tôi không thường xuyên làm.

Tôi cắn một miếng pasta mà tôi đã cuộn trước đó, tạo ra một tiếng kêu giòn tan.

“…Ồ, ngon vãi. Cái gì vậy? Ngon thế.”

Nó toàn là phô mai, nhưng không quá to.

Tôi chỉ thấy kiểu này trong mấy cái nhà hàng dành cho gia đình thôi, nhưng nó có một vài cái gì đó khác đi mà khiến cho món ăn này còn tốt hơn cả cái của nhà hàng nữa.

Ý tôi là, tôi thích nó.

“Nó ổn chứ?”

“V-vâng. Nó ngon lắm.”

“Tôi hiểu. Vậy cậu sẽ ăn phần của tôi chứ?”

“Ể? Kh-không không, thế thì tệ quá.”

Có phải những thứ gì được đưa vào miệng tôi là bẩn sao?”

“Tất…tất nhiên là không phải. Nhưng.”

Nhưng?”

“Kh-không. Chỉ là em nghĩ rằng chị đang đói.”

Tôi chắc chắn là chị ấy đang mệt mỏi sau một đống rắc rối mà chị ấy gặp phải trong sáng nay.

Tuy nhiên, mặc cho vướng vào một đống rắc rối của tôi, chị ấy vẫn nấu cho tôi.

Tôi bối rối, nghĩ rằng tôi không thể làm một cái điều thất đức là đi cướp phần ăn của người khác như thế được.

Tuy nhiên,

“Tôi no rồi. Cậu ăn đi.”

Senpai đưa tôi phần của chị ấy.

“…..Thế thì em xin nhận lấy vậy.”

“Ừ. Nếu cậu muốn ăn thêm thì tôi sẽ làm thêm cho.”

Senpai nói thế và rời khỏi phòng ăn.

Sau tất cả, chúng tôi vẫn cảm thấy có chút ngượng ngùng khi ăn cùng nhau.

Tôi bị bỏ mặc một mình trong căn bếp im ắng sau khi đã ăn xong phần pasta của mình, tôi cũng có cả phần của Senpai nữa.

Tôi cảm thấy mình quá vô đạo bất lương khi đã lấy phần ăn của một người phụ nữ mà đã thế người ta ăn còn chưa được bao nhiêu.

Nhưng tôi quyết định rằng nó vẫn còn tốt hơn là việc vứt đi những gì mà chị ấy đã cất công làm, và tôi đã hoàn thành bữa ăn thịnh soạn này.

 (góc nhìn nhà gái)

“Tokiwa kun, sau tất cả anh vẫn tốt bụng như vậy…….”

Cảm động trước lòng tốt của anh ấy, tôi đã ngay lập tức muốn òa khóc luôn lúc ấy rồi, do vậy tôi đã phải tức tốc chạy đến nhà tắm ngay.

Cảm giác tan chảy trong trái tim tôi vẫn chưa hề vơi đi tí nào cả.

Tôi là một người hướng nội và không hoạt ngôn tí gì cả, nhưng Tokiwa kun vẫn nói chuyện với tôi một cách dịu dàng và quan tâm đến tôi nữa.

Anh ấy còn ăn cả phần của tôi mà không cảm thấy kinh tởm một chút nào.

Tôi chắc rằng anh ấy sẽ tha thứ cho tôi cho tất cả những điều mà tôi đã làm sai trước đó.

Khi tôi trở ra, tôi sẽ rủ anh ấy đi ra ngoài.

Mới trưa thôi, nên chúng tôi có thể đi bộ trên bãi biển, đi mua sắm ở trung tâm thương mại ở trước nhà ga, và rồi thì quay trở về nhà và ăn tối cùng nhau.

Trông như một cặp vợ chồng mới cưới vậy.

Tôi mong chúng tôi sẽ làm như vậy đến chết.

Ehehe, dù hôm qua tối ở đây thôi nhưng tôi đã cảm thấy như mình đang sống ở đây vậy.

Nó vui quá.

Tối qua tôi ngủ rất ngon, và cũng hít thở chung bầu không khí với Tokiwa kun nữa.

Ồ, nhưng tôi phải mang em gấu trúc đến đây nữa.

Tôi hôm qua đã không về nhà, do vậy anh ấy sẽ đợi ở trong phòng một mình.

Phải, tôi nên chuyển một vài đồ dùng cá nhân của tôi vào trong đây khỏng một vài lần nữa.

Tôi sẽ để lại trong nhà này bàn chải, khăn tắm và các đồ dùng để tắm của tôi.

Thật tuyệt vời, y như kiểu chủng tôi sống cùng nhau vậy.

Ồ, tất nhiên, tôi nghĩ là tôi sẽ đi mua đồ nội thất và một số đồ lặt vặt sau đấy nữa.

“Tất nhiên là phải đi cùng nhau. Em yêu anh, Tokiwa kun.”

Em yêu anh.

Em mong anh sẽ ăn hết phần pasta của mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!