chương 30- nửa đầu
♤(góc nhìn main)
“……Mùi thơm vãi.”
Mùi thịt xông khói nhẹ nhàng xộc vào phòng tôi từ tầng dưới..
Tôi thắc mắc chị ấy đang nấu món gì.
“…..Không biết là chị ấy có bạn trai chưa nhỉ?”
Có lẽ rằng chị ấy học nấu ăn là vì chị ấy đã thích ai đó rồi chăng.
Trông chị ấy có vẻ không có thái độ nịnh nọt lắm, nhưng cũng chả có một người đàn ông bình thường nào lại để một người phụ nữ xinh đẹp này cô đơn như vậy.
Trông chị ấy trưởng thành đến như vậy thì tôi nghĩ rằng chị ấy có thể đang hẹn hò với một anh sinh viên đại học hoặc ai đó khác.
Một đưa trẻ như tôi thì chắc chắn là loại từ vòng gửi xe luôn rồi.
Tôi cảm thấy buồn khi tôi ăn tối cùng Senpai quá.
“Haa…..”
Tôi thất vọng về bản thân mình quá.
Có lẽ đây là lần đầu tiên mà tôi cảm thấy buồn đến như vậy.
Kể cả khi tôi bị trẹo mắt cá chân vào hôm trước khi ngày hội thể thao của trường tiểu học bắt đầu để rồi trở thành người duy nhất không được tham gia hay khi phải chứng kiến người con gái mà tôi thầm thương trộm nhớ học cùng lớp với tôi khi ấy đã đi chơi với bạn trai của mình vào hồi cấp hai, thì tôi chưa bao giờ cảm thấy buồn phiền đến như vậy.
Quả nhiên, Senpai là……
♡ (góc nhìn nhà gái)
“Em yêu anh.”
Tôi bùng nổ sau khi làm xong món ăn khi rắc tiêu đen lên và đổ vào trong đó rất nhiều tình yêu của tôi.
Bây giờ, tôi sẽ gọi Tokiwa kun.
Tôi muốn gọi anh ấy xuống ăn trước khi nó nguội.
Tôi không muốn anh ấy nói món này dở tệ một tí nào cả.
“……”
Khi tôi đứng trước phòng của Tokiwa kun, tôi bỗng thấy tim mình đập thình thịch.
Cùng lúc đó, Tôi cảm thấy như thể mọi lỗ trong cơ thể tôi đã mở ra.
Tôi không thể nào có thể ổn định được nhịp tim của mình được nữa vì rằng Tokiwa kun đang ở cùng tôi.
Nhưng tôi phải bình tĩnh.
Tôi nhiều tuổi hơn anh ấy cơ mà.
Bọn con trai thường có xu hướng thích mấy đứa con gái ít tuổi hơn mình.
Nhưng tôi cũng có sức hút của riêng mình cơ mà.
Nếu như tôi mà cứ nấn ná với anh ấy, anh ấy sẽ cảm thấy mắc mệt với tôi mất.
“Bữa tối sẵn sàng rồi, Tokiwa kun.”
Tôi gọi cho anh ấy, cố gắng giữ lấy cơn họ ở trong cổ họng.
Tôi đã nghe thấy tiếng xì xào phát ra từ bên trong phòng anh ấy, do vậy tôi nhanh chóng chạy đi luôn và quay trở lại phòng bếp.
“Fufu, em lo lắng lắm đó, Tokiwa kun, em mong anh sẽ cảm thấy tốt hơn.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
