Chương 26: Nàng Lọ Lem giữa rừng sâu
Lại mưa nữa rồi.
Hersia rảo bước trên con đường đi làm. Dọc theo dãy hành lang của khu dân cư, cô có thể nghe rõ tiếng nước chảy ầm ì trong những đường ống. Cứ hễ trên mặt đất đổ mưa, thì hệ thống đường ống bên trong thành phố ngầm này lại vang lên tiếng thoát nước như vậy.
Dù không thể nhìn thấy tình hình phía trên mặt đất, nhưng cứ hễ trời đổ mưa là cô lại biết ngay.
Vào mùa mưa tháng 4, tháng 5, do nước mưa chứa độc tố và có tính ăn mòn cao không thích hợp cho việc ra ngoài, hầu hết cư dân ở bán cầu Bắc đều sẽ trú ẩn trong các khu an toàn. Trái lại, bán cầu Nam vào thời điểm này trời yên gió lặng, nắng ấm chan hòa, thế nên có một số người đã lựa chọn đi du lịch xa để tránh mưa. Trong nhóm lớp của Hersia, lúc này cũng đang có không ít người bàn tán về chuyện đó.
[Kỳ nghỉ tốt nghiệp hiếm có thế này mà cứ ở nhà thì quá phí.]
[Ba năm cấp hai tớ chẳng đi chơi đâu cả, lần này nhất định phải xin mẹ tiền đi du lịch.]
[Mọi người có ai lập nhóm không, đi chung đi.]
[Cũng được đấy chứ.]
[Nghe nói vịnh Đại Bối ở Quận 3 phía Nam rất tuyệt, nước biển trong, bãi cát đẹp, nắng cũng không quá gắt…]
[Nhắn gì mà lắm thế, nhìn y hệt như đang spam quảng cáo vậy.]
[Đi đi, đi đi, chỗ đó thực sự rất tuyệt đấy~]
[Thế nha, ai muốn đi thì đăng ký luôn đi, để tớ còn chốt số lượng rồi lên kế hoạch.]
[Được thôi, Jones.]
……
Tắt thông báo nhóm chat đi, Hersia cầm thiết bị đầu cuối cá nhân bước ra khỏi thang máy, tâm trí bắt đầu hướng về công việc của ngày hôm nay.
Mặc dù đi du lịch nghe cũng có vẻ hấp dẫn đấy, nhưng cô vẫn muốn ưu tiên tích cóp chút tiền trước đã rồi tính sau. Vả lại kỳ nghỉ vẫn còn dài, dự kiến phải đến tháng 8, tháng 9 mới nhập học, tính ra vẫn còn hơn bốn tháng nữa cơ mà.
“Chào buổi sáng, Dantalian~” Vừa bước chân vào quán, những cô hầu gái khác đã cất tiếng chào hỏi Hersia. Trải qua vài ngày tiếp xúc, mọi người cũng đã dần dần làm quen với người bạn đồng hành mới này.
“Chào buổi sáng, tiền bối~”
Quả đúng là tiền bối thật, bởi lẽ trong hội này Hersia gần như là người nhỏ nhất. Sở dĩ nói là gần như, là vì vẫn còn có Decrabi đội sổ nữa. Tiểu thiên sứ tóc vàng này quả thực xét về phương diện nào cũng đều nhỏ hơn Hersia cả.
Bước vào phòng thay đồ và khoác lên mình bộ đồng phục hầu gái, Hersia ngồi xuống trước tấm gương, đơn giản chỉnh trang lại mái tóc một lần nữa.
Giờ đây, cô đã có thể tùy ý thay đổi màu tóc giữa đen và xám. Tuy nhiên, những lúc ra ngoài như thế này, cô vẫn chọn giữ nguyên mái tóc màu xám. Lý do đơn giản chỉ là để tránh bớt những rắc rối không cần thiết.
Khi để tóc đen, cô và chị gái trông giống nhau như hai giọt nước. Mà xét đến mức độ nổi tiếng của chị ở trường năm xưa, cô thừa hiểu rằng diện mạo này sẽ thu hút sự chú ý quá mức cần thiết.
Thật ra, hiếm có cô gái nào như Hersia, người sẵn sàng che giấu dung mạo thật chỉ để đổi lấy sự bình yên. Đa phần các cô gái đều mong muốn mình trở nên xinh đẹp hơn, dù là để thể hiện bản thân hay để thu hút người khác. Đối với nhiều người, những ánh mắt ngưỡng mộ đắm đuối ấy ngọt ngào chẳng khác nào mật ong vậy.
Có điều, nếu so sánh với chị gái, khí chất của hai người vẫn có sự khác biệt rõ rệt. Themisia mang một vẻ đẹp yêu mị đầy khác lạ, trong khi Hersia lại dịu dàng, nhu mì hơn, tựa như đóa lan nở nơi thâm cốc. Ngay cả khi người ta đã quen với dung mạo ấy, thì vẫn sẽ có những khoảnh khắc bất chợt trong đời, họ bị nét đẹp đó làm cho động lòng.
“Nào, đeo cái này vào.”
Ngay lúc Hersia đang nhìn vào đám phụ kiện trong ngăn kéo, phân vân xem hôm nay có nên đeo thêm gì không, thì một giọng nói quen thuộc vang lên. Ngay sau đó, một chiếc băng đô được nhẹ nhàng đặt lên đầu cô.
“Chị Froeus.” Cô khẽ gọi tên người đối diện.
“Ừm ừm, chiếc băng đô này hợp với em lắm đấy.” Cô ấy chỉnh lại giúp Hersia rồi gật đầu.
So với loại tiêu chuẩn của quán, chiếc băng đô trên đầu Hersia có phần đặc biệt hơn với những đường viền bạc chạm trổ hoa văn rỗng tinh tế. Sau đó, Froeus lại khéo léo gài cố định thêm một đóa hoa Ngân Trản lên trên chiếc băng đô ấy.
“Để chị xem nào, hình như vẫn còn thiếu chút gì đó.”
Froeus ngắm nhìn Hersia trong gương, rồi cầm lên một dải ruy băng màu bạc. Cô ấy quàng nó qua cổ Hersia, khéo léo thắt lại thành hình một chiếc nơ bướm.
“Thế này là ổn rồi đấy.” Hôm nay, trang phục của Hersia và Froeus trông như hai chị em vậy. Cả hai đều mặc bộ đồ hầu gái làm nền, nhưng được điểm xuyết thêm những hoa văn viền bạc tinh tế.
“Hôm nay em sang chỗ chị giúp nhé?”
“Chuyện này…” Hersia không phải là không thích, nhưng mấy ngày trước cô toàn ở chỗ Uvall, nay tự dưng không đến thì thấy hơi ngại.
“Chị đã nói với Uvall rồi nha, mượn em một ngày.” Froeus nói trúng ngay điều mà Hersia đang băn khoăn trong lòng.
“Vậy thì được ạ.”
Sau đó, hai người cùng nhau xuống tầng dưới, bắt đầu công việc của buổi sáng.
Tương tự như công việc pha chế đồ uống của Uvall, nhiệm vụ chính của Froeus là chuẩn bị các set đồ ăn. Quầy bar của hai người thực ra nằm khá sát nhau, khách hàng lại thường xuyên gọi món kết hợp từ cả hai bên, thế nên họ hay trao đổi qua lại, mối quan hệ cũng vì vậy mà trở nên thân thiết.
Mảng ẩm thực của Giấc Mộng Lưu Ly được chia thành nhiều khu vực khác nhau: từ bánh ngọt, điểm tâm, đồ ăn vặt cho đến các bữa ăn chính, và thậm chí là cả những món ăn nhẹ kỳ lạ nữa. Tuy nhiên, không phải set đồ ăn nào cũng mang lại hiệu quả siêu phàm. Đối với những set ăn cấp T6-T5, các đầu bếp tại tầng 38 sẽ chịu trách nhiệm chế biến trực tiếp, sau đó robot sẽ vận chuyển chúng xuống Giấc Mộng Lưu Ly ở tầng 37.
Vào buổi sáng, nhu cầu dùng bữa chính tại Giấc Mộng Lưu Ly không nhiều. Công việc chủ yếu lúc này là chuẩn bị và sơ chế trước các loại nguyên liệu để đến trưa và chiều có thể sử dụng ngay. Trong lúc làm việc bên trong quầy bar, hai người cũng tranh thủ trò chuyện đôi câu.
“Bình thường Dantalian sống một mình sao?” Froeus lên tiếng hỏi.
“Vâng, thường thì em sống một mình. Nhưng dạo gần đây có một bà cụ hàng xóm rất quan tâm em, bà bảo em chuyển sang ở cùng để chuyện ăn uống sinh hoạt thuận tiện hơn.”
Vừa nói, Hersia vừa bóc bỏ lớp vỏ ngoài của một búp Măng Xà Diên tươi, lấy phần lõi non mềm bên trong thả vào chậu nước sạch. Loại măng này tuy có độc tính, nhưng sau khi được xử lý kỹ lưỡng thì hương vị lại vô cùng tuyệt hảo, rất được lòng một số thực khách sành ăn.
“Thế thì tốt quá rồi. Chị cũng giống em, rời xa mái nhà thân thuộc để một thân một mình chuyển đến thành phố này sinh sống.”
“Thế trước đây nhà chị ở đâu vậy ạ?”
“Ở tận phía Nam bán cầu bên kia.”
“Em nghe nói khí hậu ở phía Nam ôn hòa hơn nhiều lắm, lại còn có biết bao nhiêu danh lam thắng cảnh nữa, nào là rừng rậm, thảo nguyên, rồi cả biển hoa các loại…” Hersia nói với giọng thoáng chút ao ước. Thực lòng cô cũng rất muốn được đi chơi đây đó, nhưng bấy lâu nay vẫn chưa từng có cơ hội.
“Có vẻ như em khao khát nơi ấy lắm nhỉ.” Froeus mỉm cười nói.
“Những nơi em nhắc đến, quả thực chị đều đã từng đặt chân qua. Nhưng có lẽ do từ nhỏ đã quá quen thuộc rồi, nên chị lại chẳng thấy chúng có gì quá đặc biệt hay nổi bật cả.”
“Nếu sau này em muốn đi thì cứ bảo chị. Chị sẽ giới thiệu và hướng dẫn cho em, như thế cũng giúp em tránh được mấy nơi hay chặt chém với lừa đảo.”
“Em cảm ơn chị ạ.” Kể từ khi bước chân vào làm việc tại nơi này, có lẽ câu mà Hersia nói nhiều nhất chính là hai tiếng ‘cảm ơn’.
Trong những giờ làm việc tiếp theo, bên cạnh những câu chuyện về phía Nam, Froeus còn chỉ dạy cho Hersia rất nhiều bí quyết xử lý nguyên liệu: từ cách khử độc, bảo quản độ tươi ngon, cho đến việc làm sao để tăng thêm hương vị hay trung hòa những mùi khó chịu…
“Sở dĩ một số loại thịt thường có mùi tanh là bởi bên trong chúng có chứa các protein, peptide hoặc các chất thuộc nhóm amin. Sau khi động vật chết đi, những chất này liên tục bị oxy hóa và phân hủy, từ đó sinh ra mùi khó chịu.”
“Biện pháp xử lý phổ biến nhất chính là thêm vào một lượng rượu vừa phải. Các chất thuộc nhóm cồn là dung môi và chất chiết xuất rất tốt, chúng có thể hòa tan những chất gây ra mùi tanh này.”
“Bên cạnh đó, những nguyên liệu khử mùi khác nhau cũng sẽ mang lại những hương vị khác nhau cho món ăn. Phổ biến thì có rượu vang, rượu Cointreau, rượu trắng, bia… ngoài ra còn có thể dùng đường, sữa tươi, nước trà hay chanh nữa. Dùng loại nào thì còn tùy vào sự lựa chọn của em.”
Hersia vừa lắng nghe, vừa chăm chú ghi nhớ từng lời. Cô cảm thấy kỹ năng nấu nướng của mình dường như lại tiến bộ thêm một chút.
Thời gian lặng lẽ trôi qua. Sau buổi trưa bận rộn, không gian dần chìm vào sự tĩnh lặng dịu nhẹ của lúc hai giờ chiều.
“Được rồi, giờ cũng không bận nữa, Dantalian có muốn nghỉ ngơi một chút không?”
“Thật sự được ạ?”
“Được chứ, em qua bên chỗ Buttis đi. Khu rừng u ám đó của cô ấy được coi là chỗ ít người lui tới nhất cái quán này rồi, đến cả quản lý cũng chẳng dám vào đâu.” Nói đoạn, Froeus khẽ bật cười.
“Em cứ qua bên đó phụ Buttis vài việc đơn giản thôi là được. Nơi ấy yên tĩnh lắm, em có thể ngồi thẫn thờ (hay chợp mắt) một chút cũng được.”
“Vâng, vậy em qua bên đó đây ạ.” Hersia chào tạm biệt rồi bước ra ngoài.
Băng qua đại sảnh lưu ly nhuốm màu xanh thẫm, Hersia lách qua vài quầy bar rồi dừng lại trước một vách ngăn bằng kính nằm tận trong góc khuất. Bên trong đó là một thế giới xanh ngắt, cây cối rậm rạp um tùm, thậm chí còn thấp thoáng bóng dáng của không ít loài rắn rết và côn trùng độc hại.
Tuy trong mắt người ngoài, nơi này trông thật đáng sợ, nhưng đây lại chính là nơi Hersia lui tới nhiều nhất trong suốt thời gian thử việc. Đến nay, cô cũng đã dần quen thuộc với nó rồi.
“Em vào đây ạ, tiền bối Buttis.”
Chào hỏi xong, Hersia khẽ nâng tà váy bước vào trong. Bộ đồng phục hầu gái của cô là kiểu váy dài mang hơi hướng kín đáo, chứ không phải kiểu váy ngắn trẻ trung, tươi tắn như của Belphegor.
Trên nền đất phủ đầy lá rụng và vụn đất, thi thoảng lại có đủ loài sinh vật độc hại bò trườn qua. Cũng may Hersia bước đi chậm rãi và cẩn trọng, nên cũng không giẫm phải con nào.
Sau khi băng qua một đoạn rừng cây rậm rạp, cô đi đến bên đầm nước nằm tận sâu bên trong. Tiếc là lúc này ở đó lại chẳng có ai.
“Chị Buttis không có ở đây sao?”
Nghĩ vậy, Hersia lấy thiết bị đầu cuối cá nhân mang phong cách thủy mặc đen trắng ra, gửi đi một tin nhắn. Đúng lúc đó, một con rắn nhỏ vảy trắng cũng quấn lấy bắp chân cô rồi trườn lên trên.
“Á, đừng nghịch.”
Hersia vội vàng đặt thiết bị đầu cuối cá nhân xuống, cúi người vén tà váy lên rồi tóm gọn lấy con rắn nhỏ kia.
Giữ lấy cổ con rắn nhỏ, Hersia cẩn thận gỡ nó ra khỏi bắp chân và đùi mình, sau đó mới đặt nó lên phiến đá bên cạnh.
Ngồi xuống một phiến đá sạch sẽ, Hersia kéo tà váy che kín đôi chân, rồi dùng đốt ngón tay gõ nhẹ lên đầu chú rắn nhỏ vảy trắng đang đối diện mình.
“Lần sau không được chui vào váy chị nữa, biết chưa hả?”
Nhìn chú rắn nhỏ vảy trắng vẫn cứ thè lưỡi ra vẻ ngây ngô chẳng hiểu gì, Hersia đành bất lực nhắc lại thêm mấy lần nữa. Cứ mỗi lần nhắc, cô lại cốc nhẹ vào đầu nó một cái.
“Không biết nhóc này có hiểu không đây.” Hersia hạ tay xuống, sau đó bắt đầu chăm chú ngắm nghía kỹ lưỡng chú rắn nhỏ trước mặt.
…
Chủng tộc: Phân loài Rắn Lục Cây
Trạng thái: Khỏe mạnh (Không có dị thường)
Con đường siêu phàm: Chuỗi Nguyên Sơ cấp 2 – Bạch Lân Thụ Xà (Đánh giá: Cấp Đồng Đỏ - Xuất sắc)
Thiên phú:
【Nền Tảng Nguyên Sơ】(Xuất sắc): Tăng nhẹ các chỉ số toàn diện, đồng thời mở rộng các nhánh lựa chọn khi tấn thăng.
【Độc Rắn Lục】(Ưu tú): Độc tính khá ôn hòa, không gây tử vong tức thì, nhưng gây tê liệt vết thương và khiến máu khó đông.
Năng lực:
【Ẩn mình】(Thường): Giảm thiểu khí tức cùng dao động của bản thân, hạ thấp khả năng bị phát hiện.
【Giả chết】(Xuất sắc): Khiến bản thân rơi vào trạng thái ngủ sâu, ngừng mọi hoạt động để giảm tiêu hao năng lượng, giống hệt như đã chết thực sự.
Kỹ năng:
【Nanh Độc Lv.1→2】
【Tiềm Hành Lv.2】
【Ngủ Đông Lv.1→3】
(Sự thay đổi cấp độ kỹ năng là do được cộng hưởng từ Thiên phú và Năng lực.)
Giới thiệu:
Đây là loài rắn lục Siêu Phàm cấp thấp nhưng cực kỳ hiếm gặp. Khi đạt đến Chuỗi 3-4, chúng có nhiều hướng tấn thăng khác nhau, không bị giới hạn trong Chuỗi Nguyên Sơ nữa. Thường thấy bao gồm Chuỗi Tự Nhiên cấp 4 – Hỏa Lân Thụ Xà, Chuỗi Thủy Triều cấp 3 – Vũ Ẩn Thụ Xà, Chuỗi Long Tộc cấp 4 – Huyễn Lân Thụ Xà. Hiếm hơn thì có Chuỗi Quang Vũ cấp 3 – Lưu Ly Thụ Xà, Chuỗi Suy Tàn cấp 3 – U Ảnh Thụ Xà… Loài này nổi danh nhờ khả năng thích nghi rộng rãi và sự biến hóa khôn lường.
…
Sau khi cẩn thận cảm nhận nhịp điệu và thông tin của sinh vật trước mắt, Hersia dùng thiết bị đầu cuối cá nhân tra cứu trong Đại Thư Viện, cuối cùng tổng hợp ra toàn bộ những thông tin trên. Đây là cách vận dụng thiên phú mới mà cô vừa tìm ra, sử dụng khả năng cảm nhận nhịp điệu vạn vật của thiên phú Thanh Âm Thời Huyền, kết hợp với việc tra cứu Đại Thư Viện trên Mạng Tinh Vực, cô có thể thu được lượng lớn thông tin vừa chuẩn xác lại vô cùng chi tiết.
Phương pháp này hữu dụng trong hầu hết mọi tình huống, ngoại trừ trường hợp năng lực hay thiên phú của đối phương thuộc dạng cực kỳ hiếm gặp, chưa từng được ghi chép lại.
Xem ra nhóc này có tiềm năng không tệ chút nào.
Trong giới siêu phàm hiện nay cũng có những con đường siêu phàm chuyên về việc nuôi dưỡng thú cưng hoặc dị thú.
So với động vật thông thường, thú Siêu phàm không chỉ sở hữu trí tuệ cao hơn mà còn có tuổi thọ dài hơn, vì thế được rất nhiều người ưa chuộng. Đặc biệt trong bối cảnh ngày càng nhiều người chọn sống độc thân, họ thường nuôi thú cưng để bầu bạn và giải khuây.
Khẽ ấn ngón tay lên cằm, Hersia trầm ngâm vài giây rồi quyết định tạm gác chuyện nuôi thú cưng sang một bên. Suy cho cùng thì bản thân cô vẫn còn đang nghèo rớt mồng tơi, mà nuôi mấy nhóc loại này thì tốn kém lắm.
Cô ngồi xuống, tìm thấy chiếc chuông nhỏ trong ngăn tủ rồi khẽ lắc nhẹ. Chẳng mấy chốc, lũ sinh vật độc hại lớn bé đủ loại đã lũ lượt kéo đến, tụ tập đông đúc bên bờ đầm nước.
Hôm nay phải làm gì ấy nhỉ?
Hersia mở bảng danh sách mà Buttis đã gửi cho cô trước đó ra, kiểm tra lại lịch trình một chút.
Hôm nay là ngày thu lấy nọc độc.
Vậy thì bắt đầu thôi.
Hersia lấy cốc và các bình chứa từ trong ngăn tủ ra, rồi bắt đầu bận rộn xử lý lần lượt từng con một.
Đầu tiên là xử lý mấy anh bạn to xác trước. Hersia dùng hai tay nâng cao một chiếc cốc, ngay lập tức, một con rắn đen to bằng bắp tay cô thả người xuống từ cành cây trên đỉnh đầu. Nó ngoan ngoãn gác cặp nanh lên thành cốc, rồi từ từ nhả ra dòng độc dịch.
Kiên nhẫn chờ hơn 20 giây, khi thấy lượng nọc nhả ra đã kha khá, Hersia mới đặt chiếc cốc xuống. Sau đó, cô lấy ra một khối năng lượng đã chuẩn bị sẵn và đút vào miệng rắn. Con rắn đen lúc này mới từ từ ngóc đầu dậy, trườn trở về và lẩn khuất vào một góc rừng rậm.
Tiếp đến là lượt của con nhện mặt quỷ. Hersia cẩn thận niêm phong lọ nọc rắn lại, lấy một chiếc đĩa thủy tinh mới ra đặt lên bàn đá, sau đó cúi xuống bế chú nhện lớn đang ở ngay chân mình lên rồi đặt nó vào vị trí.
Hình như cái tên to xác này dạo gần đây có vẻ nặng lên rồi đấy.
Hersia thầm nghĩ, mắt nhìn chăm chú vào những con ngươi đen láy to tướng đang xoay chuyển liên hồi của con nhện.
Đợi con nhện khổng lồ này nhả hết nọc, Hersia cũng đút thức ăn cho nó, xong còn xoa đầu nó một cái rồi mới tính bế xuống.
Thế nhưng, cái tên này loáng cái đã né được tay Hersia, nó nhảy tót lên đỉnh đầu cô rồi nằm rạp xuống.
“Ư…” Hersia sờ lên con nhện khổng lồ trên đỉnh đầu, định gỡ nó xuống. Nhưng cái tên này đã dùng mấy cái chân đầy gai móc chặt vào cả bờm lẫn tóc của cô mất rồi. Nếu giờ mà cô cố tình giật mạnh xuống, e là đầu tóc sẽ biến thành một mớ rối tung mất.
“Thôi được rồi.” Sau mấy lần thử gỡ không được, Hersia đành phải tạm thời bỏ cuộc, chấp nhận để mặc cho cái tên này ngồi chồm hỗm trên đầu mình vậy.
Thấy Hersia chịu thua, con nhện liền phát ra những tiếng lạo xạo khe khẽ, trông có vẻ rất vui.
Hersia khẽ lắc đầu, mặc kệ cái tên đang đắc ý nhất thời kia, cô quay lại tiếp tục lần lượt lấy nọc cho đám sinh vật độc xung quanh.
Xử lý xong mấy tên to xác, đến lượt đám côn trùng nhỏ và ếch phi tiêu độc thì tốc độ nhanh hơn hẳn. Hersia thuần thục bày ra hàng loạt đĩa thủy tinh, lần lượt đặt từng con vào trong đó, rồi chờ chúng tự tiết ra nọc độc.
Đến khi thu dọn xong xuôi thì vừa tròn một tiếng đồng hồ, tốc độ đã nhanh hơn gần gấp đôi so với trước kia.
Phù, cuối cùng cũng xong.
Hersia khẽ lau vài giọt mồ hôi lấm tấm trên trán. Cô cầm lấy chiếc chuông bên cạnh lắc nhẹ, đám độc vật còn lại bắt đầu lảo đảo rời đi. Ngay cả chú nhện khổng lồ trên đầu cũng dần tĩnh lại theo tiếng chuông, nhân cơ hội đó, Hersia liền chớp thời cơ túm lấy nó mang xuống.
Tiếng chuông vẫn không ngừng vang lên, Hersia cầm lấy một thanh gỗ nhỏ bên cạnh, gõ lộc cộc lên đầu con nhện, cứ như đang gõ mõ tụng kinh vậy.
“Sau này không được leo lên đầu chị nữa.”
“Sau này không được leo lên đầu chị nữa.”
Cô biết thừa cái tên này nghe hiểu mình nói gì, bởi suy cho cùng nó cũng là sinh vật Siêu phàm thuộc Chuỗi 4, đã có trí tuệ.
Mãi một lúc lâu sau, Hersia mới ngừng lắc chuông và để cho tên to xác này rời đi. Tuy không rõ hiệu quả thực tế đến đâu, nhưng cô chắc chắn một điều rằng, nó đã biết nếu sau này còn dám nhảy lên đầu cô ngồi, nhất định sẽ bị ăn gõ ngay lập tức.
Sau khi hoàn tất mọi việc, cuối cùng Hersia cũng có chút thời gian để nghỉ ngơi. Cô có thể gục xuống mặt bàn đá bên cạnh ngủ một giấc ngắn. Vào tầm giờ này, chắc chắn sẽ chẳng có ai tới đây tìm cô cả.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, đến khi Buttis bước vào nhà kính, đập vào mắt cô ấy là hình ảnh cô hầu gái nhỏ đang say giấc nồng. Cô gối đầu nghiêng trên cánh tay, lồng ngực khẽ phập phồng theo từng nhịp thở đều đặn. Dưới ánh nắng rọi xuống từ bầu trời mô phỏng, đóa hoa Ngân Trản trên đỉnh đầu cô càng thêm kiều diễm và xinh đẹp lạ thường.
Hay là sau này cứ để Dantalian làm thay việc của mình nhỉ?
Trong lòng Buttis bỗng nảy ra một ý định lười biếng, nhưng rồi cô ấy cũng nhanh chóng gạt phắt nó đi.
Chi bằng trước hết khơi gợi hứng thú của Dantalian với con đường ca sĩ thì hơn.
Buttis luôn có cảm giác rằng việc từng bước dẫn dắt hậu bối đáng yêu này bước lên con đường ca sĩ sẽ cực kỳ thú vị.
Một nàng Lọ Lem tầm thường, bỗng một ngày nọ mang vào đôi giày thủy tinh, bước lên cỗ xe bí ngô huyền diệu để tham gia một buổi hòa nhạc vạn người mê… Chỉ mới tưởng tượng thôi đã thấy thật đáng mong chờ và phấn khích biết bao.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Rượu Cointreau là một thương hiệu rượu mùi hương cam nổi tiếng thế giới, có nguồn gốc từ Pháp, thuộc dòng Triple Sec, được làm từ vỏ cam ngọt và đắng. Loại rượu này không màu, có hương vị cam đặc trưng, ngọt ngào, cay nhẹ, dùng để uống khai vị, tráng miệng hoặc pha chế nhiều loại cocktail kinh điển như Margarita, Cosmopolitan, Sidecar. Khối ông ước làm con rắn =)))