Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 59: Bạn muốn hỏi cảm giác thích một người là thế nào sao?

Chương 59: Bạn muốn hỏi cảm giác thích một người là thế nào sao?

Letia đang chỉnh trang lại quần áo thì nghe thấy lời của Liz, cô hơi ngẩn người ra một chút rồi quay đầu lại, nhìn thấy vẻ mặt trịnh trọng của Liz, dường như cô cũng đã hiểu ra điều gì đó.

"Cô thấy rồi à?"

Letia biết, thực tế Liz thường xuyên ghé qua chỗ đó, nhưng vì chuyện xảy ra ở bữa tiệc tối hôm trước nên dạo này cô ta ít tới, không ngờ lại tình cờ đụng mặt mình ở đó.

"Ừm..."

Liz hít sâu một hơi, giọng điệu có phần cứng rắn, cô ta nhìn Letia và hỏi lại lần nữa.

"Rốt cuộc cô có suy nghĩ gì về Reid? Trước đây cô bảo không mấy quan tâm đến anh ấy, nhưng nhìn những biểu hiện gần đây thì... dường như không giống như những gì cô đã nói."

"Mà, không thể phủ nhận một điều là trước đây tôi thực sự không quan tâm đến Reid cho lắm. Đa phần thời gian, thái độ của tôi cũng giống các cô thôi, các cô coi anh ấy như người hầu để sai bảo, còn tôi thì coi anh ấy như món đồ chơi để trêu chọc, về bản chất thì cũng chẳng khác nhau là mấy, đúng không?"

Sau khi Letia nói ra những lời này, Liz không kìm được mà nắm chặt nắm đấm. Nếu là trước đây, có lẽ cô ta sẽ đồng tình với Letia, nhưng hiện tại cô ta đã không còn như xưa nữa.

Sau một hồi im lặng, Liz tiếp tục mở miệng hỏi.

"Nếu lúc nãy cậu nói đó là chuyện trước đây, vậy còn bây giờ thì sao?"

"Bây giờ hả, thì đơn giản hơn một chút..." Letia không vội trả lời câu hỏi của Liz mà chỉ hơi thắc mắc nhìn đối phương: "Nhưng mà sao cô lại quan tâm đến đời sống tình cảm của tôi thế? Sợ tôi và Reid xảy ra chuyện gì không hay à?"

Liz nhìn Letia, dường như muốn nhìn thấu điều gì đó qua thần thái hững hờ của vị Mục sư này, nhưng so với Letia, cô ta thực sự còn quá non nớt, căn bản không thể nhìn thấu được tâm tư của đối phương.

Đã không nhìn ra được, cô ta liền trực tiếp bày tỏ thái độ.

"Tôi không lo lắng chuyện cậu và Reid xảy ra chuyện gì không hay... nhưng tôi muốn hỏi về thái độ của cậu đối với Reid, là ngay lúc này, chứ không phải quá khứ."

Liz nhìn Letia vô cùng nghiêm túc, giọng điệu hơi có chút lạnh lùng.

"Nếu cô không có tình cảm với anh ấy, tại sao hết lần này đến lần khác lại tiếp cận anh ấy? Nếu chỉ đơn thuần là muốn đùa giỡn tình cảm của người ta... thì chuyện đó có gì vui sao?"

Khi Liz thẳng thắn nói ra câu này, Letia trái lại có chút nhìn cô ta bằng con mắt khác.

Có thể thấy một điều là Liz thực sự đang dần đối diện với trái tim mình, thậm chí còn có thể nói ra những lời quan tâm đến Reid như vậy.

Thế nhưng... mình đùa giỡn tình cảm của Reid sao?

Nghĩ đến đây, Letia bỗng nhiên không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

"Tôi xin thề với lương tâm mình là tôi chưa bao giờ đùa giỡn tình cảm của Reid cả."

"Nhưng hành vi giữa cô và anh ấy đã vượt quá giới hạn rồi," Liz không hề lùi bước trước sự phủ nhận của Letia, trái lại còn càng thêm lấn lướt, ánh mắt cô ta như chim ưng khóa chặt con mồi, giọng điệu cứng rắn như mọi khi: "Letia, đừng có lấp liếm nữa, trả lời thẳng vào câu hỏi của tôi đi."

"Hừm?" Letia khẽ hừ một tiếng, nhìn vào mặt Liz, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nhún vai, nói một cách đầy bất lực: "Vậy thì câu trả lời của tôi cũng đơn giản thôi, thích chính là thích, chẳng có gì phải bàn cãi cả."

Một sự thẳng thắn ngoài dự đoán.

Khoảnh khắc nghe thấy câu trả lời này, cơ thể đang căng cứng của Liz thả lỏng ra một chút mà chính cô cũng không nhận ra. Cô ta không hề cảm thấy tức giận hay ghen tuông như tưởng tượng, trái lại giống như tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống, thầm thở phào nhẹ nhõm.

Phản ứng bất thường này ngược lại khiến Letia thấy hơi khó hiểu.

Cô khẽ nghiêng đầu, bắt đầu nghiêm túc xem xét lại.

"Liz này, đáng lẽ cô cũng phải có tình cảm với Reid mới đúng chứ, tại sao khi nghe tôi nói vậy, cô trông lại có vẻ như vừa trút được gánh nặng thế?"

"..."

Liz lại một lần nữa rơi vào im lặng, cô ta quay người lại, lưng hướng về phía Letia, nói.

"Chuyện đó không liên quan gì đến cô."

Nói xong, cô ta lại một lần nữa bước về phía sân tập, còn Letia thì đứng yên tại chỗ nhìn theo bóng lưng đối phương.

Sau khi không khí trong phòng khách tĩnh lặng được một hồi, cô liền hướng về một phía khác mà nói.

"Này, tôi bảo hai người kia, định trốn đó xem kịch hay đến bao giờ hả?"

Nghe thấy lời này của Letia, Jessica và Bethany vốn vẫn luôn nấp trong bóng tối cũng có chút ngượng ngùng bước ra từ góc khuất.

"A ha ha ha..." Bethany có chút bối rối lảng tránh ánh mắt: "Bọn tôi chỉ tình cờ đi ngang qua thôi, không nghe thấy gì hết đâu nhé."

Còn chưa đợi cô ta nói xong, Jessica trái lại đã chủ động tiến lên, nói với Letia.

"Letia, khi nào thì cô định bắt cóc Reid về lại đây? Nói thật lòng là tôi chán ngấy việc ngày nào cũng phải ra ngoài ăn rồi, vừa đắt vừa dở, thái độ phục vụ còn như hạch ấy!"

Trong toàn bộ Lưỡi Dao Rạng Đông, có lẽ chỉ có cô nàng pháp sư loli Jessica này là có thái độ thuần khiết nhất đối với Reid.

Thuần khiết coi Reid như một quản gia vạn năng.

Còn những người khác thì ít nhiều đều có tâm tư riêng.

"Này, Jessica!" Bethany vốn định lấp liếm cho qua chuyện, nghe thấy Jessica tự khai ra như vậy thì lập tức thấy tuyệt vọng. Chẳng còn cách nào khác, cô ta chỉ có thể mặt dày hỏi Letia: "Cái đó... chuyện đó... sau này cô định theo đuổi Reid thật à?"

"Theo đuổi Reid?" Letia nghiêng đầu, vẻ mặt như thể vừa nghe thấy chuyện gì đó cực kỳ khó hiểu: "Tại sao?"

"Ơ... không phải cô bảo là thích anh ấy sao?"

"Đúng thế, đúng thế," Jessica gật đầu lia lịa: "Letia phải cố lên nhé, tôi thấy Reid đã bị cô tu nữ tên Litt kia mê hoặc đến mức mờ mắt rồi, cô mà không ra tay thì sau này cũng phải giống như Liz, trốn trong phòng bên cạnh mà cắn khăn tay thôi..."

Nói đến đây, Jessica dường như sực nhớ ra điều gì, không biết từ đâu lôi ra một lọ thuốc màu hồng phấn.

"Dùng cái này đi, hạ thuốc xong xuôi, gạo nấu thành cơm, lúc đó còn sợ Reid chạy thoát được chắc?"

"Ờ..." Letia nhìn hai người, không nhịn được mà cà khịa: "Tôi đúng là có thích Reid thật... nhưng hình như hai người có gì đó hiểu lầm ở đây thì phải?"

"Hả?"

Trên đầu Jessica và Bethany đồng loạt hiện ra một dấu hỏi chấm to đùng.

Trước tình cảnh đó, Letia tiếp tục giải thích.

"Cái 'thích' mà tôi nói là kiểu thích dựa trên tình đồng đội, tình huynh đệ chí cốt ấy, chứ không phải kiểu tình yêu nam nữ như hai người đang nghĩ đâu, hiểu chưa?"

Nói đến đây, Letia bất lực nhún vai.

"Sao hai người lại nghĩ tôi sẽ giống như mấy đứa con gái mới lớn, bày đặt ra mấy cái trò tình cảm xuân tâm phơi phới đó được nhỉ?"

"Tôi mà là kiểu người dễ rung động thế sao? Nhìn vào mắt tôi này, nhìn cho kỹ vào..."

"Hai người có thể tưởng tượng ra cảnh tôi mặt đỏ bừng e thẹn, nằm trên giường mặc kệ Reid muốn làm gì thì làm không?"

Nghe Letia nói vậy, sắc mặt Bethany cứng đờ, nhưng Jessica lại gật đầu lia lịa như thể rất đồng tình.

"Đúng là tưởng tượng không nổi thật."

"Thế thì đúng rồi còn gì..."

"Tôi chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh cô đè sấn Reid xuống đất, mồm không ngừng gào lên 'theo bà đây đi' thôi."

"... ?"

Letia lẳng lặng thả một dấu hỏi chấm trong đầu, nhưng đúng lúc này Bethany cũng lên tiếng.

"Ờ... đúng là khả năng này có vẻ cao hơn đấy."

Nghe hai người họ tung hứng với nhau, Letia cuối cùng chỉ biết ôm đầu thở dài.

"Hai người đủ rồi đấy, dù sao tôi cũng là gái nhà lành, sao có thể làm ra mấy chuyện không biết liêm sỉ như thế được?"

"Nói cho cùng... tôi đâu phải kiểu con gái dễ rung động đâu," Letia thở dài: "Cảm giác rung động ấy mà, một chút tôi cũng không có, nếu ép phải nói thì... sự thôi thúc muốn 'đè' ra có tính không?"

Lời này của Letia khiến Jessica và Bethany lẳng lặng lùi lại một bước.

Họ cũng không quên rằng cái con mắm này hình như là 'ăn cả hai hệ' mà.

Tuy nhiên, cả hai thực chất cũng chẳng tin mấy lời giải thích của Letia.

Đợi đến khi Letia cũng rời khỏi phòng khách, Jessica mới lên tiếng.

"Bethany này, cậu có thấy... đội mình hình như hơi bị nhiều 'tsundere' không?"

"Tsundere á? Liz thì đúng là kiêu thật, chứ còn cái phần ngọt ngào thì tôi chẳng thấy đâu. Còn Letia... cái bộ dạng đó của cô ta thì liên quan gì đến hai chữ tsundere đâu nhỉ?"

"Phải chi có Monica ở đây thì tốt rồi, chỉ cần lao lên cắn Letia một cái là biết ngay cô ta có nói thật lòng hay không. Tiếc là... con bé vừa chạy ra phố Succubus rồi, nghe bảo có cái việc làm thêm roleplay gì đó nên chạy qua đó chơi rồi, haiz~"

Nói đến đây, cả Bethany và Jessica đều đồng loạt thở dài một tiếng.

————————

Cùng lúc đó, Letia đã quay về phòng mình, cô quăng cái túi lên giường rồi nằm vật ra theo hình chữ đại.

Nhắm mắt lại, kịch bản trong đầu lại một lần nữa chậm rãi hiện ra, những hình ảnh lạnh lẽo và máu me, nỗi đau đớn chân thực như chính mình đang trải qua khiến cơ thể cô không tự chủ được mà run rẩy.

Chỉ là có lẽ đã quen rồi, nên so với lần đầu tiên, tâm trạng của cô lúc này đã bình thản hơn nhiều.

Nhớ lại lúc mới bắt đầu, dường như cô chỉ muốn mượn thân phận Litt để sống sót qua ngày mà thôi, nhưng sau một thời gian dài như vậy, cô ngạc nhiên nhận ra một điều.

Hiện tại cô đang dần xem nhẹ cái chết đang từng bước cận kề.

Thay vào đó, cô lại tận hưởng niềm vui khi được sống cho hiện tại hơn.

Có lẽ là sau khi đã dồn hết tâm sức mà kết quả chỉ 'độ' được mỗi một mình Liz, cảm giác bất lực bao trùm khiến cô chỉ còn cách lặng lẽ chấp nhận hiện thực chăng?

Cho nên, nếu thực sự phải trả lời một cách lương thiện, thì cô... hài lòng với hiện tại.

"Nhưng mà mình thực sự không muốn chết đâu nha..."

Một tiếng thở dài pha lẫn mệt mỏi, cam chịu và chút tự giễu vang lên trong căn phòng yên tĩnh đến lạ thường.

Còn về việc thích một người là cảm giác như thế nào?

Cô không biết.

Đi hỏi một con 'cẩu độc thân' kiếp trước tìm đối tượng mà toàn thành anh em chí cốt câu này, thì chẳng phải là đang tấu hài sao?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!