Chương 65: Không phải tôi gửi
“Chúng ta qua đó hội quân với họ trước đã.”
Nghe lời đề nghị của Reid, Mason và Toss cũng thu hồi dòng suy nghĩ, bám sát theo sau anh.
Nhờ sự chỉ dẫn chuẩn xác của Nhện săn huyết, ba người nhanh chóng tiếp cận được trạm dừng chân tạm thời của Quân Đoàn Huyết Sắc.
Tuy nhiên, cảnh tượng trước mắt còn gây chấn động hơn nhiều so với những hình ảnh lạnh lẽo mà con nhện cơ khí truyền về, phả vào mặt họ là một luồng tử khí gần như đặc quánh, khiến người ta nghẹt thở.
Trong không khí tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc không thể xua tan, mùi thuốc bột hăng hắc và mùi tanh ngọt của máu tươi, trộn lẫn thành một luồng khí uế tạp buồn nôn.
Tiếng rên rỉ, tiếng khóc nấc kìm nén và những hơi thở dốc mệt mỏi đan xen vào nhau, tạo thành một khúc ca bi thảm nặng nề.
Trên những chiếc cáng dã chiến và nền đất lạnh lẽo, những thương binh quấn băng gạc đẫm máu nằm la liệt, trên gương mặt họ hiện rõ vẻ đau đớn và sự tê dại sau khi thoát chết trong gang tấc.
Đập vào mắt nhất chính là năm sáu thi thể nằm im lìm cách đó không xa, được phủ kín hoàn toàn bằng những tấm vải trắng toát.
Dưới lớp vải trắng, dấu vết của sự sống đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn những vệt máu đỏ thẫm loang lổ thấm ra bề mặt.
Chỉ cần ánh mắt chạm phải, một áp lực nặng nề đã siết chặt lấy trái tim Reid, khiến nhịp thở của anh thoáng chốc đình trệ.
Anh không phải không biết sự tàn khốc của hầm ngục, nhưng khi trực tiếp đối mặt với những di hài lạnh lẽo này, sức nặng ngàn cân của cái chết vẫn khiến anh khó lòng bình tĩnh.
“Đứng lại! Ai đó?!”
Hai lính canh của Quân Đoàn Huyết Sắc đang làm nhiệm vụ cảnh giới phát hiện ra ba người đang tiến lại gần, lập tức cảnh giác nắm chặt vũ khí xông lên quát hỏi.
Nhưng khi ánh mắt họ quét qua khuôn mặt quen thuộc của Toss, cũng như bóng dáng của Reid và Mason phía sau, vẻ mặt căng thẳng lập tức tan biến.
“Là Toss! Toss đã trở lại rồi! Anh ấy còn mang theo viện binh nữa!!”
Một trong hai lính canh phấn khích đến mức giọng lạc đi, gần như là gào lên!
Câu nói này ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người trong trạm dừng chân.
Brian cũng nghe thấy động tính bên ngoài, lập tức vén màn bước ra khỏi chiếc lều lớn nhất ở trung tâm.
Khi nhìn thấy Toss, Reid và Mason đang phong trần mệt mỏi chạy đến, vẻ mặt anh thoáng qua một tia kinh ngạc, sau đó sải bước nhanh chóng đón lấy.
“Sao các cậu lại đến đây?”
Giọng của Brian mang theo sự bất ngờ rõ rệt, thậm chí còn có... một chút bối rối khó nhận ra.
“???”
Chỉ một câu nói đơn giản này đã như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu ba người. Reid, Toss và Mason lập tức ngẩn người tại chỗ, nhìn nhau trân trối, đều thấy được sự ngỡ ngàng cực độ trong mắt đối phương.
“Brian...” Toss đầy vẻ mặt mờ mịt lên tiếng: “Không phải anh... không phải anh đã dùng tín hiệu khẩn cấp ‘999’ để gọi chúng tôi đến sao?”
Brian nghe vậy, vẻ kinh ngạc trên mặt lập tức đóng băng, đôi mắt anh lóe lên tia sáng sắc lẹm, ngay lập tức nhận ra có điều không ổn, sau đó nhanh chóng tiến lên, nói khẽ với âm lượng chỉ đủ ba người nghe thấy.
“Vào trong rồi nói!”
Đồng thời anh dùng ánh mắt ra hiệu về phía lều chỉ huy.
Cả ba lập tức hiểu ý, nén lại sự nghi hoặc và chấn động trong lòng, bám sát theo Brian bước vào trong căn lều chỉ huy tương đối nguyên vẹn đó.
Sau khi cả bốn người đã vào trong lều, Brian vừa kéo rèm lên vừa tiện tay triển khai thêm một lớp kết giới cách âm.
Xác nhận xung quanh không có ai, anh mới nói với nhóm Reid.
“Chúng tôi đúng là đã gặp nguy hiểm, nhưng nói thật với các cậu... tôi chưa từng gửi bất kỳ tín hiệu cầu cứu nào ra bên ngoài cả.”
“Nhưng tôi xác thực là đã nhận được tin nhắn của anh.”
Toss lấy từ trong túi ra viên pha lê liên lạc nội bộ dành riêng cho Quân Đoàn Huyết Sắc, đặt nó trước mặt Brian.
Reid và Mason cũng ghé sát vào. Đúng như Toss nói, thứ hiển thị trong pha lê liên lạc chính xác là tín hiệu cầu cứu của Brian.
Nhưng... bản thân Brian lại hoàn toàn không hay biết gì, điều này chẳng lẽ có nghĩa là... nơi này thực chất là một cái bẫy?
Liên tưởng đến những thương vong thảm khốc và bầu không khí áp lực bên ngoài, Reid không hề do dự, đi thẳng vào vấn đề cốt lõi: “Brian, trước tiên hãy nói cho chúng tôi biết, rốt cuộc các anh đã gặp phải chuyện gì?”
“Được...” Brian hít một hơi thật sâu, như muốn nén lại sự nặng nề trong lồng ngực, ánh mắt trở nên sắc bén và nghiêm trọng, bắt đầu trình bày một cách mạch lạc.
“Mục tiêu chuyến này của chúng tôi là tiến sâu vào tầng thứ 28 để thám hiểm sơ bộ, trên đường quay về, tại tầng 27...” Anh khựng lại một chút, trong đầu một lần nữa hiện về cảnh tượng kinh hoàng đó, chậm rãi nói: “Chúng tôi đã đụng độ một... con quái vật.”
“Nó cao gần bốn mét, hình thù vặn vẹo dữ tợn, tỏa ra hơi thở tà ác khiến linh hồn phải run rẩy, và sức mạnh của nó... mạnh đến mức vượt xa tưởng tượng.” Nắm đấm của Brian vô thức siết chặt, các đốt ngón tay trắng bệch: “Nó giống như một con dã thú hoàn toàn điên cuồng, sau khi phát hiện ra chúng tôi, nó liền bất chấp tất cả lao vào giết chóc.”
“Động tĩnh của trận chiến dữ dội đã thu hút đàn ma thú lang thang gần đó, chúng tôi rơi vào cảnh tuyệt lộ bị tấn công từ hai phía, chỉ còn cách liều chết đột phá vòng vây...” Giọng anh càng lúc càng trầm xuống, cơ thể cũng bắt đầu run rẩy vì nỗi đau khó diễn tả: “Hera vì bảo vệ mạn sườn nên đã bị bộ hàm khổng lồ của con ác ma đó cắn xuyên bụng, bị thương rất nặng, dù đã miễn cưỡng cầm được máu nhưng... đến giờ vẫn chưa tỉnh lại.”
“Những anh em khác khi đột phá vòng vây rút lui, người thì bị thương, người thì hy sinh. Kế hoạch ban đầu của chúng tôi là rút về pháp trận dịch chuyển ở tầng 27 để trở lại mặt đất, nhưng không hiểu vì sao, pháp trận quay về... lại không thể khởi động, hoàn toàn mất phản hồi.”
“Cực chẳng đã, chúng tôi chỉ có thể dựng trại khẩn cấp để nghỉ ngơi tại khu vực tương đối an toàn này. Hiện giờ thuốc men thì tạm đủ, nhưng băng gạc sạch thì đang thiếu trầm trọng. Nếu không quay về mặt đất, những anh em bị thương nặng kia... e là không trụ được bao lâu nữa.”
“Băng gạc...”
Nghe đến đây, Reid định nói mình có thể chế tạo ra băng gạc, nhưng lời vừa đến cửa miệng, anh đã nhớ lại lời dặn dò của Litt.
Tuyệt đối không được tiết lộ năng lực kiến tạo vật phẩm từ hư không này cho người khác biết.
Vì vậy sau một hồi suy nghĩ, Reid liền dùng một cách nói khác, anh bảo:
“Chỗ tôi vừa hay có chuẩn bị khá nhiều băng gạc, để tôi đưa cho các anh dùng trước nhé.”
Lời của Reid khiến Brian ngẩn người ra một chốc, sau đó anh cười lớn ha hả: “Đúng là cậu có khác, đến mấy chuyện rắc rối ở Lưỡi Dao Rạng Đông mà cậu còn thu xếp ổn thỏa được, thì làm sao có thể quên mang băng gạc trong lúc này cơ chứ?”
“Tuy nhiên... lượng tôi mang theo có lẽ không được nhiều lắm.”
Reid vừa nói vừa nghiêng người, khéo léo dùng cơ thể che khuất phần lớn tầm mắt của Toss và Mason phía sau. Anh vờ như đưa tay vào túi không gian bên hông, nhưng thực chất trong lòng bàn tay ánh lên một tia sáng mờ, ma lực trong cơ thể âm thầm luân chuyển...
Mười mấy giây sau, trong tay anh đã xuất hiện một xấp lớn băng gạc mới tinh, trắng muốt như tuyết và tỏa ra mùi hương dược liệu thoang thoảng.
“Chừng này chắc là giải quyết được nhu cầu cấp bách của các anh rồi chứ?”
“Đủ rồi, đủ rồi! Hoàn toàn đủ dùng.”
Thấy băng gạc trong tay Reid, nỗi bực bội vì bị người khác tính kế của Brian lập tức tan thành mây khói. Anh cầm lấy băng gạc, nôn nóng lao ra khỏi lều.
Sau khi Brian đi rồi, trong lều chỉ còn lại ba người Reid, Toss và Mason. Tấm rèm dày buông xuống, ngăn cách với sự náo nhiệt bên ngoài, đồng thời cũng mang lại một bầu không khí im lặng đầy căng thẳng.
Mason đẩy gọng kính, bình tĩnh phân tích.
“Rõ ràng là chúng ta bị gài bẫy rồi, tín hiệu ‘999’ đó là một cái mồi nhử được sắp đặt rất tinh vi.”
Toss có chút khó hiểu gãi đầu: “Quân Đoàn Huyết Sắc chắc là chưa gây thù chuốc oán với ai đâu nhỉ?”
Nghe lời của hai người, Reid hít một hơi thật sâu, chậm rãi lên tiếng.
“Về chuyện này tôi có nắm được một chút manh mối. Hôm kia, tôi phát hiện người của Hắc giáo không biết dùng cách gì đã tiến vào được tầng thứ 27. Giờ nghĩ lại, mục tiêu của bọn chúng... rất có khả năng... chính là tôi.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
