Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 58: Cô có thích Reid không

Chương 58: Cô có thích Reid không

Phải công nhận một điều là sau khi Letia mặc nội y vào, vóc dáng phần thân trên trông đúng là có phần hiên ngang, đứng đắn hơn hẳn.

Nếu nói trước đây là kiểu: "Người anh em, sao lại quay lưng về phía tôi thế?" thì bây giờ sẽ là: "Người anh em, tập cơ ngực từ bao giờ mà ác chiến thế?"

Đại khái là sự khác biệt nó nằm ở chỗ đó.

Sau khi đã chỉnh đền xong xuôi, Letia lúc này lại kiễng chân lên, đặt tay lên vai Reid, nói một cách đầy thâm thúy.

"Đúng là khó chọn thật đấy, lúc nãy không phải anh bảo muốn giúp tôi chọn hộ sao?"

"Ờ... phải."

Reid đột nhiên có một dự cảm chẳng lành cho lắm, và đúng lúc này, nữ nhân viên hướng dẫn cũng lên tiếng.

"Vào những lúc thế này, quý khách có thể tham khảo ý kiến của bạn trai mình xem sao ạ."

"Không, tôi không phải bạn trai cô ấy..."

Thế nhưng lời phân bua của Reid chẳng có chút tác dụng nào, nó vẫn cứ yếu ớt và vô lực như vậy, căn bản là chẳng ai thèm tin anh cả.

"Ừm ừm, ý kiến của bạn trai cũng quan trọng lắm đấy chứ," Letia tung hứng theo: "Cho nên là..."

Nói đến đây, cô nàng nheo mắt cười nhìn Reid.

"Sao có thể để mình tôi chịu khổ... à không, để mình tôi chọn được cơ chứ?"

Mấy cái ánh nhìn kỳ quặc của mọi người lúc nãy, Letia coi như đã chịu đủ rồi, giờ mà không bắt Reid cùng 'tận hưởng' thì lòng cô làm sao mà cân bằng cho nổi!

"Đúng thế đúng thế, hiếm khi mới cùng nhau đi mua sắm, chọn giúp cô bạn gái đáng yêu vài bộ đồ vừa vặn là điểm cộng cực lớn đấy ạ."

Trong những lúc thế này, nữ nhân viên lại càng ra sức chèo kéo để giành lấy doanh số.

"... Được rồi."

Reid vốn dĩ cũng có ý định đó, anh không muốn lãng phí thời gian ở đây thêm nữa, nhưng khi thực sự bắt tay vào hành động, anh mới nhận ra... có gì đó sai sai.

Cái con nhỏ Letia kia giờ đang ngồi vắt vẻo trên ghế sofa trong tiệm, thong dong tận hưởng luồng gió mát rượi thổi ra từ cầu pha lê ma lực, còn anh thì lại đang bị vô số ánh mắt quái dị đổ dồn vào.

Bất kể là khi anh cầm lên một bộ nội y ren trắng xuyên thấu, hay là một bộ màu trơn theo phong cách thuần khiết, ánh mắt xung quanh lập tức biến thành kiểu nhìn một tên cặn bã biến thái.

Reid căng thẳng đến mức lòng bàn tay bắt đầu rịn mồ hôi.

Và điểm quan trọng hơn cả là, lúc này anh mới sực tỉnh ra.

Đồ mình chọn... sau này sẽ được Letia mặc sát người.

Reid nhìn chiếc áo lót có đính nơ bướm trong tay, trong đầu không tự chủ được mà hiện ra cảnh Letia khoác trên mình bộ nội y này, nếu lờ đi khuôn mặt của cô nàng thì đúng là có chút khiến người ta khô cổ bỏng họng.

Sau khi khó khăn nuốt xuống một ngụm nước bọt, cuối cùng Reid vẫn quyết định chọn bộ này.

Hơn nữa nó rất hợp với tất trắng, nên chọn nó chắc chắn là chuẩn không cần chỉnh.

"Đúng là tinh mắt quá, bộ này thực sự rất hợp với khí chất của bạn gái anh đấy ạ."

"Trong sạch, tôi với cô ấy thực sự là trong sạch mà."

Reid lặp lại ba lần, nhưng đáng tiếc là chẳng ai thèm nghe anh nói.

Bởi vì nói thật lòng, cái mối quan hệ mà có thể dẫn nhau đến mấy chỗ này thì làm sao mà là bạn bè bình thường cho được?

Mọi người đều tự hiểu ngầm với nhau cả rồi.

Sau khi thanh toán xong, hai người cùng bước ra khỏi tiệm nội y.

Letia thấy mệt mỏi rã rời, còn Reid thì lại càng thấy kiệt sức hơn.

Đặc biệt là khi nghĩ đến việc lát nữa không biết còn phải xách hộ Letia bao nhiêu đồ nữa, anh lại không kìm được mà thở dài một tiếng.

Thế nhưng trái với dự đoán của anh, Letia chỉ vươn một cái vai thật dài, sau đó nói với Reid.

"Hôm nay thế thôi đã, phần thưởng anh muốn, sau này tôi sẽ đưa cho anh..." Nói được một nửa, Letia dường như sực nhớ ra điều gì, tiện miệng bồi thêm: "Cứ dùng bộ đồ anh vừa mua cho tôi để chụp nhé."

Phải nói là sau khi chọn đồ lâu như vậy, Letia cũng thấy mệt bở hơi tai, cô cũng chẳng còn hơi sức đâu mà trêu Reid nữa, cứ như một con cá muối nằm ườn, cô uể oải nói.

"Vậy thì, hẹn gặp lại sau nhé."

Nhìn theo bóng lưng Letia dần đi xa, Reid đứng ngẩn ngơ tại chỗ một hồi lâu.

Mặc dù biết là Letia sẽ mặc bộ đồ mình chọn thật, nhưng Reid thực sự không ngờ đối phương lại trực tiếp mặc bộ đó để chụp ảnh gửi cho mình xem.

... Thế này chẳng phải càng khiến người ta phải bận tâm hơn sao?!

————————

Letia không quay về tiệm, cũng không đi thẳng về nhà.

Mà cô chọn đi đến căn cứ của Lưỡi Dao Rạng Đông.

Chẳng còn cách nào khác, phải đi 'làm màu' để chụp ảnh mà.

Trêu chọc Reid, nói thế nào nhỉ, cảm giác giống như đang nuôi thú cưng vậy, bình thường trêu đùa một chút thì không nói làm gì, nhưng cái gì cần cho thì vẫn phải cho.

Cho nên Letia thừa hiểu rằng trêu thì cứ trêu, nhưng tuyệt đối không được keo kiệt trong việc ban phát 'đồ ngọt'.

Nếu chỉ biết ích kỷ đòi hỏi niềm vui mà ngay cả một mẩu xương cũng không nỡ vứt ra... thì lâu dần, dù là thú cưng ngoan ngoãn đến mấy chắc cũng sẽ nảy sinh phản cốt, thậm chí có khi chẳng thèm ngó ngàng gì đến mình nữa.

Nếu chuyện thành ra như vậy thì đúng là mất vui hẳn.

Letia thở dài một tiếng, đẩy cửa bước vào trong.

Liz, người mọi khi vẫn luôn khổ luyện, lúc này lại đang ngồi thẫn thờ trên ghế sofa, ánh mắt vô định như đang suy nghĩ điều gì đó, hoặc cũng có thể là đang nghi ngờ nhân sinh?

Tuy nhiên khi thấy Letia bước vào nhà, Liz cũng lập tức hoàn hồn, hỏi Letia.

"Cô... trong tay cầm cái gì thế?"

"Nội y thôi mà," Letia ngáp một cái đầy lơ đãng: "Chứ còn có thể là cái gì khác được?"

Trong lúc trò chuyện với Liz, kịch bản trong đầu cô lại một lần nữa nhảy ra, nhưng diễn biến hiện ra vẫn y hệt như trước, chỉ vừa mới lộ mặt để chứng tỏ sự tồn tại xong là biến mất không dấu vết.

Nhưng dù sao kịch bản cũng đã 'ngoi' lên rồi, Letia nhân tiện liền mở miệng hỏi thẳng Liz.

"Dạo này đã tìm được người mới chưa? Mặc dù cô không muốn thừa nhận, nhưng tôi vẫn muốn nói một câu, với cấu trúc đội hình hiện tại của chúng ta, nếu không có tiền phong đỡ đòn mà cứ thế xông vào tầng thứ hai mươi tư thì sẽ cực kỳ nguy hiểm đấy."

Ban đầu cô ta định cứ giữ nguyên đội hình này mà tiến thẳng vào tầng hai mươi tư, nhưng sau khi được Letia khuyên can, cô ta cũng đã từ bỏ ý định đó.

Bởi vì nghĩ kỹ lại, cấu trúc đội hình của Lưỡi Dao Rạng Đông vẫn còn quá cực đoan, đang thiếu thốn trầm trọng một người đứng hàng trước, nếu không thì chỉ dựa vào một mình cô ta thì căn bản không đủ để thu hút toàn bộ sự thù hận của lũ quái vật.

Vả lại Lưỡi Dao Rạng Đông vẫn luôn lên kế hoạch tuyển người, không chỉ tuyển ở thị trấn Dạ Minh mà còn dựa vào bối cảnh gia tộc của mình và sự giúp đỡ của 'đồ ngốc' Monica để chiêu mộ nhân tài.

Thế nhưng cho đến tận hôm nay vẫn chưa có một ai tình nguyện gia nhập Lưỡi Dao Rạng Đông.

"Không tuyển được ai cả... thậm chí đến một người nộp đơn đăng ký cũng không có..." Liz nở nụ cười khổ, lắc đầu nói: "Mạo hiểm giả vốn dĩ nam giới chiếm đa số, danh tiếng về 'đội thiếu nữ' của chúng ta hiện tại dường như đã bị ai đó cố tình truyền bá ra ngoài, hơn nữa còn truyền đi rất xa, ngay cả cha mẹ tôi cũng đã biết chuyện này rồi."

Nói đến đây, Liz cũng có chút hoang mang.

Chẳng lẽ ngoài việc đi tìm Reid ra thì không còn lựa chọn nào khác sao?

"Đội thiếu nữ à..." Letia nghe vậy chỉ biết nhún vai, bất lực nói: "Cái 'mũ' này Reid đội lên đầu chúng ta đúng là hơi bị to thật."

Còn về việc tại sao cái danh 'đội thiếu nữ' của Lưỡi Dao Rạng Đông lại có thể truyền đi xa đến thế?

Thực tế trong lòng Letia cũng đã đoán được đại khái là do ai làm rồi...

Còn ai vào đây nữa, lão Otto chứ ai.

Lão làm thế này mười mươi là muốn khiến Liz rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan, dù sau này Liz có xuống nước xin lỗi Reid đi chăng nữa, thì với cái danh hiệu hiện tại của Lưỡi Dao Rạng Đông, e là cũng chẳng kéo anh về được.

Huống hồ, ngay từ đầu Reid đã chẳng muốn quay lại rồi.

Nghe lời Letia nói, Liz im lặng một hồi.

"Letia, cô bảo xem..." Cô ngập ngừng, đầu ngón tay vô thức xoắn chặt lấy gấu áo, giọng nói nhỏ đến mức gần như chỉ còn là tiếng thì thầm, "Liệu có phải hiện tại Reid đang hận tôi không?"

Khi hỏi câu này, trong lòng Liz thậm chí còn dâng lên một luồng mong đợi đầy vặn vẹo, cô thà nghe Letia khẳng định chắc nịch là "có".

Bởi vì so với việc bị căm ghét, điều khiến cô cảm thấy như rơi vào hầm băng, tuyệt vọng đến tận xương tủy chính là sự... không quan tâm, sự dửng dưng coi cô như người dưng nước lã của Reid.

"Anh ấy dĩ nhiên là không hận cô rồi."

Letia lắc đầu, sau đó liền mở miệng hỏi ngược lại.

"Cậu nhìn tôi mà xem, từ việc coi anh ấy như máy giặt miễn phí, rồi đem mấy cái thứ... ờ, đồ dùng cá nhân quăng hết cho anh ấy xử lý,"

Cô chẳng hề né tránh, thậm chí còn mang theo chút thành thật kiểu 'phóng lao thì phải theo lao'.

"Đến lúc anh ấy bị tất cả các cậu hiểu lầm, chỉ trích, tôi rõ ràng có mặt ở đó nhưng lại chọn cách khoanh tay đứng nhìn, thậm chí còn thấy... cảnh tượng đó khá là vui mắt nữa..."

Trong giọng nói của cô chẳng nghe ra được mấy phần hối lỗi, thậm chí còn khẽ cười, nói tiếp.

"Chưa kể đến mấy cái trò đùa vụn vặt, nhiều không đếm xuể nữa, Liz à, cậu tự hỏi lòng mình xem, 'vết đen' của tôi đối với Reid chẳng lẽ còn ít sao?"

"..."

Liz im lặng.

Trong ký ức, mối quan hệ giữa Letia và Reid trong đội đúng là chẳng tốt đẹp gì cho cam.

Những trò đùa dai tầng tầng lớp lớp của Letia, lúc đó Reid dường như chỉ biết bất lực, thậm chí là có chút mệt mỏi mà chiều theo.

Liz thực ra cũng hiểu, chẳng ai thích bị đem ra làm trò cười cả, hành động đó đủ để gieo xuống lòng bất cứ ai mầm mống của sự chán ghét, thậm chí là oán hận.

Nhưng... tại sao sau khi Reid rời đội, trong số các thành viên của Lưỡi Dao Rạng Đông, người giữ mối quan hệ tốt nhất với anh lại chính là Letia?

Cô nghĩ mãi không ra. Đặc biệt là lần ở thương hội Lưu Kim đó, khi tận mắt chứng kiến Reid và Letia sóng đôi bước vào tiệm nội y kia, cô lại càng không thể hiểu nổi.

"Phù~" Liz hít sâu một hơi, sau đó nhìn về phía Letia, chậm rãi mở lời: "Letia... ở đây không có người ngoài, nên tôi nói thẳng luôn... thực ra tôi vẫn luôn có hảo cảm với Reid."

"Ồ, cái này tôi biết mà."

Nực cười thật, làm sao mà Letia lại không nhìn ra tâm tư của Liz dành cho Reid cơ chứ?

Chỉ là cái sự kiêu ngạo và tự tôn ăn sâu vào máu tủy của cái đứa này không cho phép bản thân mình cúi đầu mà thôi.

"..." Liz không ngờ Letia lại trả lời dứt khoát đến thế, vậy nên sau một hồi im lặng nữa, cô ngước mắt lên nhìn vị thiếu nữ mặc áo Mục sư đen trước mặt, hỏi: "Letia, cô... có thích Reid không?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!