Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 02 - Chương 63: 999

Chương 63: 999

Thực tế thì, Letia luôn cảm thấy gã Otto này dường như đang che giấu điều gì đó với mình.

Hay nói cách khác, nhìn từ động cơ và thần thái của ông ta, có vẻ như ông ta cực kỳ hứng thú với việc trở thành Thần.

Bất kể là việc đầu tư vào Reid, hay sự quan tâm dành cho Hắc giáo, dường như đều là để khám phá con đường trở thành Thần nên đi như thế nào.

Cộng thêm gợi ý từ kịch bản hiện ra trong đầu, Letia dĩ nhiên cho rằng Otto sẽ giở trò trong chuyện này.

Nhưng kết quả điều tra mấy ngày nay đúng là không thu hoạch được gì, thực sự có chút đau đầu.

Vì vậy cô cũng chỉ có thể đặt kỳ vọng lên người Reid.

“Này, anh thì sao?” Letia đặt ly rượu xuống, người hơi rướn về phía trước, nhìn Reid với vẻ thúc giục: “Bên anh... chắc cũng phải có chút động tĩnh gì chứ?”

Reid lúc này đang cố gắng dùng ánh mắt như kiểu “nghiên cứu học thuật” để xuyên qua khe hở của mặt bàn, nhằm khám phá bí ẩn về “que kem tất trắng” của Letia vốn được cạnh bàn che chắn một cách khéo léo.

Anh gần như muốn áp sát cả nửa thân trên xuống mặt bàn, góc nhìn hiểm hóc chẳng khác nào một đặc vụ.

Tuy nhiên... chẳng nhìn thấy gì cả.

Cái con mắm này bộ kỹ năng chặn tầm nhìn được cộng max điểm rồi hay sao?

Còn nếu cúi người xuống giả vờ nhặt đồ á? Lộ liễu quá, chắc chắn sẽ bị cô ta cười cho thối mũi...

“Khụ khụ!” Tiếng hỏi lại của Letia khiến anh giật mình bừng tỉnh, anh hắng giọng một cách đầy chiến thuật, nhanh chóng ngồi thẳng dậy, cưỡng ép ánh mắt phải phớt lờ sự cám dỗ bên dưới mà nhìn thẳng vào mặt cô một cách chính trực: “Manh mối hả... đúng là có nắm được một chút.”

“Ồ? Nói kỹ xem nào.”

Mặc dù Reid là một Pháp sư Kiến tạo, nhưng nhờ vào những tạo vật cơ khí len lỏi khắp nơi, khả năng thu thập tình báo của anh cũng rất mạnh, nếu không thì trước đây khi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, những bản hướng dẫn và kế hoạch anh làm ra đã chẳng chi tiết đến thế.

“Cô xem này.”

Reid lấy từ trong túi ra một con Nhện săn huyết, đặt nó lên bàn rồi nói tiếp.

“Đây là con nhện tôi để lại ở nhà Satania, nó đã nhìn thấy vài thứ khá thú vị.”

Nhìn thấy con nhện nhỏ này, Letia cầm lấy nó và nhấn nút phát lại bên trong.

Rất nhanh, một đoạn ghi âm vang lên.

Letia chăm chú lắng nghe, càng nghe, sắc mặt cô càng trở nên nghiêm trọng.

Hắc giáo đã tiến vào tầng thứ 27 của hầm ngục...

Hơn nữa trong dự báo của kịch bản gốc, đội của Quân Đoàn Huyết Sắc sẽ bị một con đại ác ma tấn công, và Hera sẽ chết vì chuyện đó...

Đồng thời lúc gặp Otto, cô cũng thấy được hình ảnh bên trong hầm ngục, một người không rõ danh tính bị chủy thủ đâm xuyên tim và sắp lìa đời...

Kết hợp tất cả những yếu tố này lại, Letia nghĩ đến một suy đoán rất đáng sợ.

Phải chăng con đại ác ma tấn công Brian chính là sản phẩm của kế hoạch Ma Thần hóa của Hắc giáo?

Nhưng tại sao khi nhìn thấy thanh chủy thủ của Otto, hình ảnh cuối cùng mới hiện ra?

Trong lòng Letia dường như đã có chút manh mối, nhưng luồng suy nghĩ này cứ đứt quãng, có cảm giác như sắp nắm bắt được nhưng lại vẫn mờ mịt.

“Anh có ý tưởng gì không?”

Reid thấy Letia đã xỏ giày lại chỉnh tề, không khỏi cảm thấy hơi tiếc nuối.

Tất trắng đúng là đỉnh chóp, chỉ cần che cái mặt của Letia đi là hoàn toàn không cản trở ánh mắt thưởng thức của mình tí nào.

Letia xoa xoa thái dương đang căng tức.

Kịch bản trong đầu cô và những manh mối vụn vặt này hoàn toàn không thể giải thích rõ ràng cho Reid được.

Chẳng lẽ lại nói “Tôi nằm mơ thấy thế à?”, hay là “Trong đầu tôi có một cái kịch bản?”

Nói ra chắc chắn sẽ bị Reid coi là đồ thần kinh mất.

“Phù~” Cô thở hắt ra một hơi, tạm thời nén lại những suy nghĩ hỗn loạn, quyết định xử lý phần có thể xử lý trước: “Manh mối thì có rồi, Hắc giáo đúng là đã xuống đó, nhưng vấn đề nằm ở chỗ...”

Đang nói, cô nhìn sang Reid với vẻ bất lực trước thực tế.

“Tầng thứ 27, chúng ta hoàn toàn không vào được.”

Theo dự đoán của kịch bản, Hera chết dưới miệng con ác ma đó là do bộ giáp không được bảo trì và thay thế kịp thời, nhưng giờ mình đã giúp cô ấy đổi một bộ giáp mới chất lượng hơn, chắc là sẽ không sao đâu, cùng lắm là bị trọng thương thôi, chuyện sau đó cứ để Brian giải quyết là được.

Bản thân mình hoàn toàn không cần phải lo lắng quá nhiều.

Reid nghe xong, trầm tư xoa cằm, anh hiểu sự bất lực của Letia.

“Đúng vậy... Quân Đoàn Huyết Sắc có tư cách thám hiểm chính thức và quyền hạn xuống sâu, Hắc giáo có lẽ đã dùng thủ đoạn mờ ám nào đó để trà trộn vào hoặc bám đuôi lẻn xuống.”

“Chúng ta...” Anh thở dài, định nói gì đó nhưng nhận ra mình hiện không còn là người của Lưỡi Dao Rạng Đông nữa, liền đổi giọng: “Quyền hạn thân phận chính thức hiện tại của Letia chỉ đến tầng 23, chỉ có hai người chúng ta mà muốn xông thẳng qua bốn tầng hầm ngục, nói thật, cái đó không khác gì tự sát.”

Letia cố gắng tìm thêm manh mối từ trong đầu, nhưng cái kịch bản kia chẳng có phản ứng gì, cô đành nhún vai nói.

“Chỉ có thể chờ thôi.”

“Ừm.”

——————

Khi thời gian trôi đến buổi tối, Reid đã về đến nhà.

Vì Litt hiện tại tạm thời không cần đến giáo hội của Bạch giáo giúp việc nên cả người khá rảnh rỗi, chỉ cần trông tiệm là được, và nhìn dáng vẻ này của Litt, có vẻ cô cũng rất tận hưởng cuộc sống này.

“Reid, anh đã về,” Litt đang bận rộn trong bếp: “Cơm tối chắc phải đợi một chút nữa nhé.”

“Không sao, để tôi vào giúp một tay nhé?”

“Được ạ, giúp em thái rau với.”

Có lẽ vì ở chung cũng đã lâu nên sự phối hợp của cả hai rất nhịp nhàng, trông cứ như một cặp vợ chồng già vậy.

Hỗ trợ lẫn nhau, phân công rõ ràng, thái rau, nhóm lửa, cho nguyên liệu, nêm nếm, cả hai không hề vội vàng, mọi thứ đâu vào đấy, toàn bộ quá trình có thể nói là vô cùng trôi chảy, không chút lúng túng.

Thế nên chỉ chưa đầy nửa tiếng sau, cả hai đã từ trong bếp bước ra.

“So với trước đây...” Litt nhìn mâm cơm ba món một canh trên bàn, không khỏi bùi ngùi nói: “Bây giờ đúng là nhẹ nhàng hơn nhiều rồi.”

Nói đoạn, cô nếm thử một miếng cà tím kho.

Ở thế giới này, đa số các món ăn đều là kiểu hầm chung một nồi, cách làm món kho này chỉ có cô biết... à không, Reid cũng biết, dù sao cũng là do cô dạy anh làm mà.

Litt thấy Reid cũng gắp một miếng, định hỏi vị thế nào thì bên ngoài bỗng vang lên một tràng gõ cửa dồn dập.

Tuy có chút thắc mắc nhưng Reid và Litt vẫn đi ra hiên nhà để mở cửa.

Chỉ thấy bên ngoài là Toss đang mồ hôi nhễ nhại, Mason vừa chỉnh lại kính vừa đứng ngay sau lưng anh ta.

Nhìn bộ dạng hớt hải của hai người, Reid có chút khó hiểu, nhưng chưa kịp hỏi thì Toss đã lên tiếng.

“Reid, xảy ra chuyện lớn rồi...” Anh ta thở dốc, nuốt nước miếng cho nhuận giọng rồi nói tiếp: “Brian vừa gửi cho chúng ta một tín hiệu 999.”

Nghe đến đây, tim Reid thắt lại một cái.

Trong giới mạo hiểm giả, ý nghĩa của 999 thực ra rất đơn giản, đó là tín hiệu cầu cứu.

Nhưng nó cũng rất nặng nề, điều này có nghĩa là trong đội của họ đã có người hy sinh, thậm chí là gặp phải mối nguy hiểm không thể đối phó.

Toss lúc này cũng vội vã nói.

“Không có thời gian giải thích chi tiết đâu, đi với chúng tôi mau!”

Mason cũng trầm giọng gật đầu.

“Đúng vậy, tình hình khẩn cấp, chúng ta vừa đi vừa nói.”

Anh em bạn bè bình thường đùa giỡn thế nào cũng được, nhưng hễ gặp nguy hiểm thật sự thì tuyệt đối không hề lề mề.

Chỉ là trước khi đi, Reid vẫn có chút lo lắng nhìn lại phía sau, thế nhưng trên mặt Litt chỉ treo một nụ cười dịu dàng, cô vẫy vẫy tay với anh, khẽ nói.

“Anh đi đi, nhưng mà... nhất định phải bình an trở về nhé.”

Những lời nói đơn giản đó như một dòng nước ấm, mang lại cho Reid một chút cảm giác an tâm.

Anh không còn do dự nữa, gật đầu thật mạnh, sau đó dứt khoát quay người, bám sát theo Toss và Mason, bóng dáng nhanh chóng biến mất nơi cuối hành lang tối tăm ngoài cửa.

“Cạch.”

Cánh cửa lớn nhẹ nhàng khép lại.

Bên trong nhà, nụ cười trên mặt Litt dần biến mất, cô tháo chiếc mặt nạ trên mặt ra, trở lại hình dáng của Letia và buông một tiếng thở dài đầy bất lực.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!