Chương 60: Vẫn chưa hiểu đàn ông thích cái gì sao?
Letia nằm dài trên giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, ánh mắt có chút lờ đờ, dòng suy nghĩ bắt đầu bay bổng không ngừng.
Sau khi suy nghĩ một hồi lâu, cô mở cái túi ra, bên trong dĩ nhiên là mấy bộ nội y kia.
Trong đó còn có một bộ là do đích thân Reid mua cho cô.
"Thôi bỏ đi... phần thưởng đã hứa với Reid thì không được quên."
Letia ngừng suy nghĩ vẩn vơ, cầm bộ nội y Reid mua lên ướm thử trước người.
Trông cũng khá vừa vặn, hơn nữa chất liệu sờ vào cảm giác cũng không tệ chút nào.
"Chốt bộ này vậy."
Letia lấy từ trong tủ ra chiếc quần tất trắng mà Hera đã tặng cho mình trước đó.
Thực ra chiếc mà đối phương tặng cho cô không phải loại hở đáy.
Còn chiếc hở đáy thật sự kia là do cô tự mua lúc đó... còn tại sao lại mua á?
Vẫn là câu nói cũ thôi, có lẽ là để tận hưởng niềm vui nhất thời chăng?
Letia lầm bầm một tiếng, sau đó trút bỏ toàn bộ quần áo trên người, nhìn mình trong gương.
Không thể phủ nhận một điều là, nơi này đúng là thế giới của tiểu thuyết mạng, ngoại hình này của cô đối với hội loli-con mà nói thì đúng là quá sức cám dỗ.
Thậm chí chỉ cần trên mặt nở một nụ cười nhàn nhạt thôi cũng đủ để khiến lũ đàn ông háo sắc phải quăng tới những ánh nhìn rực lửa.
Mặc dù vóc dáng phát triển có hơi khiêm tốn, nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn đáng yêu này đã bù đắp rất tốt cho khuyết điểm đó.
Phía trước tuy không nhô nhưng phía sau lại đủ tròn trịa, tạo nên một đường cong tổng thể khá ổn áp. Nếu khoác lên bộ đồ Mục sư thì đúng là kiểu thánh khiết pha lẫn chút 'mlem', cộng thêm nụ cười mỉm chi kia nữa thì đủ để khơi dậy dục vọng nguyên thủy nhất của khối anh đàn ông...
Trừ mấy cha không thích trẻ con ra thì không tính.
Cô không mấy thành thạo mặc xong phần áo lót, rồi lại xỏ luôn cả chiếc quần chíp đồng bộ vào. Đang định tiếp tục đi tất trắng thì Letia chợt nhớ ra điều gì đó, trên mặt lộ ra nụ cười tinh quái.
Mặc dù...
Thế là cô không mặc quần chíp vào nữa mà cởi nó ra, chân trái hơi co lên, để chiếc quần nhỏ vắt vẻo trên bắp chân.
Hơn nữa góc máy quay được chụp từ phía sau, nên có thể lờ mờ nhìn thấy vùng tam giác huyền bí, nhưng góc nhìn lại được căn chỉnh vô cùng chuẩn xác ngay tại điểm đó, không lên cũng chẳng xuống, đúng kiểu lửng lơ khiến người ta phát thèm.
Sau khi dùng cầu pha lê ghi hình xong, Letia xem lại thành phẩm rồi gật đầu vô cùng mãn nguyện.
"Hừm... mình tuy không hiểu tình yêu là gì, nhưng chẳng lẽ lại không biết đàn ông thích cái vẹo gì sao~"
——————
Thời gian trôi đến ngày hôm sau, tại quán rượu Bờ Sông, Mason đang nằm vật ra bàn như kẻ không hồn. Reid ngồi bên cạnh thấy cảnh này thì có chút khó hiểu quay sang hỏi Toss.
"Cậu ta bị làm sao thế?"
Đối với việc này, Toss chỉ biết thở dài một tiếng.
"Chuyện này nói ra thì dài dòng lắm... tóm lại là cậu ta thấy tiệm Succubus roleplay lần trước vui quá, nên định ghé qua làm khách quen, thử thêm lần nữa..."
Nghe Toss cứ lải nhải không biết bao giờ mới xong, Reid vội vàng ngắt lời.
"Dừng dừng dừng, ông có thể nói thẳng vào trọng tâm được không?"
"Ờ, thì cậu ta đi gọi hàng mà gọi trúng ngay em gái mình."
"..."
"..."
"..."
Ba người trên bàn rơi vào một sự im lặng kỳ quái.
Lúc này Reid cũng nhớ lại lần đầu Mason chọn dịch vụ, cậu ta đã chọn cái gì.
Roleplay công chúa...
Điều này chẳng lẽ có nghĩa là, lần thứ hai đi gọi hàng cậu ta cũng chọn dịch vụ này, và rồi... gọi trúng Monica...
Hít~ sao cứ thấy có cảm giác sởn gai ốc thế nào ấy nhỉ?
Reid không dám nghĩ tiếp nữa, anh vội vàng chuyển chủ đề.
"Mấy ông có thấy Letia đâu không?"
"Không," Toss lắc đầu: "Ông tìm cô ấy làm gì?"
"Hôm qua tôi có hẹn cô ấy gặp nhau ở đây, có chút việc riêng cần xử lý."
Việc riêng nói ở đây dĩ nhiên là phần thưởng mà Letia đã hứa hôm qua.
Nhưng dĩ nhiên Reid không thể nói huỵch toẹt ra với Toss và Mason được, lỡ đâu hảo huynh đệ lại đỏ mắt đòi cướp món hàng sưu tầm của mình thì sao?
"Cứ thấy hai người có gì đó mờ ám nha..."
Toss dùng ánh mắt nghi ngờ quét qua người Reid, nhưng anh chỉ thản nhiên lắc đầu.
"Không có, thực sự chỉ là vài chuyện riêng cần bàn bạc thôi."
Đúng lúc Toss định hỏi tiếp thì Letia cũng bước vào quán rượu Bờ Sông. Thấy Reid, cô liền chạy lon ton đến trước mặt ba người.
Cô nhìn Toss và Mason đang ủ rũ, rồi lại nhìn Reid, sau đó ghé sát vào tai anh, nói cực nhỏ.
"Kem anh muốn ở trong cái túi nhỏ này nhé."
Nói rồi, cô đưa một cái túi nhỏ qua. Thế nhưng không biết là vô tình hay hữu ý mà giọng cô tuy rất nhỏ nhưng Toss vẫn nghe thấy rõ mồn một.
Cái gã này lập tức rướn dài cổ ra, muốn xem cái túi trong tay Reid rốt cuộc là thứ gì.
Nhưng Reid cũng vô cùng cảnh giác, ngay khi cảm nhận được ánh mắt của Toss, anh liền lập tức thu túi lại.
Đợi sau khi Letia rời đi, Toss liền cười hì hì tiến lại gần, vỗ mạnh vào vai Reid mà nói.
"Hảo huynh đệ là phải biết chia sẻ với nhau đúng không? Thế nên... cho tôi xem 'kem' gì được không nào?"
"Mơ đi cưng."
Đời nào Reid lại cho Toss xem ảnh của Letia.
Một mặt là vì tôn trọng quyền riêng tư của đối phương, mặt khác... thì phải công nhận là góc chụp và trình độ sống ảo của Letia đúng là có đẳng cấp thật, đống ảnh lấy từ tay cô nàng hầu như tấm nào cũng là hàng tuyển trong hàng tuyển.
Thế nên Reid dĩ nhiên là giữ cái túi khư khư, không cho Toss lấy một cơ hội ra tay.
"Này này này... Reid, chẳng lẽ tình nghĩa bao nhiêu năm qua giữa chúng ta đã bị ông quăng cho chó gặm hết rồi sao?"
"Hảo huynh đệ là để đem đi bán mà."
"Tôi đổi mười đĩa tất trắng hàng xịn."
"Đừng nói mười đĩa, kể cả một trăm đĩa tôi cũng không đổi," Reid cạn lời nhìn Toss: "Vả lại kho tàng của ông nhiều như thế, việc gì phải tơ tưởng đến một tấm ảnh kem đàng hoàng này của tôi chứ?"
"Reid, cái này là ông không hiểu rồi..." Toss đẩy gọng kính tưởng tượng trên mặt, nói như một vị hiền triết: "Mấy người phụ nữ trong phim dù có đẹp đến mấy cũng là giả, không có thật, có thể nói là cả đời này cũng không bao giờ chạm tới được,"
"Nhưng Letia thì khác, cô ấy là người bằng xương bằng thịt hiện diện ngay bên cạnh chúng ta mà! Mấy cái đĩa rách đó sao mà so được?"
Nói đến cuối, Toss lại lôi thêm mười đĩa nữa ra. Lúc này tay trái mười đĩa, tay phải mười đĩa, thân mình cúi gập gần chín mươi độ về phía Reid mà khẩn khoản.
"Làm ơn cho tôi xem một cái thôi! Chỉ một cái thôi cũng được!"
Đối mặt với bộ dạng này của Toss, Reid chỉ biết bất lực thở dài.
"Vậy để tôi xem mức độ 'mát mẻ' đến đâu đã."
Nếu mức độ quá cao thì anh chắc chắn sẽ không cho Toss xem. Vẫn là câu nói đó, dù Letia đưa ảnh cho anh nhưng cũng phải giữ chút riêng tư cho người ta chứ?
Thế là Reid mở cái túi nhỏ đó ra, liếc nhìn tấm ảnh bên trong.
Một lúc lâu sau, anh vô cảm đóng túi lại, đối diện với ánh mắt đầy hy vọng của Toss.
"Thế nào? Xem được không?"
"Được được, nhưng ông đưa hai mươi cái đĩa kia đây trước đã."
"Chốt!"
Toss sảng khoái đưa đĩa qua, sau đó Reid cũng mở túi, lôi tấm ảnh bên trong ra.
Trong vài giây ngắn ngủi khi tấm ảnh dần dần lộ diện, Toss cảm thấy tim mình đập nhanh hơn hẳn, và rồi...
Ông ta nhìn thấy một cây kem.
Loại để ăn ấy.
"Reid! Tôi tụt cả quần xuống rồi mà ông cho tôi xem cái này hả!?"
"Thì ông nói xem đây có phải là kem không? Vả lại có muốn hỏi tội thì đi mà tìm Letia, là cô ấy đưa cho tôi đấy chứ!"
"Nhưng mà chính tay ông đã thu đĩa của tôi, trả đây mau!"
"Đã vào túi tôi rồi thì đừng hòng lấy ra, không có cửa đâu!"
Hai người như hai con bò tót húc nhau, chẳng ai chịu nhường ai.
Đúng lúc này, Mason vốn vẫn nằm bẹp trên bàn bỗng lên tiếng.
"Hay là... Reid, ông xem trong túi còn món gì khác không?"
"Ờ, được."
Reid mở túi ra một lần nữa, sau khi lục lọi kỹ càng một hồi, anh thực sự chạm phải một vật cứng ngắc.
Cảm giác từ tay cho thấy, đó là một khối cầu pha lê ghi hình.
"Có thật này?"
Toss ngẩn người ra, nhưng sau khi Reid lấy cầu pha lê ra, anh lập tức giả bộ bất lực nói.
"Nhưng ở đây chắc chắn là không chiếu được rồi, chỉ có nước về nhà mà xem thôi."
"Khốn khiếp!"
Toss tức tối đấm xuống sàn một cái. Mất toi hai mươi cái đĩa xịn, kết quả cuối cùng chỉ được xem ảnh một cây kem dùng để ăn.
Phen này lỗ sặc gạch rồi!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
