Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 02 - Chương 57: Một câu chuyện đầy bi thương

Chương 57: Một câu chuyện đầy bi thương

Reid đưa ngón cái tự chỉ vào mình, trông có vẻ khá là đắc chí.

Cái điệu bộ này của anh tình cờ bị một cặp mẹ con đi ngang qua nhìn thấy.

"Mẹ ơi mẹ ơi, sao anh trai này lại ở đây thế ạ?"

"Suỵt~" Người mẹ xách túi vội che miệng cô con gái nhỏ: "Đừng để ý, chỉ là một cặp đôi ngốc nghếch thôi con."

Nói xong, hai người liền vội vã rời khỏi đó.

Reid và Letia dĩ nhiên cũng nghe thấy tiếng họ xì xào với nhau.

Bản thân Reid thì thấy bình thường, anh chẳng thấy có gì phải xấu hổ cả, thậm chí còn muốn lên tiếng phản đối kịch liệt.

Bảo ai với cái con khỉ này là một cặp cơ chứ?

Còn về phần Letia... cô nàng lại càng chẳng thấy xi nê gì. Phải nói là da mặt của cái đứa 'lười chảy thây' này còn dày hơn cả tường thành, đừng nói bảo cô với Reid là một cặp, dù có nói là vợ chồng thì mặt cô chắc cũng chẳng biến sắc lấy một giây.

Việc Reid chủ động đòi dừng chân ở đây thực chất khiến cô thấy ngạc nhiên nhiều hơn là ngượng ngùng.

Nói vớ vẩn, hồi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, ngay cả đồ lót sát thân của cô cũng là Reid giặt cho cả đấy thôi.

Cái tên này có khi còn ngửi qua, rồi xả nước mấy lần rồi cũng nên, còn gì mà phải ngại với chả ngùng?

"Này, cẩn thận tôi kiện cô tội vu khống đấy nhé." Khóe miệng Reid giật giật, nhìn Letia nói: "Tôi có thể có hứng thú với bất cứ ai, chứ tuyệt đối không bao giờ có phản ứng với đống quần áo của cô đâu, ok?"

"Ái chà... lỡ mồm nói ra mất tiêu rồi."

Letia giả vờ vô tội, lấy tay gõ nhẹ vào đầu mình một cái, cái dáng vẻ đó trông đúng là chỉ muốn đấm.

"Vào bên trong xem đi."

Đối mặt với ánh mắt chất vấn của Reid, Letia chọn cách lờ tịt đi và tự mình bước sâu vào trong cửa hàng.

Những bộ đồ lót treo bên ngoài tương đối thuần khiết, còn phía bên trong lại mang phong cách trưởng thành hơn một chút.

Đa số đều đính ren, thậm chí có cả những mẫu bán trong suốt, mặc lên mà cứ như không mặc... kiểu dáng có thể nói là vô cùng táo bạo.

Có Letia bên cạnh nên ánh mắt của Reid cũng có phần phóng khoáng hơn, đứng lâu một chút, tâm trạng căng thẳng lúc đầu cũng dần được xoa dịu.

"Nói thế nào nhỉ..." Reid nhìn chằm chằm vào chiếc quần chíp xuyên thấu trước mặt, như thể đang phát biểu cảm tưởng, khẽ lẩm bẩm: "Màu sắc và hình dáng khác nhau, chủng loại cũng phong phú thật đấy..."

"Cũng có thể coi là vậy."

Letia thở dài một tiếng đầy uể oải.

Rõ ràng mình chỉ định trêu anh ta một chút thôi mà, sao chuyện lại thành ra thế này?

Cô có thể cảm nhận rõ màng những ánh mắt tò mò và cả chút buồn cười từ bốn phương tám hướng đổ dồn về phía mình, những lời bàn tán không thành tiếng đó gần như sắp biến thành thực thể đến nơi rồi.

"Oa, cô bé kia nhìn thuần khiết thế mà gu mặn vậy sao?"

"Cố tình dẫn bạn trai đến chọn mấy kiểu này à? Đúng là biết chơi thật!"

"Chậc chậc, đúng là không thể trông mặt mà bắt hình dong..."

Hầu như toàn là những kiểu nhìn ngó như vậy.

"Haizz..." Letia thở dài thườn thượt, giọng nói đầy vẻ bất lực trước cuộc đời, "Phen này xong đời rồi, trông mình chẳng khác gì một đứa biến thái có khẩu vị độc lạ cả..."

"Hửm?"

Càng nhìn càng nhập tâm, cuối cùng Reid gần như đã chìm đắm trong thế giới riêng của mình, lúc này mới nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Letia.

"Cô vừa nói gì cơ?"

"Không có gì, không có gì đâu," Letia cười trừ: "Chỉ đang nghĩ xem nên mua cái gì thôi."

Nói thật lòng, ở bên ngoài thì còn đỡ, chứ từ khi vào đây, Reid cứ thấy Letia thỉnh thoảng lại thẫn thờ một cách khó hiểu, cuộc đối thoại của hai người thường xuyên rơi vào cảnh 'ông nói gà bà nói vịt'.

Còn bản thân anh thì vẫn có chút căng thẳng.

Bất kể nhìn đi đâu, trong mắt cũng toàn là nội y... lại nội y.

Nhưng dù sao đây cũng là tiệm bán đồ lót, chuyện này cũng là bình thường thôi.

Có điều áo lót và quần chíp ở đây hầu như đều đi theo bộ, nếu chỉ đơn thuần muốn mua quần chíp thôi thì...

Ánh mắt Reid dừng lại ở khu vực đồ trẻ em cách đó không xa.

Lúc này Letia đã đi tới đó, dường như đang lựa chọn.

Tự dưng thấy có một nỗi đau buồn không tên dâng trào là sao nhỉ?

Sau khi nhìn qua vài cái, cuối cùng Letia vẫn hậm hực từ bỏ khu đồ trẻ em, quay lại khu đồ người lớn với vẻ mặt như sắp lên pháp trường, cô cầm một chiếc size nhỏ nhất, có chút ren lên ướm thử trước người, đôi mày nhíu chặt, trông như đang thực hiện một nhiệm vụ bất khả thi vậy.

Reid quan sát cô một hồi lâu, với tinh thần 'huynh đệ tốt' giúp người giúp cho trót, anh cũng bắt đầu nghiêm túc xem xét các món hàng trên kệ.

Anh nhanh chóng nhận ra, bên cạnh mỗi bộ nội y đều có dán một nhãn nhỏ, trên đó in những tổ hợp chữ số và chữ cái kiểu như "75B", "70A", "80C".

Cái này chắc là kích cỡ gì đó chăng?

Reid lại hướng mắt về phía Letia, cô nàng đang không ngừng so sánh hai chiếc áo lót size nhỏ nhất mà nhìn qua chẳng thấy khác biệt gì.

Reid hít sâu một hơi, với thái độ nghiêm túc và có trách nhiệm, anh bước tới bên cạnh cô, tung ra một câu hỏi 'đi thẳng vào vấn đề'.

"Ờm... Letia này."

"Hả? Khụ khụ! Có chuyện gì thế?"

Letia có chút ngượng ngùng nhét bộ đồ nhỏ xíu trong tay lại lên kệ.

Không hợp... so kiểu gì cũng thấy không hợp...

"Cô đang chọn size đúng không?" Reid chỉ vào những cái nhãn, ra vẻ suy tư xoa xoa cằm: "Tôi muốn hỏi một chút, mấy cái mã số này... cụ thể thì đọc thế nào?"

Anh dừng lại một chút, để giải quyết vấn đề một cách hiệu quả nhất, anh quyết định dùng phương thức trực tiếp nhất, ánh mắt thản nhiên nhìn thẳng vào ngực Letia, chân thành hỏi.

"Hoặc là, tôi có thể hỏi thẳng một chút được không?"

"Anh nói đi."

"Bình thường cô có mặc mấy thứ này không? Nếu có thì thường mặc size nào? Để tôi chọn hộ cô cho nhanh?"

"... ?"

Biểu cảm trên mặt Letia lập tức hóa đá, sau khi đờ người ra một hồi lâu, cô mới thốt ra được một chữ.

"Hả?"

Thế nhưng Reid chẳng hề nhận ra sự thay đổi trên mặt Letia, vẫn tiếp tục nói.

"Chủ yếu là thấy cô chọn có vẻ phân vân quá, nên tôi muốn giúp một tay, không thì chẳng biết phải mài mông ở đây đến bao giờ, tôi muốn về sớm một chút."

Đây thực sự là lời nói thật lòng của Reid, chỉ có điều khi những lời này thốt ra từ miệng anh, ánh mắt của tất cả những người đang có mặt trong tiệm nội y đều thay đổi.

Trở nên có chút... tôn kính một cách lạ lùng.

Nhưng bản thân Reid không hề nhận thức được điều đó, vẫn bồi thêm.

"Thế tóm lại là cô mặc size gì?"

"..." Mặt Letia lúc này đã đỏ lựng như tôm luộc, cô nghiến răng, nắm chặt nắm đấm, gằn từng chữ: "Lúc nãy chẳng phải tôi đã bảo với anh rồi sao... tôi không có mặc..."

Cô cố ý hạ thấp giọng nên những lời này không bị người khác nghe thấy, nhưng Reid dĩ nhiên là nghe rõ mồn một. Sau khi sững sờ một lúc, não bộ của anh cuối cùng cũng nảy số, và hiểu ra ý nghĩa của câu "nội y không quan trọng, quần chíp nhất định phải có" lúc nãy là gì...

Hóa ra là phần thân trên đang 'thả rông' à!?

Reid không hiểu lắm, nhưng cực kỳ chấn động.

Trong lúc hai người đang trò chuyện, nữ nhân viên hướng dẫn trong tiệm dĩ nhiên cũng nghe thấy động tĩnh ở đây.

Khoảnh khắc nhìn thấy Reid, cô ta cứ như nhìn thấy một 'con gà béo' vậy, vội vàng sáp lại gần.

Lý do cũng rất đơn giản, những người đàn ông đến tiệm đồ lót nữ mười người thì hết chín người là đi cùng người yêu, và so với hội chị em, kiểu kết hợp này trả tiền thường rất sảng khoái, hoàn toàn không quan tâm đến giá cả, nên dĩ nhiên cô ta không thể bỏ qua con mồi béo bở này.

Hơn nữa, tuy cô ta không nghe thấy những lời trước đó của Letia, nhưng ba chữ cuối thì cô ta nghe rất rõ.

"Vị khách này ơi! Không mặc là không được đâu nhé," nữ nhân viên nói một cách đầy lý lẽ: "Tuy nhiều người cứ nghĩ to mới là tốt, nhưng không thể phủ nhận một điều là nhỏ cũng có sức hút của nhỏ, không thể chỉ nhìn mỗi kích cỡ, hình dáng cũng cực kỳ quan trọng đấy ạ, giống như vị... bạn gái bên cạnh anh đây?"

"Sao lại dùng tông giọng nghi vấn thế?"

Reid có chút cạn lời nói.

"Nói trước cho rõ, tôi với cô ấy không phải người yêu, và cô ấy cũng trưởng thành rồi nhé, chỉ là vóc dáng hơi nhỏ thôi."

"Đã trưởng thành rồi sao?" Nữ nhân viên trông có vẻ khá ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng lấy lại phong thái: "Nhưng dù có trưởng thành rồi thì việc dậy thì lần hai cũng là chuyện bình thường thôi ạ. Hơn nữa nếu không mặc nội y thì ngay cả ngực nhỏ cũng sẽ bị biến dạng đấy, và điểm quan trọng nhất là... nội y có tác dụng nâng đỡ, trông sẽ đầy đặn hơn một chút."

Nữ nhân viên quả thực rất chuyên nghiệp, Letia do dự một hồi lâu rồi cũng gật đầu với đối phương.

"Vậy phiền chị đo giúp tôi một chút."

"Khách hàng chưa từng đo sao ạ?"

"Chưa... từ năm mười bốn tuổi đến giờ... hầu như chẳng thấy phát triển gì thêm... hì hì."

Reid nghe cuộc đối thoại của hai người, cứ thấy đây là một câu chuyện bi thương về cái 'cup'.

Tuy nhiên rất nhanh sau đó, nữ nhân viên đã dẫn Letia vào phòng thay đồ để bắt đầu đo đạc.

Chỉ là sau khi hai người rời đi, Reid mới nhận ra một việc.

Anh đang đứng một mình, lẻ loi giữa một tiệm nội y toàn là phụ nữ.

Những ánh mắt xung quanh như kim châm đâm thẳng vào người anh.

Reid cũng chẳng biết mình đã đợi bao lâu, anh cứ thế đứng vững giữa vòng vây của nội y và những ánh mắt soi mói của phái nữ. Thời gian chờ đợi trôi qua chậm chạp như cả thế kỷ, mãi một lúc lâu sau, Letia và nữ nhân viên mới từ phòng thay đồ bước ra.

Lúc này, vị thiếu nữ với vẻ mặt bất lực trước cuộc đời bước đến bên kệ hàng, chọn vài mẫu nội y tông màu nhạt.

Và Reid cũng để ý thấy, mấy bộ nội y trên tay cô đều cùng một size.

"70A..."

Câu chuyện 'cup' thương nghe lại càng thấy bi thương hơn.

Letia, người vốn chỉ định trêu chọc Reid, lúc này cũng thấy mệt rã rời cả người.

Về phần Reid, lúc đầu còn thấy hơi căng thẳng, nhưng nhờ đi theo Letia nên giờ anh lại thấy nhẹ nhõm hẳn, thậm chí còn nhìn thấy không ít thứ hay ho.

Tuy nhiên đối với Letia mà nói thì vẫn có một tin tốt, sau khi mặc thử nội y vào, cô vỗ vỗ vào ngực mình, vô cùng đắc chí nói với Reid.

"Nhìn này nhìn này, tôi có ngực rồi nhé~"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!