Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

(Đang ra)

Trùng Sinh Ngày Đầu Tiên, Ta Đưa Nữ Thần Đến Khách Sạn

Tam Sinh Lăng Nguyệt

Từ đó, trên đời này xuất hiện một người, vốn là người có tố chất xuất chúng, sống cuộc đời hưởng thụ, bất cần đạo đức, nhưng vẫn kiếm tiền như một cư sĩ…

350 1311

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

(Đang ra)

Trở thành phù thuỷ trong thế giới tràn ngập ma quái

吃土的书语

Day 101: Giờ đây tôi không còn sợ hãi gì nữa! Mặc vào bộ váy dài của phù thủy, tôi đã trở thành một câu chuyện ma quái!

379 21780

I Was Mistaken as a Great War Commander

(Đang ra)

I Was Mistaken as a Great War Commander

애완작가

Đây hẳn là cơ hội thích hợp để mình đầu hàng quân Đồng Minh. Daniel thầm nghĩ.

53 1361

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

(Đang ra)

Con điên ở cái Võ Lâm này là tao đấy

정통무협조와요

Trong khi tôi chẳng biết tí gì về võ hiệp cả."

832 2138

Toàn Chương - Chương 50: Vẫn còn trò trói buộc

Chương 50: Vẫn còn trò trói buộc

Người ta thường bảo trên đời này làm gì có nhiều sự trùng hợp đến thế.

Nhưng hiện tại Letia lại cảm thấy đâu đâu cũng toàn là trùng hợp.

Mọi thứ cứ như thể đã được sắp đặt sẵn vậy...

Khoan đã, cái này rõ ràng là kịch bản sắp đặt sẵn chứ còn gì nữa?

“Giá thuê là bốn trăm đồng Rune, diện tích cũng quy củ, bên trong sửa sang lại một chút là dùng được ngay, tôi thấy chỗ này khá phù hợp với yêu cầu của cậu đấy Reid.”

Đây đã là mặt bằng tốt nhất mà Elian có thể tìm được cho Reid rồi.

Người sau trầm tư một lát, rồi quay sang nói với Elian.

“Cảm ơn, tôi chốt chỗ này nhé. Hôm nào rảnh tôi mời cậu đi ăn.”

“Không cần đâu,” Elian lắc đầu: “So với việc giúp cậu tìm mặt bằng này, thì cậu giúp tôi còn nhiều hơn, người nên nói cảm ơn phải là tôi mới đúng.”

Quả thực, chuyện Reid tìm mặt bằng, cho dù để anh tự làm thì cũng chỉ tốn thêm chút thời gian mà thôi.

Nhưng chuyện Elian muốn công lược tầng 21, nếu không có sự giúp đỡ của Reid, e rằng sẽ phải dùng không ít mạng người để lấp vào.

Hiện tại việc quan trọng nhất là mang những thứ Reid đưa về cho mọi người nghiên cứu, chỉ cần nắm rõ bản kế hoạch này, việc chinh phục tầng 21 sẽ không còn là vấn đề.

“Chuyện xem nhà tôi không làm phiền cậu nữa.”

Hai người khách sáo vài câu rồi tạm biệt nhau.

Reid đứng dậy, chuẩn bị đi xem thử cái mặt bằng mà Elian giới thiệu.

Chỉ là anh còn chưa đi được hai bước, đã phát hiện sau lưng mình có thêm một cái đuôi nhỏ.

“Letia...”

“Sao dợ?”

Thiếu nữ cứ thế lẽo đẽo theo sau Reid, chớp chớp đôi mắt nhìn đối phương.

“Các cô không tiếp tục đi công lược hầm ngục à?”

Nói thật lòng, Reid vẫn có chút bất ngờ trước tình trạng nhàn rỗi thảnh thơi này của Letia.

Với sự hiểu biết của anh về Liz, nghỉ ngơi ở thị trấn Dạ Minh một tuần, cùng lắm là mười ngày là phải xuất phát rồi.

Mà hiện tại tính từ lúc anh rời đội cũng đã qua một tuần, theo lý mà nói Lưỡi Dao Rạng Đông đáng lẽ phải chỉnh đốn trang bị, chuẩn bị tiếp tục công lược hầm ngục rồi mới đúng.

Hay là do không tuyển được người?

Nói như vậy thì... liệu bây giờ Liz có hối hận không nhỉ?

Sau này tiến độ của bọn họ có còn thuận buồm xuôi gió như trước nữa không?

Mà thôi...

Hiện tại mình và Lưỡi Dao Rạng Đông đã chẳng còn quan hệ gì nữa, bọn họ sống tốt hay dở, mình cũng chẳng quan tâm.

“Liz bảo tạm thời chỉnh đốn,” Letia nhún vai, bất lực nói: “Nói thật nhé, chẳng có ý nghĩa gì mấy.”

Tuyển người thì chắc chắn là không tuyển được rồi, mà bảo Reid quay về cũng là chuyện viển vông.

Tiến không được mà lùi cũng chẳng xong, cứ thế mắc kẹt ở đó.

“... Với gia thế của Liz, cô ấy muốn tìm người chắc cũng không phải chuyện khó khăn gì.”

Liz là đại quý tộc đến từ Đế đô, nếu cô ta thực sự muốn tuyển người, chẳng qua cũng chỉ là gọi một cú điện thoại về cho người nhà là xong.

“Chỉ cần Liz muốn, cô ấy có thể tìm được người giỏi hơn tôi ngay lập tức.”

“Tôi thì không nghĩ thế.”

Tầm quan trọng của Reid đối với Lưỡi Dao Rạng Đông, Letia là người rõ nhất.

Cho dù không có kịch bản nhắc nhở, cô cũng biết sau khi Reid rời đi, cái tiểu đội Dũng giả này cũng chẳng đi được bao xa.

Lúc đó cô thực sự đã có ý định bỏ của chạy lấy người.

Kết quả lại lòi ra cái kịch bản chết tiệt này.

Làm cô sợ chết khiếp.

Dù chạy hay không chạy thì cũng sẽ bị kịch bản thanh trừng, dù sao đây cũng là sảng văn nam chính motif rời nhóm, đồng đội cũ mà không ăn hành ngập mồm thì sao mà sướng được?

Nhưng bảo tại sao cô không đi giữ Reid lại ư?

Đạo lý cũng đơn giản thôi, một mặt cô chỉ là đứa làm công ăn lương quèn, quyết định của sếp lớn sao cô quản được?

Hơn nữa cho dù lúc đó cô có đi nói với Liz, chắc gì người ta đã nghe?

Chưa kể lúc đó Liz đang ở trên đầu ngọn sóng, nói ra không khéo bản thân mình lại bị ăn chửi té tát.

Chi bằng ngậm miệng lại cho nó lành.

“Đi thôi đi thôi, đi xem cửa tiệm mới của ông nào.”

“Cô nương này, cô thật sự không sợ bị Liz phát hiện à?”

“Có gì mà phải sợ?”

Vốn dĩ là Liz bảo cô đi giám sát Reid và Litt mà, cây ngay không sợ chết đứng nhé!

——————

“Jessica, em thấy chuyện của Reid rốt cuộc nên xử lý thế nào thì tốt?”

Bethany cắn móng tay, kể từ sau bữa tiệc tối đó, cô ta luôn cảm thấy một loại khủng hoảng khó tả.

Có câu nói rất hay, không sợ bạn bè nghèo khó, chỉ sợ bạn bè giàu sang đột xuất.

Nhìn vào biểu hiện trong bữa tiệc tối hôm đó, Reid... cho dù rời khỏi Lưỡi Dao Rạng Đông thì vẫn có cơ hội đổi đời.

Lúc đó Bethany cứ nghĩ rằng, sau khi Reid đi rồi, sẽ vì chuyện tiền bạc mà vấp ngã khắp nơi, cuối cùng ngoan ngoãn chọn cách quay về.

Nhưng nhìn tình hình hiện tại, mọi chuyện dường như không phát triển theo hướng cô ta mong muốn.

Cộng thêm việc Liz cũng không chịu nhượng bộ, cho nên không thể phủ nhận một điều là, Bethany bắt đầu thấy hoảng rồi.

Đối với câu hỏi của Bethany, Jessica trầm ngâm một lát, sau đó lẳng lặng móc từ trong túi ra một xấp tiền giấy.

“Em thấy đây không phải là vấn đề về tiền.”

Mặc dù Letia nói cô ta đã dùng tiền nhờ Reid giải quyết xong việc, nhưng Bethany rõ ràng không tin có thể dùng tiền đập thẳng vào mặt Reid để bắt anh quay lại.

Theo cô ta tìm hiểu, sau khi Thương hội Lưu Kim tung ra con Nhện Săn Máu kia, lập tức nhận được cơn mưa lời khen từ giới mạo hiểm giả.

Hơn nữa tỷ lệ mua lại cực kỳ cao, điều này đồng nghĩa với việc lợi nhuận Reid kiếm được cũng vô cùng khả quan.

Tiền... không thể khiến Reid quay về được.

“Vậy thì cái này.”

Jessica mặt không cảm xúc rút từ dưới váy ra một sợi dây thừng.

“Trói lại, nhốt xuống hầm.”

Vị pháp sư loli này, dùng giọng điệu bình thản nhất để nói ra những lời đáng sợ nhất.

“Không thuyết phục được thì 'ngủ' phục, ngủ không phục thì dùng thuốc. Chỉ cần tư tưởng đủ sa đọa, thì thiếu gì cách để vượt qua.”

“... Em làm thế là phạm pháp đấy.”

Khóe miệng Bethany giật giật.

“Hơn nữa nói đi cũng phải nói lại, cho dù muốn làm thế thật, thì ai đi làm? Em không thể trông cậy vào Liz được đúng không?”

“Letia đấy, chị ta không phải chuyên làm cái này sao?”

“... Kể cũng đúng.”

Mặc dù Letia trước giờ không nói, nhưng người trong đội đều biết cô ta là Mục sư chiến đấu của Tòa Án Dị Giáo.

Cái đám chuyên đi thanh trừng dị giáo đồ này quả thực rất giỏi mấy món bắt cóc và ám sát.

“Khoan đã, chị nhìn bên kia kìa.”

“Bên kia?”

Bethany nhìn theo hướng ngón tay Jessica chỉ.

Sau đó cô ta nhìn thấy, một thiếu nữ mặc đồ Mục sư màu đen đang đi bên cạnh Reid.

Đây không phải là Letia sao?

Sao cô ta lại ở bên cạnh Reid?

Hai người đưa mắt nhìn nhau một lúc lâu.

“Jessica, em xem tình hình này là sao?”

“Em nghĩ là mỹ nhân kế.”

“Vẫn chưa chắc chắn, cứ quan sát thêm đã...”

Cùng lúc đó ở một bên khác, Letia và Reid đã bước vào trong tiệm tạp hóa.

Rất nhanh, dưới ánh mắt kinh hoàng của hai người đang nấp trong bóng tối, Letia lấy từ trên kệ hàng xuống một cuộn dây thừng.

“Ở cửa tiệm kia còn rất nhiều tấm ván chưa chuyển đi, mua trước cuộn dây thừng, buộc tạm vào ha?”

“Được.”

Vì khoảng cách hai bên hơi xa, nên Bethany và Jessica không nghe rõ cuộc đối thoại của hai người.

“Còn chơi cả trò trói buộc nữa á?”

“Không không không, Reid trông cũng đâu giống kiểu người thích mấy cái trò SM đó đâu nhỉ?”

Bethany có chút không dám tin.

“Chắc là chúng ta hiểu lầm thôi.”

Hai người không tin vào mắt mình, lại nhìn thêm lần nữa.

Rất nhanh, bọn họ liền nhìn thấy Letia nở nụ cười tươi rói, lấy từ trên kệ xuống một gói nến.

“...”

“...”

Đồng tử Bethany mở to hết cỡ.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!