Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Chương - Chương 49: Thế là chuẩn bài rồi

Chương 49: Thế là chuẩn bài rồi

“Cô là ai?”

Rõ ràng Elian cũng không ngờ tới lúc này lại có người đột nhiên nhảy ra.

Reid đã chọn một vị trí kín đáo thế này rồi, vậy mà cô nàng Mục sư này vẫn tìm ra được, cái này mà bảo không phải có chuẩn bị từ trước thì có ma nó mới tin.

Khi Letia còn chưa kịp trả lời, Reid đã lên tiếng giới thiệu trước.

“Cô ấy là Letia, Mục sư của Lưỡi Dao Rạng Đông.”

“Mục sư...”

Elian nheo mắt lại, nhìn chằm chằm vào Letia đang đứng trước mặt mình với vẻ đề phòng.

Cái cô nhóc trước mắt này tuyệt đối không đơn giản chỉ là một Mục sư, phải biết rằng Mục sư bình thường sẽ không toát ra thứ hàn khí băng lãnh thuần túy đến thế.

So với việc là một Mục sư, Elian cảm thấy khí chất của kẻ này giống một sát thủ hơn.

“Sao cô lại ở đây thế, Letia?”

Đối với Reid mà nói, trong cả cái Lưỡi Dao Rạng Đông, người duy nhất có thể nói chuyện đàng hoàng với anh, có lẽ cũng chỉ có vị Mục sư với các mối quan hệ xã hội cực kỳ nhạt nhòa này thôi.

“Định mua ít rượu mật ong mang về, ai dè đụng mặt hai người.”

Letia giơ bình rượu mật ong trong tay lên, lắc lắc trước mặt hai người để chứng minh mình không nói dối.

Nhưng cho dù là vậy, Elian rõ ràng cũng chẳng tin vào mấy lời ngụy biện của Letia.

Nếu thực sự chỉ là đi ngang qua, cô ta hoàn toàn chẳng cần thiết phải chõ mũi vào chuyện này, huống chi thân phận thành viên Lưỡi Dao Rạng Đông của Letia lại nhạy cảm như vậy.

“Hai vị đang nói chuyện gì ở đây thế? Nhập tâm quá vậy?”

Letia kéo một chiếc ghế, ngồi xuống ngay giữa hai người. Cô nàng chống hai tay lên má, người hơi chồm về phía trước, trên mặt viết đầy hai chữ “tò mò” không thèm che giấu, ánh mắt láo liên quét qua quét lại giữa mặt Reid và Elian.

Rõ ràng là bày ra cái bộ dạng “tôi đến đây để hóng hớt drama”.

Elian nhất thời cũng chẳng biết phải làm thế nào với cô nàng này.

“Không phải Reid đã rời khỏi Lưỡi Dao Rạng Đông rồi sao?”

“Đã chướng mắt cậu ấy, vậy cô còn chạy tới đây góp vui làm gì?”

Elian nói thẳng toẹt ra, ý đồ nhắc nhở Letia đừng có mà dây dưa không dứt nữa.

Nhưng mà... mấy lời châm chọc không đau không ngứa này đối với Letia chẳng có chút xi-nhê nào.

Cô nàng bày ra vẻ mặt vô cùng ngây thơ vô số tội mà nói.

“Chú ý giùm cái, không phải tôi chướng mắt, là Liz chướng mắt,”

“Tôi chỉ là đứa làm công ăn lương quèn, lấy đâu ra tư cách quản quyết định của sếp,”

“Nếu nhất định phải nói thì, tôi vẫn rất thích Reid đấy nhé.”

Bộ dạng không hề che giấu suy nghĩ của Letia khiến khóe miệng Reid giật giật, anh bồi thêm một câu ở phía sau.

“Cái chữ 'thích' mà cô nói, chắc không phải là cái kiểu 'thích' mà tôi đang nghĩ đâu nhỉ?”

“Đương nhiên rồi,” Letia cười hì hì cợt nhả: “Tôi coi ông là anh em huynh đệ tốt nhất của mình mà, chẳng lẽ ông lại có ý đồ gì với anh em của mình sao?”

Elian rõ ràng chỉ ngồi xem bên cạnh, nhưng không hiểu sao cứ cảm thấy mấy lời vừa rồi của Letia sặc mùi “cà khịa” mình.

“Không có ý đồ gì, cảm ơn.”

Nói thật lòng, Reid ở trong Lưỡi Dao Rạng Đông lâu như vậy, người duy nhất mà anh không nảy sinh bất kỳ ảo tưởng nào, chính là cái bà Mục sư có cái nết bựa lòi trước mặt này.

À không, lúc đầu thì cũng có đấy, nhưng từ sau khi bị cô nàng phát hiện ra gu của mình, rồi cầm đôi tất lụa đã qua sử dụng đuổi theo hỏi anh có muốn lấy về pha trà không... thì chẳng còn chút ảo tưởng nào.

Da mặt của cô Mục sư này dày hơn cả tường thành, Reid thật sự không tưởng tượng nổi lúc cô nàng thích một ai đó thì sẽ lộ ra cái biểu cảm gì nữa.

“Thế chẳng phải là chuẩn bài rồi sao~”

Letia nhún vai.

“Quay lại chuyện chính đi, vừa rồi hai vị đang tán gẫu cái gì thế?”

“Dò hỏi chuyện riêng tư của người khác không phải là hành vi lịch sự đâu nhé.”

Elian chẳng muốn nói cho đối thủ cạnh tranh biết tình hình nội bộ của Vệ Binh Lẫm Đông chút nào.

Reid cũng không phải kiểu người hay bép xép, nhưng thấy Letia đã hỏi thế, anh cũng định nói ra mục đích ban đầu của mình khi đến đây.

“Elian nghe nói tôi có ý định mở tiệm,” Reid chỉ về phía Elian: “Vừa khéo cậu ấy có chút quan hệ, muốn giới thiệu cho tôi mặt bằng phù hợp.”

“Ồ? Mở tiệm á?”

Letia kéo dài giọng, ngón tay giả vờ trầm tư xoa xoa cằm, nhưng trong mắt lại lóe lên ánh sáng tinh ranh như nhìn thấy đống tiền vàng.

“Để tôi đoán xem... Có phải là bán cái bằng sáng chế 'Nhện Săn Máu' kia cho Thương hội Lưu Kim, kiếm được một mớ to, nên mới nảy sinh ý định mở tiệm làm ông chủ đúng không?”

Càng nói, ánh mắt Letia càng sáng rực lên, cô nàng nhìn chằm chằm vào Reid, ánh mắt đó cứ như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy.

“Dừng!”

Reid lạ gì mấy cái toan tính trong lòng Letia, khi cô nàng lộ ra cái biểu cảm này, mười phần thì đến chín phần là lại định hỏi vay tiền anh rồi.

“Nói trước là tôi không cho vay đâu nhé, tiền của tôi bây giờ phải giữ lại làm vốn cưới vợ, không cho vay được nữa đâu.”

Reid nói đến đây thì đổi giọng.

“Còn nữa, tiền cô vay lần trước, lần trước nữa, với cả lần trước trước nữa, có phải là nên trả rồi không?”

“Ái chà...”

Nghe thấy thế, sắc mặt Letia bỗng trở nên e thẹn, hai tay xoắn xuýt vào nhau đầy bất an, ánh mắt đảo như rang lạc, dường như không dám nhìn thẳng vào Reid.

Cô nàng ỏng ẹo một lúc, giống như vừa hạ quyết tâm lớn lắm, đột nhiên ngước đôi mắt ngập nước lên, dùng giọng điệu thẹn thùng và cẩn thận từng li từng tí thăm dò.

“Cái... cái đó... Reid nè...” Giọng cô nàng ngọt đến phát ngấy: “Ông xem tôi... Liệu tôi có tí ti... ừm... chút xíu tiềm năng nào... làm vợ tương lai của ông không?”

Không khí trong nháy mắt đông cứng lại.

Reid mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm cô nàng suốt ba giây, sau đó chậm rãi mở miệng nói.

“Tôi thấy cô có thừa tiềm năng của cái kiểu ‘ba giờ chiều kết hôn với tôi, bốn giờ lôi tôi đi ly hôn, rồi hùng hồn đòi chia một nửa tài sản’ đấy.”

“Chậc...” Letia tặc lưỡi một cái: “Ông nhìn tôi giống loại người đó lắm à?”

“Khẳng định luôn, cô chính là loại người đó.”

Đối diện với màn đối đáp kẻ tung người hứng của hai người này, Elian dù muốn chen mồm vào cũng chẳng biết bắt đầu từ đâu.

Thấy hai người này không biết còn định tào lao đến bao giờ, Elian đành phải vội vàng cắt ngang.

“Dừng lại, Reid, không phải cậu muốn tìm mặt bằng sao? Cậu định tìm chỗ như thế nào?”

Elian vừa mở miệng, Reid mới sực tỉnh lại.

“Lại bị cái đồ dở hơi này dẫn dắt nhịp điệu rồi...”

“Không sao, tôi cố ý đấy.”

Letia gõ gõ vào đầu, bày ra bộ dạng vô cùng hối lỗi.

Không làm thế thì sao phá hỏng nhịp điệu trò chuyện của hai người được?

Bị cắt ngang một cú như thế, giờ chắc hết hứng nói chuyện yêu đương rồi chứ gì?

Không cày được độ hảo cảm thì chỉ có thể bàn chuyện chính sự thôi đúng không?

Thế là chuẩn bài rồi~

Ở bên kia, lúc này Reid đang phân tích trong đầu xem rốt cuộc mình cần một mặt bằng như thế nào.

Đầu tiên, chắc chắn là phải tiết kiệm tiền, cho nên mặt bằng ở khu sầm uất chắc chắn là không chơi được rồi.

Thứ hai, cũng không cần quá lớn, công việc chủ yếu của anh vẫn là nghiên cứu pháp trận và các tạo vật cơ khí mới, mặt bằng to quá thì hơi lãng phí.

Sau khi suy nghĩ kỹ càng, Reid nói ra từng yêu cầu của mình.

Elian nghe xong liền lấy ra một tấm bản đồ, tìm kiếm vị trí cửa tiệm phù hợp với ý muốn của Reid trên đó.

“Cái này đi, vừa khéo phù hợp với yêu cầu của cậu.”

Letia cũng sán lại gần, định ngó xem cửa tiệm tương lai của Reid rốt cuộc nằm ở đâu.

Hửmmm...

Sao cái vị trí này nhìn quen mắt thế nhỉ?

Khoan đã?

Đây chẳng phải là ngay sát vách nhà mình sao?!

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!