Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 68

Tập 01 - Chương 51: Giấu Liz chuyện này đi nhé

Chương 51: Giấu Liz chuyện này đi nhé

“Cô mua nến làm gì?”

Reid có chút không hiểu Letia mua nến để làm cái gì, người sau thì giải thích với vẻ vô cùng tùy hứng.

“Mấy cái kiểu nhà không bán được, chỉ có thể đem cho thuê thế này, thường thì đèn ma pháp bên trong hỏng hết rồi, muốn sửa cho ngon nghẻ chắc cũng phải đợi một thời gian đấy.”

“Sao cô rành rẽ thế?” Reid hồ nghi nhìn thiếu nữ trước mặt: “Làm như thể cô từng mua nhà rồi ấy.”

Nghe thấy thế, sắc mặt Letia cứng đờ, lập tức cười ha hả lấp liếm.

“Nghe hơi nồi chõ thôi mà, nhưng dù sao nến cũng đâu có đắt, cẩn tắc vô áy náy vẫn hơn.”

“Nói nghe cũng có lý phết.”

Reid xoa xoa cằm, sau đó dường như nhớ ra điều gì, anh quay sang nói với Letia.

“Cơ mà trước đây tôi có thấy cô để tâm đến mấy chuyện vặt vãnh này đâu nhỉ?”

“...”

Khóe miệng Letia giật giật.

Trực giác của tên Reid này có phải hơi bị sai sai không?

Chẳng lẽ hắn phát hiện ra mình rồi?

Nghĩ đến đây, Letia chăm chú nhìn vào mặt Reid, cố gắng tìm ra chút manh mối nào đó.

Tuy nhiên chẳng có gì cả, Reid dường như thực sự chỉ dựa vào trực giác để phỏng đoán ý đồ của cô mà thôi.

Tên đàn ông này... đáng sợ vãi.

“Ông cứ coi như tôi rảnh rỗi sinh nông nổi đi.”

Letia nhún vai, cô không muốn dây dưa mãi vấn đề này, nhỡ đâu Reid thực sự sinh nghi thì càng giải thích càng đen, chi bằng trực tiếp đổi chủ đề cho nó lành.

Cùng lúc đó, ở trong góc tối, hai người Bethany và Jessica cũng đã hoàn hồn lại sau cơn chấn động.

Bởi vì hai người phía trước sau đó chủ yếu mua mấy món đồ dùng hàng ngày bình thường, nên nỗi lo âu trong lòng Bethany cũng vơi đi không ít.

Có khi là do mình hiểu lầm thật...

Dù sao ngoại trừ mớ nến và dây thừng sai trái ngay từ đầu ra, thì mấy thứ mua sau đó cũng khá bình thường.

“Nhắc mới nhớ, bọn họ mua mấy thứ đó để làm gì nhỉ?”

“Ai biết, đi theo xem thử là biết ngay.”

Jessica và Bethany chọn cách lẳng lặng bám theo sau hai người.

Bethany thì còn đỡ, dù sao cũng là Cung thủ Elf, khả năng ẩn mình vốn dĩ không tệ, nhưng vị Pháp sư Jessica này thì hơi toang.

Còn chưa đi được hai bước, Letia đã phát hiện ra hai cái đuôi nhỏ đang bám theo sau lưng mình.

“Hai người này tới đây làm gì nhỉ?”

Cô lầm bầm một câu rất nhỏ, nhưng đúng lúc này Reid lại mở miệng hỏi.

“Cô vừa nói gì cơ?”

Có vẻ như người sau đã nghe thấy tiếng lẩm bẩm của Letia.

“Không có gì.”

Letia thu lại biểu cảm trên mặt, quay sang nói với Reid.

“Mau đi xem cửa tiệm của ông đi, tranh thủ lúc còn thời gian, tôi có thể giúp ông dọn dẹp sơ qua một chút, đương nhiên...” Letia xòe bàn tay ra trước mặt Reid: “Xì tiền ra.”

“...”

Khóe miệng Reid giật giật, anh vốn tưởng Letia tự nguyện giúp mình, giờ xem ra cái đồ này thuần túy là muốn tham ô cái ví tiền của anh thôi.

“Được rồi,” Reid thở dài, mang theo cảm giác thỏa hiệp đầy cam chịu: “Chỉ cần cô chịu làm việc đàng hoàng...”

Còn về chuyện cho vay tiền á?

Cho vay tiền là chuyện không thể nào xảy ra với Letia đâu.

Nếu mà cho vay, thì mười phần hết chín phần là khó mà đòi lại được.

Cho dù có đòi lại được, thì chắc cũng phải đợi cả năm trời mới xong.

Có thể nói, đây chính là ném bánh bao cho chó, một đi không trở lại.

Nhưng nếu cô nàng muốn làm công kiếm tiền, thì chắc chắn anh vẫn ủng hộ.

Chỉ là... rốt cuộc tại sao cô nàng lúc nào cũng thiếu tiền thế nhỉ? Cứ như cái động không đáy vậy...

“Một trăm đồng Rune, cô thấy chấp nhận được chứ.”

“Sếp ơi!”

Letia lập tức thay đổi ánh mắt rực lửa, trên mặt tràn ngập một loại cảm giác trung thành thiêng liêng đến lạ.

“Chúa trên cao, sếp ơi em rất sẵn lòng phục vụ ngài, dù có phải nhảy vào dầu sôi lửa bỏng cũng không từ nan! Sếp bảo đi đông em tuyệt đối không đi tây, sếp bảo bắt chó em tuyệt đối không đuổi gà!”

“...”

Nhìn thấy Letia đột nhiên cung kính với mình như thể biến thành một người khác, Reid chỉ cảm thấy toàn thân không được tự nhiên.

“Cô bình thường chút đi, tôi sợ đấy.”

“A hi hi~”

Thấy Letia lại đổi sang một bộ mặt khác, Reid bất lực đưa qua một tờ tiền Rune mệnh giá một trăm.

“Vào trước đã, chắc bên trong bừa bộn lắm, đúng là cần phải dọn dẹp tử tế một phen.”

Cùng lúc đó, trong bóng tối, cái đầu của Bethany suýt chút nữa thì thò hẳn ra khỏi con hẻm, nhưng vẫn chẳng nghe được hai người bên kia vừa nói cái gì.

Chỉ thấy Reid đang quay lưng về phía mình móc từ trong túi ra một tờ tiền Rune mệnh giá một trăm, sau đó Letia ngay lập tức bày ra cái bộ dạng xu nịnh như gặp được chủ nhân.

Sau đó hai người liền đi vào trong một căn nhà trông có vẻ khá cũ kỹ... Cái cảnh tượng này nhìn thế nào cũng thấy sai sai.

Cứ như là một loại giao dịch thân xác dơ bẩn nào đó vậy.

Nhìn đến đây, Jessica không nhịn được mà lên tiếng.

“Bethany, chúng ta phải hành động thôi.”

“Chị hiểu rồi,” Bethany gật đầu: “Để chị báo cảnh sát nhé?”

“Báo cảnh sát cái khỉ gì, Letia thành niên rồi, không bắt được Reid đâu.”

“Vậy chúng ta phải làm gì?” Bethany bỏ cầu pha lê liên lạc xuống: “Mặc dù không muốn thừa nhận lắm, nhưng hai người này rõ ràng có gì đó mờ ám, cái lý thuyết 'ngủ' phục dưới tầng hầm mà em nói, có khi là thật đấy.”

Jessica mặt không cảm xúc bác bỏ một câu: “... Em chưa từng nói cái lý thuyết kỳ quái đó.”

“Nhưng dù nói thế nào đi nữa, hai người này tuyệt đối có vấn đề! Rất có khả năng là cái kiểu chơi đó.”

“Vậy chị nghĩ ai nằm trên ai nằm dưới?”

“Chắc là Letia nằm trên Reid nằm dưới rồi, dù sao cái thân phận Mục sư Tòa Án Dị Giáo sờ sờ ra đó, rất thích hợp làm S.”

“Nhưng em lại thiên về khả năng ngược lại hơn, dù sao một Mục sư Tòa Án nhìn thì có vẻ cao cao tại thượng, kết quả lại bị người ta trói vào ghế làm nhục...”

“Dừng dừng dừng!” Bethany vội vàng cắt ngang cơn ảo tưởng của con bé pháp sư loli bên cạnh: “Suýt chút nữa thì bị em dẫn xuống mương... Việc cấp bách bây giờ là phải nghĩ cách báo chuyện này cho Liz biết mới được.”

Tuy nhiên đúng lúc này, Jessica lại tìm một cái ghế, đứng lên trên đó, đặt tay lên vai Bethany, dùng một tư thế gần như bi thương, hoàn toàn không phù hợp với lứa tuổi và vóc dáng của mình mà nhìn đối phương.

“Bethany,” Jessica chậm rãi mở miệng, thốt ra một câu nói như thể đã trải qua bao tang thương, “Chị biết không? Đôi khi, sự vô tri mới là bức tường thành bảo vệ hạnh phúc.”

Cô bé khựng lại một chút, ánh mắt như thể nhìn xuyên qua thời không, thở dài một tiếng.

“Nói chuyện này cho Liz... ngoại trừ đâm thêm một nhát dao vào tim chị ấy, khiến chị ấy đau khổ hơn... thì còn mang lại được gì chứ? Hứa với em, hãy giấu Liz chuyện này đi nhé.”

“Ơ... chị thấy không ổn lắm.”

“Chị quên mục đích ban đầu của chúng ta rồi sao?”

Jessica tiếp tục nói.

“Không phải chúng ta vốn dĩ muốn Reid quay lại sao? Cho nên đương nhiên phải là tôn trọng, chúc phúc, ủng hộ, sau đó đợi Letia lôi cổ Reid về xong, rồi hẵng cắm sừng lên đầu Liz...”

Khác với sự gượng gạo của Bethany và Liz, Jessica rất hy vọng Reid có thể quay lại đội.

Sau khi không còn Reid, đồng hồ sinh học của cô bé loạn cào cào cả lên, căn bản chẳng có ai chịu gọi cô bé dậy, cũng chẳng còn những bữa cơm ngon lành nữa.

Ở đâu cũng thấy không quen.

“Yo~”

Một giọng nói mang theo ý cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy như rơi vào hầm băng, không hề báo trước mà vang lên ngay sau lưng hai người.

Nghe thấy giọng nói này, Bethany và Jessica sởn hết gai ốc, mạnh mẽ quay đầu nhìn lại.

Chỉ thấy Letia không biết đã đứng sau lưng hai người từ bao giờ, cô nàng hơi nghiêng đầu, trên mặt treo một nụ cười vô cùng “thân thiện”.

“Vừa nãy tôi hình như nghe thấy ai nói cái gì mà nằm trên với chả nằm dưới ấy nhỉ, hai người có manh mối gì không?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!