Chương 52: Tạm thời coi như tiến hóa từ khỉ thành người đi
Bethany và Jessica ngồi bệt xuống đất, hai chân gập sang hai bên, còn Letia thì đứng đó, từ trên cao nhìn xuống hai người trước mặt.
“Haizzz…”
Letia thở dài một hơi đầy kịch tính và phóng đại, một tay day trán, cứ như thể bản thân vừa phải chịu đựng sự hiểu lầm và oan ức lớn nhất trần đời.
“Thật tình là… rốt cuộc suốt ngày trong đầu mấy người chứa toàn cái thứ bã đậu gì thế hả?”
“Nhìn tôi đi, nhìn kỹ vào ánh mắt chân thành này của tôi đi,”
“Mấy người cảm thấy…”
Giọng điệu của cô nàng trầm bổng nhịp nhàng, tràn ngập cảm giác bi tráng như thể đang tự cảm động chính mình.
“Tôi, Letia, lại là cái loại người vì vài đồng bạc lẻ hôi hám mà bán rẻ linh hồn cao quý và… ừm… thân xác của mình sao?”
“Tôn nghiêm của tôi! Tín ngưỡng của tôi! Chẳng lẽ chỉ đáng giá một trăm đồng Rune bèo bọt thôi ư?!”
Dưới đất, Jessica - người vốn dĩ luôn mờ nhạt - cuối cùng cũng ngẩng khuôn mặt nhỏ nhắn, chẳng có chút biểu cảm nào lên.
Cô bé dùng ánh mắt bình tĩnh, không chút gợn sóng nhìn Letia, rồi lí nhí cà khịa một câu.
“… Thế… chắc là do… tiền… đưa… vẫn chưa đủ đô?”
Cái mặt nạ thánh thiện và chân thành trên mặt Letia lập tức vỡ vụn ngay tại chỗ.
“Này! Tôi đã nói bao nhiêu lần rồi, hắn vừa đưa tiền cho tôi, chỉ là vì tôi muốn giúp đỡ, đó vốn dĩ là tiền công của tôi!”
Letia lựa chọn lờ đi sự thật rằng chính mồm cô nàng đã đòi tiền đối phương.
“Hơn nữa tôi không có hứng thú với đàn ông, nếu không thì ngày nào tôi cũng chạy đến Miền Ảo Mộng làm cái gì? Tôi thích mấy em gái mềm mại thơm tho cơ, làm sao có chuyện tôi lại đi dâng hiến không công cho tên Reid đó chứ?”
Có thể thấy, cô nàng bắt đầu cuống lên rồi.
Nhưng hai người kia cũng không tiện tiếp tục vạch trần Letia, hơn nữa bọn họ cũng chẳng khoái cái trò trói buộc SM kia.
Còn nói nữa, lỡ đâu Letia cáu lên tự trói mình lại thật thì hỏng bét.
“Ơ… không đúng nha,”
Bethany gãi đầu đầy bối rối, mạch suy nghĩ của cô ta cuối cùng cũng thông suốt hơn một chút.
“Nếu Reid đã trả tiền cho cô rồi, thì lẽ ra bây giờ cô phải đang ngoan ngoãn ở trong cái cửa tiệm rách nát kia giúp cậu ta làm việc mới đúng chứ?”
Bethany chỉ tay về phía cửa tiệm cũ kỹ đằng xa.
“Cô chạy ra đây làm gì?”
“Ái chà chà~”
Letia như thể vừa được khai sáng điều gì đó, tay phải nắm lại đấm nhẹ vào lòng bàn tay trái, bày ra bộ dạng 'thì ra là thế', lại còn gật gù ra chiều nghiêm túc lắm.
“Bethany, cô nói có lý cực kỳ,”
Biểu cảm của cô nàng nghiêm trang như thể đang lắng nghe Đại Giám mục thuyết giáo vậy.
“Về tình mà nói, ông chủ Reid đã hào phóng dốc hầu bao, ứng trước cho tôi hẳn một trăm đồng Rune tiền lương!”
“Về lý mà nói,” Letia thẳng lưng lên, như thể đang tuyên thệ: “Tôi, Letia, với tư cách là một Mục sư quang vinh của Bạch Giáo, nhận tiền mà không làm việc, lại còn chạy ra đây trốn việc chém gió… chuyện này quả thực…”
Nói đến đây, giọng cô nàng khựng lại, đau đớn ôm lấy bộ ngực phẳng lì của mình, như thể lương tâm đang bị cắn rứt dữ dội lắm.
“Vô cùng thiếu chuyên nghiệp! Vô cùng thiếu đạo đức! Đích thị là kẻ vô liêm sỉ!”
Bethany nhìn màn tự kiểm điểm đầy bất ngờ của Letia mà ngớ cả người.
Chẳng lẽ cái đồ này thực sự tỉnh ngộ, quay đầu là bờ rồi sao?
Tuy nhiên, ngay giây tiếp theo.
Letia bỗng nhiên uốn éo, hai tay ôm lấy má, bày ra biểu cảm vô cùng ngại ngùng mà nói.
“Nhưng mà…”
“Nhưng mà…”
“Nhưng mà cái cảm giác ăn chùa này, nó phê chữ ê kéo dài luôn á!”
Thời gian tại khoảnh khắc này như hoàn toàn đông cứng.
“…”
“…”
Hai người ngồi dưới đất trầm mặc hồi lâu, nhìn nhau không nói nên lời, cuối cùng rút ra một kết luận.
Con nhỏ này hết cứu rồi.
——————
“Gặp ma thật chứ,” Reid buộc lại đống ván gỗ lộn xộn trên mặt đất, đưa tay lau mồ hôi trên trán: “Letia bảo đi vệ sinh, kết quả người đâu mất tăm rồi?”
Mặc dù ngay từ đầu, anh đã chẳng trông mong gì cái con cá mặn đến mức đem phơi nắng là ra được cả muối kia có thể giúp được việc gì đàng hoàng, thậm chí cô nàng không giúp việc phá hoại thêm là đã tạ ơn trời đất rồi.
Nhưng mà một tiếng cũng không nói đã chuồn thẳng thế này thì cũng sống lỗi quá rồi đấy!?
“Thôi kệ, cũng nằm trong dự tính.”
Reid thở dài, dùng một trăm đồng Rune để tống khứ cái đồ ồn ào kia đi kể ra cũng tốt.
Ít nhất thì lỗ tai cũng được thanh tịnh.
“Dọn dẹp xong đống này, chắc ngày mai là mở tiệm được rồi… Cơ mà nói là mở tiệm, chủ yếu cũng là để giết thời gian thôi.”
Do hiện tại không có việc làm, Reid tạm thời cũng không muốn xuống hầm ngục, nên tự nhiên phải kiếm chút việc gì đó để làm.
Mở một tiệm vũ khí, giúp mấy mạo hiểm giả sửa chữa bảo dưỡng trang bị, thi thoảng chế tạo vài món đồ chơi nhỏ mà mình thích, coi như cũng là một cuộc sống nhàn hạ không tồi.
Trước đây vì công lược hầm ngục mà tự ép bản thân đến mức sống dở chết dở, bây giờ chỉnh nhịp sống chậm lại một chút, xem ra cũng là một lựa chọn khá ổn.
Thu dọn đơn giản khoảng ba mươi phút, Reid liếc nhìn thời gian.
“Cũng không còn sớm nữa, ra ngoài kiếm gì bỏ bụng đã.”
Reid đẩy cửa, định bụng đến quán rượu Bờ Sông kiếm chút đồ ăn.
Tuy nhiên vừa mở cửa ra, đập vào mắt anh lại là hình bóng một vị tu nữ thuần khiết trong bộ đồ màu trắng.
“Litt?”
Ánh mắt Reid có chút ngỡ ngàng.
Rõ ràng anh cảm thấy hơi kỳ lạ trước sự xuất hiện đột ngột của Litt.
Dù sao anh cũng chưa từng nói với cô về nơi này, vốn định tối nay về nhà sẽ kể cho đối phương nghe sau.
“Sao cô lại ở đây?”
Nhìn lại bộ dạng lấm lem bụi đất của mình, Reid bỗng cảm thấy một sự lúng túng khó tả.
Cứ như thể bị người ta bắt gặp cái dáng vẻ nhếch nhác, không đàng hoàng nhất của mình vậy.
Thế nhưng Litt dường như chẳng hề bận tâm đến sự chật vật của Reid, trên khuôn mặt cô vẫn là nụ cười ôn hòa tựa ánh mặt trời.
“Trên đường về, tôi có gặp một vị Mục sư của Bạch Giáo,”
Giọng nói của Litt vô cùng nhẹ nhàng, dường như mang theo sức mạnh xoa dịu lòng người.
“Cô ấy bảo tôi là anh đã thuê một cửa tiệm ở đây, đang một mình dọn dẹp, cô ấy dặn tôi… phải chuẩn bị cơm tối mang tới.”
Nói đến đây, Litt khẽ nâng hai hộp cơm được bọc cẩn thận bằng vải bông sạch sẽ trên tay lên, mùi thơm nóng hổi của thức ăn len lỏi qua lớp vải, tỏa ra trong không khí se lạnh của buổi hoàng hôn, trở nên quyến rũ lạ thường.
Cô hơi ngẩng đầu, dùng ánh mắt ngập tràn sự quan tâm, lẳng lặng và dịu dàng chăm chú nhìn Reid, sau đó mỉm cười nói.
“Anh vất vả như vậy, chắc chắn là vẫn chưa kịp ăn gì đúng không?”
Letia… cái đồ này, tạm thời cho cô tiến hóa từ khỉ thành người vậy.
Nhìn vị Bạch Tu Nữ mang đến cảm giác chữa lành trước mặt, trong lòng Reid không kìm được mà dâng lên một dòng nước ấm nhàn nhạt.
“Ừ, vừa mới dọn xong.”
Reid ho khan một tiếng, cố gắng để bản thân trông bớt nhếch nhác đi một chút.
“Bên trong chắc vẫn còn hơi bừa bộn, hay là chúng ta về nhà ăn?”
“Không sao đâu,”
Ánh mắt Litt quét qua đống đồ đạc ngổn ngang sau lưng Reid, trên mặt không hề có chút ghét bỏ nào, chỉ nở một nụ cười bao dung.
“Dù có bừa bộn thế nào thì đây cũng là nơi làm việc sau này của Reid mà, đúng không?”
Nói rồi, Litt bước vào trong tiệm, đi tới bên cạnh một chiếc ghế dài phủ đầy bụi. Không chút do dự, cô dùng tay nhẹ nhàng phủi sạch lớp bụi trên ghế, rồi quay người nói với Reid đang ngẩn ngơ ở cửa.
“Còn đứng ngây ra đó làm gì?”
Nụ cười của vị Bạch Tu Nữ này mang theo một chút tinh nghịch.
“Ăn xong chúng ta cùng nhau dọn dẹp nhé.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
