Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 01 - Chương 56: Không muốn bị so bì

Chương 56: Không muốn bị so bì

Bên trong sân tập tại căn cứ của Lưỡi Dao Rạng Đông.

Liz vẫn đang miệt mài luyện tập, trán cô đầm đìa mồ hôi, bộ áo giáp trên người cũng đã ướt sũng từ trong ra ngoài.

Bên lề sân, Bethany lo lắng nhìn theo bóng dáng dường như muốn thiêu đốt sinh mệnh chính mình kia, không nhịn được mà thì thầm hỏi Jessica đứng bên cạnh.

"Đội trưởng đã tập bao lâu rồi?"

Jessica khoanh hai tay trước ngực, tựa lưng vào cây cột đá lạnh lẽo, vẻ mặt không chút cảm xúc nhìn chăm chú vào giữa sân, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ không gợn sóng.

"Từ lúc tôi ngủ dậy đã thấy cô ấy ở đây tập rồi, chắc cũng tầm sáu bảy tiếng gì đó?"

Nỗi lo âu của Bethany càng thêm sâu sắc.

"Cơm cũng chưa ăn, cô ấy thực sự không sao chứ?"

"Cô ấy là Dũng giả," câu trả lời của Jessica ngắn gọn và chắc nịch, như thể đang trần thuật một sự thật không thể chối cãi, "Cơ thể chịu đựng được."

"Haizz..." Bethany thở dài một tiếng: "Đội trưởng rốt cuộc là chịu đả kích gì vậy?"

"Chắc là không muốn thua kém Reid thôi."

Phải biết rằng, mấy ngày nay những tạo vật cơ khí do Reid chế tạo cứ ra cái nào là cháy hàng cái đó, các tiểu đội Dũng giả và tiểu đội mạo hiểm giả khắp thị trấn Dạ Minh đều đổ xô đi tranh cướp, cung hoàn toàn không đủ cầu.

Bethany nghe vậy, trên mặt cũng thoáng chốc hiện lên vẻ không cam lòng và buồn bực. Liz không phục, cô ta nào có khác gì đâu?

Một công cụ hình người dùng tốt như vậy, thậm chí có thể gọi là toàn năng... cứ thế mà bỏ đi.

Điều khiến người ta không cam tâm hơn nữa là, anh ta không những không sa sút như dự đoán, mà ngược lại còn sống rất tốt ở bên ngoài.

Theo lẽ thường mà nói, danh tiếng của Lưỡi Dao Rạng Đông lớn như vậy, sau khi Reid rời nhóm, chẳng phải anh ta sẽ bị rất nhiều người nhìn bằng ánh mắt dị nghị sao?

"Phù..."

Liz lau mồ hôi trên trán, đúng như Jessica nói, lúc này cô đang cực kỳ khó chịu.

Đặc biệt là khi nhìn thấy các tiểu đội Dũng giả khác cầm đồ của Reid đi khoe khoang khắp nơi, cô lại càng khó chịu đến cực điểm.

Thứ đó vốn dĩ phải thuộc về Lưỡi Dao Rạng Đông...

Nhìn thanh kỵ sĩ kiếm trong tay, Liz lại siết chặt nắm đấm, tiếp tục lao đầu vào luyện tập.

Cô không muốn bị thua kém, ít nhất là không muốn thua kém Reid.

Cô là Dũng giả vạn chúng chú mục, cô là kỵ sĩ thiên tài trẻ tuổi nhất Đế đô.

Dù chỉ một lần cũng được, cô muốn chứng minh bản thân, chứng minh rằng cho dù không có Reid, cô vẫn có thể tiếp tục công lược hầm ngục.

Thế là, chỉ vừa nghỉ ngơi chưa đến nửa phút, cô lại bắt đầu vòng huấn luyện mới.

"Hay là... chúng ta cũng vào tập một chút?"

Bethany có chút không nhìn nổi nữa, Jessica mặt không biến sắc giơ cây pháp trượng trong tay lên.

"Cũng được thôi, có điều không có Reid, dọn dẹp tàn cuộc hơi phiền."

"..."

Vừa nghĩ đến cái đống động tĩnh do vị đại pháp sư Jessica này gây ra khi luyện tập, Bethany đành phải rút lại lời nói trước đó.

"Vậy thôi bỏ đi."

Trước đây còn có Reid sửa chữa sân tập, đối với anh mà nói, đó cũng chỉ là dùng thuật Kiến tạo lát lại sàn nhà một lượt mà thôi.

Nhưng đối với đám người các cô, đó là phải thuê người đến tu sửa, chi phí trong đó không hề nhỏ chút nào.

Im lặng một lát, Bethany quyết định đổi chủ đề.

"Nhắc mới nhớ..." Cô cố tình hạ thấp giọng, dường như sợ làm kinh động đến bóng dáng đang vung vẩy mồ hôi như mưa ở đằng xa, "Cái tên Letia đâu rồi? Hình như hai ba ngày nay không thấy bóng dáng cô ta đâu nhỉ?"

"Không biết," giọng của Jessica phẳng lì như một đường thẳng: "Chắc là đi tìm Reid rồi chăng?"

"Không thể nào..."

Bethany theo bản năng phủ nhận.

"Cô ta chẳng phải bảo không có hứng thú với đàn ông sao? Còn suốt ngày đi tìm Succubus các kiểu..."

Jessica không đáp lời, cô ngẩng đầu nhìn về phía Liz đang luyện tập cách đó không xa, chậm rãi giơ hai tay lên, ngón cái và ngón trỏ chạm nhau, tạo thành một khung hình vuông vức cực kỳ tiêu chuẩn, bao trọn lấy hình ảnh Liz ở phía xa vào trong.

"Bức họa danh tiếng thế giới: Liz đang luyện tập."

"Cô đang nói cái gì vậy?"

Bethany rõ ràng không theo kịp mạch não của Jessica.

"Tôi bảo là, bây giờ có khi Letia đang nằm 'xếp chồng lên nhau' với Reid rồi cũng nên."

"... Hả?"

Bethany càng ngơ ngác hơn.

"Không có gì, trẻ con thì ra chỗ khác chơi."

Nhìn Jessica với chiều cao chỉ một mét tư thốt ra câu này, Bethany cứ có cảm giác luân thường đạo lý bị đảo lộn tùng phèo.

"Cái gì gọi là xếp chồng lên nhau chứ, cô nói cho rõ ràng xem nào?"

"Haizz... cái loại Elf như cô mà, cho dù có bị Goblin bắt được, chắc cũng chỉ biết hét lên 'Hừ, giết ta đi' thôi."

"????"

Bethany chỉ muốn dang hai tay ra, trưng ra một loạt dấu chấm hỏi.

"Tít tít tít!"

Ngay khi Bethany còn muốn hỏi cho ra lẽ, pha lê liên lạc của Liz bỗng vang lên.

Cô cắm phập thanh kỵ sĩ kiếm trong tay xuống đất, hành động này khiến Bethany đứng đằng xa nhìn mà xót hết cả ruột.

Không có Reid sửa sàn nhà, mấy cái này toàn là tiền tươi thóc thật cả đấy...

Liz lấy pha lê liên lạc từ trong túi ra, so với cái phiên bản cũ rích nghèo nàn không thể nghèo nàn hơn của Letia, pha lê của cô trông cao cấp hơn nhiều.

Cô liếc nhìn cái tên hiển thị trên đó.

Là người nhà gọi tới.

Liz thu lại vẻ sắc bén trên mặt, nhưng dù là vậy, cô vẫn giữ nguyên bộ dạng lạnh lùng băng giá.

"Mẹ, sao thế?"

"Mẹ không thể nghe giọng con gái mình chút sao?"

Đầu dây bên kia vang lên giọng nói của một người phụ nữ khá trưởng thành.

"Hay là nhất định phải có việc thì mẹ mới được tìm con?"

"... Không có."

Mặc dù Liz luôn coi trọng hiệu suất, nhưng dù sao đối phương cũng là mẹ ruột của mình, nên cô vẫn chọn cách phủ nhận.

Đổi lại là người khác nói câu này, cô nhất định sẽ cho đối phương bay màu.

"Có vẻ như công chúa nhỏ Liz của chúng ta đang hơi khó ở nha, ai chọc giận con thế?"

"Con không có giận."

"Thường thì người nói câu này đều là đang dỗi đó nha."

"..."

So với một Liz ngang ngược, người phụ nữ ở đầu dây bên kia lại tỏ ra quá đỗi dịu dàng.

Ngay cả Bethany cũng không nhịn được mà thì thầm.

"Đó thật sự là mẹ của Liz sao? Tính cách trông chẳng giống chút nào nhỉ? Hay là cô ấy được nhặt về nuôi..."

Giọng cô rất nhỏ, nhưng vẫn bị Liz nghe thấy, sau khi nhận được một ánh mắt sắc lẹm từ Liz, Bethany lập tức ngậm chặt miệng.

"Tôi chưa nói gì hết."

Mà lúc này, người phụ nữ ở đầu dây bên kia tiếp tục mở miệng nói.

"Dạo này Lưỡi Dao Rạng Đông thế nào rồi? Các con tiến triển vẫn thuận lợi chứ?"

"Cũng coi là thuận lợi."

"Cũng phải, chắc là kiếm được không ít tiền nhỉ?"

Liz khẽ nhíu mày, hiện tại cô có chút PTSD với chữ tiền này.

"Sao mẹ lại hỏi thế?"

"Cũng không có chuyện gì lớn, chỉ là nghe nói cậu nhóc Reid kia, hình như đã bán cái món đồ chơi máy móc tên là 'Nhện Săn Máu' gì đó do cậu ấy chế ra cho Thương hội Lưu Kim,"

Giọng của người mẹ mang theo sự ung dung của một thương nhân, như thể chỉ đang bàn luận về món điểm tâm trong buổi trà chiều.

"Thiết kế của thứ đó rất sáng tạo, người trong nhà cũng khá hứng thú, cho nên muốn hỏi con xem, liệu có thể bảo cậu ấy cung cấp bản vẽ nguyên mẫu pháp trận cốt lõi cho chúng ta không? Giá cả dễ thương lượng, sẽ không để cậu ấy chịu thiệt đâu..."

Nghe đến đây, sắc mặt Liz trở nên u ám vô cùng, cô trực tiếp cắt ngang lời mẹ mình.

"Cậu ta đi rồi."

"... Hả?"

Người phụ nữ đầu dây bên kia hơi sững lại.

"Ý con là, con đuổi việc cậu ấy rồi?"

"Chứ còn sao nữa?"

Liz đáp lại bằng giọng điệu gần như là đang dỗi hờn.

"Hơn nữa là tự cậu ta bỏ đi, chuyện này không trách con được."

Người phụ nữ đầu dây bên kia im lặng một hồi lâu, sau đó bà lặng lẽ đưa pha lê liên lạc ra xa, rồi nói với người đàn ông đang đọc báo bên cạnh.

"Mình ơi, hồi đó chúng ta... không bế nhầm con đấy chứ?"

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!