Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Tập 01 - Chương 54: Chú ý riêng tư

Chương 54: Chú ý riêng tư

Không không không...

Dù có quyến rũ đến thế nào đi nữa, nhưng nghĩ kỹ lại mà xem.

Đó là con mụ Letia đấy?

Cái này nếu đổi thành Litt thì chắc bản thân mình còn có chút cảm giác, chứ hễ nhìn thấy cái bản mặt của Letia...

Cảm giác?

Cứng, đúng là rất cứng... nhưng là nắm đấm cơ.

“Ding dong~”

Đúng lúc này, chuông cửa bỗng vang lên.

Reid giật bắn mình vì âm thanh đột ngột này, nhưng khi nhận ra đây là phòng mình, trái tim đang treo lơ lửng mới chịu hạ xuống.

Đặt tấm ảnh lên bàn, Reid bước ra khỏi phòng, đi tới cửa ra vào, vặn khóa và mở cửa.

Người đứng ngoài cửa không phải là một Letia ồn ào như trong dự đoán, cũng chẳng phải cô nàng Litt dịu dàng thục nữ.

Mà là Otto trong bộ áo choàng Giám mục trang trọng.

“Buổi tối tốt lành, ngài Reid.”

Giọng của Otto vô cùng bình thản.

“Về chuyện dây chuyền sản xuất, có một công đoạn nhỏ cần ngài qua chỉ đạo một chút, mấy công nhân mới tới không rõ cách lắp ráp cho lắm.”

“Không thành vấn đề.”

Reid lập tức đáp lời. Đây vốn là trách nhiệm của anh, đương nhiên sẽ không từ chối.

Chỉ là trước khi chuẩn bị xuất phát, Reid dường như nhớ ra điều gì đó, anh hỏi Otto.

“Về việc vẽ pháp trận cốt lõi, chắc là giao cho người đáng tin cậy làm rồi chứ?”

Reid biết rõ, phần cốt lõi nhất của tạo vật cơ khí chính là cái lõi pháp trận kia. Tuy nói là không khó lắm, sau khi lượng lớn sản phẩm được tung ra thị trường, tầm nửa năm sau chắc chắn sẽ bị người khác giải mã được.

Nhưng có nửa năm độc quyền cũng đủ để mình kiếm được kha khá rồi.

“Đương nhiên.”

Nụ cười trên mặt Otto không hề thay đổi, vẫn ôn hòa như cũ, chỉ là dưới sự ôn hòa đó lại toát ra một luồng khí lạnh lẽo.

“Những người tham gia chế tạo đều là các Pháp sư đã ký thỏa thuận tối cao với chúng ta, dưới sự chứng giám của Thánh Luật, khả năng bọn họ tiết lộ bí mật...”

Nói đến đây, ông ta khựng lại một chút, cười như không cười nói.

“Là không tồn tại.”

Reid cứ có cảm giác trong lời nói của Otto ẩn chứa hàm ý gì đó, nhưng anh lại không rõ rốt cuộc là chỗ nào không ổn.

Tuy nhiên dù sao cũng là đối tác hợp tác của mình, Reid cũng không muốn nghi kỵ quá nhiều.

Đã dùng người thì không nghi, đã nghi người thì không dùng.

“Thời gian không đợi người, đi thôi.”

Reid còn cả đống việc phải làm, thế là liền đi theo Otto rời khỏi nơi này.

Sau khi hai người đi được một lúc lâu, Otto liếc nhìn Reid bên cạnh, mở miệng nói.

“Cô bé Litt kia, dạo này thật sự làm phiền ngài chăm sóc rồi, tính cách đứa nhỏ đó hơi ham chơi, ngài sống chung với con bé cảm thấy thế nào?”

“Ham chơi?”

Reid ngẩn người, anh chẳng thấy Litt có chỗ nào giống ham chơi cả, cô ấy lúc nào cũng như một thiên sứ giáng trần, sao có thể dính dáng gì đến hai chữ ham chơi được chứ?

“Xin lỗi, Giám mục Otto, tôi thật sự không cảm thấy Litt có chút nào ham chơi cả.”

“Ha ha... vậy thì tốt, vậy thì tốt.”

Otto dường như đã hiểu ra điều gì đó.

“Có điều hai người dù sao cũng là trai đơn gái chiếc sống chung dưới một mái nhà, một số sự riêng tư cá nhân vẫn nên chú ý một chút.”

“Tôi thì chẳng có sự riêng tư gì cần chú ý cả...”

Reid nói đến đây, giọng bỗng nghẹn lại.

Anh quên mất một việc.

Tấm ảnh kia đang đặt trên bàn trong phòng mình, còn chưa kịp giấu đi nữa!

Làm sao đây?

Phải tìm một cái cớ quay về giấu đi sao?

Sắc mặt Reid trở nên nghiêm trọng, chuyện trước đây bị Toss lôi kéo vào cái cửa hàng nào đó, mua một quyển sách 'người lớn', anh vẫn còn nhớ rõ mồn một.

May mà lúc đó Litt không so đo với mình, cộng thêm lúc ấy tình hình rối ren, nên chuyện đó cứ thế mà lấp liếm cho qua.

Nhưng... nếu tấm ảnh kia bị nhìn thấy thì khó nói lắm.

Mấy thứ trong sách 'người lớn' còn có thể lấp liếm, nhưng chính chủ của tấm ảnh kia là hàng thật giá thật sờ sờ ra đó mà!

Hơn nữa còn là tấm ảnh riêng tư đến thế...

Theo lẽ thường, ngoại trừ cái đồ Letia kia ra, ai lại đi đưa cái loại ảnh riêng tư này cho đàn ông chứ?

Loại ảnh này chẳng phải chỉ có những cặp nam nữ có quan hệ cực kỳ thân mật mới gửi cho nhau xem sao?

Cho nên tuyệt đối sẽ bị hiểu lầm là có gian tình đúng không?

Cũng không phải lo lắng Litt sẽ vì chuyện này mà xa lánh mình.

Dù sao Litt cũng không phải là người như thế.

Trọng điểm là có gian tình với Letia ấy, chuyện này chẳng phải sẽ khiến mình trông giống như một tên Lolicon sao!?

Hơn nữa khí chất của con nhỏ đó chẳng dính dáng tí nào đến Loli cả.

“Sao vậy?”

“Không... không có gì.”

Reid liên tục lắc đầu.

Bây giờ quay lại?

Không có lý do nào hợp lý cả.

Hơn nữa cũng chưa chắc đã kịp...

Hết cách, Reid hiện tại cũng chỉ có thể cầu nguyện trong lòng.

Cầu nguyện Litt đừng có đi vào phòng của mình.

——————

Thời gian trôi đến chập tối, Litt sau một ngày bận rộn ở tu viện đã trở về nhà.

“Haizzz... mệt vãi.”

Kể từ khi đóng vai nhân vật tên Litt này, Letia cảm thấy cả người mình bị ép phải trở nên cần cù chăm chỉ hơn hẳn.

Cái này mà là trước kia, có đánh chết cô nàng cũng không thèm làm mấy cái việc vặt vãnh linh tinh này đâu.

Còn nữa, cái sứ đoàn Bạch Giáo kia sau khi đến thị trấn Dạ Minh cứ như bốc hơi khỏi thế gian vậy, chẳng dò la được chút tin tức nào.

Có lẽ muốn làm rõ chuyện này, chỉ có thể ra tay từ chỗ lãnh chúa thị trấn Dạ Minh, cũng chính là cái gã Baffist đang mưu toan bắt cóc Tessaia kia thôi nhỉ?

“Nhắc mới nhớ, cái tên Reid kia hôm nay không phải lại ru rú trong phòng cả ngày đấy chứ?”

Mấy ngày nay Reid vì muốn lập kế hoạch tác chiến cho tầng 24 mà ngày nào cũng tự nhốt mình trong phòng.

Giống hệt như hồi còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông.

Vô cùng nỗ lực, vô cùng vất vả, nhưng lại chưa từng nhận được sự khẳng định của bất kỳ ai.

Liz coi sự hy sinh của anh là đương nhiên, Bethany chỉ coi Reid là culi làm thuê cho mình, Jessica thì khá khẩm hơn chút, cũng chỉ coi Reid là quản gia mà thôi.

Còn mình thì sao...

Đồ chơi?

Mặc dù nói thế nghe có vẻ hơi thiếu đạo đức.

Nhưng mà, người sống trên đời cũng phải tìm chút niềm vui chứ, đâu thể ngày nào cũng ngồi lướt 'Phây' được đúng không?

Cho dù là con gái thì cũng có thời gian hồi chiêu (CD) mà lị.

“Qua xem thử thế nào, tránh để hắn đột tử trong phòng.”

Letia hắng giọng, một lần nữa chuyển về chất giọng dịu dàng của Litt.

Cô đi lên tầng hai, đến trước cửa phòng ngủ của Reid, nhẹ nhàng gõ cửa.

“Cốc cốc cốc...”

Tuy nhiên đợi một lúc lâu, bên trong vẫn không có bất kỳ phản hồi nào.

“Lạ thật, chẳng lẽ đi ra ngoài rồi?”

Litt có chút thắc mắc, cô không tin lắm nên gõ thêm lần nữa.

Nhưng lần này, cánh cửa liền mở ra.

Cửa phòng ngủ của Reid dường như không khóa, chỉ khép hờ.

Litt bật đèn lên, phát hiện trong phòng ngủ không có một ai.

Không thể nào chỉ vì ít đồ đạc mà phòng của Reid lại trông trống trải đến thế.

“Đi đâu rồi không biết...”

Litt lầm bầm một câu rất nhỏ, ngay khi định đóng cửa lại, khóe mắt cô lại liếc về phía cái bàn bên cạnh.

Thứ đặt trên đó, chính là thù lao mà cô đã đưa cho Reid lúc trước.

Litt bước vào trong, cầm tấm ảnh của mình lên, ngắm nghía kỹ càng một hồi, sau đó lại ngửi ngửi mùi trong phòng.

“Phòng ốc sạch sẽ gọn gàng không có mùi lạ...”

“Tên Reid này thế mà nhịn được cơ á?”

“Cứ tưởng sẽ bị lôi ra làm 'nguyên liệu làm phép' rồi chứ.”

Ngay khi Litt đang lẩm bẩm, sau lưng cô bỗng vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Nghe thấy tiếng động, Litt theo bản năng nhét ngay tấm ảnh vào túi mình.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!