Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 106

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Toàn Chương - Chương 23: Anh Em Tốt

Chương 23: Anh Em Tốt

“Ông nghĩ đi đâu thế hả.”

Reid đẩy khuôn mặt của Toss đang dí sát vào mặt mình ra xa.

“Tôi với cô ấy hoàn toàn trong sạch.”

“Khoan đã.”

Toss lúc này mới hoàn hồn lại sau cú sốc tâm lý cực mạnh.

Gã ôm lấy đầu, giọng điệu vẫn còn chút không dám tin.

“Reid… ông chắc chắn là không lừa tôi chứ?”

“Tôi lừa ông thì được cái lợi lộc gì,” Reid thở dài: “Chẳng lẽ ông lại cho tôi tiền à?”

“Nhưng thế này thì phản khoa học quá!”

Toss nhìn vị nữ tu áo trắng đang mỉm cười bên cạnh, rồi lại nhìn sang Reid.

Gã thật sự không thể thông não nổi. Trước đây ở Lưỡi Dao Rạng Đông có bao nhiêu thiếu nữ xinh đẹp như vậy mà Reid chẳng hốt được cô nào, kết quả chân trước vừa rời đội, chân sau đã cặp kè ngay được với một vị nữ tu áo trắng cực phẩm thế này.

“Khai mau,” Toss chìa tay ra: “Ông mua 'món hàng' này ở đâu thế hả.”

“Trong mắt ông tôi là loại cầm thú thế à?”

Reid cũng có chút cạn lời với ông bạn chí cốt của mình, sau khi đẩy gã ra liền nói tiếp.

“Tôi với cô ấy thực sự trong sạch. Cô ấy là chủ nhà, tôi là khách thuê, đơn giản thế thôi, làm gì có mấy chuyện đen tối như ông nghĩ.”

Ngay khi Reid định giải thích tiếp thì Litt, người đang chọn giường, đột nhiên lên tiếng.

“Reid, anh thấy cái giường đôi này thế nào? Tôi rất thích kiểu dáng này đấy.”

Nghe thấy tiếng gọi, Reid quay đầu lại nhìn, chỉ thấy Litt đã nằm dài trên chiếc đệm êm ái, còn cố tình chừa ra một khoảng trống bên cạnh.

“Anh cũng qua đây nằm thử xem, mềm lắm đó.”

Reid còn chưa kịp trả lời thì đột nhiên cảm thấy sau lưng truyền đến một luồng sát khí âm u lạnh lẽo.

Một bàn tay nổi đầy gân xanh đặt lên vai anh.

“Hay là ông nhắc lại câu vừa nãy xem nào? Hoàn toàn trong sạch?”

Toss cười khẩy, nụ cười không hề chạm đến đáy mắt.

“Uổng công mấy hôm trước tôi còn lo lắng ông đột ngột rời đội là do gặp khó khăn gì, hóa ra là thế này đây…”

“Cái thằng này, nghe tôi giải thích đã!”

Reid khó khăn lắm mới gỡ được cái “tay quỷ” đang bóp vai mình ra, rồi quay sang nói với Litt.

“Lấy giường đơn là được rồi! Phòng của tôi cũng không kê vừa cái giường to thế đâu.”

Nếu không giải thích rõ ràng ngay, Reid cảm giác ông bạn tốt đã hóa thành ác quỷ sau lưng sẽ đòi mạng mình mất.

Tuy nhiên, Litt dường như cố tình không hiểu ý Reid, cô nàng chỉ tinh nghịch lè lưỡi, nói.

“Biết đâu đấy… sau này lại cần dùng đến thì sao?”

“Reid, ông đi với tôi một chuyến.”

Oán hồn ác quỷ sau lưng siết chặt tay hơn.

“Từ từ! Đợi chút! Thật sự là trong sạch mà!”

Kèm theo một tiếng kêu thảm thiết, Reid cứ thế bị ác quỷ lôi xềnh xệch vào gian nhà tối om bên trong.

Litt chớp chớp mắt, vẻ mặt đầy vô tội nhìn theo hướng Reid bị lôi đi.

He he~

Đừng nói chứ, trêu anh ta vui thật.

“Cơ mà… chắc cái tên nhát gan Reid đó cũng chẳng dám mua đâu.”

Litt nằm trên chiếc giường đôi, từ từ nhắm mắt lại.

Kể từ khi kịch bản xuất hiện trong đầu, đêm nào cô cũng gặp ác mộng.

Những cảnh tượng máu me và kinh hoàng đó luôn khiến cô giật mình tỉnh giấc.

Nếu không thì với cái tính 'chúa lười' của mình, đời nào cô lại dậy sớm mỗi ngày để làm bữa sáng cho Reid chứ?

Thậm chí ngay cả lúc này, trong đầu cô vẫn không ngừng hiện lên những dòng chữ của kịch bản và những phân cảnh được mô tả trong đó.

Chỉ cần nhắm mắt lại, tiếng la hét và bi thương lại vang lên không dứt, máu tanh và chết chóc nhanh chóng nhuộm đỏ cả thế giới.

Hiện tại, mọi thứ đều đang diễn ra theo đúng hướng đi của kịch bản.

Từ việc Liz và Reid nảy sinh mâu thuẫn, sau đó cô ta chọn không tuyển thêm người mà giữ nguyên hiện trạng, tất cả đều khớp.

Mặc dù hiện tại mình đã tạm thời thế chỗ vào vị trí 'bạch nguyệt quang' trong kịch bản, nhưng cốt truyện dường như có cơ chế tự sửa lỗi, hướng đi chung vẫn không hề thay đổi.

Litt cũng hiểu rõ, chỉ dựa vào đội hình hiện tại, vỏn vẹn bốn người, lại chưa có sự chuẩn bị kế hoạch đầy đủ và hoàn thiện, thì việc lao vào hầm ngục chẳng khác nào đi 'hiến mạng'.

Cô không muốn chết, cô chỉ muốn sống.

Bất kể phải trả giá thế nào, miễn là có thể sống sót…

——————

Bên trong gian nhà sau.

Toss và Reid đứng đối mặt nhau, vẻ mặt cả hai đều nghiêm trọng.

“Reid, ông không thấy chuyện này rất quỷ dị sao?”

“Có gì mà quỷ dị?”

“Ý tôi là, cái thằng nhìn như cô hồn các đảng như ông mà lại kiếm được cô bạn gái xinh đẹp thế này, vậy mà trước đây ở Lưỡi Dao Rạng Đông lại ế chỏng chơ là sao?”

Toss không hiểu, thật sự nghĩ nát óc cũng không hiểu.

“Có phải ông học được thuật thôi miên gì không? Làm ơn dạy tôi với.”

“Ông cố tình kiếm chuyện đúng không?”

Mặt Reid đen lại.

“Đã bảo rồi, quan hệ giữa tôi và Litt không như ông nghĩ đâu, nghe tôi nói ngắn gọn này…”

Để tránh cho ông bạn tốt của mình ghen tị đến đỏ mắt, Reid kể vắn tắt lại quá trình gặp gỡ và quen biết Litt.

“Vậy ý ông là, ông quen cô ấy chưa đến một tuần, cô ấy thấy ông không có chỗ ở nên mời ông về nhà ở cùng?”

“Sự thật là thế đấy.”

“Ra là vậy…” Toss gật gù, rồi bất ngờ đập bàn cái rầm: “Ông lừa quỷ đấy à!”

Sau khi xả xong cơn tức, Toss dựa lưng vào tường, sắc mặt thay đổi, giọng điệu trở nên bình thản.

“Này, Reid, ông không thấy lạ sao?”

“Lúc đầu tôi cũng thấy hơi lạ, tại sao cô ấy lại tốt với tôi như vậy.”

Reid cũng gật đầu, nói đùa.

“Nhưng nghĩ lại thì, chắc do tôi đẹp trai quá.”

“Ông có thể giữ chút liêm sỉ được không hả.”

Toss đối với người anh em tốt của mình đúng là không nể nang chút nào.

“Dùng đầu ngón chân mà nghĩ xem, chuyện đó có khả thi không?”

“Nhưng ngoài khả năng đó ra thì còn lý do nào khác?” Reid bất lực nói: “Tôi giờ nghèo rớt mồng tơi, người ta tham đồ gì ở tôi được?”

“Tuy ông nghèo rớt mồng tơi, nhưng rã xác ra bán nội tạng thì vẫn được giá lắm đấy.”

“Mẹ kiếp…”

Reid rốt cuộc không nhịn được mà giơ ngón giữa về phía ông bạn tốt.

Nhưng Toss chẳng hề bận tâm, nói tiếp.

“Nhắc mới nhớ, sao ông lại rời Lưỡi Dao Rạng Đông thế? Với tính cách của ông thì không nên như vậy chứ.

Hơn nữa, dù có định nghỉ hưu hưởng thụ cuộc sống, thì tìm vợ trong đội đó cũng là một lựa chọn không tồi mà?

Dù sao thì ông cũng sống chung với họ bao nhiêu năm, coi như cũng hiểu rõ chân tơ kẽ tóc.”

Nói đoạn, Toss huých cùi chỏ vào người Reid với vẻ gian manh.

“Theo tôi thấy thì cô nàng Letia trong Lưỡi Dao Rạng Đông rất được đấy, trước đây cô ấy cũng từng đến chỗ tôi mua giường.”

“Chuyện này… chuyện của Lưỡi Dao Rạng Đông thì ông đừng hỏi nhiều.”

Reid cười khổ lắc đầu.

“Còn về phần Letia, tôi khuyên ông đừng có mơ tưởng hão huyền, cô ấy thích con gái.”

“Cái… Cái gì cơ!” Toss quỳ sụp xuống đất như thể bầu trời vừa sụp đổ: “Bách hợp sao, đúng là phí của giời mà!”

“Ông chủ?”

Lúc này, giọng nói của Litt vọng vào từ bên ngoài.

“Hai người xong việc chưa thế?”

“Ra ngay đây!” Toss vọng ra ngoài một tiếng, rồi quay sang nói với Reid: “Đi thôi, ra chọn giường cho ông.”

Hai người bước ra khỏi gian nhà sau, Litt đã đợi ở bên ngoài khá lâu. Reid nhìn quanh một lượt rồi chỉ vào một chiếc giường.

“Toss, tôi lấy cái giường đơn này là được…”

“Cái giường cô Litt vừa chọn lúc nãy rất tốt đấy, lát nữa tôi cho người chở qua cho ông.”

“Này, tôi làm gì mang đủ tiền.”

Reid còn định nói gì đó, nhưng Toss đã ngắt lời anh, thì thầm to nhỏ.

“Anh em tốt một đời, mặc kệ ông đã gặp chuyện gì ở Lưỡi Dao Rạng Đông, nhưng cái gì tôi giúp được thì chắc chắn sẽ giúp.”

“Nếu cô nàng Litt này thật lòng tốt với ông, thì cố mà 'chốt đơn' em nó đi.”

“Tôi sẽ chúc phúc cho hai người.”