Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 106

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Toàn Chương - Chương 25: Thương hội Granny

Chương 25: Thương hội Granny

Nếu thực sự là vậy, tốt nhất vẫn nên bắt sống đám người này.

Litt tháo chiếc mặt nạ ngụy trang trên mặt xuống, vì bên trong nó có gắn ma pháp trận, nên đeo thứ này thì không có cách nào chiến đấu được.

Một khi cưỡng ép sử dụng ma pháp hoặc Thánh Quang, rất có khả năng sẽ làm hỏng pháp trận bên trong mặt nạ, món đồ chơi này đối với cô hiện tại mà nói, có thể xem như là cái mạng nhỏ của cô vậy.

Cho nên Litt đương nhiên phải bảo quản thật kỹ.

Sau khi tháo mặt nạ xuống, kèm theo một trận dao động ma lực, rất nhanh sau đó, một vị Mục sư vận đồ đen xuất hiện trong phòng.

Thứ cô cầm trên tay không phải là cuốn thánh điển dùng để chữa trị cho chúng sinh, mà là một cây thánh giá cỡ đại quấn đầy xích sắt.

Letia đúng là Mục sư không sai, nhưng cô là Mục sư Chiến đấu xuất thân từ Tòa Án Dị Giáo của Thánh Giáo.

Hơn nữa ai quy định là cầm thánh giá phang người thì không làm healer được chứ?

Bên ngoài căn nhà.

“Đại ca, cái nhà này có chút không đúng lắm.”

Nhìn từ cách ăn mặc, đây có vẻ là một nhóm đạo tặc.

“Tụi mày không cảm thấy hình như có ai đó đang nhìn chằm chằm vào mình sao?”

“Lo cái gì chứ?” Tên thủ lĩnh bịt mặt quan sát tình hình trong nhà: “Bên trong chỉ có một cô gái yếu đuối tay trói gà không chặt, chúng ta chỉ cần đi vào, sau đó bắt cô ta đi là xong.”

“Nhưng em cứ cảm thấy yên tĩnh quá mức…”

“Mày sợ thì nói toẹt ra đi, làm trộm cướp mà tao chưa thấy thằng nào nhát cáy như mày.”

Tên thủ lĩnh xách dao, từng bước từng bước tiến về phía ngôi nhà.

Gã nhún người nhảy lên, đáp xuống ban công tầng hai.

“Tụi mày mau theo sát tao, đừng để cô ta chạy thoát, thằng kia qua chặn cửa trước đi.”

“Rõ!”

Sau khi phân công xong xuôi, tên thủ lĩnh đặt tay lên cửa sổ, hít sâu một hơi, từ từ đẩy nó ra.

Bên trong khuê phòng của thiếu nữ là một mảng tối đen như mực, chỉ có ánh trăng hắt vào để lại những vệt sáng màu bạc.

“Không có ở đây sao?” Tên thủ lĩnh nhíu mày: “Tụi mày xuống phòng khách lục soát xem, nếu không được thì mai phục sẵn ở đây, theo giờ giấc này thì chắc cô ta cũng sắp về rồi…”

Nói được một nửa, tên thủ lĩnh đạo tặc đột nhiên phát hiện… không có bất kỳ ai trả lời gã.

Gã vội vàng quay đầu lại nhìn, lại phát hiện mấy tên đàn em vốn dĩ đang đứng sau lưng mình, nay đã sớm không thấy tăm hơi đâu, cứ như thể trong con hẻm tối tăm kia có thứ gì đó đã nuốt chửng toàn bộ bọn chúng vậy.

“Này! Người đâu hết rồi?”

Không có tiếng trả lời.

Một nỗi sợ hãi khó tả dâng lên trong lòng.

Gã không hiểu, theo thông tin tình báo thì người trong nhà chỉ là một Bạch tu nữ tay trói gà không chặt.

Người duy nhất có sức chiến đấu thì giờ này lẽ ra đang uống rượu ở quán rượu Bờ Sông mới đúng.

Vậy tại sao gã lại có cảm giác tim đập chân run như đang đối mặt với quái vật thế này?

“Ai? Ai ở đó?”

Đôi khi kẻ địch hiện hữu trước mắt cũng không đáng sợ, đáng sợ nhất chính là loại tình huống hiện tại, một sự tồn tại hoàn toàn không biết rõ.

Tên thủ lĩnh đạo tặc thấy tình hình không ổn, vội ném xuống đất một quả bom khói, định bụng tẩu thoát khỏi nơi này.

Nhưng ngay lúc đó, một sợi xích sắt xé toạc màn khói, trực tiếp trói gô gã lại.

“Đang tìm bọn chúng sao?”

Một giọng nói mang theo ý vị trêu tức vang lên, khi khói tan đi, trong mắt tên thủ lĩnh đạo tặc chỉ còn lại sự sợ hãi và tuyệt vọng.

Trong màn đêm, thiếu nữ áo đen chậm rãi bước ra, sau lưng cô là một cây thánh giá khổng lồ, vô số sợi xích sắt giống như xúc tu, đem toàn bộ đám đàn em gã mang tới treo lơ lửng giữa không trung.

Mục sư Chiến đấu của Tòa Án Dị Giáo?!

Không phải mình chỉ cần bắt một tu nữ bình thường của Bạch Giáo thôi sao?

Tại sao lũ sát nhân cuồng chuyên xử lý đám dị giáo đồ này lại ở đây?!

Tên thủ lĩnh đạo tặc khó khăn nuốt nước bọt.

Gã biết rất rõ bản thân cân lượng thế nào, đối mặt với vị Mục sư Chiến đấu trước mắt này, gã căn bản không có bất kỳ cửa thắng nào.

Những Mục sư Chiến đấu được huấn luyện chuyên biệt này, xét về khoản đối phó với con người, bọn họ còn thành thạo hơn nhiều so với việc đối phó quái vật.

Chiến đấu với bọn họ chẳng khác nào đi hiến mạng.

“Tôi nghĩ giữa chúng ta có hiểu lầm gì đó.”

“Hiểu lầm?”

Letia nhìn tên trộm đang cầu xin tha mạng trước mắt, ánh mắt mang theo một tia giễu cợt.

Ban nãy cô đã nghe rõ mồn một lời đám người này nói, không còn nghi ngờ gì nữa, bọn chúng đích thực là tới bắt cóc cái kẻ 'hàng fake' là cô đây.

“Có phải hiểu lầm hay không, ta phải nghe thử mới biết được,” Letia dùng giọng điệu không chút gợn sóng nói: “Ta hỏi, ngươi trả lời.”

“Vâng vâng vâng!”

Tên thủ lĩnh đạo tặc gật đầu lia lịa, trong lòng gã lúc này cũng khổ không thể tả.

Mình chẳng qua chỉ nhận một cái ủy thác cỏn con đi bắt tu nữ Bạch Giáo, sao lại đụng phải người của Tòa Án Dị Giáo thế này?

Năm trăm đồng vàng còn chưa kiếm được, thậm chí có khi còn phải bỏ mạng lại đây…

Letia nhìn tên thủ lĩnh đạo tặc đang sợ rúm ró trước mặt, trong lòng cứ có cảm giác kỳ lạ khó tả.

Không đúng nha…

Nếu theo dự đoán của mình, địa vị của chính chủ Litt rất cao, vậy tại sao kẻ đến tập kích cô… lại trông như đám lưu manh côn đồ thế này?

Chẳng lẽ là giả vờ?

“Đầu tiên, nói rõ mục đích các ngươi đến đây.”

“Bắt… bắt vị Bạch tu nữ trong nhà này đi.”

Được rồi, xem ra mình đoán không sai, mình quả thực đã trở thành bia đỡ đạn cho chính chủ Litt.

“Mục đích bắt Bạch tu nữ để làm gì?”

“Không… không biết.”

Còn chưa đợi tên thủ lĩnh đạo tặc nói hết câu, Letia đã cầm cây thánh giá trên tay lên ước lượng sức nặng.

Tiếng xích sắt va vào nhau leng keng khiến tên thủ lĩnh rùng mình một cái.

Gã vội vàng nói.

“Tôi thật sự, thật sự không biết! Nhưng nhìn biểu cảm trên mặt người thuê, gã đó có vẻ như muốn trả thù ai đó!”

“Trả thù?”

Cái vị chính chủ Litt kia đã đắc tội với ai sao?

Sao lại có người thuê cái loại đạo tặc trông như lưu manh đầu đường xó chợ này đến trả thù cô ấy chứ?

“Đúng đúng đúng! Từ ánh mắt của đối phương tôi có thể nhìn ra, đó tuyệt đối là ánh mắt muốn trả thù ai đó!”

“Vậy thì ai ủy thác các ngươi đến?”

“Thương hội Granny.”

Sao lại là thương hội?

Không phải nên là những sự tồn tại có địa vị, có quyền thế hơn sao?

Letia lúc này có chút không thông não nổi, nhưng đám đạo tặc này xác thực là muốn đến bắt Litt.

“Cô Mục sư… à không, ngài Mục sư, cái gì cần nói tôi đều nói hết rồi, có thể… có thể thả chúng tôi đi chưa? Tôi thề sau này tuyệt đối sẽ không đến nơi này làm chuyện ngu ngốc nữa!”

Nếu biết chỗ này có người của Tòa Án Dị Giáo, có ma mới thèm đến ấy!

Trong lòng tên thủ lĩnh đạo tặc lúc này đã sớm đem tổ tông mười tám đời của bên ủy thác ra hỏi thăm một lượt rồi.

“Đương nhiên, dù sao ta cũng không phải ác quỷ gì,” Letia mỉm cười nói: “Có điều vì lý do an toàn, ta phải dùng một phát ma pháp xóa ký ức lên người ngươi đã.”

“Được được!”

Tên thủ lĩnh đạo tặc gật đầu lia lịa, nhưng ngay lúc này, gã chợt nhận ra một vấn đề.

Mục sư Chiến đấu của Tòa Án Dị Giáo… đào đâu ra ma pháp xóa ký ức?

Còn chưa đợi gã kịp nghĩ thông suốt, cái bóng của cây thánh giá đã bao trùm lên đỉnh đầu gã.

“Bốp!!”

Xóa ký ức - Ma pháp (×)

Xóa ký ức - Vật lý (√)

Sau khi đánh ngất toàn bộ đám đạo tặc này và lột sạch những thứ đáng giá trên người bọn chúng, Letia ném tất cả ra con hẻm bên ngoài.

“Mặc dù cứ cảm thấy có chỗ nào đó sai sai, nhưng tốt nhất vẫn nên bắt đầu điều tra từ cái Thương hội Granny này trước đã.”