Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1508

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 91

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 106

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 2291

Toàn Chương - Chương 26: Có kẻ kiếm chuyện

Chương 26: Có kẻ kiếm chuyện

“Hắt xì!”

Trên đường về nhà, Reid hắt hơi một cái thật mạnh rồi đưa tay day day mũi.

“Ai đang nhắc đến mình thế nhỉ?”

Tuy nhiên, bước chân của anh vẫn không hề dừng lại.

Lý do rất đơn giản.

Lúc uống rượu ở quán rượu Bờ Sông, Brian đã nói cho anh biết một chuyện.

Có kẻ đang muốn tìm anh gây rắc rối.

Lần trước khi giúp Tessaia thám hiểm ở tầng năm, anh đã nói với Litt là không có xung đột gì, nhưng thực tế đó chỉ là để cô không phải lo lắng mà thôi.

Sự thật là anh đã xảy ra va chạm với một nhóm mạo hiểm giả khác.

Nhưng nói đúng hơn thì phần lớn là do đối phương khiêu khích và kiếm chuyện trước.

Lúc đó trong nhóm kia có kẻ nhìn thấy Tessaia, sau khi phát hiện thân phận Ác ma của cô bé liền móc ra 1000 đồng Rune, muốn thực hiện vài hành vi đồi bại.

Dù sao trong mắt bọn chúng, đa phần Ác ma đều rất sẵn lòng chấp nhận loại giao dịch này.

Nhưng Tessaia đời nào chịu đồng ý, thế là đối phương nảy sinh tà tâm, muốn mua bán cưỡng ép, tính chất có thể nói là cực kỳ tồi tệ.

Mà lúc đó anh lại có mặt ở đấy, đương nhiên không thể để bọn chúng đạt được mục đích, chỉ cần phô diễn chút vũ lực nho nhỏ, đám người kia đã xám xịt bỏ đi.

Tất nhiên, trọng điểm không phải là những chuyện này.

Brian nói, trong cái nhóm mạo hiểm giả kia có cả con trai của hội trưởng Thương hội Granny, vì xảy ra xung đột với anh nên gã muốn nhân cơ hội này trả thù, hơn nữa cực kỳ có khả năng sẽ bắt Litt để uy hiếp anh.

Sau khi biết được tin này, Reid đương nhiên phải chạy ngay về nhà, không dám chậm trễ dù chỉ một giây.

Cho dù biết bối cảnh của Litt có thể không đơn giản, nhưng không sợ nhất vạn chỉ sợ vạn nhất.

“Đến nơi rồi.”

Reid dừng bước.

Anh nhìn những vết tích trên cửa trước, rơi vào trầm tư.

Mặc dù đã được cố ý che giấu, nhưng không còn nghi ngờ gì nữa, nơi này xác thực đã xảy ra chiến đấu, hơn nữa còn là một màn nghiền ép áp đảo.

Không chỉ cửa trước, mà ngay cả trong con hẻm ở cửa sau cũng vậy.

Bất kể là trước hay sau, những kẻ tập kích kia dường như còn chưa kịp đưa ra bất kỳ sự kháng cự nào thì trận chiến đã kết thúc.

Từ đó có thể thấy được một điều, có người đang âm thầm bảo vệ Litt.

Nhìn quanh bốn phía, Reid muốn tìm ra vị người bảo hộ đang ẩn mình trong bóng tối kia, nhưng đối phương có lẽ đã rời đi, hoặc cũng có thể đang ẩn nấp trong màn đêm, muốn tìm ra người đó đâu phải chuyện dễ.

Reid thu hồi cảm tri của mình, chậm rãi thở hắt ra một hơi trọc khí.

Tuy không biết người ẩn trong bóng tối kia là ai, nhưng có vẻ người đó đã ngầm đồng ý cho anh ở lại bên cạnh Litt.

Đương nhiên cũng có khả năng là do Litt đã đặc biệt dặn dò đối phương.

Cho nên mọi người đều là quân ta, không cần thiết phải cảnh giác như vậy.

“Vào nhà xem tình hình của Litt thế nào đã.”

Nhìn vào thủ đoạn lôi đình phong hành của vị cao nhân trong bóng tối kia, có lẽ Litt ở trong nhà hoàn toàn không biết bên ngoài đã xảy ra chuyện gì.

“Tôi về rồi đây.”

Reid đẩy cửa phòng, mò mẫm thay dép ở huyền quan.

Trong nhà tối om, yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng bước chân của chính mình.

Anh bước vào phòng khách, ngay khi định bật đèn, trong bóng tối bỗng truyền đến tiếng hít thở cực nhẹ, cực êm.

Reid theo bản năng tưởng rằng trong phòng khách có người mai phục, lập tức ấn công tắc.

“Tạch!”

Ánh sáng từ đèn ma pháp xua tan bóng tối trong phòng khách, khoảnh khắc tầm mắt thích ứng lại với ánh sáng, anh sững sờ phát hiện, Litt đang cuộn mình nằm yên lặng trên ghế sô pha, hơi thở cô đều đều, rõ ràng là đang ngủ rất say.

Mà trên chiếc bàn bên cạnh còn đặt một chiếc bánh táo đã nguội lạnh.

Bên trên đã bị cắt mất một miếng nhỏ, chắc là Litt đã ăn, còn phần còn lại… dường như là để dành cho anh.

Đối diện với cảnh tượng trước mắt, Reid có chút trầm mặc, trong lòng không khỏi dâng lên một tia ấm áp.

Nhưng khi ánh mắt anh rơi xuống đôi chân trần trắng nõn nà như kem sữa của Litt…

Dòng nước ấm áp kia liền không nhịn được mà chảy về những chỗ khác.

“Phì phì phì!”

Reid lắc mạnh đầu, như thể muốn văng hết mấy thứ đen tối trong đó ra ngoài.

Nhưng sự rung động trong lòng vẫn khiến anh không kìm được mà ngồi xuống bên cạnh Litt.

Cho dù đã cởi giày, nhưng lại không hề có bất kỳ mùi lạ nào, thậm chí còn hơi thơm…

Reid thề, anh không hề ghé sát vào ngửi, thật sự chỉ là ngồi bên cạnh thôi mà mùi hương đó đã tự bay tới rồi.

Nhìn thiếu nữ đang ngủ say bên cạnh cùng phần lớn chiếc bánh táo còn lại trên bàn, khóe miệng Reid không khống chế được mà lộ ra nụ cười mỉm.

Đúng như những gì anh đã nói với Toss trước đó, có lẽ đối với Litt, anh cảm kích nhiều hơn là loại dục vọng xác thịt kia.

Cho dù hiện tại cô đang bày ra tư thế hoàn toàn không phòng bị như thế này, anh vẫn có thể vững như kiềng ba chân ngồi bên cạnh mà không bị dục vọng che mờ đôi mắt.

Tuyệt đối không phải vì lo lắng người bảo vệ Litt trong bóng tối kia đang nhìn chằm chằm mình đâu.

“Ưm…”

Do Reid bật đèn phòng khách, ánh sáng chói mắt khiến thiếu nữ tỉnh lại từ trong mộng.

Cô dụi dụi đôi mắt ngái ngủ, nhìn Reid đang ngồi bên cạnh mình, dường như vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Reid… sao anh lại ở trong phòng tôi?”

“Không, cô Litt, cô chỉ là đang ngủ quên ở phòng khách thôi.”

Vì chột dạ mà sinh ra căng thẳng, cách xưng hô của Reid với Litt cũng trở nên cung kính hơn không ít.

“Phòng khách… a…” Nghe anh nói vậy, Litt cuối cùng cũng tỉnh táo lại, cô nhìn về phía Reid, trong giọng nói mang theo chút oán trách nho nhỏ.

“Sau này nếu không về nhà ăn cơm thì nhất định phải báo trước với tôi một tiếng nha, tôi cũng sẽ lo lắng đấy.”

“…Được.”

Cô ấy đáng yêu thật.

Reid gật đầu, ngay lúc này, anh vẫn không nhịn được mà thở dài trong lòng.

Haizz~ Lưỡi Dao Rạng Đông.

“Cái bánh táo này chắc hơi nguội rồi, anh đợi một chút hâm nóng lại rồi hẵng ăn, tôi về phòng ngủ trước đây.”

“Ồ, được thôi.”

Thấy Litt không phát hiện ra sự khác thường của mình, Reid cuối cùng cũng không nhịn được mà thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ là ngay khi Litt vừa xoay người đi, biểu cảm ngây thơ ngốc nghếch trên mặt cô lập tức biến mất không còn tăm hơi.

Ngủ á?

Cười ẻ, bà đây vẫn luôn tỉnh táo nhé.

Hơn nữa cặp mắt của Reid hận không thể dán chặt lên đùi mình thế kia, làm sao mình lại không phát hiện ra chút tâm tư nhỏ nhặt đó của anh ta chứ?

Có điều dù là vậy, anh ta vẫn không động tay động chân với mình sao?

Hay là mấy tên trai tân 'có tiếng mà không có miếng' đều như thế nhỉ?

Sau khi bước vào phòng ngủ, Litt tháo chiếc mặt nạ ngụy trang trên mặt xuống, khôi phục lại dáng vẻ của Letia.

Sau đó cô cởi bỏ từng món quần áo trên người xuống.

Dù sao cũng bận rộn cả ngày, còn trải qua một trận chiến, người ngợm ít nhiều cũng đổ mồ hôi, dính dính nhớp nhớp quả thực khó chịu.

Làm xong bánh táo vốn định đi tắm, kết quả chưa đợi được bao lâu thì Reid đã về, cô dứt khoát nằm trên sô pha diễn một vở kịch hay.

Sau khi trút bỏ toàn bộ y phục, Letia nhìn ngắm chính mình trong gương.

Mảnh mai, thon thả, đáng yêu… duy chỉ có điều là hơi 'bức tường'.

“Chậc…”

So sánh kỹ thì hình như hình dáng Litt lớn hơn bản thân mình ít nhất hai size ấy nhỉ?

Đây đúng là một tin tức bi thương mà.

“Không phải bảo là xoa nhiều sẽ lớn sao? Hơn nữa mình cũng đâu có uống cà phê đâu?”

Letia đưa tay xoa xoa, tuy nói là nhỏ một chút, nhưng xúc cảm quả thực cũng không tệ.

Ít nhất thì không phải kiểu cứng ngắc.

“Có khi nào cơ thể phụ nữ phải dựa vào hormone mới phát triển được không… mà mình đối với phương diện kia cũng chẳng có hứng thú gì, nên dứt khoát khỏi phát triển luôn?”

Nghĩ đến đây, Letia lại buông một tiếng thở dài bất lực.

Cùng lúc đó, trong phòng khách, Reid sau khi ăn uống no say đột nhiên nghe thấy một tiếng “Ting ting”.

Quay đầu nhìn lại, đó là một quả cầu pha lê màu trắng.

“Đây là… cầu pha lê liên lạc của Litt?”