Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

(Đang ra)

Tôi trở thành học viên đặc biệt của Học viện

두두두우

Và rồi… sang ngày hôm sau, thế giới trước mắt bỗng chìm vào bóng tối — Tôi không còn nhìn thấy gì ,yếu ớt và gần như không thể nói

380 1236

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

(Đang ra)

Hoa Khôi Lạnh Lùng Ở Trường Lại Là Bạn Gái Đáng Yêu Qua Mạng

Vô Thượng Tà

Lưu Khổng đột nhiên phát hiện ra, nàng hoa khôi vốn nổi tiếng lạnh lùng trong truyền thuyết... hình như chính là cô bạn gái yêu qua mạng của mình!

67 89

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

(Đang ra)

Mỗi Lính Đánh Thuê Trở Về Đều Có Một Kế Hoạch

골드행

Ghislain Ferdium, Vua lính đánh thuê và là một trong bảy người đứng đầu lục địa, đã bắt đầu một cuộc chiến tranh lớn để trả thù cho gia đình đã mất của mình. Kế hoạch trả thù của anh diễn ra suôn sẻ c

127 100

Tôi muốn trở thành Vtuber!

(Đang ra)

Tôi muốn trở thành Vtuber!

플라나리아햄버거

Khi nhận ra thì tôi đã trở thành diễn viên.

658 1729

Toàn Chương - Chương 22: Dân chơi hệ Thánh Quang tâm đều đen tối

Chương 22: Dân chơi hệ Thánh Quang tâm đều đen tối

Nghe xong những lời của Letia, Liz lúc này mới vỡ lẽ.

Đúng rồi ha!

Cho dù thân phận của ả Litt kia là thật.

Nhưng quả thực cô ta không hề tìm thấy cái tên này trong danh sách phái đoàn.

Nếu đúng như lời Letia nói, rằng trong đó có một số người đã che giấu thân phận, thì Litt chắc chắn là một trong số đó.

Che giấu thân phận… cứ lén lút như vậy thì chắc chắn chẳng có ý đồ gì tốt đẹp.

“Letia, cô đúng là chị em tốt của tôi.”

Liz gật đầu thật sâu, tỏ vẻ tán thưởng.

“Tôi sẽ cho người đi điều tra xem cái phái đoàn Bạch Giáo này rốt cuộc có lai lịch thế nào ngay đây.”

“Chúc cô may mắn nhé.”

Trên mặt Letia nở nụ cười, trông có vẻ vô cùng vui vẻ.

Chị em tốt?

Chị em tốt không phải dùng để bán đứng sao?

Cô hỏi lương tâm tôi có đau không á?

Xin lỗi nhé, dân chơi hệ Thánh Quang thì tâm đều phải đen, nếu không thì làm sao mà “lùa gà” chiêu mộ tín đồ được?

——————

Thấm thoắt đã hai ngày trôi qua.

Tại nhà của Litt.

“Tôi nói này, chỉ là ra ngoài một chút thôi… có cần thiết phải phiền phức thế này không?”

Reid nhìn Litt vẫn đang mải mê chọn quần áo đằng kia, nhất thời cảm thấy đau đầu.

Có điều, cô ấy đang chọn đồ cho anh mặc.

“Tôi thấy cứ mặc thế này ra ngoài là được rồi, dù sao tôi cũng chỉ là một người bình thường.”

Nói thật lòng, Reid hiếm khi để ý đến hình tượng hay cách ăn mặc của mình, chỉ cần không trông quá lôi thôi lếch thếch là được.

Nhưng Litt lại thẳng thừng bác bỏ.

“Dù sao cũng là đi ra ngoài, đã ra đường thì phải chú ý hình tượng chứ. Hơn nữa, lúc nào anh cũng khoác cái áo gió đen sì đó thì ra thể thống gì.”

“Đây không phải áo gió đen, đây là pháp bào của tôi mà…”

Reid thở dài một hơi.

“Với lại cô mua đống quần áo này từ bao giờ thế? Trước đây tôi chưa từng thấy chúng trong tủ đồ.”

“Hôm qua lúc từ tu viện trở về, tiện tay mua một ít thôi.”

Tiện tay…

Reid đột nhiên cảm thấy vị Bạch nữ tu tên Litt trước mặt mình có lai lịch không hề đơn giản.

Cộng thêm những chuyện đã biết trước đó, rất có khả năng cô ấy là một nhân vật có địa vị cực cao trong Bạch Giáo.

“Được rồi,” Litt đưa bộ đồ đã chọn xong vào tay Reid: “Mặc bộ này đi, mau đi thay đồ, nhanh lên nhanh lên…”

Reid thậm chí còn chưa kịp từ chối thì đã bị Litt đẩy vào phòng thay đồ.

Bị đẩy vào trong, Reid nhìn bộ quần áo trên tay, chỉ biết thở dài cam chịu.

Trang phục trên tay anh, nhìn từ đường kim mũi chỉ đến chất liệu, tuyệt đối không phải loại hàng rẻ tiền có thể “tiện tay” mua được.

Khi Reid cài xong chiếc cúc cuối cùng và nhìn vào chiếc gương lớn sau cánh cửa phòng thay đồ, cả người anh khựng lại một chút.

Người trong gương vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.

Nhưng không thể phủ nhận, mắt thẩm mỹ của Litt rất tốt, bộ đồ này cực kỳ hợp.

“Xong chưa?”

“Xong rồi.”

Reid chưa kịp nhìn kỹ thêm thì đã bước ra khỏi phòng thay đồ.

Còn Litt nhìn người đàn ông trước mặt, hài lòng gật đầu.

Phải công nhận là, người đẹp vì lụa, thay bộ đồ khác vào là khí chất cả con người cũng thay đổi hẳn.

“Nhưng mà cô Litt không thay đồ sao?”

“Tôi thì khỏi cần.”

Hiện tại thân phận của Litt vốn dĩ được duy trì nhờ chiếc mặt nạ ngụy trang, nếu tháo mặt nạ ra rồi đeo lại sẽ tạo ra dao động ma lực.

Còn nếu mặc trực tiếp lên người, do không tương thích với bộ đồ bên trong, sẽ tạo ra hiện tượng khúc xạ ánh sáng giống như dưới nhiệt độ cao vậy.

Tóm lại là, không cần thiết.

“Đi thôi, xuống phố mua giường cho anh nào.”

Litt đẩy cửa bước ra thế giới bên ngoài. Reid nhìn thiếu nữ đang vẫy tay với mình ở cách đó không xa, cũng chỉ đành cười bất lực rồi bước theo sau.

Vì hai ngày nay kiếm được chút tiền ủy thác ở tầng năm, nên Reid tính mua một cái giường ngủ.

Chẳng lẽ cứ ngủ sô pha mãi?

Litt vừa đi vừa trò chuyện.

“Lúc đi thám hiểm hầm ngục với Tessaia, có gặp nguy hiểm gì không?”

“Nguy hiểm thì không có, chỉ là gặp một tổ đội mạo hiểm giả khác, trông có vẻ không thân thiện lắm, nhưng cũng không xảy ra xung đột gì…”

Reid nhớ lại tình huống lúc đó.

Rõ ràng đám mạo hiểm giả kia đã thể hiện sự thù ghét và kỳ thị rất rõ ràng đối với Tessaia.

May mà lúc đó có anh ở đấy, đối mặt với sự hiện diện của một pháp sư cấp cao, đám người đó cũng không dám làm gì quá đáng.

“Vậy thì tốt, bình an trở về mới là quan trọng nhất.”

“Nhắc mới nhớ…” Reid nhìn thiếu nữ bên cạnh, không nhịn được mà hỏi: “Litt, tại sao cô lại yên tâm… và tốt với tôi như vậy?”

Đối mặt với câu hỏi của Reid, Litt quay đầu lại, mỉm cười đáp.

“Cứ coi như là thù lao cho việc anh kể chuyện cho tôi nghe lúc trước đi.”

“Nhưng mà lúc đó cô lăn ra ngủ luôn rồi mà…”

Reid không kìm được mà “cà khịa” một câu, nhưng nhìn biểu cảm nghiêm túc của Litt.

Có vẻ cô ấy không nói dối.

Tuy nhiên điều này cũng khiến Reid bắt đầu có chút suy tư về thân phận của Litt.

Vị Bạch nữ tu này rõ ràng có địa vị không thấp trong Bạch Giáo…

Có tiền, vừa đến thị trấn Dạ Minh đã mua ngay được một căn nhà…

Hơn nữa có vẻ không trải đời và hiểu biết thế sự cho lắm…

Biểu cảm trên gương mặt thiếu nữ bên cạnh giống như một chú chim trong lồng vừa tìm lại được sự tự do, tràn đầy vui vẻ và hân hoan.

Trong lòng Reid hiện lên vài thân phận khả nghi.

Thánh nữ?

Đại tế tư?

Thần quan?

“Đến nơi rồi!” Trong lúc Reid đang suy nghĩ thì Litt dừng bước: “Reid, tiền anh kiếm được có đủ mua giường không? Nếu không đủ thì tôi có thể bù thêm một ít.”

Reid nhìn cửa tiệm thợ rèn trước mặt.

Được đấy, hóa ra là người quen mở.

Reid đẩy cửa bước vào, nói vọng vào trong.

“Toss có đó không?”

Nghe thấy tiếng Reid, từ bên trong tiệm vang lên tiếng loảng xoảng, sau đó một người đàn ông gầy gò bước ra.

“Yo, đây không phải là Reid… sao?”

“Sao ông nói chuyện còn ngập ngừng thế.”

“Ông qua đây cho tôi.”

Toss túm lấy Reid, kéo anh sang một bên, khoác vai bá cổ rồi thì thầm to nhỏ.

“Này, cô nữ tu xinh đẹp đi cùng ông là thế nào đấy?”

“Tóm lại là, có nguyên do cả…”

Reid muốn giải thích, nhưng Toss đã ghé sát tai anh thì thầm.

“Reid này, tôi thường không hay nhờ vả ai, nhưng tôi vẫn muốn hỏi…”

“Ông muốn hỏi cái gì?”

“Ông kiếm đâu ra em hàng cosplay Succubus chuẩn thế này?”

“Người ta là nữ tu đàng hoàng đấy!”

Reid suýt chút nữa thì không giữ được bình tĩnh.

“Với lại, ông nhìn tôi giống loại người đó lắm à?”

Toss thúc cùi chỏ vào ngực Reid: “Đều là đàn ông với nhau cả, mấy cái tâm tư đen tối đó ai mà chả hiểu.”

Cuộc đối thoại của hai người tuy rất nhỏ, nhưng Litt vẫn nghe rõ mồn một, thế là cô thẳng thắn mở miệng nói.

“Chào chủ tiệm, tôi tên là Litt,” Vị Bạch nữ tu hiền lành khẽ cúi chào: “Vì Reid đang sống ở chỗ tôi, nên chúng tôi muốn qua đây mua một cái giường mới.”

“Đơn giản mà nói, là như vậy đấy.”

Reid cũng nhún vai, ý bảo Litt nói không sai.

“…”

Toss nghe xong câu này, cả người chết trân tại chỗ.

Trong đầu gã như vừa nổ ra một cơn bão.

Cả vũ trụ như đang hiện ra trong não bộ gã.

Vào khoảnh khắc đó, gã như thể đã nhìn thấu được chân lý của thế giới.

Một lúc lâu sau, gã dùng ánh mắt không thể tin nổi nhìn sang Reid.

“Hai người chơi lớn đến mức sập cả giường luôn rồi hả?”