Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Chương - Chương 27: Chỉ Có Tà Niệm Sắc Dục

Chương 27: Chỉ Có Tà Niệm Sắc Dục

Cầu pha lê liên lạc vẫn đang kêu “tinh tinh tinh” liên hồi.

So với dung mạo hào nhoáng xinh đẹp của Litt, quả cầu pha lê này trông lại có chút cũ kỹ rách nát, ít nhất cũng phải dùng được năm năm rồi.

Hơn nữa còn là loại pha lê kiểu cũ, bên trên không hề hiển thị ai là người gọi đến.

“Keng keng keng…”

Thấy quả cầu này cứ kêu mãi không ngừng, Reid quyết định mang nó vào cho Litt, dù sao cũng reo lâu như vậy rồi, biết đâu có chuyện gì gấp tìm cô ấy thì sao.

Sau khi do dự một lát, Reid vẫn cầm quả cầu pha lê lên.

Chỉ là ngay khoảnh khắc anh vừa cầm lên, cuộc gọi đã được kết nối.

Đối mặt với tình huống này, Reid ngẩn người ra một lúc.

Theo lẽ thường mà nói, cầu pha lê liên lạc đều có khóa bảo mật, tình huống này xảy ra hoặc là do vân tay của anh đã được ghi vào từ trước.

Cũng có nghĩa là trước đây có khả năng anh đã từng dùng qua quả cầu này.

Hoặc là do loại cầu pha lê này quá cũ kỹ, căn bản không có chức năng khóa.

“Alo?”

Đầu dây bên kia là giọng một người đàn ông, nghe thấy giọng nói đó, Reid suy tư một chút, cuối cùng vẫn áp quả cầu vào tai mình.

“Xin chào, tôi là Reid, xin hỏi ông muốn tìm Litt sao?”

Mặc dù không biết đối phương là ai, nhưng Reid không nghĩ người này là bạn trai của Litt.

Nếu cô ấy thực sự có bạn trai, thì không thể nào thể hiện thái độ đó với anh được.

Mà người đàn ông ở đầu dây bên kia sau khi nghe thấy giọng của Reid thì khựng lại một chút, ngay sau đó liền phát ra điệu cười mang đậm phong cách quý tộc… cái loại âm thanh mà Reid chẳng ưa chút nào.

“Rất vui được biết cậu, Reid. Ta tên là Otto, là Giám mục của Litt.”

Otto không hề nói dối, hắn xác thực là Giám mục quản lý Litt, điểm này không sai chút nào.

“Xin hỏi Litt hiện giờ có nhà không?”

Reid liếc nhìn phòng ngủ cách đó không xa, gật đầu nói.

“Cô ấy có nhà, xin hỏi ông tìm cô ấy có việc gì không?”

Tuy Reid biết đối phương khó có khả năng là bạn trai Litt, nhưng khi nghe Otto tự xưng là Giám mục của cô, trong lòng anh vẫn không kìm được mà cảm thấy thoải mái hơn hẳn.

Otto ở đầu bên kia dùng giọng điệu “ngoài cười nhưng trong không cười” nói.

“Cũng không phải chuyện gì to tát, ta có một món đồ muốn giao cho con bé, hiện tại chắc đã được gửi đến cửa rồi, phiền cậu ra lấy giúp con bé một chút.”

“Được.”

Reid gật đầu, nhưng ngay trước khi cúp máy, Otto lại đặc biệt dặn dò thêm một câu.

“Món đồ này đối với con bé rất quan trọng, xin hãy giao tận tay con bé ngay lập tức.”

Sau khi Otto nhấn mạnh xong, tín hiệu cầu pha lê liền bị ngắt.

“Đồ vật rất quan trọng?”

Reid với vẻ mặt đầy nghi hoặc và khó hiểu mở cửa phòng ra.

Quả nhiên đúng như lời vị Giám mục Otto kia nói, không biết từ lúc nào, trước cửa đã lẳng lặng nằm đó một món đồ được gói ghém kỹ càng bằng giấy bìa vàng.

Nhìn từ bề ngoài thì trông giống như một cuốn sách rất dày.

“Vẫn nên đưa cho Litt trước đã.”

Tự tiện bóc đồ của người khác là hành vi vô cùng bất lịch sự, huống hồ đây còn là đồ vật quan trọng.

Reid cầm nó lên, chuẩn bị về phòng giao tận tay cho Litt.

Quay lại phòng khách, Reid đi đến trước cửa phòng ngủ của Litt.

Nhờ vào thói quen tốt “gõ cửa trước rồi mở cửa sau” được tôi luyện ở Lưỡi Dao Rạng Đông, Reid đưa tay gõ cửa.

“Litt, có bưu kiện của cô này.”

Ngay sau đó, anh theo thói quen đẩy cửa bước vào.

“Khoan… chờ đã!”

Đợi đến khi giọng nói bên trong vang lên thì mọi chuyện đã quá muộn.

Đầu tiên phải tuyên bố trước, Reid tự nhận bản thân không hề cố ý.

Lúc còn ở Lưỡi Dao Rạng Đông, anh thường xuyên giúp Liz nhận bưu kiện và một số vật phẩm khác.

Ban đầu anh đều gõ cửa đợi phản hồi rồi mới vào, nhưng sau đó không biết thế nào lại bị mắng cho một trận té tát vô cớ, từ đó về sau anh cứ gõ cửa xong là trực tiếp đi vào luôn.

Nhưng tình huống hiện tại là…

Phòng anh bước vào đâu phải phòng của Liz.

Xuất hiện trước mặt anh là một Litt trong tình trạng quần áo xộc xệch, khuôn mặt đỏ bừng.

Chỉ là không biết tại sao thiếu nữ lại đặt một tay lên mặt, dường như đang đeo thứ gì đó.

Tay còn lại thì cầm một miếng băng cá nhân, không biết định làm gì.

Ngoại trừ những thứ đó ra, đập vào mắt anh là cả một màn hình ngập tràn Thánh Quang.

Vãi chưởng! Thằng nào mời Paladin vào tổ đội thế?

Reid thầm chửi thề trong lòng, nhưng tình huống hiện tại không phải lúc để suy nghĩ lung tung, phải nghĩ cho kỹ xem tiếp theo nên làm thế nào để cứu vãn tình thế.

Hơn nữa anh cũng không tài nào hiểu nổi.

Tại sao thay quần áo mà lại không khóa cửa chứ!

Tuy nói việc Litt rất tin tưởng mình khiến anh thực sự có chút cảm động, nhưng thế này thì cũng quá mức lơ là rồi đấy!

Thấy anh cứ đứng ngây ra đó không động đậy, Litt cũng không nhịn được mà lên tiếng.

“Reid… cái… cái đó… tôi đang thay đồ… anh có thể tránh mặt một chút được không?”

Nghe giọng nói của Litt, trong lòng Reid bắt đầu cân nhắc.

Bây giờ quay lưng bỏ đi đúng là một lựa chọn tốt, nhưng sau đó chắc chắn sẽ không tránh khỏi sự ngượng ngùng trong một thời gian dài.

Về sau muốn giải thích lại càng phiền phức hơn.

Quan trọng hơn là, tuy nói bộ dạng này của Litt rất đẹp, lại còn rất quyến rũ, nhưng không thể phủ nhận một điểm là thực tế anh không hề có loại dục vọng đen tối đó với cô.

Vì vậy sau khi cân nhắc một hồi lâu, Reid thở hắt ra một hơi trọc khí.

Tiếp theo chỉ cần giải thích rõ ràng, bản thân tuy có một chút suy nghĩ đen tối với Litt, nhưng phần nhiều vẫn là sự ngưỡng vọng tốt đẹp là được.

Chỉ cần nói rõ ràng thì sẽ không có vấn đề gì đâu.

“Phù~” Reid chậm rãi mở miệng: “Litt à…”

“Cái đó… anh nói đi.”

Để duy trì hình tượng của mình, Litt cũng chỉ đành cố nhịn xuống ý định đạp cho Reid một phát bay ra ngoài, nghe thử xem tên này muốn nói cái gì.

Không có ý đen tối…

Không có ý đen tối…

Không có ý đen tối…

Còn Reid, sau khi diễn tập lại lời giải thích trong lòng không biết bao nhiêu lần, anh rốt cuộc cũng mở miệng.

“Tôi đối với cô chỉ có dục vọng xác thịt, tuyệt đối không có chút tâm tư ái mộ hay ngưỡng vọng nào cả.”

“...”

“...”

“Cút… cút ra khỏi phòng tôi ngay!!”

“Á á á!!”

Lời ngụy biện của Reid vừa tới miệng còn chưa kịp thốt ra.

Cuốn sách dày cộp bọc giấy bìa vàng kia đã chuẩn xác nện thẳng vào mặt tiền, đập cho anh bay ngược ra ngoài.

——————

“Đậu má!”

Sau khi oanh tạc đuổi cổ Reid ra ngoài và khóa trái cửa phòng, Litt với khuôn mặt đỏ bừng mới tháo chiếc mặt nạ ngụy trang trên mặt xuống.

May mà Reid có gõ cửa, nếu không cô thực sự không kịp đeo mặt nạ ngay lập tức.

Mặt nạ ngụy trang sẽ dựa trên số lượng quần áo trên người để tiến hành ảo hóa, cho nên dù có đeo mặt nạ vào và biến thành Litt.

Thì trên người vẫn là trạng thái không một mảnh vải che thân.

“Phù…”

Litt vỗ vỗ vào khuôn mặt có chút nóng ran của mình.

Lần đầu tiên trong đời bị người ta nhìn chằm chằm bằng ánh mắt đó lâu như vậy, đổi lại là ai thì cũng thấy mất tự nhiên thôi.

Cái gì?

Ngươi nói kiếp trước mình là đàn ông, tại sao lại thấy mất tự nhiên ư?

Ngươi cứ thử tưởng tượng cảnh thằng anh em chí cốt nhìn mình bằng ánh mắt như hổ đói xem, ngươi có thấy tự nhiên nổi không?

“Xem ra lần sau phải chú ý hơn chút.”

Trước đây ở Lưỡi Dao Rạng Đông, vì đều là nữ, Reid cũng rất ít khi đến tìm cô, nên cô căn bản không có thói quen khóa cửa.

Nhưng bây giờ chắc chắn là không được rồi, trước khi ngủ nhất định phải khóa cửa cẩn thận mới được.

Dù sao tên kia cũng đã nói toẹt ra rồi.

Cái gì gọi là “tôi đối với cô chỉ có dục vọng xác thịt” hả?

Hóa ra Reid nhà ngươi đối với “bạch nguyệt quang” trong lòng lại có suy nghĩ như thế à?

Ta phỉ nhổ!

Nhưng nghĩ theo hướng tích cực.

Dù sao ban nãy mình cũng đã biến thành Litt.

Vậy thì thứ Reid nhìn thấy đương nhiên là cơ thể trần trụi của Litt, chứ đâu phải của mình, cho nên nghĩ kỹ lại thì mình cũng đâu có chịu thiệt lắm… nhỉ?

Đệt! Nghĩ thế nào vẫn thấy tức vãi chưởng!