Tiểu Mục Sư Sao Lại Là "Bạch Nguyệt Quang" Của Nam Chính Bị Đuổi Khỏi Đội Cơ Chứ!

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

(Đang ra)

Nữ nhân xấu, đêm nay gia nhập vào săn giết

SADUCK

Khoan đã, sao trong bộ manga này ngay cả nhân vật của mình cũng có vậy?!

222 2290

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

(Đang ra)

Trở Thành Tên Phản Diện Ntr Nữ Chính

Sau khi viết một bài sớ dài ngoằng để tế cuốn tiểu thuyết mạng mình ngày đêm theo dõi, Lee Seo-jin bất ngờ trở thành phản diện trong cuốn tiểu thuyết đó.Bạn nghĩ đây sẽ là một câu chuyện về phản diện

180 125

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

(Đang ra)

Tôi nhặt được một phù thủy trong tiểu thuyết

이미글

Và cũng bởi vì thế, chẳng biết từ bao giờ mà nàng phù thủy đã trở thành người phụ nữ chỉ chứa chấp hình bóng của mỗi mình tôi.

86 69

Toàn Chương - Chương 29: Anh Em Tốt

Chương 29: Anh Em Tốt

“Như vầy đi,” Toss nhìn bộ dạng này của Reid, trong lòng không nhịn được mà nảy ra một sáng kiến: “Ông đi theo tôi đến chỗ này, ở đó có thứ đồ tốt có thể giúp được ông.”

Thấy vẻ bí hiểm của Toss, Reid gãi đầu chẳng hiểu mô tê gì.

“Đồ tốt gì thì ông cứ nói toẹt ra đi.”

“Hầy, cái thứ này không tiện nói giữa ban ngày ban mặt đâu.”

Toss khoác vai Reid, cả hai cùng đi ra phố.

“Rốt cuộc là ông định đưa tôi đi đâu thế?”

“Cứ đi theo tôi là được.”

Dưới sự dẫn đường của Toss, hai người cùng đi vào một con hẻm nhỏ.

Vị trí của con hẻm này cực kỳ kín đáo, nếu không nhìn kỹ thì cơ bản là không thể nào chú ý tới.

“Đến nơi rồi, vào thôi.”

Nói rồi, Toss bước vào trong, Reid vẫn còn đang ngơ ngác cũng chỉ đành đi theo sau lưng hắn.

Trong hẻm rất tối, nhưng lại không hề có rác rưởi hay đồ đạc linh tinh, cứ như thể có người thường xuyên dọn dẹp vậy.

Đi được khoảng năm mươi mét, tầm nhìn trước mắt bỗng nhiên thoáng đãng hẳn ra.

Reid nhìn thấy trên phố là những cô nàng succubus ăn mặc hở hang, thần thái lả lơi quyến rũ, thậm chí còn có kẻ đang đá lông nheo với anh.

Thấy cảnh này, Reid không nói hai lời, quay đầu định bỏ đi ngay lập tức.

“Ấy ấy ấy! Ông làm cái gì thế?”

“Vậy ra ý kiến hay của ông là dẫn tôi đi 'bóc bánh trả tiền' à?”

Reid đen mặt nhìn Toss.

“Ông biết mà, tôi không phải là loại người tùy tiện như thế.”

“Ông nghĩ đi đâu vậy?” Toss cũng cạn lời mà khịa lại: “Đừng có kích động thế, chỗ này đâu phải chỉ có mỗi trò chơi gái, cứ đi theo tôi.”

Thấy đối phương đã nói đến nước này, Reid cũng chỉ đành tạm thời tin tưởng người anh em tốt của mình một lần.

Rất nhanh, Toss đẩy cửa bước vào một cửa tiệm.

Reid thò đầu nhìn vào trong, ngoài dự đoán của anh, cửa tiệm này toàn là sách, nhân viên ăn mặc cũng vô cùng bình thường.

Xem ra không phải là loại địa điểm đen tối như mình nghĩ.

“Bà chủ, gần đây có tác phẩm mới nào không?”

“Vẫn chưa có.”

“Vậy thì tiếc thật…”

Toss thở dài một tiếng, sau đó quay sang nói với Reid.

“Nơi này chuyên bán sách hay, ông có thể chọn vài cuốn mình thích mà mua.”

“Cho nên…” Khóe miệng Reid giật giật: “Cách giải quyết vấn đề với Litt mà ông nói là đây hả?”

“Mấy cuốn sách này có thể giúp ông xả hết ra, xả nhiều rồi thì sẽ tạm thời quên đi phiền não, tận hưởng sự vui vẻ thuần túy nhất, đây chẳng lẽ không phải là cách giải quyết sự ngượng ngùng sao?”

Toss nói với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc.

“Chỉ cần ông không thấy ngại, thì người ngại sẽ là cô ấy.”

“...Trông cậy vào ông đúng là tôi hết thuốc chữa rồi.”

“Tóm lại là ông có mua không?”

“Tôi mua cái thứ quỷ này làm gì!”

Thấy Reid quay người định bỏ đi, Toss làm bộ làm tịch lật lật cuốn sách.

“Em tất trắng này 'bén' thật đấy.”

“...Đệt.”

“Sao ông lại quay lại rồi?”

“Quân tử thực sắc tính dã, không bán cho tôi à?”

Tuy nói không thể dựa vào việc 'xả' nhiều để quên đi phiền não, nhưng một cuốn sách hay quả thực có thể thay đổi một con người.

Đặc biệt là em tất trắng này đúng là rất 'cuốn'.

“Bà chủ, gói giúp tôi mấy cuốn này lại nhé.”

“Cảm ơn quý khách.”

Vì mấy cuốn sách này ít nhiều cũng hơi nhạy cảm, nên bà chủ dùng giấy bìa vàng gói lại kín mít, rồi mới đưa cho Reid.

“Nói toẹt ra là đến cuối cùng ông cũng chả có cách giải quyết nào đúng không?”

“Ông nhìn xem, nếu tôi mà có cách giải quyết thì tôi còn ế đến giờ này à?”

“Ông đúng là người anh em tốt của tôi đấy.”

Reid lẳng lặng giơ ngón giữa về phía Toss.

——————

Mặc dù không có cách giải quyết, nhưng Reid vẫn mang mấy cuốn sách quý này về nhà.

“Nhắc mới nhớ, hình như Litt vẫn còn ở tu viện…”

Reid đặt mấy cuốn sách hay được bọc giấy bìa vàng sang một bên, sau đó đi vào bếp.

“Vậy mà còn để phần bữa trưa cho mình nữa.”

Nhìn tờ giấy nhắn trên phần cơm trưa, trong lòng Reid không khỏi có chút cảm động.

Từ điểm này cũng không khó nhận ra, Litt thực ra không hề giận anh.

“Đúng là một cô gái tốt… ồ không, là thiên thần mới đúng.”

Reid cảm thán một tiếng, sau đó đi vào phòng tắm, chuẩn bị gột rửa mồ hôi trên người.

Thời tiết dạo này nóng thật, dù chỉ đi ra ngoài một vòng cũng đã mồ hôi đầm đìa, không tắm rửa thì khó chịu khắp cả người.

“Két…”

Ngay sau khi Reid bước vào phòng tắm, cửa phòng khách bị đẩy ra.

Một thiếu nữ mặc trang phục nữ tu vội vội vàng vàng chạy vào trong phòng khách.

Và người này, chính là Litt.

“Suýt chút nữa thì quên lấy cuốn Ngụy Điển mà tên Otto kia đưa cho mình…” Litt nhìn quanh phòng khách, rất nhanh ánh mắt cô đã rơi vào một vật thể hình vuông vức được bọc giấy bìa vàng nằm trên tủ.

Chắc chắn đây là cuốn Ngụy Điển mà Otto đưa cho mình rồi.

Litt không chút do dự cầm lấy nó, sau đó lại vội vội vàng vàng chạy biến ra ngoài.

“Hửm?”

Reid tắm xong thò đầu ra khỏi phòng tắm.

Đương nhiên anh đã nghe thấy tiếng bước chân trong phòng khách, đồng thời cũng nhìn thấy bóng lưng chạy bước nhỏ ra cửa của Litt.

“Là quên lấy đồ gì sao?”

Mất vài phút lau khô người và mặc quần áo chỉnh tề, Reid quay lại phòng khách, ngay khi định cầm lấy mấy cuốn sách hay mình vừa mua để thưởng thức, thẩm định một chút, thì lại phát hiện mấy cuốn sách quý vốn dĩ đặt trên tủ đã không cánh mà bay.

“Hả?”

Lúc này, trong lòng Reid bỗng dâng lên một dự cảm chẳng lành.

Anh lập tức chuyển ánh mắt về phía bàn trà.

Ở đó… đang lẳng lặng nằm một cuốn sách, cũng được bọc bằng giấy bìa vàng y hệt.

“Đệt!!”

——————

Cùng lúc đó, Litt mang theo “Ngụy Điển” đi tới trên phố.

Thân phận hiện tại của cô là Litt, chứ không phải Letia, cho nên muốn đến Thương hội Granny điều tra thì đương nhiên phải có năng lực tự vệ.

Nếu dùng năng lực của Letia, rất có khả năng sẽ bị lộ thân phận.

Vì vậy đêm qua sau khi bị đám trộm cướp tập kích, cô đã tìm Otto đặt làm gấp trong đêm một món vũ khí mới, hơn nữa còn là loại vũ khí phù hợp với thân phận Bạch Giáo.

Cũng chính là cuốn Ngụy Điển trong tay này.

Như vậy cho dù gặp phải tình huống bất ngờ gì, cô cũng có thể dùng năng lực của Litt để tự vệ, đến bước đường cùng bất đắc dĩ mới cân nhắc dùng đến năng lực vốn có của mình.

Cũng không phải là muốn giả heo ăn thịt hổ gì đâu, mà là do cái thân phận Tu nữ chiến đấu của Tòa án Dị giáo trước kia thực sự quá phô trương, cả cái thị trấn Dạ Minh này chỉ có mỗi mình cô là Tu nữ chiến đấu, nếu thực sự muốn tra thì phút mốt là ra ngay.

“Alo?”

Sau khi đi được một đoạn đường, Litt đến trước một căn biệt thự kiểu Tây trông khá xa hoa, gõ cửa thật mạnh.

“Otto, ông đã dậy chưa đấy?”

“Giữa trưa rồi, hà cớ gì phải nóng nảy thế, Mục sư Letia.”

Cửa biệt thự mở ra, một người đàn ông tóc vàng xuất hiện trước mặt Litt, trên tay hắn đang bưng một tách hồng trà, trông có vẻ khá là hưởng thụ.

“Muốn vào trong ngồi một lát không?”

Đối mặt với lời mời của Otto, Litt lẳng lặng lùi lại một bước, vẻ mặt trông có chút kỳ thị.

“Phiền ông nói tiếng người đi, tình báo về Thương hội Granny mà tôi cần đâu?”

Litt tự nhận mình lười thì có lười thật, nhưng chưa bao giờ làm việc lỗ mãng, làm gì cũng phải có sự chuẩn bị, trước kia có Reid giúp lo liệu, chạy đôn chạy đáo cho Lưỡi Dao Rạng Đông, bây giờ việc gì cũng phải tự thân vận động, đúng là có hơi phiền phức.