"Đưa tay dây."
Bàn tay mảnh mai, trắng muốt vươn ra trước mặt tôi. Tôi chỉ có thể ngây ngốc nhìn nó một lúc lâu.
"Tina, cô ổn chứ? Không nghe thấy tôi nói gì à?"
Lillian cúi xuống nhìn tôi với vẻ mặt bối rối.
Tôi hoang mang, chẳng thể hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra, chỉ biết ngẩng lên nhìn cô ấy với ánh mắt không thể tin nổi.
"Cô vậy… là có ý gì?"
"Có ý gì à? Tôi chỉ đang thuần hoá Tina thôi."
"Thuần hoá… tôi?"
"Đúng vậy. À phải rồi, tôi vẫn chưa nói cho cô biết mục đích của mình nhỉ."
Lillian gật đầu như thể vừa sực nhớ ra điều gì đó. Rồi cô chống cằm, chìm vào trong dòng suy nghĩ trước khi nở một nụ cười rạng rỡ và cất giọng nhẹ nhàng.
"Tôi sẽ trở thành chủ nhân của Tina."
"…Hả?"
"Tina từng nói với tôi rồi còn gì? Rằng một kẻ thấp hèn như tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội được cô 'làm nũng'."
Đó là những lời tôi đã ném vào mặt Lillian trong buổi tiệc hồi trước. Và ngay cả bây giờ, suy nghĩ ấy của tôi vẫn chẳng hề thay đổi.
Hơn nữa, không chỉ riêng Lillian — tôi chẳng còn lý do gì để nịnh bợ người khác.
Tôi không còn tiếc nuối nơi này nữa.
Không cần phải cố để lấy lòng ai, cũng chẳng cần phải tìm cách để chiếm đoạt tài sản của những cô tiểu thư nhà giàu kia.
"Chính vì điều đó nên tôi mới hứng thú. Tôi muốn trở thành chủ nhân của Tina để xem xem cô sẽ làm nũng với tôi như thế nào. Hehe."
"…Gì cơ?"
Cô ta nói… muốn làm chủ nhân của tôi ư?
Vậy nên cô ta mới làm tất cả những chuyện này?
Thật đấy à?
"Hek."
Tôi khẽ bật ra tiếng cười khô khốc trước tình huống quá đỗi nực cười này.
"Hehe, heh…! Ahahaha!"
Tôi cười lớn đầy giễu cợt, như thể đang cười vào sự ngu ngốc của chính cô ta.
Cô ta muốn… làm chủ nhân của tôi ư?
Nhìn cái vẻ chuẩn bị kỹ lưỡng của cô ta, tôi còn tưởng đây là một nghi thức ma pháp hay gì đó cơ đấy.
Vậy mà… chỉ là thế này thôi sao?
"Tội nghiệp ghê, hehe… ha… hahaha, hức…"
Tiếng cười pha lẫn giọng điệu khinh bỉ bật ra từ cổ họng tôi, từng từ như mũi dao đâm thẳng vào Lillian.
Cảm giác đó cũng không tệ chút nào khi nhìn đôi đồng tử ấy dần dần lặng xuống.
Tôi nhếch miệng cười, tiến sát lại gần Lillian — đủ để hơi thở của cả hai hòa vào nhau. Trong đôi đồng từ hồng nhạt phản chiếu lại khuôn mặt mình, tôi thì thầm khe khẽ.
"Lúc đó, đáng ra tôi phải cho cô chết hẳn mới phải. Tiếc là tôi không thể chế ra loại độc mạnh hơn. Nhưng cái cảnh tượng cô run rẩy, nôn ra máu rồi gục xuống trông cũng khá tuyệt đấy nhỉ, Lillian?"
"........"
"Khẩu vị của ngài Thánh nữ đây tệ thật đấy. Muốn được kẻ đã cố giết mình công nhận làm chủ nhân ư? Hay cô cũng giống đám tiểu thư kia, muốn có được tình yêu của tôi, hả Lillian?"
"…Cô."
"Nào, Lillian, lại đây với tôi."
Tôi vòng cả hai tay quanh cổ cô ta.
Rồi trong tư thế ấy, tôi tự nhiên tựa người vào lòng Lillian, môi khẽ lướt qua cặp xương quai xanh thanh mảnh.
Chụt.
Âm thanh mềm mại của môi chạm vào da vang lên trong không gian tĩnh lặng.
Tôi từng chút một men theo đường cong ở cổ, rồi đến quai hàm, gò má, vành tai, thậm chí là cả khóe mắt.
Chụt. Chụt. Chụt.
Mỗi nụ hôn như vậy đều để lại dấu vết trên làn da mịn màng, cho đến khi tôi đặt một nụ hôn lên trán Lillian.
Với ánh mắt dịu dàng cùng giọng nói đầy khao khát, tôi cất giọng khẽ như gió thoảng.
"Ngài thích nó chứ, chủ nhân của tôi…?"
Tôi quay người rời khỏi lòng Lillian, người vẫn đang lặng lẽ nhìn tôi, rồi nhổ bọt xuống sàn và bật cười khinh miệt.
"Heh… tởm quá đi mất. Được chưa? Tôi vừa làm nũng với cô rồi đấy, vậy là hoàn thành mục đích rồi nhé. Xin chúc mừng."
"Thoả mãn rồi chứ? Không phải ai cũng được hôn lên trán đâu. Cô được tôi ưu ái lắm đấy."
"…Ha."
Lillian bất ngờ luồn tay qua nách, kéo mạnh khiến tôi bật đứng dậy.
Ánh mắt của cả hai chạm nhau trong thoáng chốc, rồi cô bất ngờ vòng tay qua cổ ôm chặt lấy tôi vào lòng.
Cái ôm ấy khiến tôi bối rối.
"Gì đây? Vậy vẫn chưa đủ sao?"
Lillian có vẻ không phải kiểu người dễ "hạ hoả".
Khi nhìn thấy khóe môi cô cong lên thành nụ cười nhạt, tôi chỉ khẽ hừ một tiếng, nửa khinh thường nửa miễn cưỡng rồi để mặc cho Lillian ôm.
'Nếu thuận theo thế này, có khi mình còn điều khiển được cô ta…'
Bốp!
"H-hả…?"
Một âm thanh nặng nề, khô khốc vang lên, và tầm nhìn của tôi đột ngột mờ đi.
Cơn đau dữ dội như có thứ gì đó xé nát ruột gan ập đến dồn dập.
Tôi run rẩy cúi xuống nhìn — ở đó là đầu gối của Lillian đã ghim sâu vào phần bụng dưới của tôi.
"Ugh…? Hah, heh… cô… cô đang làm… cái quái gì vậy…?"
"Cô không nên tùy tiện làm vậy với cơ thể của chủ nhân, Tina."
Bàn tay Lillian siết chặt cổ tôi. Rồi không chút do dự, cô lại dồn lực, thúc đầu gối vào thẳng bụng tôi.
Bốp!
"Akkh?!"
Cú thúc tàn bạo giáng thẳng vào phần bụng dưới của tôi một lần nữa.
Cơn buồn nôn dữ dội trào dâng, như thể ruột gan bị xoắn lại thành từng khúc.
Ngay khoảnh khắc Lillian buông tay khỏi cổ, cơ thể tôi liền đổ sụp xuống sàn và tiếp đất bằng cả tứ chi.
"Ugh… ahh…!"
"Cô vẫn còn nhiều thứ phải chỉnh đốn lắm. Nhưng đừng lo, bởi vì chúng ta còn rất nhiều thời gian."
Tôi gắng gượng chống tay xuống sàn và cố gắng hít thở, nhưng chỉ có nước mắt nóng hổi và nước dãi là trào ra, cổ họng thì khô khốc chẳng thể phát ra âm thanh.
"Gah…! Hah…! Ugh… ahh…!"
"…Cô vẫn còn cả một chặng đường dài ở phía trước, Tina."
Lillian thô bạo nắm lấy cổ áo rồi giật mạnh tôi đứng dậy.
Tại sao Thánh nữ lại có thể mạnh đến mức này? Chỉ với một tay, cô ta đã có thể dễ dàng dựng tôi dậy như một món đồ chơi.
Ánh mắt lạnh lẽo của Lillian liếc xuống bụng tôi, còn cánh tay còn lại từ từ đưa ra sau.
Tư thế ấy, rõ ràng là cô ta đang chuẩn bị tung ra một cú đấm. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, tôi đã ngẩng đầu lên theo bản năng. Đôi mắt của Lillian ánh lên một tia điên dại pha lẫn sự dịu dàng đến rợn người.
Cảm nhận được luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Tôi tuyệt vọng giơ tay ra, cố vươn về phía Lillian.
"K-khoan đã..."
Bốp!
"Ah, ugh!!!"
Lần này không phải đầu gối, mà là nắm đấm của Lillian hung hăng đấm vào bụng tôi.
Cơn đau khiến tôi cảm thấy như nội tạng đang bị vặn xoắn, dạ dày thì quặn thắt lại.
Nhưng Lillian chẳng mảy may để tâm. Cô ta lại giơ tay lên lần nữa.
Bốp!
"K-kuk...! Ah, đau...!"
Nắm đấm của Lillian lại dội xuống, lưng tôi cong lên, cả người nhấc bổng khỏi mặt đất trong thoáng chốc.
Nhưng Lillian không dừng lại ở đó. Cô lại giơ nắm đấm lần nữa.
Bốp!
"Ahh...!"
Sau đó, chỉ còn lại những trận bạo lực không ngừng.
Bốp! Bốp!
"Ugh!! D-dừng lạ...!"
Bốp!
"Ugh... Ahh...!!"
Mỗi khi cơ thể tôi muốn đổ gục xuống, bàn tay của Lillian lại giữ chặt tôi tại chỗ.
"Khục...! X-xin cô..."
Bốp!
"Ugh... Đừng mà...!"
Lúc này khuôn mặt tôi đã ướt đẫm nước mắt và nước dãi.
"Ugh... Ahh...! Hah...!"
Lillian lạnh lùng nhìn tôi trước khi thả lỏng nắm tay rồi đưa về phía tôi.
"Tay."
“Ugh… haah... Đ-đồ… điên…”
Trước lời nói yếu ớt của tôi, bàn tay Lillian lại siết chặt thành nắm đấm.
Chỉ động tác đó thôi cũng đủ để cơ thể tôi run rẩy vì sợ hãi.
"Eek—! Đ-được rồi…!"
Tôi vội vàng đặt cả hai tay mình lên lòng bàn tay Lillian như một con chó ngoan tuân lệnh chủ.
"L… làm ơn… đừng… đánh vào bụng tôi nữa…"
Lillian không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn xuống hai bàn tay đang đặt trên tay mình.
Sự im lặng kéo dài khiến phần bụng dưới của tôi, nơi còn hằn những vết bầm của nắm đấm, bắt đầu co rút từng cơn liên hồi.
Cuối cùng, tiếng thở dài của Lillian phá tan bầu không khí tĩnh lặng.
"Tina… tôi vốn không định dạy dỗ cô bằng cách này. Chỉ là… trong một khoảnh khắc, tôi đã không thể kiềm chế cảm xúc của bản thân. Xin lỗi nhé… hahhh…"
"Đúng như cô nói, tôi nghĩ mình quả thực không xứng với danh hiệu Thánh nữ."
Lillian kéo vạt váy tôi lên, để lộ ra phần bụng.
Làn da tái nhợt gần như là trong suốt, đã bị hằn lên vô số vết bầm sẫm màu.
Đôi mắt cô ánh lên vẻ buồn bã. Rồi cô nhẹ nhàng đặt tay lên bụng tôi, cú chạm khiến cơ thể tôi run rẩy theo phản xạ. Nhưng lần này, cảm giác ấy không phải là đau đớn.
Ánh sáng trắng tinh khiết từ lòng bàn tay dịu dàng chiếu sáng không gian xung quanh.
Ánh sáng ấy len lỏi vào da thịt, thấm vào từng thớ cơ ở bụng tôi, khiến cho những vết bầm cùng cơn đau quặn thắt dần tan biến như thể chúng chưa từng tồn tại.
"Đừng lo lắng gì cả. Lần sau tôi sẽ không đối xử với cô bằng cách thô bạo và tàn nhẫn như vậy nữa… À mà này, Tina, cô có làn da nhợt nhạt thật đấy."
"Ugh... cô... cô muốn gì...?"
"Tôi đã nói rồi. Tôi sẽ trở thành chủ nhân của Tina."
Lillian kéo tôi vào vòng tay mình.
Hơi ấm từ cơ thể của cô ấy bao trùm lấy tôi.
Cô nhẹ nhàng vuốt tóc tôi bằng một tay rồi khẽ đặt một nụ hôn lên trán.
Chụt.
"Cảm ơn vì đã chịu đựng. Làm tốt lắm. Và tôi thật sự xin lỗi vì đã khiến cô đau đớn đến thế... Nhưng cũng bởi vì quá yêu cô nên tôi mới làm vậy."
"Buông ra..."
"Tôi yêu em là thật. Tôi trân trọng và yêu em vô cùng, Tina ạ. Lần sau sẽ không có chuyện như vậy nữa đâu."
Lillian thì thầm vào tai tôi với giọng điệu như đang niệm chú, hơi thở phả ra ấm áp và khẽ khàng đến tê dại.
Vẫn ôm tôi trong lòng, cô thì thầm nhẹ nhàng rồi đứng dậy, dịu dàng xoa mái tóc tôi.
"Tôi đi hâm lại súp. Đợi một lát nhé."
Tôi không thể thốt nên lời.
Bởi ánh mắt nghiêm túc của cô ấy khiến tôi cảm nhận được rằng — Lillian đang thực sự quan tâm đến tôi.
