Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2261

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 500: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (2)

Chương 500: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (2)

Chương 500: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (2)

-  Kim Ahri

Chẳng bao lâu sau, bài giảng của giáo sư Robert bắt đầu.

Nội dung của môn học, ‘Nhập Môn Ma Quỷ Học’, một cái tên quả là hoành tráng, lại khác so với tưởng tượng của tôi.

Tôi đã nghĩ ông ta sẽ dạy mấy “phương pháp trừ tà” hay gì đó.

Nhưng hoàn toàn không phải vậy.

“Tòa Thánh tuyên bố rằng mọi điều huyền bí trên thế gian đều là ác quỷ. Người sói là quái vật thích ăn thịt người, ma cà rồng uống máu người như rượu vang, phù thủy sinh ra đã tàn nhẫn.”

…Thì phần lớn là đúng mà?

“Nhưng mọi người có biết không? Những tồn tại bị Tòa Thánh gộp chung thành ‘Ác quỷ’ ấy thực ra chẳng hề cùng một chủng tộc.”

Người sói không phải đồng tộc với ma cà rồng.

Ma cà rồng và phù thủy khác nhau hoàn toàn về nguồn gốc.

Phù thủy, nếu mang ra so với Yeti hay Thunderbird hay những sinh vật dị hình khác, thậm chí còn gần với con người hơn nhiều.

“Vậy nên từ ‘Ác quỷ’ thật nực cười. Chẳng khác nào một con mèo gom toàn bộ cả họ nhà mèo — sư tử, báo, hổ, leopard — rồi gọi tất cả bọn chúng là ‘Không phải mèo’ và rồi dán cho cái nhãn ‘Ác quỷ’ vậy.”

Tôi có cảm giác hơi phức tạp.

Xét theo bối cảnh, ‘Tòa Thánh’ ở thế giới này giống như một phiên bản khác của Cục Quản Trị. Có lẽ vì vậy mà những lời chỉ trích Vatican ấy lại nghe như đang chĩa về phía Cục.

Tất nhiên, tôi không ngu tới mức giơ tay phản bác giữa lớp.

“Có những hiền nhân đã nhận ra mâu thuẫn của Tòa Thánh. Theo ghi chép cổ, nguồn gốc của chúng ta có thể bắt đầu từ tận Ai Cập cổ đại.”

Ai Cập cổ đại?

Thời điểm mà tổ đội đầu tiên bắt đầu thử thách.

Có gì đó quen quen, nhưng…

“Dĩ nhiên, cá nhân tôi không tin hoàn toàn. Mong các cô cậu sinh viên ở đây hiểu cho. Chẳng phải ở Tân Thế Giới, ai cũng khăng khăng mình xuất thân từ quý tộc châu Âu đó sao? Cũng tương tự vậy thôi.”

“Hahaha!”

“Fuhuhu!”

Mấy lời của giáo sư Robert khá buồn cười, và cả giảng đường thoáng bật cười.

Có vẻ chính giáo sư Robert cũng thấy chuyện “Đại học Miskatonic, cụ thể là Khoa Thần Bí, đã bắt nguồn từ Ai Cập cổ” có hơi quá lố.

Nhưng sự thật thì sao?

“Suốt nhiều thế kỷ, những người có chung chí hướng ở Cựu Thế Giới đã tập hợp sức mạnh. Những kẻ mang số mệnh huyền bí muốn được sống tự do, còn những người muốn nghiên cứu huyền bí thì mong được nghiên cứu tự do.”

Những kẻ mang số mệnh huyền bí chắc là các tồn tại sinh ra đã là “Thực Thể Hỗn Mang”, như phù thủy chẳng hạn.

Còn những người nghiên cứu huyền bí là các học giả nghiên cứu Thực Thể Hỗn Mang?

“Nhưng ở Cựu Thế Giới không có hy vọng. Quyền lực của Tòa Thánh đã giăng khắp lục địa như mạng nhện! Ngay cả vị Trưởng Khoa vĩ đại cũng không thể bảo vệ tất cả khỏi sự đàn áp ấy!”

Trưởng Khoa Vĩ Đại?

“Và rồi phép màu đã xảy ra! Christopher Columbus, nhà thám hiểm vĩ đại, đã phát hiện Tân Thế Giới!”

…Nói chính xác thì Christopher Columbus không phải người đầu tiên đặt chân đến châu Mỹ, và hai chữ “vĩ đại” cũng chắc chắn không phù hợp với ông ta đâu.

“Có người tìm vàng ở Tân Thế Giới, có người lập đồn điền. Nhưng vị Trưởng Khoa Vĩ Đại đã nhìn thấy một khả năng khác. Tự do! Quyền lợi! Một vùng đất nơi những kẻ không phải con người có thể sống tự do, nơi mọi tồn tại có thể tận hưởng số mệnh của mình!”

Không khí lớp học dần nóng lên.

Có thể là vì giọng giáo sư Robert đầy nhiệt huyết, nhưng quan trọng hơn là có thể câu chuyện này thực sự chạm đến những sinh viên.

Tôi bắt đầu hiểu đại khái giáo sư và những người xung quanh là “tồn tại thế nào”.

“Các sinh viên, chào mừng mọi người đến với Đại học Miskatonic. Vậy thì chúng ta hãy thử lộ diện ‘hình dạng thực sự’ một lần nhé?”

- Bùm!

Quần áo của Robert phồng lên, toạc ra khi ông còn đang đứng trên bục giảng.

Những sợi lông đen cứng cáp trồi ra khỏi lớp vải. Cơ bắp cuồn cuộn của ông ta căng lên.

Kinh ngạc nhất là sự thay đổi của gương mặt.

Phần mõm nhô dài ra như của dã thú, răng sắc như cưa lóe lên.

Giáo sư Robert là người sói!

Ngay lập tức, cả lớp bắt đầu hưởng ứng.

Một nữ sinh phía sau tôi lộ ra cặp sừng nhọn hoắt. Một nam sinh đối diện có làn da biến thành màu gạch nung.

Có kẻ biến thành dạng xấu xí nửa người nửa lưỡng cư, có kẻ lại đẹp đến phi thực.

Không phải ai cũng là Thực Thể Hỗn Mang.

Thậm chí, nếu tính số lượng, thì sinh viên là con người còn nhiều hơn.

Nhưng thậm chí ngay cả các sinh viên con người cũng chẳng hề sợ hãi. Họ nhìn những quái vật với ánh mắt hứng thú!

Có lẽ họ xuất thân từ gia đình học giả nghiên cứu thần bí?

Khi tôi ngả vào lưng ghế, đang cố giữ nét mặt bình tĩnh thì có người chạm nhẹ vào vai tôi.

“Cậu là Ahri đúng không?”

Tôi quay lại, và thấy đôi mắt xanh như biển sâu.

Mái tóc vàng óng như sóng vỗ trên vai.

Một thiếu nữ đẹp đến mức phi thực, như từ tranh vẽ đi ra.

“Tớ nghe đồn rồi!”

Đồn?

Mình có tin đồn gì á?

Mình nổi tiếng lắm cơ à?

“Cậu là ma cà rồng đúng không? Tớ chưa từng gặp ma cà rồng bao giờ, nên là tò mò lắm! Cho tớ xem chút gì đó được không?”

À, hóa ra thiết lập của tôi là ma cà rồng.

“Cổ Huyết” nghe đồn là Di Sản mà Miro từng lấy được sau khi giết một ma cà rồng ở Khách Sạn Biển Sâu trong quá khứ.

“Ừm, khi khác có cơ hội nhé—”

“Đừng mà! Cậu cho tớ xem chút đi! Tớ là Emily! Rất vui được gặp cậu!”

Tôi quan sát Emily đang mỉm cười thì thấy xung quanh, ánh mắt cũng tự nhiên mà dồn về phía tôi.

Không khí rõ ràng đang chờ tôi “biểu diễn” gì đó.

“…Thôi được.”

Tôi khẽ búng tay, một giọt máu rơi xuống bàn rồi tự vẽ thành chữ S trong không trung.

Cảm giác như đang diễn xiếc.

“Wow!”

“Đó là huyết ma pháp sao? Tôi mới chỉ nghe về nó thôi!”

“Trưởng Khoa chỉ che bớt mặt trời một chút thôi mà, vậy mà cô ta vẫn ổn nhỉ?”

“Cậu chưa nghe à? Ma cà rồng cấp cao có thể chịu được ánh nắng.”

“Thật hả?”

Cứ như thể họ đang công khai bình phẩm về tôi như món hàng trưng bày.

Thì ra bầu trời âm u này là do Trưởng Khoa đã tạo ra.

Ngoài ma cà rồng ra, thì vẫn có nhiều loài quái vật thích hợp với bóng tối hơn là ánh sáng, nên hóa ra thời tiết này là vì lợi ích của các sinh viên à?

“…”

Cho dù chỉ là một khu vực nhỏ, tức khuôn viên của “Đại Học Miskatonic”, nhưng năng lực điều khiển thời tiết thật sự không phải tầm thường.

Trưởng Khoa cũng là quái vật và không phải người à?

Hay một đại pháp sư đã đạt tới trí tuệ tối thượng?

Dù thế nào thì, đây cũng là đối thủ không thể coi thường mà lơi lỏng cảnh giác.

Khi tôi mỉm cười gượng và ngẩng đầu lên, tôi thấy một gương mặt cực kỳ quen thuộc, một ‘chàng trai trẻ’, đang cười khổ.

“…À.”

Tôi có hơi ngạc nhiên.

Theo trí nhớ của tôi, lần cuối tôi thấy gương mặt ấy đã là gần 50 năm trước.

***

Sau giờ học môn ‘Nhập Môn Ma Quỷ Học’, tôi cùng ‘chàng trai quen mặt’ tìm nơi vắng vẻ để nói chuyện.

“Chúc mừng nhé!”

“…Ý cô là gì?”

“Chúc mừng cậu hồi xuân! Wow. Nhìn cậu giờ đúng kiểu thanh niên hai mươi luôn đó!”

“….”

“Wow~! Đã bao lâu rồi tôi mới thấy được hiện tượng này chứ? Thậm chí trong Phòng Nguyền Rủa tôi cũng chưa gặp. Theo tiêu chuẩn của thế giới thực, thì lần cuối tôi thấy khuôn mặt này là gần 50 năm trước đó.”

“Tiền bối, bớt tỏ vẻ là một bà cô già đi.”

- Rắc!

“Á, a! Sao tự nhiên đá vào chân vậy, không, Ahri, chính cô đã nói mấy chuyện kì quái trước mà!”

“…Thôi dừng nhé.”

Sau khi bình tĩnh lại, chúng tôi bắt đầu bàn bạc nghiêm túc.

“Được rồi, cô đã biết được đại khái Khoa Thần Bí Học của Đại Học Miskatonic là gì rồi à?”

“Ừ, đúng vậy. Có vẻ những kẻ không thể lọt khỏi bàn tay của Tòa Thánh đã cố nắm lấy cơ hội ở Tân Thế Giới”

Trong một thời gian dài, Vatican đã tiêu diệt các Thực Thể Hỗn Mang bằng cách gán cho cái mác ‘Ác quỷ’, và cũng thiêu sống những học giả muốn nghiên cứu về thần bí, gọi bọn họ là những kẻ sa đọa.

Đương nhiên, phía đầu bên kia cũng phải căng mình ra phản ứng lại.

Đây là câu chuyện về những kẻ sinh ra là Thực Thể Hỗn Mang, như ma sói hoặc phù thủy, hoặc những học giả sinh ra là con người nhưng muốn nghiên cứu về những điều thần bí, chung tay lại với nhau.

Mặc dù bọn họ không phải chung chủng tộc, nhưng lại có chung mục tiêu tránh khỏi sự đàn áp của Tòa Thánh.

Thế nhưng, bọn họ lại không cách nào chống lại Vatican, tổ chức kiểm soát toàn bộ Lục Địa Già.

Rồi một ngày, mọi thứ thay đổi, khi tuyến đường tới tân lục địa mở ra bên kia đại dương.

Kể cả Tòa Thánh vĩ đại nhất thế giới cũng khó lòng với tay tới Tân Thế Giới được.

“Vậy là, có vẻ mấy tên này đang công khai chiếm lấy một trường đại học, và mở rộng tầm ảnh hưởng… Hmmm… Chúng ta nên làm gì đây?”

“…”

“Để tôi nói với tư cách đặc vụ Cục Quản Trị nhé? Vì bọn quái vật đang bành trướng sức mạnh bên kia đại dương, nên chúng ta chắc phải trở thành khủng bố và kiểm soát cả trường đại học nhỉ?”

“Đừng nghĩ như một đặc vụ. Nghĩ như người tham gia Khách Sạn đi.”

“Vậy thì tôi không biết. Cô cũng biết mà, Ahri, Khách Sạn không phải lúc nào cũng tạo ra các tình huống lấy con người làm trung tâm…”

“Tôi có cảm giác rồi. Có vẻ chúng ta trong bối cảnh này không phải con người.”

“Đúng vậy. Có vẻ cô là một ma cà rồng cấp cao, và cả tôi nữa, cũng công khai khoe ‘Cánh Tay Chiến Binh Tộc Abras’ của mình cho mấy người rồi.”

“Vậy chảng phải chúng ta nên theo phe trường đại học sao?”

“…”

Với tư cách đặc vụ Cục Quản Trị, thì tôi có nên phá tan cái ổ quái vật tha hóa này không?

Hay tôi nên diễn đúng vai “ma cà rồng cấp cao”, đập vỡ âm mưu của Vatican, nhập bọn với Đại học Miskatonic?

“Khó thật.”

“Khó ghê.”

“Đừng có dùng cái giọng kiểu đó. Nghe cậu cứ như một ông già ấy.”

“Khó ghê quá chừng.”

“…Cậu đã đặt mốc hồi quy cho One More Chance chưa?”

“Tôi đã đặt nó ngay lúc chúng ta bắt đầu.”

Di Sản “One More Chance” chỉ cho phép sử dụng nếu chúng tôi chọn một mốc thời gian trong vòng một tháng.

“Trưởng Khoa.”

“…”

“Nghe đồn hắn có vẻ không tầm thường. Cô đã nghe giảng rồi à?”

Theo lời giáo sư Robert, Trưởng Khoa của Khoa Thần Bí Học là một người cực kì đáng gờm.

Ông ta đã sống ít nhất vài trăm năm, không ai biết tuổi thật cả trừ ông ta ra.

Cả chủng tộc của ông ta, liệu có là người hay không cũng chưa chắc.

Nghe đồn thậm chí cả tên ông ta cũng không ai biết.

“Nghe đồn trước khi sang Tân Thế Giới, người ta gọi ông ta là ‘Phản Kitô’.”

“Ông ta nói mình không thích cái tên đó, vì là cái tên xúc xiểm do Vatican đặt. Sau khi đặt chân đến Tân Thế Giới và thành lập nên một đại học, mọi người cũng dần gọi ông ta là ‘Trưởng Khoa’.”

Nghe đồn Trưởng Khoa đã tích tụ lực lượng tại Lục Địa Già ít nhất 300 năm, trong khichiến đấu chống lại Tòa Thánh.

Lực lượng tích tụ được từ thời điểm đó chính là toàn bộ khoa, và những người ủng hộ Khoa Thần Bí Học tại Đại học Miskatonic.

“Có vẻ ông ta vẫn chưa thể có đủ sức mạnh để chống lại Tòa Thánh đâu…”

“Chà, đương nhiên là không rồi. Nếu ông ta có thể thắng thì chạy tới Tân Thế Giới làm gì?”

“Đương nhiên, nếu coi Tòa Thánh là Cục Quản Trị của thời đại này, thì việc có thể cầm cự một mình suốt hàng trăm năm đã chứng tỏ ông ta không phải quái vật tầm thường.”

“Nhìn lên trời đi. Thấy mây đen kia không? Có vẻ cũng do Trưởng Khoa tạo nên đấy.”

“Urgh… Tiền bối này, có khi nào ông bạn Trưởng Khoa này là Boss không?”

“Chà, chúng ta chưa thể nói chắc được.”

Có thể nào mà Trưởng Khoa lại là Boss của thử thách thứ ba không?

Nghĩ lại thì, Khách Sạn giao cho chúng tôi vai trò là Thực Thể Hỗn Mang, nên Trưởng Khoa thực ra lại có thể là đồng minh.

Nếu nói vậy, thì Boss có khi không phải Trưởng Khoa, mà là kẻ nào đó bên phía Tòa Thánh.

“…”

“…”

Mooksung và tôi cùng chìm vào suy tư sâu, và khu vực xung quanh im lặng.

Rồi không lâu sau, cậu trai trẻ, người vẫn chưa thể làm quen với hình hài mới này, đứng dậy.

“E hèm, thay vì ngồi yên một chỗ thì chúng ta đi thôi. Có thứ này muốn cho cô xem, Ahri.”

“Ế?”

“Tôi đã tìm ra một thứ khá là sốc.”

***

Nơi Mooksung dẫn tôi đến là một nơi chúng tôi đã đi ngang qua hồi sáng.

“Đây là gì? Chẳng phải chỗ bày mấy cái bộ xương kỳ quái à?”

“Chính xác hơn là bảo tàng hóa thạch sinh vật cổ đại. Bọn họ có cả xương khủng long nữa đấy.”

“Cậu thích mấy thứ kiểu này à? Tôi tưởng chỉ có mỗi Jinchul là thích khủng long đấy?”

“…”

“Đùa thôi.”

“Tôi cũng đã đi ngang qua chỗ này hồi sáng, nên chắc là cô đã bỏ qua nó. Nhìn đây này.”

Rồi chàng trai trẻ giơ tay ra, chỉ vào một mẫu vật đã được phục dựng khá hoàn chỉnh—

“Á!!!”

Tôi giật mình!

Lúc giáo sư hóa thành ma sói trong giảng đường khi nãy tôi còn không biến sắc, nhưng giờ tôi giật mình tới mức ngã quỵ xuống trong vô thức.

“Cái… cái này là cái quái gì?!”

“Ahri này, tôi đã mang cô đến đây vì tôi cũng bị sốc như vậy đấy. Con ‘chim’ này chính là con ‘chim’ mà chúng ta biết, đúng không?”

Là Perro.

Nhìn thế nào thì cũng là Perro!

Nếu là hình dạng vẹt thì tôi còn có thể nhầm lẫn với một con vẹt tương tự.

Nhưng đây là dạng Quái Đản thì chẳng có chỗ để mà nhầm được.

Đây là một tiêu bản của Perro, sau khi biến thành dạng Quái Đản!

“A, a, a…”

Trong vô thức, tôi lại gần và thò tay ra.

Perro, chuyện quái gì đã xảy ra với mày vậy?

Sao mày lại ở đây, biến thành một tiêu bản –

- Bộp!

Ai đó đã giữ tay tôi lại.

“Cẩn thận.”

Một ông lão mà tôi chưa từng gặp bao giờ.

Lập tức, ánh mắt của tôi chạm nhau với Mooksung, trao đổi trong thầm lặng.

‘Ông ta xuất hiện từ khi nào?’

‘Không có chút khí tức nào, đột nhiên xuất hiện!’

“Trò này, em vừa định chạm vào tiêu bản, phải không? Bây giờ mà im lặng thì quả là không hay.”

“… Em xin lỗi ạ.”

“Sau này phải cẩn thận hơn đó. Đây là tồn tại rất… ‘quý giá’.”

Quý giá?

“Xin lỗi ạ… ông là giáo sư ạ?”

“Gần như vậy.”

“Em có thể hỏi một câu không?”

“Cứ tự nhiên.”

“Em có thể biết nguồn gốc tiêu bản này không?”

“….”

Ông lão, người không thể đoán ra tuổi, im lặng một lúc.

Ông ta không muốn nói sao?

Không, không giống vậy lắm…

Mà như đang hồi tưởng.

“Nguồn gốc à…Vì sao em lại hỏi một câu như vậy?”

“Tò mò cá nhân thôi. À, ý em là, em chưa từng thấy một tiêu bản đẹp thế này! Em vô cùng ngạc nhiên đó!”

“Đẹp? Không hẳn là đẹp đâu.”

“…”

Đúng thật.

Hình dạng vẹt thì còn cho qua được, nhưng hình dạng Quái Đản thì chả đẹp gì cho cam.

Nhưng ông lão khẽ cười.

“Nhưng mà, khi còn sống, có lúc anh bạn này khá là đẹp đó.”

“…”

“Cứ coi nó như là một người bạn cũ của ta.”

“Ông đã nuôi nó ạ, thưa giáo sư?”

“Ta đã nuôi nó sao? Haha! Không, đúng hơn là, anh bạn này đã bảo vệ ta trong nhiều năm rồi.”

Perro bảo vệ ông ta suốt thời gian dài?

Ông ta đang nói cái quái gì vậy?

Tôi còn chưa hiểu đầu cua tai nheo gì, còn đang định hỏi tiếp thì Mooksung và tôi đều câm nín một lần nữa.

“…Con mẹ nó, lão già này tuổi cao mà chạy nhanh gớm.”

“Cẩn thận mồm mép đấy. Ông ta có thể vẫn còn đang nghe.”

Ông lão đã biến mất không dấu vết.

Ông ta là ai? Trưởng Khoa chăng?

Tôi không chắc.

***

Chúng tôi lang thang khắp khuôn viên Đại học Miskatonic tới tối muộn, nhưng chẳng tìm thấy gì chắc chắn cả.

Sắp tới giờ tắt đèn nên chúng tôi đành quay về nơi bắt đầu, khu ký túc xá.

“Hmph…”

Vừa ngồi xuống giường, thở dài một tiếng thì thì có vật cứng chọc vào lưng tôi.

“Hả? Gì đây?”

Trên giường là một tấm giấy dày, khắc một hoa văn thiết kế kì lạ.

“…Mắt của Horus?”

Một ký hiệu đại diện cho con mắt của Horus, vị thần nổi tiếng nhất của thần thoại Ai Cập.

Mặt sau của tờ giấy là một dòng chữ ngắn:

“Đức Cha ơi, vì sao Người lại bỏ rơi chúng con?”

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!