Chương 505: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (7)
Chương 505: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (7)
- Kim Ahri
“Ồ, tiểu thư Ahri! Tôi là Karl, trưởng nam của gia tộc Sanders —”
“Nào, nào! Anh Karl, anh không thấy Ahri đang bối rối sao? Tránh ra giúp đi!”
“...”
Chàng trai mặt đỏ bừng, rõ ràng đang ở trong bầu không khí sắp tỏ tình tới nơi, bị Emily phẩy tay một cái liền ngoan ngoãn lùi lại.
Kiểu đàn ông như vậy, nếu là một người đàn ông khác — ví dụ như Mooksung — đứng ra đuổi đi, thì thường sẽ phùng mang trợn má làm vẻ ta đây rồi nhảy dựng lên.
Nhưng trước Emily, cũng là phụ nữ mà còn sở hữu nhan sắc nổi bật, hắn đến thở mạnh cũng không dám, lập tức bị đuổi đi.
“Thế nào?”
“...”
“Biết ơn chứ? Tôi đã đuổi mấy tên làm phiền cô rồi đó?”
“... Cảm ơn.”
Emily từ ngày đầu tiên của lần thử thứ hai, ngay tiết học đầu tiên, đã bám lấy tôi, cư xử cứ như thể chúng tôi là bạn thân.
Theo lời Mooksung, ở lần thử đầu tiên cũng tương tự như vậy.
Khi đó, chắc tôi chỉ nghĩ cô ta là một cô gái xinh đẹp bình thường thôi?
Đương nhiên, bây giờ thì khác.
Theo thông tin Mooksung thu thập được trước khi quay ngược thời gian, “thiếu nữ” này thực chất không phải thiếu nữ.
Tên thật của cô ta không phải Emily mà là Sophia, và có quan hệ sư đồ với Trưởng Khoa Lucas.
Hơn nữa, còn có khả năng là đệ tử của “Tổ Đội Khách Sạn”!
“...”
Sau khi nghe suy đoán của Mooksung, tôi đã suy nghĩ suốt cả đêm.
Giả sử tôi là người sống sót của một Tổ Đội trước đó.
Khi để lại đệ tử cho đồng đội sẽ xuất hiện về sau, điều quan trọng nhất là gì?
Trước hết, chẳng phải là để đệ tử nhận ra “chúng tôi” sao?
Như vậy mới có thể giúp chúng tôi được chứ!
Để các đệ tử nhận ra được chúng tôi thực ra không khó.
Đơn giản thì chỉ cần nói tên, hoặc miêu tả ngoại hình chi tiết cũng được.
Cũng có thể cho biết đại khái thời đại mà tôi và Mooksung sẽ xuất hiện.
Dù không biết chính xác là năm 1897, nhưng nhờ sự kiện Dinner Party mà chúng tôi đã biết trước đó là nước Mỹ trước Thế Chiến 1.
“Ahri, sao cô cứ im lặng nhìn mặt tôi vậy?”
“Chỉ là.”
Tình hình thì có vẻ là Sophia đã nhận ra tôi từ trước.
Vì thế nên mới lượn quanh tôi ngay từ ngày đầu.
Tôi muốn nói chuyện đàng hoàng một lần với Emily — không, Sophia —
- Két!
Đột nhiên cánh cửa đại sảnh mở ra, những kẻ mang theo hộp đàn violin bắt đầu bước vào.
Là binh lính của Tòa Thánh mà Mooksung đã nói.
“... Hừm.”
Tôi không quá lo lắng.
Nếu bị tập kích trong tình trạng không biết gì thì còn khác, đằng này chúng tôi đã biết rõ cả rồi.
Tôi và Mooksung thậm chí không cần phải hành động.
- Chát!
Chỉ một cái vỗ tay của ông lão đang lặng lẽ nhấp rượu vang ở một góc đại sảnh là đủ.
“Ặc! Cơ, cơ thể —”
“Ư… ư ư!”
“Khụaak!”
Dưới áp lực vô hình không nhìn thấy, toàn thân của các binh lính Vatican trở nên cứng đờ như đá, và bọn họ rên rỉ đau đớn.
Những sinh viên đang say khướt trợn tròn mắt kinh ngạc, nhưng ngay sau đó các giáo sư của Khoa Thần Bí Học đã lao ra.
“Nào~ nào~! Các em sinh viên, đây chỉ là màn trình diễn ma pháp đơn giản thôi, nên đừng bận tâm, cứ ra ngoài đi nhé. Bên ngoài chúng tôi cũng đã chuẩn bị vài hoạt động giải trí rồi!”
Các sinh viên trông hoàn toàn ngơ ngác, nhưng vẫn nghe theo chỉ thị, lần lượt rời khỏi đại sảnh, ra khu vực ngoài trời.
Khi tôi cũng định thuận theo mà đi ra, Emily nắm lấy tay tôi.
“Cô cứ ở lại. Không cần ra ngoài.”
“...”
Lạ thay, người phản ứng với lời của Emily lại là một giáo sư khác.
“Ơ? Ơ? Trưởng Khoa đã bảo tất cả sinh viên phải ra ngoài —”
“Tôi thì nghĩ khác.”
“... V, vâng.”
Chỉ qua đoạn đối đáp ngắn ngủi, tôi đã biết được hai điều.
Thứ nhất, các giáo sư trong khoa đều biết Emily không phải sinh viên bình thường.
Thứ hai, dù bề ngoài, Trưởng Khoa là người đứng đầu, nhưng Emily ở vị trí có thể phớt lờ mệnh lệnh của ông ta.
Phải rồi, nếu là sư huynh sư đệ với Trưởng Khoa thì bọn họ cũng gần như là ngang hàng.
Có lẽ vì đã cho toàn bộ sinh viên khác ra ngoài, trừ tôi, nên Emily cũng không còn dè chừng nữa mà bắt đầu bộc lộ thân phận.
“Phù~! May quá. Ahri cũng nghĩ vậy đúng không?”
“...”
“Giữa các giáo sư cũng có khá nhiều ý kiến trái chiều. Không ít người cho rằng nên hủy bữa tiệc khai giảng và xử lý sát thủ trước.”
“...”
“Nhưng Trưởng Khoa nghĩ khác. Nếu chúng ta hủy tiệc hoặc truy lùng binh lính, hành xử như thể đã phát giác ra điều gì đó thì….”
“Bọn chúng sẽ ẩn mình à?”
“Đúng. Vì vậy chỉ dừng lại ở việc đổi địa điểm tiệc sang nơi Trưởng Khoa sẽ dễ dàng ra tay hơn, và đã thành công.”
May mắn là bad ending đầu tiên, bữa tiệc khai giảng bị khủng bố và Trưởng Khoa bạo tẩu có vẻ đã bị chặn lại.
“Ahri, cảm ơn cô. ‘Lời tiên tri’ của cô đã giúp ích rất nhiều.”
“...”
Ngay lúc tôi và Emily thong dong trò chuyện, lũ binh lính vẫn đang bị thẩm vấn.
Chẳng bao lâu sau, giọng Trưởng Khoa vang lên.
“Sophia, lại đây.”
Emily — không, Sophia — nắm tay tôi.
“Đi thôi.”
Khi đến nơi thẩm vấn cùng Sophia, các giáo sư thoáng lộ vẻ kinh ngạc.
Bầu không khí giống như họ muốn hỏi tại sao lại đưa sinh viên đến đây, nhưng không ai lên tiếng, khi cả Sophia hay Trưởng Khoa đều không nói gì.
“Sophia, từ miệng bọn chúng có nói ra mấy điều không bình thường.”
“Nói gì?”
“Chúng tự nhận chỉ là đội tiên phong.”
“Hả? Vậy chủ lực ở đâu?”
“Chúng cũng không biết. Anh đã vắt óc chúng mà không moi thêm được gì, xem ra bọn chúng vốn dĩ đã chẳng nói gì với mấy tên cấp dưới cả.”
“...”
“Nhưng có một chuyện đáng ngại nữa.”
“Đáng ngại à?”
“Nghe nói có tin đồn rằng trong bóng tối của Tây Ban Nha, Fortuna đã thức tỉnh.”
Khoảnh khắc từ “Fortuna” được thốt ra, bầu không khí xung quanh lập tức thay đổi.
Sắc mặt các giáo sư lập tức trở nên tái nhợt, vài người chắp tay, bắt đầu cầu nguyện tới “Horus”.
Ngay cả Trưởng Khoa với phong thái uy nghiêm cũng không giấu được vẻ căng thẳng.
Điều thú vị nhất là phản ứng của Sophia.
“...”
Một nỗi căm hận rợn người khó diễn tả bằng lời, đồng thời là nỗi sợ khiến tay cô run lên.
Một đợt sóng căm hận cuộn trào, và nỗi sợ còn đủ sức đóng băng cả chính sự căm hận đó.
Khoảnh khắc ấy, tôi đã hành động có phần “tính toán”.
Giống như người tôi yêu từ khi sinh ra vẫn luôn làm.
Tôi đưa tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy tay Sophia.
Cô thoáng giật mình, nhưng không hất tay tôi ra.
“Lucas, anh chắc chắn chứ?”
“Anh không rõ. Bọn họ cũng chỉ truyền lại tin đồn từ Tây Ban Nha.”
“Ừm… Chắc là em cũng phải chuẩn bị thôi.”
“Chuẩn bị ư…. Con quái vật đó mỗi lần thức tỉnh lại trở nên khủng khiếp hơn lần trước, tới mức không thể diễn tả.”
“Lucas.”
“Lần hắn tấn công chúng ta 180 năm trước, ngay cả sư phụ cũng không thể ngăn cản mà gục ngã. 110 năm trước, chúng ta phải từ bỏ hoàn toàn cứ điểm ở Lục Địa Già. Lần này em nghĩ sẽ thế nào?”
“Lucas, hãy kiên nhẫn —”
“Sophia. Anh đang nói bằng lý trí hơn bao giờ hết. Chúng ta cần một vũ khí nào đó đủ sức uy hiếp được Vatican.”
“... Chuyện đó để sau hẵng nói. Giờ chúng ta còn việc khác mà.”
Thông tin dồn dập khiến tôi phải vội vàng phân tích.
Fortuna, dựa theo tình hình, thì đây là quái vật cực kì mạnh do Tòa Thánh chỉ huy à?
Nó cứ khoảng 50 đến 100 nămsẽ lại thức tỉnh một lần, và theo thời gian ngày càng mạnh hơn.
180 năm trước — khoảng năm 1710 — ngay cả “Sư phụ”, được cho là thành viên của Tổ Đội Khách Sạn, cũng không thể ngăn cản Fortuna và nằm xuống.
110 năm trước — khoảng năm 1780 — họ phải bỏ cứ điểm ở Lục Địa Già, chạy sang Tân Thế Giới.
Tức là 180 năm trước đã không thể khống chế được nó, và 110 năm trước nó còn mạnh hơn nữa nên chỉ còn cách bỏ chạy.
Và giờ, sau 110 năm, nghe đồn Fortuna đã lại thức tỉnh.
Việc tất cả ở đây đều mang vẻ mặt “Chúng ta tiêu rồi!” cũng không quá đáng.
Trưởng Khoa quay ánh mắt về phía tôi khi Sophia nói “Giờ chúng ta còn việc khác”.
“Phải, phải. Anh suýt thì quên. Em tên là Ahri đúng không?”
“Vâng.”
“Ta có một nguyên tắc bất dịch. Ân trả bằng ân, oán trả bằng oán.”
Ân trả bằng ân?
Chẳng lẽ là đang nói đến phần thưởng?
“Nhờ ‘lời tiên tri’ của em mà nhiều sinh viên đã được cứu, nên ta nghĩ em hẳn phải được trọng thưởng.”
Vấn đề khiến tôi và Mooksung đau đầu từ mấy hôm nay lập tức hiện lên.
“Kho lưu trữ cổ vật!”
“Hửm? Kho lưu trữ cổ vật?”
Thấy Trưởng Khoa tỏ vẻ khó hiểu, một giáo sư bên cạnh giải thích.
“Là nhà kho chứa những vật cũ, thưa ngài. Dạo này gọi là kho lưu trữ cổ vật.”
“Vậy à?”
“Margaret đang quản lý nơi đó.”
“Hừm. Vậy là em muốn lấy một hai ma cụ hữu ích trong kho sao?”
“Vâng.”
Trưởng Khoa gãi cằm với vẻ mặt hơi vi diệu và nói.
“Nói thật nhé. Đó chỉ là nơi cất những món đồ có công dụng mơ hồ, không phải kho báu gì cả. Sẽ không có thứ hoành tráng như em mong muốn đâu.”
Tôi hiểu lời Trưởng Khoa.
Nếu ngay từ đầu đó thật sự đã là “kho báu”, hẳn đã được giấu kín ở nơi mà ngay cả các giáo sư cũng khó tiếp cận chứ?
Việc công khai cất trong trường cho thấy, tuy nó có giá trị, nhưng theo đánh giá của Trưởng Khoa thì không phải “bảo vật thật sự”.
Nhưng nghe vậy tôi càng thêm chắc chắn.
Những “công cụ” chúng tôi tìm kiếm, với người không thuộc Tổ Đội Khách Sạn, chẳng qua chỉ là những món đồ với vẻ ngoài kỳ lạ mà thôi!
“Không sao ạ.”
“Là lựa chọn của em, ta sẽ không ngăn cản. Brian, đưa đứa trẻ này —”
“Để em đi cùng.”
“... Được. Sophia, cho em ấy một món, nhưng cũng vừa phải thôi.”
“Được rồi.”
Bữa tiệc khai giảng đã tạm thời khép lại như vậy.
***
Đêm muộn.
Tôi cùng Sophia bước ra khỏi đại sảnh, đón làn gió đêm lạnh lẽo.
Mooksung, người đang đợi bên ngoài lập tức chạy tới.
“Ahri, mọi việc ổn chứ —”
“...”
“...”
Trong thoáng chốc, giữa tôi, Mooksung và Sophia, cả ba chìm vào im lặng.
Sophia nhìn Mooksung như thể tò mò không biết tôi và “ông chú” này rốt cuộc là quan hệ gì.
Chẳng bao lâu, mắt Sophia mở to, miệng cũng hé ra nửa chừng.
“Ơ? Ơ? Cái gì? Không lẽ cậu, cậu cũng?”
“...”
Đột nhiên Sophia lao đến trước mặt Mooksung, rồi dùng cả hai tay giữ lấy mặt “ông chú”, xoay qua xoay lại quan sát.
“Ưc! Tiểu thư E, Emily, chuyện này thật sự rất thất lễ —”
“Mooksung, cứ đứng yên đi. Chắc cô ấy đang xác nhận gì đó.”
“Xác nhận?”
Tôi bắt đầu đoán ra tình hình.
Người đồng đội đã “thu xếp” cho Sophia có lẽ đã để lại chân dung, để Sophia nhận ra chúng tôi.
Có lẽ không để lại tên?
Hay theo thời gian mà đã quên mất rồi?
Dù sao thì Sophia đã nhận ra tôi ngay vì giống với bức chân dung, nhưng lại không nhận ra Mooksung.
Phải rồi, người để lại chân dung đâu thể tưởng tượng Mooksung đột nhiên trẻ lại thành thanh niên hai mươi mấy tuổi! Hẳn người đó đã vẽ hình cậu ta lúc đã già.
Ở lượt đầu tiên khi Mooksung hai mươi tuổi, Sophia hoàn toàn không nhận ra cậu ta.
Đến vòng thứ hai, khi đã gần năm mươi tuổi, cô mới bắt đầu “Chẳng lẽ?”.
Tôi bước đến gần Sophia — người đang há miệng nửa chừng vì đã tìm thấy đủ “hai người”.
“Emily — không, Sophia.”
Đôi mắt xanh của Emily chợt lấp lánh như những hạt thủy tinh.
“Có vẻ chúng ta có rất nhiều chuyện cần nói. Đúng không?”
“... Đúng vậy.”
Đêm đó, tôi và Sophia đã nói chuyện cho đến khi trời sáng.
Một câu chuyện rất xưa.
Rất, rất lâu về trước, cách đây hàng trăm năm.
Câu chuyện về một cô gái sinh ra là phù thủy, mất mẹ dưới tay Hắc Hiệp Sĩ, rồi gặp được sư phụ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
