Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 7

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 461

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 8

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 872

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 8

Chương 401-500 - Chương 499: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (1)

Chương 499: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (1)

Chương 499: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (1)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày ---

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

Con tàu vẫn lao đi vô tận trên đường ray.

Đã khá lâu kể từ khi rời ga thứ hai, nơi anh Jinchul, chị Eunsol và Elena xuống.

- Xình xịch! Xình xịch!

Ông, có lẽ vì lo lắng bởi lâu rồi mới lại đứng trước một thử thách, đã đi tới toa sau, nói rằng muốn ở một mình một thời gian.

Vậy nên lúc này, trước mặt tôi là một cô gái mà chỉ cần nhìn mặt thôi cũng khiến tim người ta đập thình thịch.

“Em đã suy nghĩ về cấu trúc của Phòng Cửa Ngõ rồi.”

“...”

“Sau khi cân nhắc kỹ, em nghĩ ra hai điểm. Thứ nhất, tổ đội đãbị chia tách. Nghĩ lại về những căn phòng trước đi. Hầu hết chỉ khác vị trí bắt đầu, rồi sau đó sớm muộn cũng chúng ta cũng tập trung lại được.”

“Ừ. Bị ném vào các thử thách hoàn toàn khác nhau thế này là lần đầu.”

“Thứ hai, tại sao chúng ta lại bắt đầu trên tàu? Đâu cần phải làm vậy.”

“Đúng.”

Mỗi người phải trải qua một thử thách khác nhau, và chuyện ai vào thử thách nào đã được định sẵn rồi.

Nếu là phong cách thường thấy của Khách Sạn, chắc vừa bắt đầu bọn họ đã ném thẳng mỗi người về vị trí riêng rồi.

Thế tức là, việc cố tình tạo ra một hệ thống ‘xuống ga’ riêng hẳn phải có lý do.

Ngay từ đầu tên Thương Nhân cũng đã nhấn mạnh điều đó.

“Đến một lúc nào đó, em chợt nhận ra: Có khi nào chúng ta đang giải quyết một thử thách chung, chỉ là ở quy mô lớn hơn không?”

“...”

“Thử thách đầu tiên diễn ra ở quá khứ rất xa. Sau đó là thử thách thứ hai, thứ ba, thứ tư — nối tiếp nhau theo dòng thời gian. Mỗi ga tưởng như là một nơi khác nhau, nhưng thực ra được nối liền bằng cùng một đường ray, như ở cùng một thế giới.”

“...”

“Nếu nghĩ vậy thì tổ đội chúng ta đâu có bị chia tách. Trước đây chỉ tách biệt về mặt không gian, còn lần này là tách biệt về mặt thời gian.”

Tôi có hơi khâm phục.

Bản thân tôi cũng lờ mờ nhận ra điều này, nhưng tôi có được là nhờ gom góp vô số cảnh tượng nhìn thấy từ Thấu Triệt.

Còn Ahri chỉ nhìn bối cảnh con tàu mà tự mình suy ra.

“Quả nhiên là anh đã biết rồi nhỉ.”

Cảm giác như bị đâm chọc nhẹ, tôi chỉ cười gượng.

“Anh không chắc. Phần lớn thông tin anh có được vốn cũng chẳng chắc chắn đâu.”

Đó là sự thật.

Những gì Thấu Triệt cho tôi thấy đều chỉ nằm trong phạm vi khả năng và xác suất, số lượng thông tin chắc chắn là rất ít.

Nếu Nắm Bắt Tình Huống cho tôi thấy một kịch bản rõ ràng, được viết thành chữ, hay ít nhất cũng là kịch bản mà Khách Sạn dự định, thì Thấu Triệt lại cho tôi thấy vô số kịch bản có thể xảy ra, như những hình ảnh chồng chéo lên nhau.

Ahri bỏ qua lời biện minh của tôi và tiếp tục nói.

“Nếu anh đã thấy trước thì nói cho mọi người nghe cũng được mà?”

Tại sao tôi không chia sẻ những gì mình tìm ra với đồng đội?

Vì ngay khi chia sẻ, hành động của các đồng đội sẽ thay đổi, và khi hành động của họ thay đổi, những khả năng tôi nhìn thấy trở nên vô nghĩa ngay lập tức.

Rồi Thấu Triệt sẽ lại cho tôi thấy ‘những khả năng mới’.

Lại chia sẻ tiếp những khả năng đó sao?

Chuyện tương tự sẽ lại lặp đi lặp lại.

Những khả năng mới sẽ bị phá vỡ, và Thấu Triệt lại cho thấy những ‘khả năng mới nữa’.

Muốn chấm dứt vòng lặp vô nghĩa ấy, chỉ có cách ngừng chia sẻ thông tin.

Ahri, đương nhiên, và cả mọi người đều hiểu mơ hồ đặc tính này của Thấu Triệt.

Vì vậy họ cũng không thúc ép tôi quá mức rằng phải nói cho họ cái này hay cái kia.

“Em biết rồi mà.”

“Biết chứ. Biết vì sao anh không nói. Nhưng mà thì, ngồi cạnh một người cứ giữ hết thông tin thế này đôi khi cũng bực lắm.”

Độc quyền thông tin.

Ngắt quãng giao tiếp.

Những bí mật không thể tránh.

Tình trạng này rõ ràng không hề lành mạnh, nhưng giải pháp trước mắt thì không có gì cả.

“Giờ anh trông chẳng khác gì một đặc vụ Cục Quản Trị. Chính xác hơn là kiểu ‘Kẻ Im Lặng’.”

Đây là lần đầu tiên tôi nghe được cụm từ đó.

“Là gì?”

“Nói đơn giản là tầng lớp lãnh đạo của Cục Quản Trị.”

Kẻ Im Lặng (The Silent), tầng lớp lãnh đạo của Cục Quản Trị.

“... Em nói vậy không sao chứ? Nghe mấy chữ đó cứ như là thông tin tối mật ấy.”

Cô ấy không trả lời, chỉ khẽ tựa vào cửa sổ.

Như thể, lần đầu tiên, rằng có cần phải câu nệ chuyện đó không?

“Anh không viết thư cho em à?”

“Gì cơ?”

“Anh viết cho Sanghyun mà? Chắc cũng viết cho Elena. Còn em?”

“...”

“Cho em cái gì đi cũng được mà? Kể cả một câu cổ vũ ‘Fighting!’ cũng được.”

“Phụt!”

Tôi ngạc nhiên tới mức phun ra ngụm nước đang uống!

Không, sao mà Ahri biết được tôi viết Fighting trong đó vậy chứ?

Chắc chắn Elena không bí mật mở thư rồi nói với mọi người –

“Elena không biết đâu.”

“...”

“Chỉ em biết thôi.”

“Không, sao em lại biết nội dung lá thư anh gửi cho Elena nhưng Elena lại không biết gì cả?”

“Lúc Elena ngủ gật, em lén mở ra xem.”

Tôi cứng họng.

“... Em không phải Miro, làm thế để làm gì?”

“Em là con gái của Miro mà.”

Tôi nhìn Ahri cười toe toét thì cũng bất giác bật cười theo, không tài nào nổi giận được.

“Vậy thì? Anh có gì muốn nói với em không?”

“Không.”

“Sao thế? Không phải anh dỗi rồi đấy chứ?”

Dỗi à…

Em ấy nghĩ mình là Miro hay Seungyub chắc?

Nói thật vậy đi.

“Anh không thấy gì rõ ràng cả. Mỗi khi tập trung vào em, Ahri à, những hình ảnh khác nhau lướt qua hệt như slideshow — và chúng không có điểm chung nào cả.”

Ahri hỏi lại với cái miệng hơi há.

“Anh đã thấy gì? Nếu anh thấy những thông tin vô nghĩa thì cứ nói cho em cũng được mà.”

Nếu bạn mà thấy thông tin đáng giá, bạn không được tiết lộ để bảo vệ giá trị của thông tin.

Đảo vế của mệnh đề xem nào.

Nếu bạn thấy thông tin vô nghĩa, khó hiểu thì cứ nói toẹt ra cũng được mà?

Khi tôi nghĩ thì nghe cũng hợp lý đấy chứ.

“Có lúc em mặc một bộ váy trắng tinh khôi đi dưới trời xanh. Lúc khác lại phủ đầy bụi, đứng giữa phế tích như vừa có thiên thạch rơi. Rồi lại ngồi trong giảng đường cũ kỹ, mặc đồ trắng đen lẫn lộn. Lại nữa…”

“Được rồi, được rồi, em hiểu rồi. Ý anh là mấy hình ảnh này lẫn lộn tới mức chẳng biết đâu là đâu chứ gì.”

“Ừ.”

Ahri khẽ thở dài.

“Sao chỉ mình em là mọi thứ trông như vậy?”

“Có lẽ… không phải vô nghĩa.”

“Hả?”

“Anh nghĩ về chuyện này rồi. Có thể anh không nhìn thấy thông tin vô nghĩa không thôi đâu. Có thể tất cả những cảnh đó đều là khoảnh khắc quan trọng thật sự đã và đang xảy ra với em thì sao?”

Khoảnh khắc đi dưới bầu trời xanh, mặc bộ váy trắng tinh khôi.

Khoảnh khắc khi mọi thứ biến thành cát bụi tại một phế tích.

Khoảnh khắc ngồi trong một giảng đường xập xệ, mặc bộ đồ đen trắng.

Nếu tất cả mọi thứ đều là ‘thời khắc then chốt’ mà có thể thực sự xảy ra –

“Ôi, anh vẫn chẳng hiểu gì cả.”

Tôi, người sử dụng Thấu Triệt, còn thấy rối tung cả lên, thì Ahri, người nghe ở đầu bên kia chắc còn rối hơn nữa.

Không lâu sau, Ahri đổi chủ đề với vẻ mặt chào thua.

“Thôi, nói tiếp chuyện lúc nãy đi. Mọi thử thách đều được kết nối với nhau theo thời gian.”

“Ừ.”

“Nhưng khoảng cách giữa các thử thách rất lớn. Thử thách đầu tiên được đặt cách đây hàng nghìn năm, kể cả có là ước chừng. Sau đó thì ít nhất cũng phải hàng trăm năm.”

“Đúng thế.”

“Liệu có cách nào để kết nối những thời đại này với nhau không? Không phải tất cả chúng ta mà chỉ một số ít thôi ấy?”

Có đấy.

Tôi không biết nó là gì, nhưng nó chắc chắn có tồn tại.

Vì tôi đã nhìn thấy ‘khả năng mà Miro thực hiện thử thách cùng tôi’!

“Có khả năng đấy. Có lẽ nó sẽ tồn tại ở mỗi thử thách riêng.”

“…”

“Vậy chúng ta phải tìm ra nó.”

Có vẻ sau khi đã nói xong những gì cần nói cho tôi, Ahri đứng dậy.

Có vẻ Ahri định nói với Ông, người sẽ đi cùng trong thử thách kế tiếp gì đó.

Tôi định thả lỏng, vừa định ngả mình vào lưng ghế thì—

- Vút!

“Ơ?! Gì thế này?”

Ahri đột ngột áp sát!

Quá gần rồi.

Đôi mắt phi thực màu đỏ ánh lên khiến tôi choáng váng.

Theo phản xạ, tôi định phóng to Cửa Sổ Trạng Thái để che chắn tầm nhìn, nhưng Ahri đã lùi ra như thể nói tôi chẳng cần làm vậy.

“Vừa rồi thế nào?”

“... Giật cả mình.”

“Nhìn gần thế này… anh trông giống người thật hơn đps.”

Giống người thật hơn.

Tức là bình thường mình không giống người à?

Ahri nói tiếp:

“Em sẽ không nói mấy câu sáo rỗng kiểu ‘giữ gìn nhân tính’ đâu. Chỉ muốn nhắc anh một điều này thôi.”

“Anh nghe đây.”

“Ở nửa cuối phòng 206, anh nói mình đã ngộ ra điều gì đó về Thái Dương Thần Thánh, đúng không?”

Ngộ ra ấy à?

Nhìn lại thì chuyện đó cũng không phải vĩ đại gì cho cam.

Tại một lúc nào đó, Thái Dương Thần Thánh, thứ từng biến thành mục đích chứ không phải phương tiện, đã lại quay trở lại thành phương tiện.

“Nhớ kỹ đấy. Có khi anh sẽ lại rơi vào một cái bẫy tương tự.”

“…”

“Thế thôi, em đi đây. Em cũng cần phải nói chuyện với Mooksung nữa.”

Tôi sẽ rơi vào một cái bẫy tương tự…

Là đang nói tới cái bẫy của Thấu Triệt sao?

Không lâu sau, Ahri rời đi và tôi lại chỉ còn một mình.

Vẫn giống như khi tôi lên Đoàn Tàu Cửa Ngõ, khung cảnh ngoài kia chỉ có bóng tối, chẳng thấy gì cả.

Và kết quả là cửa sổ của toa tàu chẳng khác nào những tấm gương mờ đục.

Tôi nhìn vào gương.

Tôi thấy mình được phản chiếu trong gương.

“…”

Những khả năng của mọi người mà tôi quan sát được từ Thấu Triệt đâu phải là đơn giản.

Mặc dù những trường hợp cực kì phức tạp như Ahri là khá hiếm gặp, nhưng những đồng đội khác cũng có những khả năng vô cùng đa dạng, không thể chỉ nói một hai câu là xong.

Chỉ có một ngoại lệ ở đây.

Han Kain.

Trong khi mọi người đều có rất nhiều khả năng đa dạng như bảy sắc cầu vồng, tương lai của tôi chỉ có một.

“…”

Trong gương, tôi thấy mình bị xé nát, chia tách, phân mảnh.

Tôi thấy bản thân mình bị phân tách thành quá nhiều mảnh nhỏ để có thể duy trì bản ngã, phân tán khắp hành tinh này.

“Ha…”

Một lần nữa, tôi ngồi trước một bàn cờ mà tôi không thể chia sẻ với bất cứ ai.

Mục đích tối thượng chỉ có một.

Thay đổi tương lai của chính tôi!

***

[Thử thách thứ ba sắp được bắt đầu. Các người tham gia, xin hãy chuẩn bị.]

***

[Thử Thách Thứ Ba – Đại Học Miskatonic]

***

- Kim Ahri

“...”

Tôi tỉnh dậy cùng ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ.

Thông báo mờ nhấp nháy lên trong 3 giây.

[Phước Lành của người tham gia từ giờ sẽ bị phong ấn. Xin hãy lưu ý]

Đúng như dự đoán, Phước Lành đã bị phong ấn.

Nói lại thì, Mooksung có “One More Chance”, tôi có “Đa Diện Bất Đẳng Biên”.

Phong ấn Di Sản ngay trước khi chúng tôi có cơ hội dùng nó thì quá là vô đạo đức.

- Kẽo kẹt!

Căn phòng có phần ọp ẹp. Một cái giường gỗ cũ kĩ đang kêu kẽo kẹt.

Đánh giá tình hình xung quanh thì môi trường ở đây cũng không giàu có gì.

Tôi còn đang tưởng mình sẽ mặc một bộ váy lộng lẫy tham dự dạ tiệc, nhưng thực tại khác hoàn toàn.

Khi kiểm tra xung quanh, tôi thấy trên bàn có một cuốn sổ nhỏ.

Như thể nó ở đó để giúp tôi hiểu tình hình hiện tại của mình.

Bối cảnh không gian là Đại Học Miskatonic, nằm ở thành phố Arkham, bang Massachusetts, Mỹ.

Thời gian hiện tại là năm 1897. Thân phận của tôi là một sinh viên đại học.

‘1897 mà là nữ sinh đại học à…’

Đây đâu phải Hàn Quốc thế kỉ 21.

Thời này phụ nữ học đại học đâu có phổ biến.

Vậy thì thân phận của tôi phải có gì đó đặc biệt chứ nhỉ?

Tôi nghĩ vậy rồi rời khỏi ký túc xá.

***

Bầu không khí tại Đại học Miskatonic phải gọi là âm u và lạnh lẽo.

Bầu trời phủ đầy những đám mây xám xịt, nặng nề. Khi tôi chặn đường vài sinh viên đang hối hả đến lớp để hỏi chuyện, họ đều nói tình hình gần đây vẫn đã luôn như vậy.

Thêm vào đó là những bộ xương của các sinh vật kỳ quái trưng bày khắp nơi – tất cả đều là những sinh vật tôi chưa từng thấy – và những bức tranh kinh dị, như thể được vẽ bằng máu, khiến người ta phải nhíu mày.

Một người hoàn toàn bình thường mà học ở cái đại học kiểu này cỡ nửa năm thôi chắc cũng phát điên.

Chả biết là may hay rủi, nhưng các sinh viên ở đây nhìn vẫn giống con người bình thường.

Thấy mấy cậu con trai đỏ mặt mỗi khi nhìn tôi là rõ rồi.

“Xin lỗi. Ừm, tôi vô cùng xin lỗi nhưng anh có thể dành chút thời gian không?”

“Ơ! Vâng, thưa lady!”

Lady cái quái gì chứ.

Tôi kéo cậu trai trẻ lại, người mà mặt đỏ lên như quả cà chua khi tôi chỉ mới chạm vào tay áo, và hỏi được một chút thông tin về trường đại học này.

“À, Đại học này ấy à? Cô Ahri! Đại học Miskatonic là một viện nghiên cứu cực kì lâu đời và uy tín, được thành lập vào năm 1797 –”

Nghe anh ta giải thích mà tôi cũng tự nhiên nảy sinh một câu hỏi khác.

“À, anh Thomas này… tôi thuộc khoa nào vậy?”

Ngay trong khi tôi hỏi, thì tôi cũng phải bật cười một tiếng khô khốc.

Tôi còn không biết mình thuộc khoa nào – thì sao mà người ta biết được chứ?

“Haha! Chắc chắn là cô đang đùa rồi phải không? À, cô muốn tôi đoán sao? Dễ quá rồi còn gì! Cô Ahri, chắc chắn cô thuộc khoa Thần Bí Học chứ gì nữa, phải không?”

“...”

Thần Bí Học?

Nghe cái tên đã khiến tôi phải tự hỏi nó là về cái quái gì.

“Khoa Thần Bí Học chính là nơi các sinh viên kỳ dị, bí ẩn nhất của thế giới tụ tập. Cô Ahri, à thì, ai cũng có thể nói cô thuộc khoa Thần Bí Học rồi.”

“… Vậy sao? Vậy phiền anh chỉ đường giúp tôi tới khoa nhé.”

“Cô có thấy cái cây tiêu huyền đằng đó không? Rẽ phải ở chỗ đó – ”

Khi cuộc trò chuyện gần đi tới hồi kết, anh ta đỏ mặt và nói.

“Ừm, cô Ahri. Nếu tôi có thể liên lạc sau thì – ”

“Tạm biệt.”

***

Khi tiến gần tòa nhà khoa Thần Bí Học mà Thomas đã chỉ cho tôi, tôi nhận ra…

Phần lớn bầu không khí cổ quái và rùng rợn của trường Đại học Miskatonic có vẻ đến trực tiếp từ khu vực này.

Giáo sư mà là bộ xương sống hay ma cà rồng cũng hợp đấy chứ?

Tôi tự nhủ rằng mình sẽ không ngạc nhiên trước những gì siêu nhiên nữa.

“…”

Nhưng khi đến trước cửa giảng đường không rõ, đi theo những sinh viên có vẻ cũng đang tới đó, tôi không thể giữ được quyết tâm của mình. Tôi phải khựng lại vì không thể che giấu được sự kinh ngạc.

Bởi tấm bảng này được gắn lên cổng vào giảng đường:

[Nhập Môn Ma Quỷ Học]

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!