Chương 502: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (4)
Chương 502: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (4)
- Kim Ahri
Nơi Mooksung tìm ra là một nơi giống như kho lưu trữ di vật.
Nghe nói đây là chỗ chất đầy những món đồ thần bí, được người thuộc phe của Trưởng Khoa gom góp từ trước cả khi thành lập Đại học Miskatonic.
Là nơi mà chỉ nghe thôi đã muốn hét lên “Wow! Phải vào xem bằng được!” rồi.
Nhưng có một vấn đề.
“Chúng tôi chỉ xem bên trong một chút thôi được không?”
“Không.”
“Chỉ một chút thôi, thật đấy—”
“Đã bảo không là không.”
“… Tôi chỉ nhìn thôi mà.”
“Trời ơi! Sinh viên dạo này sao vô phép thế? Kim Ahri, em không nghe rõ lời tôi nói à? Khu vực này cấm sinh viên vào!”
Kho di vật chỉ dành cho người thuộc khoa.
Trong tai tôi và Mooksung, câu “Cấm sinh viên” nghe chẳng khác gì “Tự lo mà lẻn vào đi”. Nhưng nói thì dễ, làm mới khó.
Là bởi Mooksung vừa định lẻn vào đã bị bà quản lý bắt gọn.
“Xin lỗi, em có thể đón anh Mooksung đi cùng không ạ?”
“Ô? Em quen cậu nam sinh vô lễ hồi nãy à?”
“Vâng.”
“Xin lỗi nhé, cậu ta cần bị dạy dỗ một trận cho nhớ đời! Em cũng nên về ký túc xá đi!”
“… Vâng.”
***
Tối đến, Mooksung xuất hiện, ướt đẫm như chuột lột.
“Con mụ quản lý chết tiệt—”
“Cậu đâu phải ông già sống buông thả cả đời đâu? Nói năng cho đàng hoàng chút!”
“… Ý cô là gì? Ai mà nghe được cũng sẽ tưởng tôi có tính tình cẩu thả đó.”
“Cậu làm gì mà ướt thế?”
“Con mụ đó dùng phép thuật quái quỷ gì ấy, dội nước vào người tôi như tạt mưa. Vậy chúng ta phải làm gì giờ? Còn bảo nếu còn dám lẻn vào lần nữa thì chuẩn bị tinh thần bị đuổi học.”
“…”
“Ai da! Tối nay tôi thử lại—”
“Anh với tôi là đặc vụ Cục Quản Trị.”
“…”
“Thời đại này còn chưa có hệ thống an ninh điện tử. Thế mà anh vừa bắt đầu đã bị tóm sau 10 giây?”
Mooksung là đặc vụ kỳ cựu.
Người như thế định xâm nhập mà lại bị bắt trong 10 giây?
Chắc chắn có sức mạnh siêu nhiên bảo vệ nơi đó.
“Con mụ quản lý già kia đã giăng ma pháp dò tìm khắp kho di vật à?”
“Tôi nghĩ không chỉ mỗi quản lý đâu.”
“Không phải quản lý?”
“Có khi là cả Trưởng Khoa.”
“... Thế thì khó mà đột nhập vào đó rồi.”
“Tôi cũng nghĩ vậy.”
Một thực thể bán thần, kẻ đã một mình chiến đấu với Tòa Thánh hàng trăm năm, có thể dễ dàng để ma pháp bảo vệ của mình bị phá vậy sao?
Lỡ chúng tôi mà gây rắc rối, rồi bị đuổi học thì nguy to.
“Hay cứ thử một lần nữa, thất bại thì dùng One More Chance?”
Mooksung có vẻ cay vụ bị dội nước nên chưa muốn bỏ cuộc.
“Cậu quên cái giá của nghịch thiên rồi à? Tôi không biết cụ thể là gì, nhưng Khách Sạn đã cảnh báo chúng ta thì chắc chắn không nhẹ đâu. One More Chance là phương án cuối cùng. Chỉ dùng khi đánh boss mà sắp chết cả hai thôi.”
“Phù… Cô nói rất đúng. Thật tình, tôi đoán trẻ lại cái là cảm xúc dễ bốc đồng hơn hẳn.”
“Không đâu. Cậu lúc trẻ hay lúc già cũng bốc đồng như nhau.”
“Cô lúc nào cũng già nên không có cảm xúc à?”
“Cậu đang kiếm chuyện đấy à? Muốn xem tôi nổi giận không?”
“Này, Ahri, lúc nào cô cũng trêu trước mà—”
“Phụt!”
Tôi bật cười.
Biết chứ, giờ đâu phải lúc để thé.
Nhưng nhìn “Mooksung trẻ tuổi” thế này làm tôi nhớ hồi xưa quá, không nhịn nổi.
“Ah~ Làm tôi nhớ ngày xưa quá. Hồi đó cậu thấy ma thôi là đã run lẩy bẩy, ‘Ti, tiền bối!’ gọi tôi suốt.”
“…”
“‘Tiền bối! Nếu tôi chết, xin hãy báo với cha mẹ ở quê—’”
“Làm ơn dừng lại…”
“‘Đặc vụ Kim Mooksung đã cố hết sức vì thế giới—’”
“Trời ơi! Chuyện đó từ bao giờ rồi mà cô còn nhớ hả tiền bối?”
“Di ngôn của cậu mà, sao tôi quên được?”
“Nhưng tôi có chết đâu!”
“Ờ nhỉ. Hồi đó mà chết chắc ngầu lắm.”
Mooksung cuối cùng lấy cả hai tay ôm mặt, cúi gằm.
Ừ, tôi nghĩ là chọc thế đủ rồi.
“E hèm. Quay lại chuyện chính đi. Nhờ trải nghiệm vừa rồi mà tôi càng chắc chắn. Tôi nghĩ kho di vật nhất định là nơi nhất định phải vào. Cậu cũng nghĩ thế chứ Mooksung?”
“… Ừ. Càng giấu kỹ càng chứng tỏ bên trong có thứ không bình thường.”
“Chúng ta phải tìm cách thôi. À, cậu có thấy thông báo sáng nay chưa?”
“Tiệc khai giảng à?”
“Ừ.”
Như bao trường khác, Đại học Miskatonic cũng tổ chức tiệc khi bắt đầu học kỳ mới.
“Tối mai đấy. Ahri, cô có đi không?”
“Tiệc tùng gì chứ. Tôi định nhân lúc vắng người mà khám phá thêm về ngôi trường này. Tôi nghĩ đây là cơ hội tốt để đi loanh quanh, mà không bị người khác làm phiền.”
“Hmm. Cũng hợp lý đấy. Vậy chia việc ra nhé. Ahri, cô sẽ đi thám thính, còn tôi đi tới bữa tiệc và làm quen với những người khác.”
Đó là ý hay.
Thông tin không chỉ nằm trong thư viện, mà còn nằm trong con người.
Sẽ không phải là ý tệ nếu cử một người tới bữa tiệc để kết bạn.
“Được.”
***
Thời gian trôi qua rất nhanh.
Sau khi thất bại trong việc đột nhập vào kho di vật đêm qua, cả ngày hôm nay chúng tôi chẳng thu được thông tin gì đáng kể.
Một phần cũng vì tôi bận đi học cùng Emily như đã hứa.
Khi mặt trời dần lặn, Mooksung ra hiệu rằng cậu ta sẽ đi dự tiệc.
Đúng như dự đoán, khu vực xung quanh Khoa Thần Bí Học vắng tanh, do các sinh viên đã chuẩn bị đi dự tiệc cả.
Nhờ thế mà tôi có thể thoải mái kiểm tra mấy tiêu bản cổ sinh vật quanh đó mà chẳng lo bị ai làm phiền, và cũng có thể ghé qua thư viện…
…Đó là chuyện của 30 phút trước.
Bởi bây giờ thì có một cái đuôi phiền toái.
“Ahriiii ơiiiiii~! Quyển sách này hay lắm hả?”
“… ”
Emily, cô gái đã lảng vảng quanh tôi từ hôm qua.
“Emily, không phải cậu đang ở tiệc khai giảng à?”
“Đúng thế!”
“Vậy chúng ta về dự tiệc đi. Nghe nói cậu còn được mời khiêu vũ mà.”
“Ôi, tớ định nói thế với cậu cơ! Nếu Ahri mà đi dự tiệc, chắc chắn sẽ thành nữ hoàng của mọi nam sinh đấy!”
Làm nữ hoàng trong Khách Sạn để làm gì?
“Tôi không thích mấy bữa tiệc hay mấy thứ như vậy lắm.”
“Tớ thích mà.”
“Vậy cậu đi đi.”
“Nhưng Ahri ở đây mà?”
“Thế thì sao?”
“Chúng ta là bạn mà!”
“… ”
Hệt như tôi đang nói chuyện với Miro.
Đương nhiên, tôi có thể cảm nhận ra được sự khác biệt, do kinh nghiệm đặc vụ lão luyện của tôi.
Cái tính trẻ con của Miro không phải là đùa, mà thực sự tới từ một tâm hồn ngây thơ.
Còn mặt khác, cái vẻ “ngây thơ” của Emily có phần không tự nhiên.
Tới mức này, đến kẻ ngốc cũng thấy lạ. Mà tôi thì không phải kẻ ngốc.
Con bé này là ai?
“Emily, có gì thì cứ nói thẳng ra.”
Tôi nhìn chằm chằm vào Emily.
Thái độ của Emily cũng dần thay đổi.
Vẻ tinh nghịch, trẻ con, hoặc một cô gái đáng yêu đã biến mất như làn khói.
Thay vào đó là một gương mặt vô cảm như búp bê, không thể đọc ra được gì.
“…”
“…”
Một thoáng im lặng.
Tôi quan sát Emily, và Emily quan sát tôi.
Emily đột nhiên thò tay vào ngực áo, rút ra một tờ giấy đã cuộn tròn.
“Gì đây?”
“Xem đi.”
Đây là một bức tranh đen trắng, trên đó là hình một thiếu nữ và một ông lão.
Đây là tranh bút chì nhỉ?
Nói thật thì, tôi không giỏi vẽ cho lắm nên cũng không dễ thấy, nhưng khi nhìn kĩ thì trong góc có dòng chữ viết tay:
[Thực tế thì cô ấy xinh cực! Tóc đen, mắt đỏ, đẹp đến mức phi thực, tới mức mới gặp thì khiến ai cũng phải dán mắt nhìn!]
… Là mình thật à?
[Bề ngoài ông ấy khoảng 50? Ông ấy thường xuyên rèn luyện nên có thân hình cực kì rắn chắc. Hồi trẻ ông ấy chắc cũng đẹp trai lắm. Ông ấy có đôi mắt sắc bén, cái mũi rất thẳng.]
Khoảnh khắc tôi thấy bức tranh và dòng chữ mô tả, hơi thở của tôi nghẹt lại trong cổ họng.
Phần mô tả về tôi là thứ có thể quan sát, và viết lại trực tiếp ngay tại đây.
Nhưng Mooksung đã có tuổi lại là một câu chuyện hoàn toàn khác.
Mooksung trong thử thách này là thanh niên 20 tuổi mà!
Nhân vật trong thử thách sao biết và mô tả một ông già Mooksung?
Nghĩa là, bức vẽ này là do đồng đội từ quá khứ để lại!
“Emily, cậu lấy cái này ở đâu?”
“…”
Người đó chắc đã phải vẽ và để lại một bức tranh hình ông lão, bởi không biết Mooksung trong tương lai sẽ ở độ tuổi hai mươi này.
“…”
Thay vì trả lời câu hỏi của tôi, cô bé xinh đẹp chỉ nhìn tôi với vẻ có phần ngơ ngác.
“Emily, tôi hỏi cậu lấy cái này ở đâu cơ mà?”
“Là thật…”
“Gì cơ?”
“Là thật rồi.”
“Cậu nói cái gì—”
Khoảnh khắc sau đó, nước mắt trào ra từ khóe mắt của Emily.
“Gì, gì thế? Sao cậu tự nhiên lại khóc?”
“Mẹ… mẹ thật sự nhìn thấy tương lai sao?”
“Tương lai?”
“Con… dù bao lâu trôi qua cũng không hiểu… làm sao… làm sao…!”
Một cơn bão cảm xúc bắt đầu quét ngang khuôn mặt đáng yêu như búp bê của Emily.
“A, a,a… Mẹ, mẹ, mẹ… Con sợ… Tại sao… bằng cách nào…”
Niềm vui và nỗi buồn, tuyệt vọng rồi hi vọng, và một sự nuối tiếc không thể diễn tả.
Một con người bình thường lại có thể có những cảm xúc cực kì đa dạng như vậy – tôi nhìn thấy chúng lướt qua mà cứ ngỡ đó là phép màu.
Nhờ vậy mà tôi cũng nghẹt thở vì căng thẳng.
Tôi thật sự muốn khiến cô ấy bình tĩnh lại rồi nói chuyện…!
‘Mẹ’ ở đây chắc cũng là một đồng đội dựa theo tình hình hiện giờ, nhưng là đồng đội nào?
Emily cực kì xinh đẹp và có tóc vàng nên chắc là Elena?
Hay—
Hả?
Biểu cảm của Emily đột ngột thay đổi hoàn toàn, trong khi cô ấy đâng nhìn ra ngoài.
“Ơ?”
“Có chuyện gì thế, Emily?”
“Ơ? Ơ? A!”
“Ở ngoài kia có chuyện gì –”
Lúc đó tôi cũng dần nghe thấy.
“Áaa!”
“Cứu với!”
“Cái quái gì thế này, bọn chết tiệt!”
Tiếng thét của những sinh viên và âm thanh kim loại va chạm vang lên khắp nơi!
- Rầm!
Emily lập tức đeo lại mặt nạ của một thiếu nữ tuổi teen, và lao ra ngoài.
Tôi cũng lập tức đứng dậy và đuổi theo.
Chết tiệt!
Biết là ngoài kia có chuyện rồi, được rồi, nhưng căn thời gian cũng chuẩn quá đi?
Đúng lúc sắp biết được thông tin quan trọng thì biến cố ập đến?
- Rầm! Rầm!
Tôi vội vã chạy ra ngoài thư viện được một đoạn, thì nhận ra một điều rùng mình.
Emily đã phát hiện biến cố ở ngoài nhanh hơn tôi rất nhiều.
“…”
***
Bên ngoài, cả khuôn viên trường Đại học đã chìm vào hỗn loạn.
Sinh viên la hét đang chạy tán loạn khắp nơi. Và tiếng súng đì đoàng nổ liên hồi vang lên từ cả tám hướng.
Tình hình cực kì dễ hiểu – kẻ thù hoàn toàn không có ý định che giấu mưu đồ của chúng.
“Thanh tẩy tất cả bọn chúng! Chúa đang dõi theo chúng ta!”
“Amen!”
Những binh sĩ áo đen, dường như xuất hiện từ hư vô, đang xả súng vào bất cứ sinh viên nào chúng thấy.
- Đoàng! Đoàng!
Tôi nhìn hỏa lực dồn dập của mớ vũ khí tự động đang xả đạn không ngừng mà thấy hoàn toàn vô lí!
Bạn đọc có thể nghĩ, đùa à, cô là đặc vụ Cục Quản Trị mà còn ngạc nhiên bởi mấy khẩu súng?
Rõ ràng là ngạc nhiên rồi!
Đây là năm 1897 mà!
Trong khi vẫn còn tranh cãi về chuyện vũ khí cá nhân tự động đầu tiên ra đời vào khi nào, nhưng kể cả đẩy niên đại tới mức sớm nhất cũng là thời Thế Chiến 1.
Nó chỉ thực sự lan rộng vào những năm 1920.
Kể cả một khẩu súng trường tự động như bọn chúng đang sử dụng cũng không tồn tại cho tới những năm 1940, tức Thế Chiến 2!
Nhờ vậy mà danh tính của kẻ thù rõ ràng tới mức đau đớn.
Tổ chức duy nhất tại nơi này có thể sở hữu công nghệ vượt thời đại 50 năm như vậy—
Tòa Thánh Vatican.
- Cạch!
Bọn lính nhận ra tôi, và họng súng của chúng chĩa về phía tôi.
Hoàn toàn không còn thời gian để che giấu sức mạnh, nếu xét những gì có thể xảy ra.
- Rầm!
Tôi triệu hồi Cổ Huyết, dậm chân xuống đất.
Chuyện động cấp độ này có vẻ là quá sức với bọn chúng, nên mấy tên lính trở nên hoảng loạn, đảo mắt khắp nơi.
Đương nhiên, tôi chẳng định cho mấy tên lính của Vatican bất cứ cơ hội nào.
“Hít hà!”
Trong khi đang lượn giữa không trung, tôi nắm lấy “hư không” bằng cả hai tay.
Sự bóp méo sinh ra từ một chiều không gian nằm ngoài nhận thức của con người lập tức quét qua khu vực –
- Xoẹt!
Sáu? Không, là bảy!
Một toán lính bị xẻ đôi trong nhay mắt, nội tạng của chúng văng tung tóe khắp nơi.
“Gwaaaaaah!”
Một thiếu niên trông không quá hai mấy tuổi.
Cái tên mà vừa nãy còn hét ‘Amen’ và không do dự kéo cò xả súng vào các sinh viên đại học, giờ đang ôm nội tạng của mình vung vãi khắp sàn nhà, những giọt nước mắt pha lẫn máu đang chảy dài trên mắt.
Tôi mặc kệ, chạy tiếp và suy nghĩ về tình hình hiện giờ.
Đang là lúc danh tính bí mật của Emily sắp được tiết lộ nhỉ?
Mooksung, người đã đi dự tiệc thì sao?
Thế là Mooksung đã bị bắn chết mà còn chưa được phép dùng One More Chance?
Cái mẹ gì thế - ?
- ẦM!
Không, chờ đã.
Tôi đã hoàn toàn đánh giá thấp đặc vụ lão làng Kim Mooksung.
Mọi người đều nhìn lên bầu trời vang tiếng sấm.
Có lẽ, theo bản năng, họ đều đã nhận ra điều đó.
Rằng mọi thứ đã xảy ra tới giờ sẽ bị đảo ngược thành hư vô!
“…”
Và rồi, một phép màu xứng danh với đấng sáng thế đã diễn ra trước mắt chúng tôi.
Người chết sống dậy, và những kẻ sát nhân một lần nữa tan vào bóng tối.
Với tôi và Mooksung, chúng tôi đã được trao một cơ hội thứ hai.
- Lóe!
Trong khoảnh khắc cuối cùng đó, tôi chỉ nghĩ đến một điều.
“… Cái giá của nghịch thiên.”
***
[Thử thách thứ ba – Đại Học Miskatonic]
- Kim Ahri
“… ”
Tôi tỉnh dậy cùng ánh nắng chiếu qua khung cửa sổ.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
