Chương 506: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (8)
Chương 506: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (8)
- Kim Ahri
“Ư!”
Mắt cá chân khẽ trẹo, tôi cố gồng người giữ thăng bằng khi cơ thể nghiêng sang phải.
- Phụt—!
Lần này thì cả thân người của tôi lại ngả về phía sau, may mà Mooksung đứng cạnh kịp đỡ lấy tôi.
“Cô ổn chứ? Cô mắc hơi nhiều sai lầm đó.”
“Lâu rồi không dùng nên vậy thôi. Tập thêm chừng mấy tiếng nữa là tôi sẽ lại quen với nó.”
“Thật chứ, lần nào tôi cũng nghĩ thế này. Giày Gắn Cánh đúng là thứ công cụ phiền phức. Nói là đồ dùng chung nghe thì hay ho, thực tế ngoài cô ra thì cũng chưa ai lơ lửng được, chứ đừng nói là bay.”
“Không đâu. Theo tôi nghĩ thì nếu tập trung luyện tập một tháng, người khác cũng dùng được mà.”
Chẳng biết chúng tôi có được khoảng thời gian một tháng hay không.
Dù sao thì, tôi vẫn tiếp tục luyện tập để lấy lại cảm giác điều khiển Giày Gắn Cánh.
Sophia đứng bên quan sát với vẻ hứng thú, lên tiếng.
“Tuyệt thật đó.”
“…”
“Đôi giày đó tôi thấy suốt mỗi lần vào trong kho, nhưng không ngờ nó lại đặc biệt đến vậy.”
“…”
“Ngay cả sư phụ cũng không dùng được. Sao chỉ hai người các cậu dùng được?”
Tôi phải giải thích kiểu gì đây?
Giày Gắn Cánh hay Bộ Đồ Bảo Hộ tuy là “công cụ dùng chung” nhưng thực chất chỉ Tổ Đội Khách Sạn mới dùng được?
Sư phụ của cô chỉ là kiểu ‘0.5 đồng đội’, không có ‘tư cách người tham gia’ nên không dùng được?
Nghe là biết vô lý rồi.
Thế nên tôi chọn im lặng. Và Sophia cũng không buồn truy hỏi thêm.
Mooksung nhân tiện đổi chủ đề và xác nhận lại vài thông tin.
“Vậy là, tiểu thư Sophia, mẹ của tiểu thư tên là ‘Lee Eunsol’ à?”
“Ừ.”
“Cô đã mất mẹ dưới tay Hắc Hiệp Sĩ, sau đó sống cùng người cô là, ừm, Valentina?”
“Đúng vậy. Cô ấy chỉ là người bình thường nên đã qua đời từ lâu.”
“Trong lúc chạy trốn cùng cô Valentina thì cô đã gặp được ‘Sư phụ’. Gần như cùng lúc đó, sư phụ đã cũng thu nhận Lucas làm đệ tử.”
“Chính xác.”
Sophia xem cuộc gặp với sư phụ ấy như một kỳ tích bí ẩn của định mệnh. Nhưng theo tôi, chẳng có gì là tình cờ cả.
Bối cảnh của thử thách thứ hai là châu Âu Trung Cổ, liên quan đến ‘những cuộc săn phù thủy’ — điều này chúng tôi đã biết từ trước khi bước vào phòng 207.
“Sư phụ” của Sophia hẳn đã lang thang khắp châu Âu trong thời gian dài, để tìm Eunsol và Elena, những người sẽ xuất hiện vào một ngày nào đó.
Chỉ là thời đó giao thông kém, không có internet, nên không kịp tìm thấy họ đúng lúc.
“Sư phụ thật sự là một người bí ẩn lắm! Dĩ nhiên nếu nói vậy thì mẹ tôi — người có thể nhìn thấy tương lai và sai khiến Perro — cũng ghê gớm chẳng kém….”
“…”
“Sư phụ có thể thay đổi thân xác, lại tinh thông vô số loại ma pháp.”
“Bên ngoài chỉ biết đến Trưởng Khoa— tức Lucas thôi. Tại sao lại như vậy?”
“Chuyện đối ngoại đều do Lucas làm. Còn tôi đoán là do ngoại hình thế này thì khó mà lộ diện được.”
Có lẽ Trưởng Khoa trở nên nổi tiếng ngoài kia là vì Lucas là ‘đàn ông trưởng thành’, phụ trách hoạt động bên ngoài.
Còn Sophia thì trông như một thiếu nữ trẻ tuổi, và Yumi thì thay đổi thân xác, thì bọn họ không tiện lộ diện cũng dễ hiểu.
“Nếu nói về ma pháp, lĩnh vực chuyên môn của sư phụ là ‘ma pháp sinh mệnh’. Tôi và Lucas cũng đều không thể nắm vững hoàn toàn được nó.”
Ma pháp sinh mệnh là thứ sức mạnh chúng tôi đã quá quen.
Tinh thông đủ loại ma pháp cơ à?
Chắc là năng lực tích lũy qua thời gian dài vô tận.
Khả năng thay đổi thân xác.
Trong tổ đội Khách Sạn, chỉ có Yumi và Kain có thể làm vậy. Nhưng Kain còn chưa bắt đầu thử thách.
Vậy sư phụ của Sophia và Lucas là Yumi.
Nghĩ vậy thì nhiều khúc mắc đã được giải đáp, nhưng cũng nảy sinh vài câu hỏi mới.
“Lúc đó sư phụ của cô không đi cùng ai khác à?”
“Người khác? Từ nãy cô cứ hỏi về ‘một thiếu niên’, nhưng không có ai cả.”
Khi Yumi thu nhận Sophia và Lucas thì Seungyub đã không còn ở đó.
Đương nhiên, cũng có thể do khoảng thời gian giữa các thử thách là quá lớn, cậu ta đã chết già rồi.
Nếu cân nhắc bản chất của Yumi, tức một dạng ‘ký sinh tinh thần’, thì kể cả Seungyub có chết, thì cô ấy cũng có thể sống tiếp bằng cách sao chép tâm trí liên tục.
Dù sao, ban đầu Yumi gia nhập tổ đội cũng theo cách tương tự.
“Ừm, nhưng mà!”
“Nhưng gì?”
Sophia đột nhiên đỏ mặt như một ‘thiếu nữ thực thụ’.
“Sư phụ thỉnh thoảng có nhắc về ‘người yêu’ từ rất lâu trước kia.”
Người yêu à…?
Seungyub sau bao thời gian say đắm Yumi, cuối cùng cũng đạt được ước nguyện rồi ha?
Hơn nữa nếu Yumi còn nhớ suốt hàng trăm, hàng nghìn năm, thì khi thoát khỏi Phòng Cửa Ngõ, chắc hai người đó sẽ có mấy cảnh nồng cháy đến nổi da gà.
“Phụt!”
“Người yêu đó là thiếu niên các cậu tìm à? Tôi tò mò ghê. Đó là ai vậy?”
“Đừng bận tâm.”
Chuyện đó để sau khi ra ngoài rồi tính.
Trong lúc tôi đang sắp xếp lại mọi thông tin nghe từ Sophia trong mấy giờ qua, cô ấy lại hỏi ngược lại.
“Tôi cũng có điều muốn hỏi.”
“…”
“Các cậu là ai? Là ai mà mẹ tôi có thể tiên tri rằng hàng trăm năm sau các cậu sẽ xuất hiện, và sư phụ cũng đang chờ đợi hai người?”
Tôi và Mooksung đồng loạt im bặt.
Không có cách nào giải thích nổi nếu không nói về Khách Sạn.
Mà chúng tôi lại tuyệt đối không thể nói về Khách Sạn.
Chúng tôi còn đang đau đầu nghĩ cách xoay xở thì Sophia lại nói ra một điều kỳ lạ.
“Ừ, tôi thật ra cũng đoán được rồi. Đại khái thôi.”
Đoán được?
Đoán kiểu gì?
“Từ những mẩu thông tin sư phụ vô tình để lộ suốt nhiều năm và ký ức về mẹ tôi, tôi ghép lại được câu trả lời. Tôi và Lucas đã bàn chuyện này rất lâu, và đi đến cùng một kết luận.”
“Kết luận gì?”
“Hai người là tư tế chân chính của Horus. Đúng chứ?”
“...?”
Tôi suýt rơi khỏi Giày Gắn Cánh vì sốc.
Mooksung đang uống cà phê cũng há miệng nửa chừng mà nhìn chằm chằm vào Sophia.
Chúng tôi là tư tế của Horus?
Horus chẳng phải là Kain sao?
Tôi từ hôm nay sẽ là tư tế của Kain luôn à?
“…”
Nghĩ kỹ thì tôi cũng hiểu được vì sao Sophia lại kết luận như vậy.
Horus, kẻ có thể nhìn thấy tương lai.
Eunsol và Yumi, những người ‘dường như’ cũng có thể nhìn thấy tương lai.
Sự xuất hiện định mệnh của tôi và Mooksung.
Chuỗi sự kiện này không thể giải thích nổi kể cả có dùng cụm từ ‘ma pháp’.
Ngay cả Sophia và Lucas, những người đã đạt đến cảnh giới đỉnh cao của pháp thuật, cũng không thể nhìn thấy tương lai.
Cũng tự nhiên thôi, bởi Eunsol và Yumi vốn không thể nhìn thấy tương lai, và Kain cũng không dùng ma pháp để thấy tương lai mà!
Vì không giải thích được bằng ma pháp, thì chỉ còn một đáp án duy nhất: Thần linh.
“…”
Như Mooksung khi nãy, tôi khéo léo đổi chủ đề.
“Sư phụ của các cô cũng là… tư tế hay tín đồ của Horus nhỉ?”
“Giống, mà cũng không hẳn.”
“Nói rõ hơn được không?”
Sophia trầm ngâm, như thể nhớ lại ký ức xa xưa rồi đáp.
“Sư phụ liên tục truyền bá tín ngưỡng Horus, nên nếu gọi là tư tế hay tín đồ cũng không sai. Trước dân thường thì ngài ấy giống linh mục Công Giáo hay mục sư Tin Lành, giảng đạo đàng hoàng.”
“…”
“Nhưng trước tôi và Lucas thì ngài ấy có một mặt khác.”
Trước người thường không biết gì thì hành xử như một tư tế.
Còn trước hai đệ tử thân cận Sophia và Lucas?
“... Sư phụ hay lẩm bẩm như một thói quen. Không hiểu nổi Horus đang nghĩ gì. Horus là tồn tại quá mức khó hiểu.”
“…”
Chuyện này thì tôi và Mooksung cũng chỉ biết gật đầu đồng ý.
Cậu ta chưa từng như thế này. Từ sau khi có được Thấu Triệt, Kain thật sự chẳng còn giống con người nữa.
Còn kinh hơn cả thời dùng sức mạnh Di Sản để tẩy não hàng nghìn người, và bắn tia nhiệt chỉ bằng một cái phẩy tay.
“Không giống như ngài ấy nghĩ về Horus như một vị thần. Ngài ấy nói chuyện như thể đang nói về một người đã từng gặp trực tiếp.”
Vì đúng là từng gặp thật rồi mà.
“Và… sư phụ đã oán trách Horus.”
Hả?
“Oán trách sao?”
“Sư phụ nói Horus đã phá hỏng tất cả.”
“... Nói rõ hơn cho tôi đi.”
“Sư phụ lẩm bẩm rằng ‘hạt giống’ mà Horus gieo đã khiến ‘Cửa Ngõ’ trở nên méo mó khủng khiếp.”
Tôi rối bời.
Rốt cuộc ở thời Ai Cập cổ đại hàng nghìn năm trước, Kain đã làm cái quái gì mà Yumi đã oán trách suốt cả thiên niên kỷ sau?
“Lucas học được ở sư phụ cái ‘sự phẫn nộ với Horus’.”
“…”
“Vì thế trước mặt Lucas, đừng nói mấy câu như các cậu là tư tế của Horus. Anh ấy có lẽ cũng đoán ra rồi, nhưng đừng có dại mà chọc vào. Anh ấy sẽ không thân thiện với hai người như tôi đâu.”
Sau một hồi lâu im lặng, Mooksung, người đã uống cạn cốc nước của mình, hỏi:
“Tiểu thư Sophia, cảm xúc của cô với Horus có vẻ rất phức tạp, nên chúng tôi sẽ không hỏi thêm về nó. Thế nhưng, cô hẳn đã đoán được chúng tôi là đồng đội của ‘sư phụ’ các cô?”
“Có lẽ là vậy.”
“Chúng tôi có thể gặp cô ấy không?”
“Sư phụ thì….”
“Nghe nói cô ấy vẫn còn sống. Dù có vẻ không bình thường.”
“Hả? Tôi có nói thế à?”
“... Lúc nãy cô có ám chỉ điều đó khi đang nói về sư phụ.”
“Thế sao? Đó là chuyện tối mật mà… Tôi lỡ lời rồi à?”
Sophia nghiêng đầu bối rối.
Ở lượt trước, khi Lucas phát cuồng, hắn từng nói:
“Sư phụ, sư phụ chết tiệt! Sophia, đến lúc chết vẫn tìm kiếm Horus, vậy mà em còn kính trọng kẻ ngốc đó sao?”
“Lucas, sư phụ vẫn chưa chết—”
Nếu suy diễn câu nói đó, thì tức là Yumi còn sống, nhưng không bình thường.
Thế nhưng, bởi thông tin này chúng tôi biết được trước khi quay ngược thời gian, nên Sophia khó hiểu cũng là đương nhiên.
Chúng tôi đã biết điều gì đó mà chưa được bảo.
Đấy là sai sót từ phía Mooksung, nhưng may là Sophia không truy hỏi thêm.
“Đúng vậy. Sư phụ đang ở trạng thái rất ‘kỳ lạ’.”
“Kỳ lạ thế nào? Tôi muốn nghe rõ hơn.”
Sophia cau mày một lát.
Có vẻ cô ấy cũng khó mà giải thích được một chuyện chính mình cũng không hiểu rõ.
“Phế tích. Mảnh vỡ. Tàn dư.”
“Cái gì?”
Những cụm từ kì lạ khó mà dùng để miêu tả con người vang lên.
Lát sau, Sophia hỏi ngược lại chúng tôi.
“Ahri này, giả sử con người là một cái đĩa.”
“Ẩn dụ đó à?”
“Cái đĩa bị vỡ.”
“…”
“Khi nó vỡ, nó biến thành hàng trăm, hàng nghìn mảnh, văng khắp thế giới.”
“…”
“Nếu tôi và Lucas bằng cách nào đó nhặt được một vài mảnh vỡ đó rồi ghép lại, thì chúng ta có thể coi đó còn là người ban đầu không?”
Hàng loạt suy nghĩ ập tới trong đầu tôi.
Yumi bị xé thành hàng trăm mảnh khắp thế giới?
Sức mạnh nào có thể làm được điều đó với một con người?
Không giống trạng thái bấn loạn của tôi, thì Mooksung trả lời có phần bình tĩnh hơn.
“Tiểu thư Sophia. Dù có là tàn dư hay mảnh vỡ của sư phụ cô cũng không quan trọng. Liệu chúng tôi có thể gặp cô ấy một lần không?”
“… Được. Tôi sẽ dẫn hai người đi. Sư phụ hẳn cũng đang chờ hai người.”
***
Cảng New York, điểm cuối của tuyến Đại Tây Dương dẫn tới Tân Thế Giới.
- Buuu—!
Tiếng còi rền vang, con tàu hơi nước khổng lồ Pathfinder từ từ cập bến.
Thuyền trưởng, Edgar Hoover, ra lệnh cho thủy thủ đoàn báo tin vui cho các hành khách rằng hành trình dài cuối cùng đã kết thúc.
Dĩ nhiên, đời mà, không phải hành khách nào cũng giống nhau.
Người gom góp chút tiền tiết kiệm còi cọc mua vé hạng ba, và quý ông ngồi khoang hạng nhất nhả khói xì gà sao có thể ‘giống nhau’ cho được?
Và hơn nữa, trong số hành khách đặc biệt, vẫn luôn có những kẻ ‘còn đặc biệt hơn nữa’.
Chẳng hạn như đoàn tư tế do Vatican trực tiếp cử đến.
Ngay cả vị thuyền trưởng, người hiếm khi rời khỏi chỗ vì cái bụng phệ cũng phải đích thân ra tiếp đón.
“Haha! Thưa các cha, chào mừng đến với Tân Thế Giới!”
“Cảm ơn lòng tốt của thuyền trưởng suốt bấy lâu nay. Chúng tôi có thể xuống tàu chứ?”
“Dĩ nhiên, chỉ cần hoàn tất vài thủ tục thôi.”
Edgar khẽ cười, kéo rèm cửa sổ khoang hạng nhất lên.
Bên kia sông Hudson, những tòa nhà chọc trời của New York hiện ra một cách hùng vĩ.
Ngay cả quý ông châu Âu cao ngạo cũng phải hạ mình trước khung cảnh những tòa cao ốc đó!
Với thuyền trưởng, nghi thức này là then chốt – nó nhen nhóm lại tình yêu cho vùng đất quê hương vĩ đại, khiến ông ta tự hào vì là một người Mỹ.
“... Thế nào ạ?”
Tiếc là, thay vì phản ứng mà Edgar đang mong đợi, đoàn tư tế vẫn giữ vẻ mặt vô cảm suốt hành trình qua.
“Thuyền trưởng, vất vả cho ngài rồi. Giờ thì! Mọi người chuẩn bị hành lý—”
“Khoan.”
Một giọng trầm, yên tĩnh.
Thế nhưng chỉ một chữ cũng khiến tất cả mọi người tại đó phải chú ý.
Chàng thanh niên, kẻ vừa khiến tất cả im lặng với một chữ ‘Khoan’, ngả người lại vào lưng chiếc ghế sang trọng với nét mặt có phần mỏi mệt.
Một tư tế lớn tuổi liền cẩn thận tiến lại gần.
“Ngài ổn chứ? Có phải ngài đã nhận được ‘mặc khải’—”
“Không. Chỉ là…chỉ là ta có vài suy nghĩ. Ba mươi phút thôi.”
“Rõ. Thuyền trưởng, chúng tôi sẽ xuống tàu sau 30 phút, được chứ?”
“Tất nhiên rồi.”
Đây chưa phải là lần đầu ông ta thấy cảnh này.
Thế nhưng, khung cảnh trước mặt vẫn khiến một người chất phác như Edgar Hoover không thể hiểu nổi.
Lí do quái nào mà các tư tế cấp cao của Vatican lại phải cúi mình trước một thiếu niên phương Đông, người trông mới chỉ vừa qua tuổi dậy thì?
Trước khi đoàn tư tế xuống tàu, thuyền trưởng cuối cùng lấy hết can đảm hỏi:
“Xin lỗi, thưa Cha!”
“Hmm? Ngài có việc gì sao?”
“Thưa Cha…Xin cho hỏi tên của vị đó là gì?”
“...”
“À, không có gì ạ. Xin lỗi vì đã vô – ”
“Fortuna.”
“Gì cơ ạ?”
“Bảo trọng. Cảm ơn thuyền trưởng vì đã quan tâm chúng tôi suốt chuyến hải trình.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
