Chương 501: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (3)
Chương 501: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Ba: “Đại Học Miskatonic” (3)
- Kim Ahri
Đêm muộn, tôi tựa bên cửa sổ, sắp xếp lại những thông tin đã thu thập được.
Thứ nhất, những kẻ thuộc Khoa Thần Bí của Miskatonic University là một thế lực đang đối đầu với Tòa Thánh.
Chỉ nhìn vậy thì có vẻ Đại học Miskatonic đúng là vai phản diện thật, như lời Mooksung đã nói vào ban ngày…
Cái logic của “Nhập Môn Ma Quỷ Học”, thứ biện minh cho sự tồn tại của các Thực Thể Hỗn Mang, ngay từ đầu đã rất lỏng lẻo.
Cái gì mà “mỗi Thực Thể Hỗn Mang có nguồn gốc và bản chất khác nhau nên không thể gộp chung tất cả lại mà đàn áp”?
Khác thì có khác thật, nhưng sự thật vẫn là phần lớn đều gây hại cho nhân loại. Vì thế chúng tôi mới đánh đồng tất cả rồi tiêu diệt, không ngoại lệ!
Riêng cái ông giáo sư người sói kia, tôi cá là cả đời ông ta cũng đã giết năm sáu mạng người rồi—
“…Phù.”
Tôi hít một hơi sâu, cố ngăn bản thân khỏi việc vô thức đứng về phía Tòa Thánh, và công kích Đại học Miskatonic.
Tòa Thánh không phải Cục Quản Trị, và đây không phải thế giới chúng tôi từng sống.
Vì thế nên không cần phải nhập tâm như thế, hoặc thông cảm cho bọn họ.
Thứ hai, tiêu bản của Perro rốt cuộc là gì?
Xem tình hình thì nó đã chết, và bị nhồi xác từ trước khi thử thách thứ ba bắt đầu.
Nghĩa là Perro thuộc về ‘một thử thách trước đó’, chứ không phải bản thân thử thách thứ ba đây.
Thường thì Perro sẽ xuất hiện cùng Songee, nên có khi nó đã bắt đầu từ thời Ai Cập cổ đại cùng tổ đội đầu tiên…
Nhưng phần này tôi không chắc.
Chẳng có luật nào bảo Perro phải khởi đầu cạnh Songee. Đã từng có phòng như 206, nơi nó xuất hiện độc lập.
Quan trọng hơn, ông lão tỏ ra hiểu rất rõ về Perro kia là ai?
Trưởng Khoa?
Nếu Perro từng giúp ông ta, vậy ông ta là phe đồng minh sao?
Hay tuyên bố nó bảo vệ ông ta chỉ là nói dối?
Có khi chính ông ta đã giết Perro rồi biến nó thành chiến lợi phẩm, và rồi tiêu bản hóa?
Thứ ba, bức thư khắc biểu tượng Horus.
Tự nhiên Horus từ chỗ quái nào chui ra thế?
Và còn câu “Đức Cha ơi, vì sao Người bỏ rơi chúng con?” là ý gì?
Khoan, còn vấn đề quan trọng hơn thế.
Ai đã đặt bức thư đó vào phòng tôi?
“…”
Ông lão tôi gặp hôm qua, người có thể chính là Trưởng Khoa.
Trước mặt ông ta, tôi đã phản ứng như thể mình nhận ra Perro.
Tôi viện cớ là thấy đẹp nên muốn chạm thử, nhưng ngay cả tôi cũng thấy cái cớ đó quá gượng.
Vì hành động đó mà ông ta nhận ra tôi đặc biệt, rồi gửi thư?
Vậy ông ta là con trai của một vị thần Ai Cập?
Bạn có thể hỏi rằng tôi nói ‘con trai của thần’ là thế quái nào, nhưng Trưởng Khoa là con quái vật đã một mình đối đầu với Tòa Thánh suốt hàng trăm năm.
Đến mức đó thì chuyện “Thực ra Trưởng Khoa ta đây là con của thần!” nghe hoàn toàn bình thường.
Thực ra ông ta mà là người bình thường mới là lạ.
“…”
Dĩ nhiên phần này tôi cũng chưa thể chắc.
Việc gọi một tồn tại siêu nhiên là “Đức Cha” là chuyện các tín đồ bình thường vẫn làm.
Những người đi nhà thờ vẫn gọi thần của họ là Đức Cha đấy thôi?
Tức là, có khi Trưởng Khoa không phải con trai của Horus, chỉ là tín đồ của Horus.
“…Khoan đã.”
Nếu vậy, nghĩa là đã có một Thực Thể Hỗn Mang nào đó, đủ để khiến một kẻ như Trưởng Khoa, người chống lại Vatican một mình, cũng phải tôn làm “Cha”.
Vậy Horus rốt cuộc là thứ quái gì?
Tôi tóm gọn lại mấy suy nghĩ của tôi thành ba câu:
Câu hỏi 1: Nên đứng về phía nào, Đại học Miskatonic hay Tòa Thánh?
Câu hỏi 2: Quan hệ giữa Perro và ông lão là gì? Ông ta có phải Trưởng Khoa?
Câu hỏi 3: Thân phận thật của Trưởng Khoa là gì? Con trai Horus hay là một tín đồ? Và Horus là gì?
Tôi không thể rút ra kết luận chắc chắn nào, nhưng tôi đã biết ngày mai phải đi đâu.
***
Sáng sớm, tôi tìm Mooksung.
“Đi tới thư viện à?”
“Ừ.”
“Hmm, cô định lục tung toàn bộ đống tài liệu ở đó hả?”
“Lịch sử Miskatonic. Ai Cập cổ đại. Đặc biệt là Horus.”
“Cái gì cơ?”
“Mấy từ khóa đó là những gì chúng ta cần tìm hiểu, nên là nhớ cho kỹ. À, khi có thời gian thì xem cả châu Âu Trung cổ nữa nhé. Biết đâu sẽ có dấu vết của Elena hay Eunsol.”
“Ờm, ừm, Ahri này. Có vẻ cô đã tìm ra được gì đó rồi, nhưng tôi cũng phát hiện được thứ này nữa.”
“Nói đi”
‘Chàng trai trẻ’, người đang ngần ngừ như thể đang tìm lời, lên tiếng.
“Sau khi thấy tiêu bản của Perro, tôi đã giật mình tới mức phải lục soát thêm khu vực quanh đó. Có vẻ Đại học Miskatonic toàn những đồ vật quỷ quái.”
Cũng tự nhiên mà nó sẽ đầy rẫy các cổ vật quỷ dị, thứ mà cơ quan quản trị nào trong tương lai cũng sẽ lập tức cho vào cách ly.
“Tôi thấy có một khu chỉ giáo sư mới được vào. Chắc chắn có thứ bị giấu ở đó.”
“…”
“Chà, trước hết cứ tới thư viện đã. Chỗ đó thì dễ hơn.”
***
Mooksung và tôi chẳng mấy chốc mà chìm giữa mùi ẩm mốc của đống sách cổ.
- Cộp!
“Wow~ ! Nghe đồn tên Pharaoh đó đã cưới cả con gái mình làm vợ… cái tên này chắc không liên quan gì tới tổ đội mình nhỉ?”
- Bộp!
“Đây chỉ là sách về nội chiến Ai Cập giữa các Pharaoh đời sau với nhau thôi. Cứ tưởng là sẽ thấy bóng dáng tổ đội Khách Sạn, nhưng chắc là không rồi.”
- Cộp!
“Cuốn sách này nói về những mỹ nhân Pháp thời Trung cổ. Cô này nhìn giống Elena đấy chứ nhỉ?”
“Trừ mỗi tóc vàng ra thì tôi chẳng thấy giống chút nào.”
“Nhìn kĩ đi! Đây này, người hầu này có mũi giống Eunsol!”
“Nhưng chênh lệch về tuổi quá rồi, với một người 70 tuổi thì mấy người 30 hay 40 ai chẳng giống nhau mà, có điều—”
“Ahri à, sao cô có thể nói với tôi như vậy được?”
Đang lúc chúng tôi lãng phí thời gian vô ích như vậy thì tôi thấy có ai đó chạy ngang qua căn phòng.
Chính là Emily, cô gái đã muốn tôi thể hiện ‘sức mạnh ma cà rồng’ của mình trong lớp hôm qua.
- Vù!
“Ahri ơiiiiiii!”
Emily đột nhiên tóm và ôm chầm lấy tôi từ phía sau – quả là sốc!
Cô ta đâu phải Miro, thái độ kiểu gì thế này?
Chúng tôi mới quen nhau hôm qua thôi mà!
“…Cứ đột nhiên làm vậy là thất lễ đấy.”
“Xin lỗi! Nhưng Ahri này, sao hôm nay cậu lại nghỉ học?”
“…”
Nghĩ lại thì tôi và Mooksung vẫn là sinh viên đại học theo thiết lập bối cảnh.
Đâu phải kì nghỉ, chúng tôi đương nhiên vẫn có mấy tiết học.
Chúng tôi chỉ tới thư viện, và bỏ qua mấy tiểu tiết nhỏ kia.
“Tôi đến thư viện học thôi.”
“Chăm thật đó! Nhưng cậu vẫn nên đi tới lớp chứ?”
“…Bắt đầu từ mai tôi sẽ đi.”
“Nhưng cậu có cả lớp chiều nữa mà?”
“Tôi sẽ đi cả lớp đó luôn.”
Nếu tôi cúp học quá thường xuyên, thì các giáo sư và bạn học sẽ trở nên nghi ngờ, nên tôi sẽ phải cẩn thận hơn.
“À, anh tên là Mooksung nhỉ? Xin chào!”
“E hèm, xin chào?”
Lại thế rồi!
Cậu ta vẫn cứ nghĩ mình là ông già 70 tuổi à?
Tôi lập tức đá mắt nhìn cậu ta.
“…Chào nhá, Emily.”
“Hai người đang học gì vậy? Có lẽ nào…? Hơ!”
“…”
“…”
“V-vậy là, hai tân sinh viên đã hẹn hò –”
“Emily này, tôi đã có vợ và con ở quê nhà rồi nhé.”
Bối cảnh năm 1897 thì sinh viên đại học đã lập gia đình cũng không lạ.
“Ôi trời! Em xin lỗi. Em vô duyên quá!”
“Không sao cả đâu. Tôi chỉ tình cờ gặp cô Ahri đây tại thư viện này thôi. Hi vọng sẽ không có tin đồn kì quái nào cả.”
Đúng là Mooksung đã từng kết hôn và thậm chí có con từ rất lâu.
Cậu ta thậm chí còn có cả cháu, nhưng sự thật đáng buồn bị che giấu là, con và cháu của cậu ta đều đã chết trong một sự vụ nào đó.
Đằng nào thì, tôi cần phải tống khứ cô gái này đi.
“Emily, tôi đang bận học nên chúng ta có thể nói chuyện sau –”
“Các cậu đang học gì đó? À, tớ thấy đống tài liệu Ai Cập cổ kia rồi. Các cậu đang nghiên cứu về gốc rễ của Đại học Miskatonic, phải không?”
“…”
Gốc rễ của Đại học Miskatonic…
Nghe Emily nói vậy làm tôi nhớ lời của giáo sư người sói hôm qua:
‘Dựa theo các tài liệu cổ, thì khởi nguồn của chúng ta có thể đã bắt đầu từ tận Ai Cập cổ đại.’
Bản thân giáo sư có vẻ không tin, nhưng phải có lí do để mà những lời đồn như vậy tồn tại.
“Hử? Nhưng tớ nghĩ cậu đang xem nhầm sách rồi.”
“…Cảm ơn nhé.”
Lần này, câu trả lời của tôi là chân thành.
“Emily, cậu có thể nói cho tôi biết nên tra các cuốn sách nào không?”
“Được!”
Không lâu sau, Emily cặm cụi chạy quanh khu thư viện, và rồi mang về vài cuốn sách cực kì cổ.
“Để nói cậu biết thôi, những cuốn sách này bên ngoài Đại học Miskatonic khó tìm lắm đó nhé.”
“Thật à?”
“Những người muốn nghiên cứu về nguồn gốc của đại học thì thường tập trung vào ‘sự chuyển đổi tín ngưỡng’.”
“Sự chuyển đổi tín ngưỡng?”
Đây là khái niệm tôi chưa từng nghe qua.
“Cậu không biết à? Theo ghi chép, Ai Cập thời kỳ rất cổ xưa, thậm chí là từ rất sớm, trong bề dày lịch sử hàng nghìn năm ấy? Nghe đồn bọn họ đã từng thờ một vị thần kỳ lạ.”
“Một vị thần kì lạ à?”
“Đó là một thực thể cai quản cái chết và thế giới bên kia, và nghe đồn rằng, biểu tượng của nó là một cái đầu lâu…”
“Nghe đồn thôi sao?”
“Nhưng cái tên thực chất của nó đã bị lãng quên.”
Vậy là, có người cho rằng Ai Cập cổ đại đã thờ một vị thần kì quái, cai quản cái chết và cõi âm, sử dụng một cái đầu lâu làm biểu tượng.
“Và rồi một ngày, tín ngưỡng của người Ai Cập đột nhiên thay đổi hoàn toàn. Vị thần cổ đại, kẻ chúng ta còn không biết tên, đã hoàn toàn chìm vào quên lãng, và tất cả các điện thờ đều bị phá hủy. Nghe đồn rằng, trong quá trình này, một cuộc nội chiến thảm khốc đã xảy ra ở kinh đô – Memphis.”
“Hmmm…”
“Tín ngưỡng đã cắm rễ sau đó chính là thần thoại Ai Cập mà chúng ta đã quen thuộc ở ngày nay. Tớ đang nói về tín ngưỡng xoay quanh Horus, thần của mặt trời, bầu trời, bảo hộ và của báo thù.”
Sự thay đổi tín ngưỡng xảy ra ở Ai Cập cổ đại.
Và nghe nói rằng những tín đồ của Horus đã tiêu diệt một tín ngưỡng truyền thống, cái tên của nó giờ đã thất truyền.
Chuyện này khá thú vị, nhưng những điều tương tự đã xảy ra nhiều lần trong suốt nghìn năm lịch sử.
Kitô giáo truyền bá đến đâu, tín ngưỡng bản địa sụp đổ đến đó mà?
“Tôi hiểu rồi. Nhưng vậy, sự thay thế tín ngưỡng ở Ai Cập thì có liên quan gì tới Đại học Miskatonic?”
Emily khẽ thì thầm, nét mặt có phần bí hiểm.
“Theo thời gian, thế lực Kitô giáo trỗi dậy ở châu Âu cũng đã càn quét đến Ai Cập.”
“Ý cậu là trong thời kì La Mã sao?”
“Nghe nói, những sự kiện tương tự đã xảy ra. Và lần này, chính các tư tế của Horus đã bị trục xuất. Rồi sau đó…”
“Rồi sau đó?”
“Có lời đồn rằng chính những tư tế của Horus ấy là nguồn gốc của Đại học Miskatonic.”
“…”
Trong thời kì La Mã, Tòa Thánh đã trỗi dậy tại châu Âu.
Bọn họ là một tổ chức tiêu diệt các Thực Thể Hỗn Mang, gắn cho chúng cái tên ác ma, và trong quá trình bành trướng sức mạnh đã đẩy giáo phái Horus ra khỏi Ai Cập.
“Tốt hơn là cậu nên đọc trong những quyển sách đó để tìm hiểu nốt, hơn là hỏi tớ.”
“Cảm ơn nhé.”
***
Sau khi Emily rời đi, Mooksung và tôi tập trung toàn lực để kiểm tra các quyển sách có viết về giai đoạn “thay đổi tín ngưỡng” của Ai Cập.
Ghi chép nói rằng vương tộc thời đó đã đột nhiên biến thành quái vật dị hình.
Dân chúng khởi nghĩa vì cả Ai Cập đang chịu ách thống trị của bọn quái vật.
Nghe đồn, các tư tế của Horus chính là trung tâm của mọi chuyện.
“…”
Các mô tả về ‘Horus’ được tìm thấy rải rác trong sách.
Không giống các mô tả mơ hồ, trừu tượng thường thấy như trong thần thoại, Horus đã có những ghi chép cụ thể về việc làm của mình, thậm chí là cả diện mạo nữa.
Cứ như thể hắn ta không phải một vị thần trong truyền thuyết, mà là một ‘nhân vật trong lịch sử’!
“Một thiếu niên cuối tuổi teen, hoặc đầu hai mươi…”
“Và có vẻ là thậm chí cậu ta còn không phải người Ai Cập. Thế không lạ sao? Những người Ai Cập thời đó chắc còn chưa biết tới khái niệm ‘châu Á’, nhưng những mô tả ở đây khớp hoàn toàn với một người châu Á này.”
Kẻ điều chỉnh vận mệnh.
Kẻ khiến vạn người quỳ gối.
Kẻ có thể mang nhiều hình dạng và xem mọi hình dạng là chính mình.
Kẻ đã lật đổ vương triều sa đọa, giải phóng Ai Cập khỏi ách thống trị.
Và trên hết là kẻ đã lấy ‘chim’ làm biểu tượng.
“Này, Ahri này, cái này… không thể nào!”
“..”
“Thế này quá giống với năng lực của một người chúng ta biết rồi? Đây là trùng hợp sao?”
“Không thể nào.”
Thời Ai Cập cổ đại, có một Miro tồn tại và là người sở hữu Di Sản “Thời Gian Vay Mượn”.
“Là Kain. Chắc chắn rồi.”
Horus chính là Kain!
Khi nhận ra điều đó, những mảnh ghép hỗn loạn bỗng kết nối lại một cách trơn tru.
Cứ như thể tôi đã tìm ra một sợi chỉ, xâu chuỗi lại các hạt thông tin mà tôi chưa biết làm sao để xử lí.
“Những tư tế của Horus… bọn họ chính là tổ đội đầu tiên.”
Kim Sanghyun, Yu Songee, Park Seungyub, Miro và cả Yumi.
Họ chính là tư tế của Horus.
“Vương tộc sa đọa chắc hẳn là boss của thử thách đó.”
“Còn vị thần bị lãng quên?”
“Tên khốn đó có thể cũng là boss luôn. Dù sao thì, cả hai đều đã bị tổ đội đầu tiên xử lý.”
Quan trọng là chuyện xảy ra sau đó.
“Cậu còn nhớ trên tàu, trước khi vào thử thách, chúng ta từng nói gì không?”
Mooksung gật đầu.
“Bốn thử thách thực ra lại là một thử thách khổng lồ. Nếu ở Phòng Nguyền Rủa là tách biệt về không gian, thì lần này là tách biệt về thời gian. Là vậy, phải không?”
“Tôi đã nhận ra sự thật đó trước khi vào đây. Những người khác thì không. Nhưng!”
“Bọn họ cũng đã nhận ra điều đó sau khi vào thử thách luôn rồi! À thì, một người như Sanghyun chắc sẽ đủ sắc bén để nhận ra điều đó mà.”
Chắc anh ta đã tự mình tìm ra, hoặc cũng có thể Kain, người được Miro triệu hồi, đã nói cho anh ta.
“Sau khi hạ boss, chắc đã có một vài người sống sót. Và những người đó…”
“Họ đã truyền bá tín ngưỡng của Horus!”
Vậy, hóa ra chân tướng của cái thế lực lấy Đại học Miskatonic làm trung tâm, chính là hậu duệ của ‘Giáo Phái Han Kain’, cũng chính là thành quả của hạt giống được tổ đội đầu tiên gieo trồng!
Tới lúc đó, Mooksung cẩn thận thì thầm.
“Nhưng cô nghĩ câu này ở đây nghĩa là sao?”
Tại một đoạn cuối của ghi chép nói về chuyển đổi tín ngưỡng, có một câu thế này:
[Horus vĩ đại đã ban lòng từ bi, cho phép những kẻ sống sót của vương tộc sa đọa rời khỏi Ai Cập khi còn sống.]
“Chỉ đọc vậy thôi thì có vẻ Kain đã tha cho kẻ thù, để lại rắc rối cho tương lai.”
“…”
“Có chú thích ở đây, nói đó là biểu hiện cho lòng nhân từ vô hạn của Horus toàn năng.”
Vô lý.
Phần đó chỉ là phần diễn giải mơ hồ của một học giả sau này thêm vào thôi.
Nếu là Eunsol hay Jinchul thì có thể, nhưng Kain? Nhân từ? Nhân từ cái gì?
“…Tôi không biết.”
- Bộp!
Đúng lúc đó, Mooksung đứng dậy.
“Được rồi, chúng ta đã nghiên cứu về quá khứ đủ rồi. Đi xem chỗ mà tôi phát hiện ra đi. Chắc ở đó cũng phải có gì nữa đấy.”
“Ừ.”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
