Chương 498: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (6) Fin
Chương 498: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (6) Fin
- Elena
- RẦM RẦM!
Cán cân xoáy lên theo hình xoắn ốc lại chuyển động, mang theo sức mạnh có thể nghiền nát cả bức tường đá.
Nhanh thế này thì liệu lần này hắn còn né được nữa không?
Đối phương phản ứng chậm nửa nhịp, lách sang bên nửa bước.
Rõ ràng đó là chuyển động vượt khỏi giới hạn con người, nhưng so với cán cân thực thi công lý thì vẫn chậm như rùa.
Đáng lẽ hắn không thể né được.
Đáng lẽ phải bị nghiền nát ngay tức khắc mà không kịp phản ứng gì.
Thế nhưng, một lần nữa, cán cân lại trượt mục tiêu.
“...”
“...”
Tôi đã vào trạng thái thực thi Công Lý nên không thể mở miệng, và cả đối phương cũng không nói lời nào.
Trong bầu không khí câm lặng ấy, trận chiến giữa những kẻ sở hữu siêu năng lực tiếp tục.
Sau khi né được hai đòn, đối phương giành lại thế công, áp sát đến khoảng cách có thể chém gục tôi chỉ trong một hơi thở.
Ánh thép lóe lên — thanh kiếm vung ra nhanh đến mức gần như không nhìn thấy.
- KENG!
Khoảnh khắc lưỡi kiếm đỏ sẫm đánh vào cơ thể tôi, một âm thanh kim loại khô khốc vang lên, và “đối phương” bị bật ngược ra.
Đúng như dự đoán.
Khi Công Lý đã kích hoạt, cơ thể tôi dù không có năng lực tái sinh, nhưng độ bền của nó vẫn là cực cao. Đòn tấn công ấy không thể dễ dàng hạ gục tôi.
Thế chủ động lại trở về tay tôi một lần nữa.
Nói thì có vẻ bất ngờ, nhưng tôi không trực tiếp điều khiển từng chuyển động của cán cân vàng đang xoay với tốc độ kinh hoàng kia.
Tôi chỉ giống như người ra chỉ thị chiến thuật, còn việc vận hành chi tiết thì cán cân sẽ tự lo liệu.
Vì hai đòn đều hụt nên tôi phải đổi cách ra chiêu.
Đối phương sở hữu một loại năng lực né tránh quái dị, không thể lý giải được.
Có lẽ thay vì dồn toàn bộ sức mạnh vào một điểm, nên tỏa rộng lực tấn công ra thì hơn?
Cùng một tiếng cạch, cán cân biến mất, thay vào đó là những gợn sóng ánh sáng mờ đục lấp đầy khoảng không.
- Raaaah!
Âm thanh tựa hợp xướng của thiên thần vang lên, đi kèm với làn sóng chấn động nuốt trọn không gian.
Và—
“Khư…!”
Hiệp sĩ hắc ám rên một tiếng, liên tiếp lùi về sau.
Dù có năng lực né tránh thần kỳ đến đâu, trước một đòn đánh diện rộng đến mức xóa bỏ luôn khái niệm “né tránh” thì vẫn phải trúng!
Một lần. Hai lần. Ba lần!
Sóng chấn động liên tục giáng xuống, cuối cùng máu đỏ bắn ra khỏi mũ giáp của hắn.
Tức là đòn đánh có hiệu quả thật đó, nhưng thành thật mà nói, tôi có hơi hoang mang.
Đúng vậy, khi cán cân biến thành những đợt sóng, phạm vi tấn công tăng lên, thì uy lực tập trung vào một điểm chắc chắn sẽ giảm sút.
Nhưng dù vậy, ban đầu cán cân vốn đủ sức để đánh sập cả một tòa nhà bê tông chỉ trong một đòn.
Vậy mà dù có bị suy yếu, thì tôi chưa từng tưởng tượng được một con người có thể chịu được ba đòn?
“Thứ đó” cứng đến mức khiến tôi phải nghi ngờ nó có còn là con người hay không.
- Vút!
Đối phương, kẻ đã hứng trọn ba đợt sóng mà vẫn không gục, lại lao tới!
Cái quái gì vậy? Hắn thật sự là người sao?
Chẳng nhẽ hắn là Orc? Hay là Troll à?
Hay cao thủ võ lâm từng xuất hiện ở phòng 205 cũng di chuyển thế này?
Dù tôi hiện giờ có cứng cáp đến đâu, thì giao tranh cận chiến vào lúc này không phải lựa chọn khôn ngoan.
Thế nên tôi đạp mạnh xuống đất.
Chớp mắt, mặt đất xa dần, đối phương thu nhỏ lại!
Một bước ấy khiến kiếm của hắn mất đi mục tiêu, còn những đợt sóng của tôi vẫn có thể đánh vào hắn.
Đây chính là sự vĩ đại của năng lực bay!
Giờ thì, ngươi định sao đây?
Với tư cách con người thì ngươi mạnh thật đó, nhưng ngươi đâu phải anh Kain, cũng không có Giày Gắn Cánh như Ahri—
Ngay khoảnh khắc sau, kỵ sĩ hắc ám ‘đạp không’ và lao tới chỗ tôi.
“...!”
Tôi giật mình.
Bị sốc thật sự đó!
Nếu có thể hét lên, chắc tôi đã hét to đến váng cả đầu.
Hắn cũng bay được sao? Rốt cuộc hắn là thứ gì vậy?!
Ngay cả Cục Quản Trị ở tương lai xa hơn cũng đâu có khả năng tạo ra siêu năng lực hàng loạt như thế!
May mà, trong lúc thi hành công lý, “tôi” chỉ là người ra chỉ thị, chứ không phải trực tiếp vận hành cán cân.
Dù tôi đang hoảng loạn, làn sóng do cán cân hóa thành vẫn không do dự mà đánh chặn.
- RẦM!
Hiệp sĩ với ánh mắt đỏ ngầu vẫn tiếp tục xông lên.
Làn sóng Công Lý vẫn liên tục quật vào người hắn!
Sau hai lần va chạm, tôi dần hiểu ra nguyên lý “bay” của đối phương.
Đó không phải kiểu phát ra lực đẩy liên tục như Giày Gắn Cánh.
Mà là… tạo ra một thứ gì đó rắn chắc, như những bậc thang giữa không trung, rồi đạp lên đó mà leo!
Một khi tôi hiểu ra nguyên lý, đối sách cũng lập tức hiện ra trong đầu.
Nếu muốn đè sập một người đang đứng trên bậc thang bằng lực ép thẳng từ trên xuống sẽ không dễ.
Vì có điểm tựa đang đỡ hắn.
Phải đẩy hắn sang ngang. Hoặc đẩy lùi về sau.
- Vùuuuu!
Đợt sóng đánh chặn giờ đây biến thành xoáy nước, bao trùm lấy hắn.
Sau! Trước! Trái! Phải!
Bị lắc ngang dữ dội, đối phương mất thăng bằng, cuối cùng trượt khỏi “bậc thang”, rơi thẳng xuống mặt đất.
Khoảnh khắc nhìn hắn rơi như Icarus mất cánh—
Tôi nhận ra.
Đây chính là cơ hội lớn nhất của mình!
Dù có năng lực né tránh kỳ quái đến đâu, đang rơi giữa không trung thì né kiểu gì?!
Sức mạnh của Công Lý, vốn được tản mỏng thành sóng hoặc xoáy nước, lại tập trung trở lại về một điểm.
Dù là tòa nhà bê tông của thế kỷ 21 cũng sẽ bị áp lực này nghiền như đậu hũ.
Sức mạnh tựa sấm sét chuẩn bị giáng xuống hiệp sĩ hắc ám—
- ẦM!!!
Một lần nữa, vận may của vũ trụ cứu “hắn”.
Nói chính xác thì tư duy của tôi không sai.
Dù là ‘may mắn’ cỡ nào đi nữa, cũng không thể khiến ‘hắn’ né được đòn của tôi trong tình huống đó được.
Nhưng nó có thể khiến mũ giáp của hắn rơi ra trước khi toàn thân hắn bị nghiền nát.
“A… A… Aaa!”
Giọng nói của tôi trở lại.
Công Lý tạm ngưng lại và dần biến mất. Cơ thể của tôi chậm rãi hạ xuống mặt đất.
Tôi đờ đẫn nhìn khuôn mặt lộ ra dưới mũ giáp.
Khuôn mặt bên ngoài chỉ tầm mười tám, hoặc đầu hai mươi.
Thân hình đã trở nên cao lớn hơn xưa nhiều, nhưng vốn đang tuổi phát triển thì chuyện lớn cũng không lạ.
Mấy cậu nhóc tuổi dậy thì thường thay đổi tới mức không thể nhận ra chỉ trong vài năm.
“C… Cái này là sao?!”
Hiệp sĩ này đích thị là Seungyub!
Tôi hoảng loạn.
Bối rối.
Từ thời Ai Cập cổ đại tính đến nay đã trôi qua hàng ngàn năm.
Vậy mà em ấy vẫn còn sống, giữ được dáng vẻ thiếu niên, như thể thời gian chưa từng tồn tại sao?
Điều đó thôi cũng không thể hiểu nổi rồi, nhưng vấn đề tiếp theo còn nghiêm trọng hơn.
Tại sao em ấy lại tấn công tôi?
Em ấy đã mất trí rồi sao? Vì sao?
Yumi đâu? Em ấy chỉ có một mình thôi sao?
Là vì bị phong ấn Di Sản nên Yumi không thể xuất hiện?
Rốt cuộc tại sao mọi thứ lại ra nông nỗi này—
- Soạt!
Thanh kiếm lại vung tới như sấm sét, không chút do dự, chém thẳng vào cổ Tôi.
Nếu là trước kia thì tôi đã chết ngay vì đòn tấn công này rồi chứ?
[‘Phòng Vệ Chính Đáng’ Kích Hoạt.]
Sức mạnh vàng kim xoay tròn, đánh bật lưỡi kiếm.
Công Lý từng dừng lại vì nhận ra “đồng đội”, nay đã tuyên bố kích hoạt Phòng Vệ Chính Đáng trước đòn tấn công đó.
A…!
Aaaaaa…!
Tôi muốn dừng lại.
Tôi không biết chuyện gì đang diễn ra, nhưng tôi không muốn tự tay mình giết Seungyub!
Nhưng Công Lý đã hiện thân một lần nữa, hoàn toàn không muốn tha cho em ấy vì là đồng đội của tôi.
Theo cách nào đó, ‘Công Lý’ này có khi còn vượt qua cả lý trí của tôi. Có lẽ với nó, lòng nhân từ chỉ cần một lần là đủ.
- RẮC!!!
Như nắm đấm sắt của vị thần trên trời giáng xuống.
Toàn thân hiệp sĩ hắc ám lập tức bị nghiền nát thành đống thịt vụn.
Tôi muốn bật khóc.
Nếu không bị Công Lý tước quyền tự chủ cơ thể, có lẽ tôi đã quỵ xuống mà khóc thật rồi đó?
Tôi phải tìm ra sự thật ngay khi quá trình thi hành kết thúc.
Em ấy đã sống sót bằng cách nào? Vì sao không nhận ra tôi mà tấn công?
Chỉ cần tìm kiếm trên thi thể của Seungyub cẩn thận thì –
…Chờ đã.
Công lý… chưa kết thúc?
Tôi không rơi giọt nước mắt nào cả. Miệng tôi vẫn không mở được.
Rõ ràng Seungyub, hiệp sĩ mặc bộ giáp đen kịt, đã trở thành một vũng máu không hơn rồi mà!
Vậy mà quá trình thi hành vẫn chưa kết thúc?
Rồi sau đó – một chiếc hộp xuất hiện giữa không trung.
Từ đống thịt vụn, một linh thể trắng đục như sữa bay lên.
Không lâu sau, một lực lượng khó hiểu bắt đầu tái tổ hợp lại đống thịt và kim loại.
Vậy em ấy đã đặt linh hồn ‘của mình’ vào Hòm Linh Hồn.
Vậy Yumi đã biến mất rồi sao?
…
Chưa chắc.
Không giống với người bình thường, bản chất của Yumi không phải linh hồn hay xác thịt.
Yumi, có thể nói là, giống một dạng ký sinh tinh thần hơn mà nhỉ?
Có lẽ cô ấy đã chuyển “dữ liệu” sang một thân xác khác rồi.
…
Tôi suy nghĩ.
Ở lượt thứ hai, Tôi và chị Eunsol bị phong ấn Di Sản.
Vậy lượt đầu tiên thì sao?
Chuyện anh Jinchul đã chết ngay khi bắt đầu thử thách rõ ràng là hậu quả của thời không bị biến đổi, tức là lúc đó họ vẫn dùng được Di Sản.
Vậy là chắc họ bị phong ấn Phước Lành.
…
Do đó, việc em ấy dùng Hòm Linh Hồn tái sinh một lần nữa không hề kỳ lạ.
Nếu có chuyện kì lạ thì là, vừa rồi em ấy còn dùng được sức mạnh của Vận May.
Di Sản vốn dùng được từ đầu, còn Phước Lành được mở khóa khi thử thách đầu đã kết thúc hàng ngàn năm trước? Vì phong ấn của Khách Sạn đã bị gỡ?
…
Đối thủ sở hữu Vận May, bất tử, và linh hồn Aksha đạt tới cực hạn đỉnh cao.
Một tồn tại như vậy, vì lí do nào đó mà giờ đã mất trí, và trở nên thù địch với chúng tôi.
Tôi chỉ bật cười khô khốc.
- Cạch!
Hiệp sĩ hắc ám lại đứng lên chiến đấu một lần nữa.
Tôi biết.
Dù có đánh lại, tôi vẫn sẽ thắng.
Dù Seungyub có mạnh kinh người trong trạng thái đó, thì em ấy vẫn không thể so lại với Công Lý đã kích hoạt được.
Tôi sẽ thắng một lần. Hai lần. Ba lần.
Nhưng bốn? Năm? Sáu?
Công lý rồi sẽ cạn kiệt sức mạnh.
Còn Hòm Linh Hồn cho Seungyub số cơ hội là vô hạn.
“…”
Tôi cần một trong hai thứ.
Sức mạnh đưa Seungyub từ điên loạn trở lại bình thường.
Hoặc sức mạnh phá vỡ được sự bất tử của Hòm Linh Hồn.
Sáo An Tịnh. Hoặc là Thương Tận Diệt.
Hoặc một thứ gì đó sở hữu năng lực tương tự.
Tôi không có gì như vậy cả.
- RẦM!
Công lý gầm lên trước kỵ sĩ đầy chiến ý.
Tôi hít thở chậm rãi.
Không phải dừng việc thi hành lại.
Không phải từ bỏ Công Lý.
Chỉ là tôi cần lùi một bước để tiến hai bước.
Dù có dùng cán cân lên kẻ thù bao nhiêu lần, cũng không thể phán xét hắn mà?
“… Phải rồi.”
Giọng của tôi trở lại.
Lần đầu tiên từ khi vào Khách Sạn, Công Lý trả lại quyền tự chủ cho tôi vì không tìm được cách để phán xét.
Tôi tiến đến gần cậu thiếu niên tràn ngập điên loạn, người không còn nhận ra tôi, đồng đội của tôi từ lâu.
Dù hôm nay cậu bé ấy chưa thể tỉnh lại…
Tôi vẫn muốn để lại một chút khoảng trống.
“Nghe chị nói được không?”
***
- Lee Eunsol
Sau khi Thẩm phán quan dị giáo Tomás bị giết, ở Ernheim không còn một ai dám truy đuổi hay làm khó dễ tôi nữa.
Tôi, Sofia và Valentina lang thang khắp nơi, tận hưởng không khí thiên nhiên châu Âu thời Trung cổ.
Khoảng thời gian ấy thế nào?
Tôi sẽ nói là không tệ.
Nói thật ra là khá hạnh phúc.
Cơ thể của tôi có hơi mỏi mệt nhưng trong Khách Sạn thì chuyện ấy là bình thường.
So với phòng 203 thời tiền sử, thời Trung cổ đúng là văn minh hiện đại rồi còn gì.
- Meo!
“Sofia, con lại tạo ra một con mèo biết nói khác à?”
“Ưm! Con còn phải dạy nó thêm! Nhưng mẹ ơi, sao mẹ chim không nói được?”
“…”
Đúng vậy.
Ở cái thế giới mà mèo còn nói được thì sao mày lại không thể hả Perro?
- Quác!
“Sofia này, tuy không nói được, nhưng mẹ chim biến hình được mà.”
“Xì! Mèo của con cũng biến hình được mà!”
“… Nhưng đánh nhau thì mẹ chim lúc nào cũng thắng đấy.”
“…”
Nghe vậy, Sofia xụ mặt thấy rõ. Còn Valentina bên cạnh, đang trông nồi súp lườm tôi.
“Eunsol, chị cần gì phải dập tắt khí thế của con bé thế?”
“Con bé này phải dập bớt như vậy mới dễ nuôi được.”
Thật đấy!
Đứa trẻ vì bị chọc một câu mà giết người như bóp chết một con kiến thì phải dạy nghiêm khắc như vậy mới được.
“Mẹ! Mẹ! Mẹ đã bắt đầu dùng phép thuật từ khi nào thế?”
“…”
Tôi đã “thú nhận” theo cách nào đấy với Sofia và Valentina.
Tôi đã tiết lộ rằng mình cũng là phù thủy đang che giấu danh tính thực.
Nhờ sức mạnh của Perro và Hồ Điệp Mộng, giả làm phù thủy chẳng khó chút nào, kể cả Valentina, người ban đầu còn bị sốc, cũng sớm chấp nhận chuyện này.
Sofia thì vui khỏi nói, có lẽ vì tưởng mình là phù thủy nên có thể mẹ mình cũng là phù thủy luôn.
Con bé đã tưởng mình phải sống cả đời trong khi che giấu sức mạnh phép thuật khỏi người mẹ yêu dấu, nhưng giờ đây khi biết mình không phải che giấu sức mạnh nữa, và mẹ mình cũng là một tồn tại giống mình, nên con bé vui cũng là phải.
…
Tôi dạy Sofia mỗi ngày.
Điều gì nên làm, điều gì không trong cuộc sống này.
Chuyện này không dễ, nhưng tôi nghĩ nó cũng có ý nghĩa theo cách riêng của nó.
Có lẽ đúng như cuốn sách Malleus Maleficarum của Tòa Thánh đã nói — phù thủy phát điên phần lớn vì không nhận được giáo dục đúng cách từ khi còn nhỏ.
Nếu nuôi dạy con bé tốt, ít nhất nó cũng sẽ đóng giả làm một người bình thường được.
“Mẹ ơi, bức vẽ này là gì ạ?”
“…”
Tôi vẽ một bức tranh.
Không may là trình độ vẽ của tôi chưa tới mức của Họa Sĩ, nhưng tôi cũng vẽ ra một bức tranh tạm chấp nhận được.
“Sau này… người đó sẽ là bạn của Sofia đấy.”
“Sau này ạ?”
“Sofia này, mẹ đã bảo con nhiều lần rồi. Mẹ của con có thể nhìn thấy tương lai một chút mà.”
…
Mỗi khi bảo con bé như vậy, Sofia đều lộ ra một vẻ mặt khó hiểu.
Dù có là một phù thủy ‘tương tự’, thì việc nhìn thấy tương lai vẫn khó tin thế à?
“Sau này, sẽ có một vùng đất rộng lớn mới được phát hiện ra phía bên kia đại dương. Khi chuyện đó xảy ra, người ta nhất định sẽ đi khai phá lục địa hay gì đó, còn chúng ta cũng phải vượt biển.”
Liệu Sofia có sống đến thời Ahri và Ông không?
Nghe nói phù thủy có tuổi thọ cao hơn con người, nhưng tôi không biết.
Tôi nghĩ, tới thời điểm này, mình làm được những gì tốt nhất thì cứ làm thôi.
“Mẹ ơi, mẹ có muốn nói về cái gì khác không ạ?”
“À thì… cẩn thận với mấy bông tulip đấy nhé?”
“Hả? Nhưng tulip đẹp mà phải không ạ?”
“Tulip thì đẹp thật, nhưng nó không phải thứ nên đầu tư tiền bạc của cải vào. À, cũng tương tự thế, cẩn thận với một nơi gọi là ‘Công Ty Nam Hải’ đấy nhé.”
“… Con không hiểu mẹ đang nói gì hết á.”
“Ừ, mẹ cũng chẳng hiểu mình đang nói gì nữa.”
Cái cảm giác này.
Tuy tôi thấy hạnh phúc theo cách của riêng mình, nhưng thời gian trôi qua với nỗi bất an khó nói thành lời.
…
Rồi một ngày.
- Piii!!
Tôi tỉnh dậy vì tiếng kêu của Perro, nó vô cùng lo lắng.
Đang là sáng sớm. Sofia và Valentina vẫn còn đang ngủ.
“Là lúc này sao?”
Có lẽ vì tôi đã tiếp xúc với con vẹt này rất lâu rồi, nên chỉ cần nhìn mắt Perro là tôi đã biết.
Boss của thử thách thứ hai cuối cũng đã đánh bại Elena.
Và kẻ đó sẽ đến giết tôi.
“Perro, mày và Sofia phải rời khỏi đây.”
Chỉ tôi và Valentina biết chuyện Sofia là phù thủy.
Vậy nên…
“Perro, mày phải sống thật lâu đấy.”
- Piii!
“Mày phải sống thật, thật lâu. Và nếu có thể, ở cạnh Sofia. Và, ừm, an ủi con bé.”
- Piii!
Tới đây là đủ rồi.
Hôm nay là ngày giỗ của tôi.
…
[Toàn bộ người tham gia đã tử vong. Thử thách thứ hai kết thúc.]
[Không thể tiêu diệt Boss của thử thách thứ hai, Fortuna.]
[Bối cảnh của thử thách thứ ba sẽ bị bóp méo.]
[Phù thủy, Fin]
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
