Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 495: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (3)

Chương 495: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (3)

Chương 495: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (3)

 Elena

Người đầu tiên tố cáo có phù thủy là Bruno, một người làm xúc xích ở vùng ngoại ô Ernheim.

Ngay sau đó, như thể chờ đúng khoảnh khắc này, hàng loạt người đứng lên liên tiếp liệt kê những chuyện xui rủi từng xảy ra trong thành Ernheim.

“Chắc mọi người đều nhớ! Ba tháng trước, bảy con heo của trang trại nhà Hort đột nhiên hộc máu mà chết—”

Gia súc chết mà không rõ nguyên nhân.

“Cha Czerny mọi người biết chứ? Vậy hẳn cũng biết cháu trai của ngài ấy, cậu Rowen! Mới năm ngoái cậu ấy còn khỏe mạnh biết bao!”

Con người mắc bệnh lạ không rõ nguồn gốc.

“Chỉ mới một tuần trước thôi! Sáng sớm tôi có nghe thấy tiếng động lạ, ra ngoài thì thấy mấy con mèo hoang tụ tập nói tiếng người!”

Cả mèo nói tiếng người.

Thời đại này vệ sinh tệ hại, gia súc hay người đổ bệnh có thể là do dịch truyền nhiễm.

Nhưng mèo nói tiếng người, dù có nhìn dưới góc độ người hiện đại thì đúng là phép thuật thật.

Kết luận của mọi lời tố cáo đều giống nhau.

“Chắc chắn rồi! Con ả sử dụng tà thuật từ phương Đông đó! Chính ả ta đã mê hoặc Simon ngoan đạo, rồi lẻn vào thành, gây ra mọi chuyện!”

Simon là “người chồng” đã chết 11 năm trước của chị Eunsol theo thiết lập.

Dân trong thành tin rằng unnie đã mê hoặc Simon để vào thành và thi triển tà thuật.

“…”

Những lời khai của mọi người đó, phần lớn là thật.

Chính xác hơn, họ tin rằng mình đang nói sự thật.

Không khí ngày càng nóng lên, vài người bắt đầu nguyền rủa thẳng vào mặt chị.

Còn chị Eunsol…

Vẫn ngồi đó, mặt không cảm xúc như chẳng có chuyện gì xảy ra.

Thẩm phán quan dị giáo thì im lặng quan sát chị.

Một lúc sau, Tomás lấy từ túi da nặng trịch ra một cuốn sách dày.

Bịch!

“Đó là…?”

“Malleus Maleficarum. Cái búa phán xét phù thủy. Sách chỉ dẫn do Vatican ban hành.”

Sách hướng dẫn săn phù thủy.

Tôi chỉ muốn thở dài và nghĩ, ‘Cái quyển sách điên rồ gì nữa đây?’

Tomás bắt đầu thao thao bất tuyệt về “quan điểm học thuật” của tòa thánh đối với vấn nạn phù thủy một lúc lâu.

Phù thủy có xu hướng không ở lâu một nơi mà liên tục di chuyển.

Do sở hữu sức mạnh bẩm sinh, bọn chúng bốc đồng và kiêu ngạo, không chịu nổi việc bị kẻ tầm thường dồn ép.

Bản tính của không ít phù thủy là tàn nhẫn, không ngại giết người.

Nghe một hồi tôi có thấy sai sai.

“Tomás!”

“Xin cứ nói.”

“Những điều ngài vừa nói hầu như chẳng liên quan gì tới Lee Eunsol cả?”

So sánh nội dung trong sách săn phù thủy với chị ấy thử xem.

Chị Eunsol đã ở đây hơn mười năm, nên đâu phải kẻ lang thang.

Không chịu nổi cảnh bị dồn ép? Hàng chục người đang chửi rủa mà chị vẫn bình thản kia kìa!

Tàn nhẫn, giết người không chớp mắt? Ngoài gia súc ra, chẳng có vụ thảm sát người nào cả!

“Kể cả coi nội dung sách là sự thật đi nữa, cũng không có bằng chứng Lee Eunsol là—”

“Elena.”

Tomás, người nãy giờ im lặng nghe tôi, bình thản nói.

“Ta cũng định nói ra những điều đó.”

Cả quảng trường lặng ngắt.

Tomás chậm rãi giải thích nội dung của cuốn sách từng bước một.

“Nội dung trong sách không phải lúc nào cũng khớp hoàn toàn. Phù thủy trên thế giới có rất nhiều loại khác nhau, và khác biệt giữa những cá nhân vẫn luôn tồn tại. Nhưng hiếm khi toàn bộ mọi thứ đều sai.”

“….”

“Phù thủy không ở trong một thành phố quá lâu. Vì nguy cơ bị phát hiện và bị thợ săn hay các Thẩm phán quan truy đuổi.”

Đám đông lắng nghe.

“Phù thủy thiếu kiên nhẫn. Chỉ cần nhích một ngón tay là bọn chúng có thể giết hàng chục người. Phần lớn đều tàn bạo và bạo lực, vì lớn lên trong thù hận.”

“….”

“Đương nhiên, ta không tuyên bố người phụ nữ kia không phải phù thủy. Ta chỉ đang nói là cần điều tra thêm. Ta không biết ai là phù thủy, nhưng dấu vết của một thế lực tà ác thì đã lộ rõ!”

Tomás tuyên bố và gõ búa lên bàn.

Rầm!

“Tạm nghỉ! Hai ngày nữa, cùng giờ này, tòa án phù thủy sẽ mở lại.”

***

Ngồi trên xe ngựa về dinh thự, tôi nghĩ.

Định kiến quả thật là một thứ đáng sợ.

“…”

Tên Thẩm phán quan dị giáo mà tôi tưởng sẽ hăng hái thiêu chị Eunsol nhất…

Lại đưa ra kết luận: “Lee Eunsol không có đặc điểm phổ biến của phù thủy, có lẽ không phải là phù thủy, cần điều tra thêm.”

“Hmm….”

Trong lịch sử thật, phù thủy không hề tồn tại; kẻ săn phù thủy thực chất là bọn lừa đảo nhắm vào tài sản nạn nhân.

Nhưng ở thế giới này, phù thủy có thật. Các Thẩm phán quan và thợ săn không phải bọn lừa đảo.

Dù vậy, không có nghĩa các Thẩm phán quan là người bình thường.

Chỉ là họ khác với hình dung ban đầu của tôi.

Nếu lịch sử thật là nơi người ta bị thiêu sống để cướp lấy tài sản, bất chấp việc có bằng chứng chứng minh họ có dính dáng tới ma thuật hay không, thì ở đây, việc săn phù thủy gần hơn với “chỉ cần ai đó có chút nghi ngờ là giết”.

Nếu chị Eunsol dù chỉ khớp với một điều trong Malleus Maleficarum, cuốn sách hướng dẫn săn phù thủy, Tomás đã không do dự mà cho chị ấy lên giàn thiêu.

Vì không khớp với điều nào, nên hắn mới ‘tạm tha’.

“…Hiểu rồi.”

Tôi nghĩ tới một kiểu người tương tự.

Chính là các đặc vụ của Cục Quản Trị.

Hành vi của Thẩm phán quan dị giáo giống những đặc vụ của tương lai xa đó đến lạ.

Thử bỏ định kiến đi mà suy nghĩ xem.

Đây là thế giới nơi phù thủy có tồn tại, và những cuộc săn phù thủy là cần thiết. Vậy phù thủy là ai?

Tôi thấy tham khảo ý kiến chuyên gia sẽ là tốt nhất.

Soạt!

Tôi mở cuốn sách Malleus Maleficarum mượn từ Tomás.

***

Khi Thẩm phán quan tuyên bố rằng Lee Eunsol không giống một phù thủy, thì dân trong thành cũng lui xuống.

Nhưng chuyện này chỉ đơn thuần là họ sợ uy quyền của Thẩm phán quan, và của tôi.

Sự thù địch họ dành cho chị ấy là đáng kinh ngạc.

Nếu họ công khai đe dọa chị ấy thì sao?

Nếu chị vì tự vệ mà dùng công cụ như kiểu Hồ Điệp Mộng?

Thế chẳng phải phù thủy thật sẽ ra đời sao!

Tôi phải cử người bảo vệ chị, để đám bảo đám dân trong thành sẽ không đối xử với chị ấy quá lỗ mãng.

Ngay khi về tới dinh thự Gray, tôi gọi Valentina, hầu gái riêng của tôi.

“Valentina, chị có việc nhờ.”

“Ôi trời! Xin tiểu thư cứ nói.”

“Người phụ nữ ngoại quốc mới gửi thư cho chị lúc nãy—”

“Lee Eunsol ạ?”

“Em nhớ à. Em có thể ở nhà cô ấy vài ngày không?”

“….”

“Nghe nói người chồng đã khuất của cô ấy giàu. Sẽ có phòng cho em ở thôi. Chị sẽ trả công hậu hĩnh cho em.”

Valentina lộ vẻ kỳ lạ khi nghe những gì tôi nói.

“Tiểu thư, cho phép em được hỏi, nhưng chị có biết quan hệ giữa em và Lee Eunsol không?”

“Quan hệ?”

Có chuyện đó à?

Cô chẳng phải chỉ là hầu gái của tôi thôi sao?

Nhắc mới nhớ, cô ấy nói gì về Eunsol trong ngày đầu tiên nhỉ?

‘Làm sao tiểu thư lại quen biết một người kì lạ như vậy được?’

Tức là, từ đầu Valentina đã biết rồi!

“...Sofia.”

“Hử?”

“Em đang nói về con gái của Lee Eunsol.”

“À, phải rồi…”

Và rồi, chỉ trong một ngày, tôi nghe được hai câu chuyện mình không thể nào tượng tượng ra nổi.

“Đứa trẻ đó là cháu gái của em.”

***

Lee Eunsol

“Chắc chắn Tomás đã nhầm lẫn ở đâu rồi!”

“Coi chừng cái miệng đó! Chưa từng nghe danh ‘Chủ nhân giàn hỏa thiêu’ sao?”

“Tôi không phải phù thủy, sao phải sợ ông ta! Giá mà ngay từ đầu cứ thiêu quách Eunsol đi là mọi chuyện đã xong—”

Ha.

Nghe riết mấy cái này cũng khó chịu đấy.

Dựa theo những gì tôi quan sát được trong những lần hiếm hoi ra ngoài, thì người Ernheim chia làm hai loại.

Một là những người tin Eunsol tôi là phù thủy, phải bị thiêu sống.

Hai là những người không chắc tôi là phù thủy, nhưng muốn tôi rời khỏi thành.

Nghe thì chẳng khác nhau mấy, nhưng kinh nghiệm đã cho tôi thấy là có khác biệt.

Đằng nào thì, tôi sẽ tương tác với nhóm số 2 để mua đồ ăn bỏ bụng, khi mà tôi trả tiền đàng hoàng.

Khi mà xã hội trở nên hỗn loạn, những kẻ bị cho ra rìa sẽ là mục tiêu đầu tiên.

Cứ nhìn Nhật Bản trong quá khứ là biết, khi một cơn động đất ập tới, đã có tin đồn rằng bọn Hàn Quốc đã đầu độc nguồn nước mà, phải không?

May mà từ tối qua mọi chuyện đã lặng bớt.

“Sophia, tối nay ăn paella nhé!”

“Waa! Cháu yêu cô nhất đó!”

Bởi vì Valentina – em của chồng tôi, người tôi còn chưa từng gặp mặt, đã chuyển tới nhà của chúng tôi.

Khác với tôi, cô ấy là dân gốc Ernheim và là người hầu thân cận của Elena, người “được Chúa chọn”.

Địa vị của cô ấy là thứ đám dân thường không dám coi nhẹ được.

Cô ấy cũng thương Sophia như con để của chính mình.

“Wow~! Nghe ngon đấy nhé. Chị cũng rất mong tới bữa tối luôn đó.”

“…Xin chị vào phòng đi ạ.”

“Gì chứ—! Em cứ xấu tính mãi vậy sao?”

“…”

Nếu có vấn đề nhỏ nào, thì là chuyện người phụ nữ này cũng ghét tôi không ít.

Thế nhưng, lí do Valentina ghét tôi không giống với những người dân trong thành.

“Cô ơi… Cô ơi…”

“Hm? Sao vậy cháu?”

“Khi nãy, um, Andrea có nói gì đó kì lạ ngoài kia ạ.”

“Thế bạn ấy đã nói sao?”

“Bạn ấy nói Mẹ là phù thủy… Không đúng mà? Không thể nào, phải không ạ?”

“…Đương nhiên là không. Lee Eunsol không phải là phù thủy đâu. Quan trọng hơn, là Sophie, cháu sẽ bị cấm túc một thời gian.”

Không phải Valentina nghĩ tôi là phù thủy.

Mà vì nghĩ tôi là ả đàn bà tồi tệ đã “nuốt” mất anh trai của cô ta.

Vì theo cốt truyện của phòng thì, Simon đã cưới tôi rồi chết sau hai, ba năm.

“Em sẽ nấu bữa tối, nên đừng có làm phiền em. Cả cháu nữa, đừng có la cà bên ngoài mãi thế!”

Rầm!

Tôi bị đuổi khỏi bếp cùng một tiếng rầm lớn.

Thật là nực cười. Mọi thứ càng ngày càng vô lí.

Tôi thậm chí còn chưa từng thấy mặt “chồng” của mình, cũng chưa từng thấy phù thủy nào cả.

Tôi không nghĩ tinh thần của mình là yếu hay gì cả, nhưng cứ bị ghét bỏ vô cớ thế này mãi cũng bực.

“…”

Tôi nhớ những gì tên Thẩm phán quan dị giáo đã nói.

“Phù thủy thiếu kiên nhẫn. Chỉ cần nhích một ngón tay đã có thể giết hàng chục người.”

Tôi hiểu ý của hắn.

Phải giữ kiên nhẫn khi đối diện với đám “con người tầm thường”, những kẻ sẽ lăn lộn dưới đất ngay khi tôi dùng Hồ Điệp Mộng… chuyện này khó hơn tôi tưởng.

“…Thôi suy nghĩ mấy chuyện vớ vẩn đủ rồi.”

Tôi uống một ly nước, dập tắt những cảm xúc thừa thãi.

Như mọi khi, giận dữ sẽ chẳng giúp ích gì trong Khách Sạn.

Quan trọng hơn là, đã đến lúc làm việc cần làm.

Cạch!

Tôi mở cửa sổ và nhìn ra ngoài.

Con mắt của Độc Nhãn Điểu, giờ đã kiểm soát được tốt hơn trước, bắt đầu điều tiết.

“…”

Những sợi màu xanh đen lơ lửng khắp không khí.

Thứ gì đó trông như một con giun chỉ, bơi trong hư không, chuyển động liên tục.

Không có hình thể, không thể chạm tới.

Thẩm phán quan và Elena đều không thể thấy.

Bằng chứng rõ ràng của “huyền bí”.

Tôi có nên theo dấu chúng để tìm ra phù thủy không?

Tôi vừa chạm tay nắm cửa—

“Mẹ ơi….”

“Sofia.”

“Hôm nay mẹ lại ra ngoài à?”

“….”

“Người ta ghét mẹ… Mẹ cứ ở nhà thôi được không ạ?”

Mỗi khi tôi thấy Sofia, cảm xúc của tôi trở nên phức tạp.

Một cô bé đáng yêu, người muốn ngủ chung cùng tôi hàng đêm, một đứa trẻ gọi tôi là mẹ.

Nếu ai đó hỏi tôi, rằng tôi có coi con bé như con ruột của chính mình không à?

Thật lòng thì không.

Không phải cứ mang nặng đẻ đau thì mới được coi ai đó là con mình, nhưng tôi cũng chẳng có kí ức gì về việc nuôi dạy đứa trẻ này cả.

“Mẹ có việc bận, con biết mà.”

Thế nhưng, con bé vẫn là một đứa trẻ dễ thương và đáng yêu.

“Cô đã bảo mẹ ở nhà mà!”

“Sofia, về phòng của con đi.”

“…Vâng ạ.”

Tôi xin lỗi khi phải nói điều này, nhưng Sofie này, đây là Khách Sạn.

Là nơi mà ngồi yên thì sẽ chẳng có chuyện gì xảy ra đâu.

***

Đêm muộn, tôi băn khoan trong khi hít thở bầu không khí lạnh bên ngoài.

Chính xác thì những sợi chỉ mà mình thấy này là thứ gì?

Dấu vết của pháp thuật sao?

Tôi chưa từng thấy những dấu vết kì lạ như vậy sau khi dùng Di Sản ở Khách Sạn cả…

Vẫn còn chưa chắc chắn, nên tôi quét quanh khu vực nơi mà những sợi chỉ tập trung dày đặc nhất.

“…”

Sau khi theo dấu chúng khoảng 1 giờ, trong con hẻm âm u, tôi ngửi thấy một mùi hôi thối.

Mùi mà cả đời người bình thường có lẽ không bao giờ sẽ ngửi thấy, một mùi chính tôi suốt hơn 30 năm cuộc đời cũng chưa.

Mùi tử thi phân hủy.

Khi nhận ra mình có thể biết được mùi này, tôi thấy Khách Sạn đã mở mang kiến thức của mình không ít.

Cũng không phải là tôi cảm kích hay gì đâu.

“Hmph—”

Tôi nín thở và kích hoạt Hồ Điệp Mộng.

Cơ thể của tôi rung lên rồi biến mất.

Năng lực của phù hiệu mà tôi nhận được từ Cửa Hàng Lưu Niệm, giờ là một phần năng lực của Hồ Điệp Mộng, tàng hình.

“…”

Xung quanh là thịt, máu và xương vung vãi.

Không may, có vẻ là cái chết này không hề yên bình.

Khi thấy khuôn mặt bị chẻ đôi, tôi khựng lại.

Vì tôi biết hắn là ai.

“...Bruno.”

Bruno, kẻ làm xúc xích sống ở ngoại ô Ernheim.

Người đã tố cáo tôi cho Thẩm phán quan.

Đúng lúc đó, một giọng nói kỳ dị vang lên.

“Chạy đi.”

“….”

“Ta biết ngươi ở đó. Dù tàng hình, ta vẫn có thể ngửi thấy mùi và sự hiện diện của ngươi. Mau chạy đi. Những kẻ khác đang tới.”

Những lời đó quả là giúp ích với tôi.

Vấn đề duy nhất là, kẻ nói câu đó không phải là người, mà là một con mèo.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!