Chương 494: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (2)
Chương 494: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Hai: “Phù Thủy” (2)
- Elena
Sáng sớm tinh mơ, cảm giác như mới khoảng 5 giờ sáng.
Tôi bị đánh thức bởi âm thanh ồn ào ngay từ đầu ngày.
“Tiểu thư, tiểu thư Elena!”
“Ừm… có chuyện gì—”
“Thẩm phán Tomás đã khởi hành rồi ạ!”
Như bị dội một gáo nước lạnh, tôi lập tức tỉnh táo hẳn.
Hắn đã khởi hành rồi sao?
Giờ này á?
Không nói với mình một tiếng nào?
“Không được! Công Tước đã dặn phải có chị đi cùng— À không phải lúc nói mấy chuyện này! Valentina, chuẩn bị ra ngoài ngay! Gọi cả Perro theo nữa!”
Với một tiểu thư xuất thân từ gia tộc danh gía như tôi, chỉ riêng chuyện ra ngoài thôi cũng cần ít nhất một tiếng chuẩn bị.
Nhưng hôm nay thì không có thời gian đó. Tôi vừa quát vừa thúc đến khản cả giọng, chỉ trong vòng 15 phút đã leo lên xe ngựa phóng đi.
Trong đầu tôi không ngừng trào lên những dự cảm xấu.
Khói đen mù mịt, mùi tử thi xộc thẳng vào mũi.
Tiếng la hét thảm thiết, những cọc gỗ dựng khắp nơi.
Và trên những chiếc cọc đó là chị Eunsol đang bốc cháy!
“Nhanh lên! Nhanh nữa lên!”
“Tiểu thư, đường xấu quá—”
“Này! Lỡ trước khi vào thành đã có hai chục người bị thiêu sống thì sao hả?!”
“…Híyaa—!”
- Két—!
“Đến nơi rồi ạ!”
***
May mắn cho tất cả mọi người, những tưởng tượng tồi tệ của tôi vẫn chưa trở thành hiện thực.
“Ồ? Tiểu thư. Không ngờ cô lại đến sớm thế này. Sao không ngủ thêm chút nữa?”
“…”
“Haha, ta cũng hay nghe nói về con vẹt trên vai cô. Nghe đồn nó là một con chim rất thần bí thì phải…”
Tên thẩm phán quan nói bằng giọng trêu ngươi ấy chính là Tomás de Torquemada.
Tôi thoáng nổi giận, nhưng vì cũng chưa có gì thực sự xảy ra cả, nên cũng khó mà làm lớn chuyện với hắn.
Điều tôi tò mò hơn là, bây giờ hắn đang làm cái gì.
“Đây là gì?”
“Như cô thấy đó, đây là công văn chính thức. Bởi khi trời sáng, chúng ta sẽ phải mở ‘Tòa án phù thủy’, nên chúng ta phải gửi công văn khắp thành phố trước đã.”
“…”
Theo những thông tin tôi thu thập được tới tận khuya hôm qua, Thẩm phán quan Dị giáo được chia làm hai loại.
Loại thứ nhất là loại bí mật.
Âm thầm cử tay sai, hoặc tự mình trà trộn vào khu vực khả nghi để tìm bằng chứng của sự sa đọa.
Loại thứ hai là loại công khai.
Mở ‘Tòa án phù thủy’ giữa trung tâm thành phố, để người dân tự tố cáo lẫn nhau rồi điều tra.
Dĩ nhiên, cách thứ hai khiến số người vô tội chết nhiều hơn rất nhiều.
Và Tomás chính là loại thứ hai.
“…”
Tôi nhớ lại những kiến thức đã học thuộc ở Khách Sạn trước khi vào Phòng 207.
Những cuộc săn phù thủy – một trong những vết nhơ đen tối nhất của lịch sử nhân loại – đã diễn ra như thế nào?
Người ta thường đổ lỗi cho cuồng tín tôn giáo. Nói vậy cũng không hoàn toàn là sai.
Suy cho cùng, chính Vatican của thời đại đó đã tạo ra cái cớ cho các cuộc săn phù thủy.
Thế nhưng, phân lớn ‘động cơ’ thật sự đằng sau những cuộc săn phù thủy ở các vùng riêng biệt chính là tiền.
Nếu tố cáo ai đó là phù thủy và thiêu sống họ thành công, kẻ tố cáo sẽ được trao thưởng bằng tài sản của “phù thủy”.
Vì thế, mục tiêu hàng đầu thường là những góa phụ giàu có – bọn họ có nhiều tiền, thế nhưng lại không có chỗ dựa để bảo vệ bản thân trước tòa, nên bọn họ chính là những mục tiêu hàng đầu.
Đúng vậy.
90% vấn đề của lịch sử loài người đều bắt đầu từ tiền.
Ngay cả ở thời Trung Cổ, khi chủ nghĩa tư bản còn chưa ra đời, tiền đã là thứ được toàn nhân loại sùng bái.
Chính vì biết điều đó, ngay khi nhìn vào công văn Tomás dán lên, tôi lập tức phát hiện vấn đề.
“Xóa điều khoản số 12 đi.”
“Đó là điều khoản quy định tiền thưởng cho việc tố cáo phù thủy—”
Một cuộc đấu trí, đấu khí thế ngầm diễn ra.
“Chính vì thế nên càng phải xóa.”
“…Có công thì phải thưởng. Đó là châm ngôn từ xưa đến nay.”
Nghe cũng hay đấy.
“‘Sự ham tiền bạc là gốc rễ của mọi điều ác. Có những người vì theo đuổi nó mà phản bội đức tin, chuốc lấy nhiều đau đớn’ Ngài có nghe câu này chưa?”
“Thư tín hữu Timothy 1, chương 6 câu 10. Ta biết rõ. Nhưng tòa án là thực tế. Không có thưởng thì ai sẽ chịu đứng ra tố cáo?”
“Ngài không nghĩ vì phần thưởng mà sẽ có kẻ vu khống sao?”
“Có vài kẻ nói dối thì sao chứ? Trong quá trình đó, ắt sẽ lộ ra những tố cáo chân thật!”
Tôi cứng họng.
Tên điên này biết sẽ có vu khống, chỉ vì tiền bạc.
Hắn dù có biết rõ, nhưng vẫn cho rằng sự hi sinh là điều tất yếu!
Trong khoảnh khắc, tôi thật sự cân nhắc nghiêm túc về chuyện này.
Hay là cứ để hắn săn phù thủy?
Khi hắn bắt đầu đưa người lên giàn hỏa thiêu, tôi sẽ có thể dùng “Công Lý”.
“…”
Dùng Công Lý, giết luôn tên thẩm phán quan này, và thế là xong?
Tôi không nghĩ mọi chuyện sẽ đi theo hướng như vậy.
Khách Sạn sẽ không đời nào đưa ra thử thách dễ thế cả.
Bình tĩnh suy nghĩ nào.
Xét theo tình hình, tên này dù có là một kẻ cuồng loạn, nhưng hắn vẫn chỉ là con người bình thường.
Nói cách khác, tức là hắn không giống “Boss” cho lắm.
Boss chắc chắn là thứ gì đó có sức mạnh siêu việt, ngay cả tôi và chị Eunsol dốc toàn lực cũng khó mà đối phó.
Có khi là tư tế của tà thần, hay thứ tương tự chăng?
Tôi tự hỏi nếu mình mà giết Tomás, thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Với cái chết thảm khốc của Cha Jinchul, “sự sa đọa” có tồn tại hay không, trong mắt dân địa phương đã là chuyện không cần bàn cãi.
Báo cáo về chuyện này chắc chắn cũng đã được gửi lên phía Vatican rồi.
Tôi mà giết tên thẩm phán quan này ở đây thì mọi chuyện sẽ kết thúc sao?
Sẽ là ngu ngốc nếu nghĩ quan tòa chết thì phiên tòa sẽ kết thúc.
Quan tòa chết thì người khác sẽ tới thôi.
Có khi là một kẻ còn điên hơn.
Hoặc là hắn sẽ đi cùng một Hiệp Sĩ Đền Thánh mạnh mẽ.
Biết đâu Hiệp Sĩ đó mới là boss.
“…”
Nghĩ theo hướng như vậy thì có khi giết hắn lại là đúng?
Vì cuối cùng, thử thách sẽ kết thúc khi chúng tôi giải quyết xong Boss, và điều kiện để Boss xuất hiện chính là cái chết của Tomás…
Đầu tôi quay mòng mòng.
Tôi vốn đâu phải loại suy nghĩ xa tới mức này.
Nếu tôi mà muốn giết Tomás, thì tôi giết hắn lúc nào chẳng được.
Nên là cuối cùng, tôi vẫn quyết định thử theo hướng không giết hắn trước.
Phải thương xót dân chúng, và giảm thiểu số người vô tội phải chết.
Vấn đề là, những lời lẽ hiển nhiên kiểu đó hoàn toàn vô dụng với Tomás.
Vậy thì phải dùng ‘lý lẽ’ mà hắn có thể chấp nhận.
“Là vào năm tôi mười lăm tuổi.”
“…Hả? Cô đang nói gì vậy—”
“Hôm đó, như mọi khi, tôi quỳ cầu nguyện dưới chân thánh giá… và nghe được tiếng của Chúa.”
“…”
Tôi hơi ngước mắt lên, như đang lắng nghe tiếng nói từ thiên đường.
Đây là cảnh mà tôi hồi tưởng lại quá khứ - dù là thêu dệt – nên tốt nhất là phải nhắm mắt lại.
Giọng thì nên hạ thấp một chút, thì mới có thêm cảm xúc.
“Elena, con gái yêu dấu của Ta. Ta ban cho con Tài Năng, hãy dựng nên công lý đúng đắn trên mảnh đất này.”
“…”
“Kể từ ngày đó, cuộc đời tôi đã hoàn toàn thuộc về vòng tay của Chúa.”
Sốc chưa?
Cảm động chưa?
Ta với ngươi không cùng đẳng cấp đâu nhé?
Ta là người được Chúa trực tiếp ban Ân Sủng, còn ngươi chỉ là thằng điên đọc Kinh Thánh chăm chỉ chút thôi, sao mà ngang hàng được!
- Cốc!
Tôi gõ nhẹ nhắc nhở hắn, Tomás thở dài và trả lời.
“Hừm… Câu chuyện thật là cảm động. Ta giờ đã có thể thấy Chúa yêu thương tiểu thư Elena đến mức nào.”
“Vậy thì ngài hiểu tôi muốn nói gì rồi chứ?”
“…”
“Xóa điều khoản tiền thưởng đi. Việc xử lý tài sản tịch thu được từ lũ tội phạm vốn dĩ đã là quyền của gia tộc Gray!”
“Công Tước đã ủy quyền cả việc đó cho ta rồi.”
“Cha của tôi cho phép, nhưng tôi thì chưa.”
“Quyền lực của cô cũng là do Công Tước—”
“Ngài nhầm rồi. Người đặt tôi đứng trên tảng đá này là Chúa, không phải công tước.”
Nên làm theo lời ta đi!
Ta được Chúa che chở đấy.
Thấy vô lý à?
Thế việc ngươi không có chứng cứ mà thiêu sống hàng trăm hàng nghìn người thì hợp lý chắc?
“…Cô đúng là giỏi cãi. Được, ta sẽ chấp nhận.”
Cuối cùng, Tomás cũng nhượng bộ trước lời nói của tôi, thứ đi kèm “uy quyền của Chúa”.
Nhưng đương nhiên tôi biết rõ đây không phải kết thúc xung đột, mà là khởi đầu.
***
Khi mặt trời dần lên, tại quảng trường trung tâm thành phố, rất đông người tụ tập quanh tòa án phù thủy.
Giàu nghèo, nam nữ, già trẻ đủ cả.
Giữa đám đông, tôi thấy gương mặt quen thuộc của chị Eunsol.
“…”
“…”
Ánh mắt chúng tôi giao nhau.
Vì có quá nhiều người nhìn nên chúng tôi không thể nhận nhau, chỉ khẽ gật đầu chào.
“E hèm! Hỡi công dân Ernheim! Ta là Thẩm phán quan dị giáo của Vatican, Tomás de Torquemada!”
Đám đông xì xào.
“Chủ nhân của giàn hỏa thiêu”—một danh xưng đáng sợ vang lên khắp nơi.
Đây chính là bằng chứng cho thấy độ khét tiếng của Tomás.
“Giờ ta tuyên bố, phiên—”
“Khoan đã.”
Tôi cố tình chặn họng Tomás đúng lúc này.
Để tất cả mọi người nhìn thấy cảnh tôi ngăn Tomás lại.
Tôi bước lên trước hai bước, nhìn xuống đám đông.
Sợ hãi, kính sợ, thèm muốn—đủ loại ánh mắt đổ dồn về phía tôi.
Dù sao cũng không quan trọng.
Điều quan trọng là tất cả đang nhìn tôi ngay lúc này.
“Nhớ kĩ đây, bất kỳ kẻ nào nói dối tại tòa án này—”
Không khí căng thẳng đến nghẹt thở.
“Sẽ phải để lại một tay hoặc một chân. Tomás, bắt đầu đi.”
“…Tòa án phù thủy, khai mạc!”
- Tùng!
Khai đình.
***
Nhìn lại thì quyết định xóa khoản tiền thưởng quả là quyết định sáng suốt.
Nếu theo lịch sử thật, đã có hàng loạt người nhảy lên gào ‘kia là phù thủy, đây là phù thủy’, nhưng bọn họ chỉ ngồi im ở đó thôi.
Dù vậy, số lượng người lên tiếng tố cáo vẫn không ít.
“Cách đây hai, hai tháng trước ạ… nửa đêm con bò nhà tôi kêu quái dị—”
Anh ta nghe tiếng bò kêu, khi chạy ra xem thì thấy một gã đàn ông dáng vẻ như dã thú bỏ chạy.
Chắc chắn là tên hàng xóm nào đó, và hắn đã dùng tà thuật!
“…Không phải chỉ là một tên trộm bò à?”
“Tiểu thư, nếu cô thấy cái bộ dạng của tên đó thì—”
“Chui vào chuồng bò ăn trộm thì trông thế là đúng rồi. Ngươi có nhớ mặt hắn không?”
Chúng tôi lôi nghi phạm tới tra hỏi, và quả nhiên hắn chỉ là một tên trộm bò.
- Rầm!
“Phán quyết: chặt ngón cái và ngón áp út.”
“…”
Có hơi nặng tay, nhưng trộm bò mà, tôi nghĩ chắc cũng xứng đáng để phạt như vậy.
Dân thường khó mà phân biệt được tội phạm bình thường với phù thủy.
Hoặc, có lẽ là, nhân tiện phiên tòa đang mở, họ muốn giải quyết hết oán thù tích tụ bấy lâu.
Có “con gái của Chúa”, người có thể phát hiện nói dối, và “chuyên gia BBQ người” ngồi cùng ở đây, phần lớn bị cáo chỉ cần nhìn là đã khai tuốt.
“Xin hãy nghe tôi! Tôi là Matthias. Tôi thề không nói dối. Tôi và vợ cưới nhau đã 13 năm—”
Matthias là một thương nhân giàu lên nhờ buôn muối, cưới được người vợ đẹp nổi tiếng từ nhỏ, sống một cuộc đời đáng ghen tị.
Nhưng hơn mười năm nay, ông ta có một nỗi lo.
Vợ ông, Isabella, thường xuyên ra ngoài vào ban đêm, chính là nguyên do của nỗi lo đấy.
Tại sao cô ta lại ra khỏi nhà và đi ra ngoài mỗi tuần, hoặc mỗi khi chồng mình ra ngoài?
Ông ta đã gặng hỏi vài lần, thì chỉ nhận được những lời giải thích vô lý.
Chắc chắn là vợ của ông ta đã bị ác ma mê hoặc!
“…”
“…”
Tôi và Tomás cùng câm nín.
Sau một lát, Tomás cho gọi vợ của kẻ tố cáo lên.
“Chồng tôi vốn hay đa nghi! Tôi chỉ thích hít gió đêm thôi—”
“Nói dối.”
“Á—!”
Phát Hiện Nói Dối kích hoạt!
Ánh vàng trong mắt tôi khiến cả bị cáo lẫn dân thường đều hoảng sợ.
“Nói thật và nhanh lên. Ta không có thời gian.”
Cuối cùng, cô ta vừa khóc vừa kể một câu chuyện sướt mướt.
Mối tình đầu mờ nhạt từ thuở thiếu niên, một cuộc gặp gỡ khó phai với một cậu bé thơm mùi bạc hà.
Và rồi một cuộc hôn nhân sắp đặt ngoài ý muốn, theo ý cha của cô ta.
Cô ta đã tưởng như vậy là định mệnh, rồi chấp nhận nó.
Đã tưởng là như vậy.
Rồi một ngày, khi người tình cũ trở về, nay đã là một nhân viên ngân hàng đàng hoàng—
“Á à! Ngoại tình đây mà!”
Trời ơi, cô ta kể chuyện cuốn ghê đấy chứ?
Chỉ là một câu chuyện về ngoại tình, nhưng tôi thấy cuốn đến suýt nữa nghe xong rồi phán là ‘vô tội’ đấy!
“Phù…….”
Thẩm phán quan ngồi bên cạnh tôi thở dài một hơi sâu, như đã già thêm mười tuổi.
Đang định xua tay giải tán thì tên thương nhân muối, gần như đã phát điên, gào lên.
“Isabella! Isabella! Trả lời tôi cho rõ!”
“Matthias….”
“Bọn trẻ—bọn trẻ là con của ai?!”
Khi đó, cả quảng trường đông cứng lại.
Các công dân của cả thành phố, những người đang xem xử án với ánh mắt thích thú, và cả Thẩm phán quan, kẻ có lửa chảy trong lòng chứ không phải máu, cũng đều trợn to mắt và nhìn về miệng của Isabella.
“Tất cả đều là con của anh! Em thề trước Chúa, cả ba đứa—”
Mọi ánh mắt tự nhiên đổ dồn về tôi.
“…”
Mọi người đều muốn một câu trả lời với ánh nhìn vô hình đó.
Kể cả Thẩm phán quan.
“…Nói dối.”
“Có thể đứa thứ hai không phải. Nhưng hai đứa còn lại—”
A…
Xin cô đấy Isabella.
Đừng có làm khó tôi thế chứ.
“…Nói dối.”
“Á!”
“Này này! Một, một thôi cũng được! Tôi không có nổi một đứa con cho mình sao?”
“…Có lẽ đứa đầu—”
Tôi buông xuôi luôn.
Đây là tòa án phù thủy đúng không vậy?
Nó vô lí đến mức tôi chỉ biết thở dài.
“Tiểu thư!”
“…Valentina?”
“Người mà tiểu thư gửi thư trước đó có gửi giấy nhắn lại rồi ạ!”
Chị Eunsol gửi giấy à?
***
- Lee Eunsol
Đây là tòa án phù thủy thật à?
Vui thì vui, nhưng tôi không ngờ mọi thứ lại thành ra thế này.
Thẩm phán quan, với vẻ mệt mỏi, ra lệnh trói cả Isabella lẫn tình nhân ngoài quảng trường.
Elena bên cạnh cũng mang vẻ mặt mệt mỏi chẳng kém.
Nhìn cách em ấy xử lý từ nãy, tôi cũng hiểu ra ý đồ rồi.
Em ấy muốn kìm hãm không cho Tomás tự tung tự tác, và giảm thiểu tối đa đổ máu.
Thế nhưng, không giống với những người bản địa, những người tin chắc đang có phù thủy hoành hành khi thấy cái xác của Cha Jinchul, thì Elena và tôi biết khối thịt đó chẳng liên quan gì tới phù thủy cả.
Thế nên, chẳng phải Elena đang cố biến cái phiên tòa phù thủy này trở nên vô nghĩa sao?
“…”
Được rồi, tôi hiểu em ấy đang nghĩ gì, nhưng mà…
Nhưng mà Elena đang sai một điểm căn bản.
Tôi sống cùng với những người dân trong thành phố, em ấy thì ở biệt thự cổ kính cách ly với bên ngoài, nên mấy tin tức kiểu này tới chậm là phải.
***
- Elena
Tôi mở tờ giấy chị gửi.
[Elena, phù thủy và mấy kẻ thờ ác ma thực sự có tồn tại.]
“…Đau đầu thật.”
Ngay lúc đó, một người đàn ông nét mặt lạnh lùng giơ tay.
“Tôi tố cáo!”
“Tên, đối tượng tố cáo, lý do tố cáo. Nói theo thứ tự.”
“Tôi là Bruno, làm xúc xích cho tu viện Philita ở gần đây. Và đối tượng là—”
“Đối tượng tố cáo là ai?”
“Lee Eunsol! Cô ta là phù thủy!”
Cuối cùng cũng bắt đầu rồi.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
