Chương 486: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (4)
Chương 486: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (4)
- Park Seungyub
Đã khoảng 5 ngày kể từ khi chúng tôi đặt chân xuống Ai Cập cổ đại, thứ mà trước giờ chỉ thấy trong phim ảnh.
“… Tớ muốn uống chút nước mát ghê.”
“Tớ cũng vậy.”
Hiếm hoi lắm mới thấy tôi và Miro cùng chung suy nghĩ.
Nếu nhìn vị trí địa lý của bọn tôi thì cũng dễ hiểu thôi. Ban ngày thì nóng đến phát điên, mà tủ lạnh thì không có, điều hòa lại càng là chuyện viển vông.
Ngay từ đầu, ở thời đại này, “nước mát” là thứ chắc chỉ có mùa đông mới dám mơ tới.
Ráng chịu một chút đi vậy.
Xét việc bọn tôi hiện đang ngồi trên một thứ giống xe lạc đà, có người hầu theo hầu, thì việc đòi nước mát đúng là xa xỉ thật.
“Cái này, Aedia đưa cho tớ ăn dọc đường.”
“…”
Miro đưa cho tôi cái bánh mà Aedia đã cho cô ấy.
Không phải vì thấy tôi đói nên tốt bụng đâu, mà là vì cô ấy ghét cay ghét đắng cái bánh bẩn thỉu đó thì đúng hơn.
Bánh mì của Ai Cập cổ đại, cứ nhai là trong miệng lạo xạo đầy hạt cứng.
Đương nhiên đó không phải ngũ cốc bổ dưỡng gì đâu. Là cát đấy.
Chắc do làm bánh giữa sa mạc nên lẫn vào cũng là chuyện khó tránh khỏi thôi mà?
“Cậu ăn đi.”
“Không, cậu ăn đi.”
“…”
Ngay cả bánh cho con gái của Pharaoh ăn còn thế này, thì đồ ăn dân thường khỏi cần bàn tới.
Mấy ngày này, ước mơ của tôi chỉ còn một cái.
Xin cho tôi hết lượt rồi quay về tàu hỏa ngay lập tức!
“Hả? Hả? Cái gì kia? Cái đó là gì vậy?”
Trước khi được hồi sinh, tôi tưởng Miro là một đặc vụ lạnh lùng đáng sợ của Cục Quản Trị, ai ngờ gặp rồi mới thấy cô ấy trẻ con đến mức làm tôi thất vọng không ít lần.
Nhìn cô ấy là biết, kiểu gì cũng là thấy bọ cạp hay nhện rồi làm quá lên chứ gì—
“Đồ ngốc! Nhìn ra ngoài đi kìa! Trời tự dưng tối sầm lại kìa!”
… Thật sự tối rồi sao?
Hoảng hốt thò đầu ra khỏi xe, tôi thấy tất cả mọi người đều đang ngẩng đầu nhìn trời với vẻ mặt mất hồn.
Và khi tôi cũng ngước lên—
Tôi cũng đứng hình luôn.
***
- Kim Sanghyun
Như mọi khi, khủng hoảng luôn ập tới đột ngột, không hề báo trước.
Và chiếc đồng hồ đã đứng yên của Phòng 207 bắt đầu điên cuồng quay.
Một buổi chiều mát mẻ, có gió nhẹ thổi, bỗng nhiên trời tối sầm, tôi còn tưởng là đã xảy ra nhật thực.
Tôi đã tưởng là vậy, nếu không có tiếng gào thét quỷ dị vọng xuống từ trên bầu trời.
Trên nền trời tối đen, một biểu tượng hình đầu lâu hiện ra cùng tiếng cười điên loạn.
Những người đi đường hoảng loạn quỳ rạp xuống đất, có kẻ còn quỳ gối cầu nguyện Malkab.
Sau khi sự việc vừa nổ ra, tôi đã lờ mờ đoán được chuyện gì đang xảy ra.
Thượng Tế, kẻ đã đề nghị Pharaoh đang bệnh nặng trở thành sứ đồ của Malkab.
Và một khi Pharaoh chấp nhận lời đề nghị đó, những chuyện không thể hiểu nổi bắt đầu diễn ra.
Nếu biết trước sẽ có ngày này, lẽ ra chúng tôi phải giết Pharaoh từ trước sao?
Tôi bật cười khô khốc.
Boss là ai còn chưa rõ, kịch bản đang đầy hỗn loạn khó đoán, thế mà bảo tôi cứ giết đại một người?
Ở Phòng 206, cái tên mà chúng tôi tưởng là phản diện – Thị Trưởng – hóa ra lại đang dùng việc hiến tế người sống để kiềm chế Ma Vương còn gì!
“Phù…”
Giờ không phải lúc nghĩ mấy chuyện đó.
***
Trên đường tới ngôi đền ngoài thành để hội hợp với Songee, tôi đã gặp những người không ngờ tới.
“Thầy ơi!”
Một cỗ xe lạc đà kéo hoành tráng, người hầu đông đủ, trang phục lộng lẫy.
Nếu mà tình hình còn bình thường thì chắc dân trong thành sẽ bu quanh xem cho biết.
Nhưng bây giờ thì ai nấy đều đang bận khóc lóc, cầu nguyện, loạn cả lên.
“Seungyub? Phía trước là Yumi à. À, cả Miro nữa—”
“Gì cơ? Sao mấy người biết ngự y của Phụ vương ta?”
‘Ngự y của phụ vương’.
Chỉ với hai từ, Aedia đã tự phơi bày thân phận con gái Pharaoh của mình, rồi nhìn chúng tôi bằng ánh mắt nghi hoặc.
Chúng tôi lặng lẽ trao đổi ánh nhìn với nhau.
- Hahahaha!
“Ááá! Lại, lại nữa! Tiếng gọi của Malkab—!”
“Chết tiệt! Giờ không phải lúc thong thả đâu! Tất cả mọi người sang bên này!”
Không còn thời gian để để ý tới sắc mặt của Aedia nữa.
Tôi nhập bọn với đồng đội và nhanh chóng giải thích tình hình.
“Tức là, Pharaoh trở thành sứ đồ của một vị thần kỳ quái?”
Miro mặt đã tái mét, Yumi thì trầm ngâm suy nghĩ.
“Trời ơi! Đáng lẽ phải đưa Yumi tới chữa cho Pharaoh chứ!”
Nghe Seungyub cuống cuồng tiếc rẻ, tôi cũng nghẹn họng.
Nếu Yumi gia nhập sớm hơn một hai ngày thì—
“Đủ rồi. Không phải lúc tiếc nuối những chuyện không thể quay lại. Bây giờ—”
Đúng lúc đó, cô gái đang quan sát tình hình của chúng tôi xen vào.
“Bây giờ phải vào cung gặp Phụ vương.”
“… Aedia.”
“Đáng ngờ thật. Từ lúc Miro nhận ra Yumi, ta đã thấy kỳ lạ rồi. Giờ thì chắc chắn có gì đó không ổn.”
Miro lộ vẻ bối rối.
“Ta cũng tò mò về mối quan hệ của mọi người, nhưng sẽ không hỏi thêm nữa. Giờ chúng ta phải lập tức về hoàng cung gặp Phụ vương!”
Seungyub và Miro nhìn tôi đầy hoang mang, Yumi cũng vậy.
Trong số chúng tôi, nhiều người đã quen với việc làm theo quyết định hơn là tự mình đưa ra quyết định.
Nên hướng đi phải do chính tôi chọn.
Aedia dường như cũng nhận ra điều đó, ánh mắt cô ấy nhìn về phía tôi.
- Quạaaaaa! Quạaaaaa!
“Công chúa, chúng tôi xin xác nhận lại một điều. Thứ trên trời kia là biểu tượng của Malkab đúng không?”
“Đúng vậy.”
“Malkab là thần của Ai Cập mà? Nói cách khác, là thần mà các người thờ phụng. Vậy tại sao hắn lại làm ra chuyện này?”
“Mối quan hệ giữa Malkab và chúng ta không đơn giản như ngài nghĩ. Bách tính không biết đâu, nhưng mà…”
“Không đơn giản?”
“…”
“Không còn thời gian.”
“Khi Menes vĩ đại thống nhất toàn bộ lưu vực sông Nile, giáo đoàn Malkab đã kháng cự đến phút cuối. Cuối cùng, hai bên đã thỏa hiệp: giáo đoàn sẽ phục vụ Menes, còn Menes thì sẽ công nhận Malkab là quốc giáo.”
Tôi ép não bộ suy nghĩ đến mức sắp rút gân, và thấy câu chuyện này nghe khá hợp lý.
Thế lực tà thần, những kẻ chống lại hoàng đế siêu nhân đến cùng.
Do không bên nào có thể chiến thắng một cách tuyệt đối, nên cả 2 đã bắt tay với nhau, hình thành tầng lớp thống trị kiểu chính trị tôn giáo hợp nhất’.
Việc giáo đoàn “dâng bất tử cho Menes” có lẽ chính là kết quả của thỏa hiệp đó.
Khi Menes còn tại vị, hoàng tộc chắc chắn sẽ chiếm ưu thế.
Theo thời gian, Menes ngủ yên trong cỗ quan tài, những hậu duệ yếu hơn nối ngôi.
Cán cân nghiêng dần về phía giáo đoàn, và Omar, suy yếu vì bệnh tật, cuối cùng đã sa vào cám dỗ của Malkab?
“Làm ơn… Ngự y! Không phải lúc do dự nữa! Chúng ta đi gặp Phụ vương ta đi!”
Âm thanh quái gở từ bầu trời vẫn vọng tới không dứt.
Không biết chính xác chuyện gì đang xảy ra, nhưng một tai ương kinh khủng đang đến là điều chắc chắn.
Nguyên nhân nhiều khả năng nằm ở Omar, kẻ đã trở thành sứ đồ của Malkab.
Chúng tôi phải giết hắn hay kéo hắn quay đầu, nhưng đằng nào cũng phải gặp hắn trước.
“Đi thôi.”
***
Khi đến hoàng cung, một cách đầy bất ngờ, Songee đã ở đó chờ sẵn.
Không cần phải ra tận ngoại thành tìm em ấy nữa.
Dù sao thì việc đó cũng giúp tôi gặp lại các đồng đội khác, nên cũng không hẳn là phí thời gian.
“Hespercia đã bắt bọn em múa hát rồi làm đủ thứ—”
“Cô ta đã tiến hành nghi thức tà thuật sao?”
“Đến một lúc nào đó, Omar nhìn lên trời lẩm bẩm gì đó, rồi đột nhiên biến thành quái vật! Tên điên đó—”
“Này! Ngươi có là Tư tế cũng phải giữ lễ với Phụ vương của ta!”
“Con bé này là ai thế?”
“Con gái của Pharaoh!”
“Ồ.”
Vừa vào trong cung, cảnh tượng địa ngục hiện ra ngay trước mắt.
“Gừ…! Hộc!”
“Làm ơn… giết tôi đi!”
“Grừưư…”
Những binh sĩ còn tỉnh táo không thể giữ nổi cơ thể đang thối rữa, vừa bò vừa cầu xin được chết.
Còn nhiều binh sĩ khác đã mất ý thức, đang dần biến thành quân đoàn xác sống!
Chưa kịp gặp Pharaoh, chúng tôi đã bị hàng đống binh sĩ nửa sống nửa chết bao vây.
“Trời ơi! Cái quái gì thế này?”
- Choang!
“… Malkab, kẻ nói rằng sẽ vĩnh viễn canh giữ thế giới của người chết—”
“Này! Công chúa! Nói với bọn tôi xem làm sao để xử lý bọn này!”
“Ta cũng không biết! Ngươi mới là Tư Tế của Malkab mà, hỏi ta làm gì?”
“Ôi chà. Bọn này thì tôi khó ra tay rồi. Tới nước gần như chẳng còn thịt lành lặn trên cơ thể chúng nữa rồi.”
Giữa tình hình đã đủ khó khăn, Yumi còn bình thản nói rằng từ đây cô ấy không thể phát huy sức mạnh, khiến sắc mặt mọi người tối sầm lại.
Yumi khó mà ra tay với đối thủ không còn thịt sống.
Vòng tay của Songee cũng không phù hợp để xử lý một đội quân xác chết đông như vậy.
Đòn Cầu Vồng Tối Thượng của tôi có thời gian hồi chiêu cực dài, không thể dùng cho mấy tên tép riu này.
Chỉ còn một cách.
Ngay lúc đó, Miro với gương mặt cứng đờ nắm lấy cổ tay tôi.
“Thầy!”
Em ấy đã hiểu ngay lập tức.
“Thời Gian Vay Mượn sao? Gọi đúng người ra đi!”
“Thời Gian Vay Mượn? Là cái gì vậy?”
Giờ tôi không còn tâm trí để mà để ý ánh mắt của Aedia.
- Cạch!
Không khí rung chuyển, rồi một cô gái trông giống hệt Miro xuất hiện.
“…”
Như thường lệ, Ahri không lãng phí thời gian mà lập tức hành động.
Xung quanh toàn là xác sống, cũng chẳng cần suy nghĩ nhiều.
“Tất cả nằm xuống.”
Mọi người lập tức rạp xuống đất—
“Hả? Gì vậy? Sao ai cũng thế?”
“Trời đất! Công chúa! Cứ nằm xuống luôn đi!”
Songee và Miro ép Aedia nằm xuống, Ahri giơ hai tay nắm lấy “không khí”.
“Haa!”
Một khối đa diện quỷ dị lơ lửng, tỏa ra uy áp đáng sợ.
Trong khoảnh khắc mọi ánh mắt đều bị hút chặt vào khối đa diện đó—
- Xoẹt!
Đội quân xác sống bị chém làm đôi.
Như thể một lưỡi kiếm vô hình đã cắt ngang thế giới!
Hóa ra Đa Diện Bất Đẳng Biên còn có thể dùng được theo kiểu đó sao?
Tôi cứ tưởng nó chỉ tạo tường vô hình để ngăn người khác tiếp cận thôi.
Trong chớp mắt, trí tò mò chết tiệt lại nghĩ ra đủ giả thuyết trong đầu tôi.
Dùng một bức tường vô hình như một lưỡi kiếm khổng lồ quét qua?
Hay là bẻ cong nhẹ không gian ở trên dưới?
Hay là—
“Giờ chúng ta làm gì tiếp?”
Ơ!
Giờ không phải lúc suy nghĩ linh tinh.
Ahri không hiểu tình hình hiện tại.
“Em có thể cùng bọn tôi xử lý Pharaoh.”
“Kh, không phải xử lý! Ta chắc chắn có thể thuyết phục Phụ vương—”
“Không nghe lời bọn tôi thêm một lần nữa là thân trên thân dưới của cô sẽ tách ra làm 2 khúc đấy.”
“…”
Lời nói của một bán thần, người vừa quét sạch hàng chục xác sống chỉ bằng một cử động mang theo uy áp không thể cưỡng lại.
Nhờ vậy, Aedia nãy giờ còn ồn ào cũng im bặt như chuột chết.
“Đi thôi. Pharaoh hay tù trưởng gì thì cứ tách đầu hắn khỏi cổ là xong.”
“Híc!”
***
Những gì sau đó chỉ là lặp lại những chuyện đã xảy ra.
Sau khi hạ gục ít nhất là 100 xác sống, Pharaoh đương thời – Omar – xuất hiện trong bộ y phục lộng lẫy.
Bất chấp tiếng hét của Aedia, thì Ahri vẫn xé xác Omar ra từng mảnh.
Điểm khác biệt duy nhất giữa Omar và các xác sống khác là dù bị xé nát, hắn vẫn không chết, mà bắt đầu tái sinh.
Cảnh tượng Omar tái sinh từ đống thịt nát bét vung vãi khắp nơi khiến Seungyub và Miro kinh tởm đến mức phát ói.
Trớ trêu thay, chính sự ghê tởm đó đã thổi bay ‘tình cảm yêu cha’ của Aedia.
“… Đây không còn là Phụ vương nữa. Chỉ là quái vật thôi.”
“Nhận ra được vậy là tốt. Thế cô là con gái của Pharaoh đúng không? Giờ làm sao để tiêu diệt thứ này?”
“…”
Ahri hỏi, Aedia chìm vào trầm tư. Lúc đó, Miro lên tiếng.
“Ngay bây giờ! Trong đồng hồ có Jinchul!”
“Sáng là tôi, trưa là Kain, còn tối là Jinchul?”
“Đúng rồi! Với sức mạnh của Ngôi Sao thì có khi sẽ giết được nó nhỉ?”
“Có lý đấy, nhưng chắc là sẽ vô ích thôi. Đừng lãng phí thời gian của Jinchul.”
“Hả?”
Ahri không trả lời Miro, mà quay sang tôi.
“Anh nói là Omar đúng không? Thứ đó trông không giống Boss cho lắm.”
“Vì hắn quá yếu à?”
“Hắn chỉ ăn một nhát chém không gian là đã xong rồi. Giờ chỉ còn là cục thịt bất tử thôi. Đây không phải là boss.”
“Vậy thì—”
“Malkab à? Em nghe qua thì có vẻ hắn mới là thủ phạm chính của cái mớ bòng bong này. Hắn ở đâu?”
“…”
Tôi cũng không biết.
May mắn là có người biết.
“Mấy người rốt cuộc là ai… tộc nhân của một vị thần khác sao? Không quan trọng nữa. Ta biết chúng ta phải đi đâu rồi.”
“Đi đâu?”
“Lăng mộ hoàng gia! Menes Vĩ Đại đang ngủ ở đó!”
“Menes? Hắn có thể giải quyết chuyện này à?”
“… Có lẽ vậy.”
“Có lẽ?”
Ngay cả bản thân Aedia cũng không chắc chắn.
Sau khi suy nghĩ một chút, tôi hiểu được vì sao Aedia lại đi tới kết luận ‘đánh thức Menes’.
Ngày xưa, khi Menes thống nhất Ai Cập, giáo đoàn Malkab cuối cùng đã chịu khuất phục, dâng cỗ quan tài cho ông ta.
Điều đó có nghĩa gì?
Ngay cả Malkab – kẻ có thể giáng biểu tượng đầu lâu lên bầu trời và nguyền rủa cả hoàng cung trong chớp mắt – cũng từng bị sức mạnh của Menes áp chế.
“…”
Nói cách khác, đánh thức Menes để ngăn Malkab có thể chẳng khác nào gọi hổ đến đuổi sói.
Ngay khoảnh khắc đó, trực giác được trui rèn trong Khách Sạn của tôi mách bảo.
Đây là tình huống sinh tử, đồng thời là ngã rẽ lựa chọn.
Nói cách khác, chính là “thời khắc quan trọng nhất” mà Kain từng nói!
- Soạt!
“Gì vậy? Phong bì à? Chữ của Kain này?”
“…”
Bên trong có hai tờ giấy, làm tôi hơi ngạc nhiên.
May là mỗi tờ đều được ghi rõ số 1 và 2.
Mở tờ ghi số 1 ra, dòng chữ hiện lên:
[1. Hãy tôn trọng dòng chảy lịch sử mà chúng ta biết.]
“… Tôn trọng dòng chảy lịch sử? Kain, rốt cuộc là cậu muốn nói cái quái gì!”
“Sanghyun, đưa đây em xem.”
Ahri xem kỹ mảnh giấy, rồi lập tức ra chỉ thị cho tất cả.
“Chúng ta phải đến lăng mộ hoàng gia. Chúng ta phải đánh thức Menes. Miro, tới đây thôi, ngừng dùng thời gian của tôi và hủy triệu hồi đi.”
Tôi sững sờ.
Làm sao từ nội dung lá thư này lại rút ra kết luận “đánh thức Menes” được?
Đúng lúc đó, Aedia lên tiếng.
“Cái này… là văn thư tiên tri sao? Là khải thị từ vị thần mà các người phụng sự sao?”
“…”
Không ai trả lời được câu hỏi đó.
Nhưng tôi chợt nhận ra, Aedia vừa nêu ra một nhận định cực kỳ sắc bén.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
