Chương 487: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (5)
Chương 487: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (5)
- Kim Sanghyun
Trên đường di chuyển tới lăng mộ hoàng gia, tôi sắp xếp lại toàn bộ tình hình cho tới lúc này trong đầu.
Bối cảnh là Ai Cập thống nhất cổ đại, được hình thành từ hiệp ước đình chiến giữa Pharaoh siêu nhân Menes và tà thần Malkab.
Suốt một thời gian dài, hoàng tộc Pharaoh và thế lực ác thần đã duy trì thế cân bằng.
Thế nhưng, Pharaoh đương nhiệm Omar vì không thắng nổi nỗi sợ cái chết mà khuất phục trước Malkab, khiến cán cân bị phá vỡ.
Hiện tại, Malkab đang nuốt chửng, hay nói đúng hơn là ‘thu hoạch’ Ai Cập theo đúng nghĩa đen, từng giây từng phút.
Aedia đề xuất đánh thức Menes vĩ đại để ngăn chặn Malkab.
Tôi lo đây chẳng khác nào sợ sói mà gọi hổ, nên đã mở phong bì Gai đưa, và thấy bên trong ghi:
[Hãy tôn trọng dòng chảy lịch sử mà chúng ta biết.]
Nhìn câu này, Ahri đã lập tức quyết định đánh thức Menes.
Tại sao à?
Lúc đó thì tôi chưa hiểu, hơn nữa Ahri cũng không muốn lãng phí thời gian của Thời Gian Vay Mượn, nên đã biến mất mà không giải thích.
Trong lúc cùng Aedia tiến về lăng mộ hoàng gia, tôi đã mơ hồ nhận ra câu trả lời.
Sau khi trải qua sự kiện “Giấc Mộng Đêm Hè”, khi đã hiểu tình hình thế giới bên ngoài, chúng tôi thỉnh thoảng lại nói về thực tại mà mỗi người còn nhớ.
Càng gần vớithời điểm hiện tại, ký ức của mỗi người càng khác nhau rõ rệt.
Từ những thứ nhỏ như tên chính trị gia, cho tới những thứ lớn như tên thành phố hay diễn biến của các sự kiện lịch sử.
Ngược lại, càng quay về quá khứ thì ký ức của mọi người lại càng giống nhau.
Dù khó mà xác định chính xác mốc thời gian, nhưng lịch sử của trước những năm 1900 thì gần như với ai cũng giống nhau.
Ai Cập cổ đại đương nhiên cũng nằm trong phạm vi đó.
Menes, hay Narmer, hay Scorpion King.
Ông là nhân vật lịch sử có thật, là vị vua đầu tiên thống nhất Ai Cập.
Về cơ bản, ông chính là Pharaoh đầu tiên, tổ phụ khai quốc của Ai Cập cổ đại.
Còn Malkab thì sao?
Trước khi bước vào phòng 207, tôi chưa từng nghe nói tới vị thần này.
Nhắc tới thần thoại Ai Cập là nhắc tới những Horus, Anubis, Isis, Osiris… toàn mấy cái tên kết thúc bằng đuôi “-s”, chứ không phải Malkab gì đó.
Nếu coi lịch sử mà chúng ta biết là đáp án đúng, và Ai Cập cổ đại trong Phòng 207 là “lịch sử bị bóp méo” thì sao?
Giáo đoàn Malkab hẳn phải bị chôn vùi trong bóng tối lịch sử, không để lại chút dấu vết nào.
Ngược lại, tên tuổi của Menes vẫn được truyền lại cho tới hàng ngàn năm sau.
Nếu buộc phải chọn một trong hai, thì giúp Menes tiêu diệt giáo đoàn Malkab mới là hướng đi đúng đắn chứ nhỉ?
***
“Bên này! Đi lối này, lính gác thì để ta—”
“Aedia, ừm, chắc không cần lo về lính gác đâu.”
“… Ai nấy đều lè lưỡi đứng đó, chỉ chảy nước dãi thôi. Vào trong nhanh thôi!”
Áp lực từ biểu tượng đầu lâu của Malkab treo lơ lửng trên bầu trời không phải thứ mà con người bình thường có thể chịu đựng, và lính canh lăng mộ hoàng gia cũng không ngoại lệ.
Nghĩ theo cách khác, việc Aedia – người chưa từng có kinh nghiệm trong Khách Sạn – vẫn có thể đi cùng chúng tôi bình thản như vậy, mới thật sự là kỳ lạ.
“Aedia, cô không sao chứ? Nhìn biểu tượng đó không thấy buồn nôn à?”
“Ta không sao.”
“Không có cảm giác muốn quỳ xuống cầu nguyện hả?”
“Bách tính mới sùng bái Malkab như thần, chứ hoàng tộc thì không.”
“Ừm… không phải ý đó… thôi bỏ đi, vào trong.”
Câu hỏi của Miro không phải là chuyện từng thờ phụng hắn hay không, mà là cô có cảm nhận được sức ép ma lực mà biểu tượng kia đang phát ra hay không.
Aedia hoàn toàn không hiểu ý câu hỏi, đồng nghĩa với việc cô ấy không hề cảm thấy áp lực gì cả.
…
Rõ ràng Aedia là một tồn tại đặc biệt.
Xem cô như nhân vật phụ chuyên giải thích cốt truyện thì hơi quá đáng.
Vì là hậu duệ của Pharaoh siêu nhân nên như vậy là bình thường ư?
Có lẽ không.
Chắc chắn cô ấy còn giữ một vai trò nào đó rất “quan trọng”.
“Chúng ta đến nơi rồi!”
Lính gác bên trong lăng mộ hoàng gia dường như chưa nhìn thấy biểu tượng của Malkab, nên vẫn ở trạng thái bình thường.
“Ai, ai đó! Đây là điện thờ của các vị vua vĩ đại—”
“Là ta đây!”
“Tiểu thư Aedia? Có chuyện gì vậy ạ?”
“Xin lỗi, tránh ra đi. Ta cần xuống dưới.”
“Dù là ngài cũng không được. Bên ngoài có chuyện gì thì tôi không rõ—khục!”
Tôi hoàn toàn không định lãng phí thời gian, nên đã lập tức ra tay đánh gục từng người một.
Aedia lộ vẻ cay đắng, nhưng không ngăn cản tôi.
“… Đi xuống thôi.”
Songee hỏi Aedia một điều quan trọng.
“Cô biết vị trí của Menes đấy chứ? Tôi không muốn lục tung cả nơi khổng lồ này đâu.”
“Ta biết. Với chúng ta, ngài ấy vừa là tổ tiên, vừa như thần linh—”
“Vậy là được rồi, khỏi cần giải thích.”
Sau đó, chúng tôi đi theo Aedia gần mười lăm phút.
Lòng thì nóng như lửa đốt, nhưng không gian tối hẹp, lại đầy bẫy nỏ, cùng đủ loại nguy hiểm khác nên chúng tôi không thể hấp tấp.
Hơn nữa, bản thân lăng mộ hoàng gia cũng khiến chúng tôi sững sờ.
“Cái này… không hợp lý chút nào. Làm sao một công trình cổ đại lại—”
Songee không giấu nổi vẻ bối rối, còn Miro và Seungyub thì tò mò chạm tay vào tường.
“Cổ đại? Ý ngươi là sao? Các người cũng có lúc ngây ngô thế à? Bị sự hùng vĩ của ‘Lăng mộ hoàng gia’ làm cho choáng váng rồi hả?”
…
“Ta hiểu mà. Ai lần đầu tới đây cũng phản ứng như vậy. Muốn xem thứ còn kinh ngạc hơn không?”
- Tách!
Ngay khi Aedia ấn vào một “công tắc” trên tường, toàn bộ lăng mộ vốn tối đen bỗng sáng rực.
“Ta-da~! Bất ngờ chưa? Cả đời các người chưa từng thấy thứ này đúng không?”
…
“Những vật tròn phát sáng kia, bọn ta gọi là ‘lửa lạnh’. À, sờ vào thì không lạnh đâu, chỉ là so với lửa thật thì mát hơn thôi—”
“… Nó là một bóng đèn. Còn có cả filament nữa (dây tóc).”
“Hả? Pyramid (Kim tự tháp) à?”
“Không phải.”
Chúng tôi đúng là kinh ngạc, nhưng hoàn toàn không phải vì lý do Aedia nghĩ.
Không phải vì không biết ‘bóng đèn’ là cái gì, hay nó là cái gì đó mới mẻ, mà vì tại sao Ai Cập cổ đại lại có bóng đèn.
“Không, không… vấn đề không phải bóng đèn. Chẳng lẽ ở đây có điện hay sao? Có cả hệ thống phát điện sao? Cái quái gì thế này—”
Tôi vội nắm chặt cánh tay Songee, người đang buột miệng tuôn ra đủ thứ ‘kiến thức vượt thời đại’.
“Bình tĩnh lại thì hơn.”
“À… em xin lỗi. Aedia! Đừng nhìn lung tung nữa, chúng ta đi tiếp thôi!”
“Mọi người, qua bên này!”
May là Aedia không nhận ra sự khác thường của Songee.
Dù có nhận ra, chỉ với phản ứng này cũng chưa đủ để nghi ngờ chúng tôi đến từ tương lai.
***
Cuối cùng, chúng tôi cũng đã tới nơi sâu nhất trong lăng mộ hoàng gia – căn phòng đá nơi Menes an nghỉ.
“Ở đây này! Kia, người kia chính là đại nhân Menes đó!”
“Vậy cái quan tài đó là ‘Quan Tài Bất Diệt’ à?”
“Có lẽ vậy. Trước giờ ta cũng không biết bản thân chiếc quan tài đặc biệt như thế này. Không biết Phụ vương có biết không…”
Aedia thoáng kiểm tra khu vực quanh thạch quan xem có bẫy hay không, rồi mở nắp.
…
Cô ấy chiếu một cái đèn vào bên trong Quan Tài Bất Diệt để kiểm tra bên trong.
Dưới ánh sáng, thứ đầu tiên chúng tôi thấy bên trong là chất lỏng đặc sệt, đục ngầu như dầu thô, cùng một hình thể mờ ảo ngâm trong đó.
Rõ ràng đã bị phong ấn trong quan tài hàng trăm năm, vậy mà Menes không hóa thành xác ướp hay xương khô, mà vẫn giữ nguyên thân thể con người.
Nói đi cũng phải nói lại, sức mạnh của cỗ quan tài khủng khiếp thế này, gắn cho nó cái danh “bất diệt” cũng không phải quá lời.
“Menes đại nhân! Con là hậu duệ xa của ngài, tên là Aedia, và—”
Lần đầu tiên, Pharaoh Vĩ Đại mở miệng.
“Đau đầu lắm. Im lặng đi.”
“… Vâng ạ.”
Người đàn ông trong quan tài chậm rãi ngồi dậy, nhăn mặt như thể đang đau đầu.
Chiều cao khoảng gần 1m70 – xét theo tiêu chuẩn cổ đại thì khá cao.
Chắc là do lâu ngày không ăn uống tử tế, nên thân thể trông khá gầy gò.
Độ tuổi của ông ta khoảng cuối năm mươi đến đầu sáu mươi, gương mặt khá cứng cỏi.
Nếu gặp ngoài đường chắc sẽ nghĩ là một ông già cáu kỉnh—
“Cảm ơn. Đó là nhận xét khách quan đấy. Ta đúng là hơi khó tính thật.”
…
Có cả đọc suy nghĩ sao? Nghe nói ông ta có nhiều năng lực siêu phàm, không ngờ cả cái này cũng có.
“Không ngạc nhiên à?”
“… Tôi thất lễ rồi.”
Nhờ trải qua những khổ nạn trong Khách Sạn, mà mọi người cũng đã phản ứng cực kỳ nhanh.
Vì không có Phước Lành như kiểu ‘Bất Biến’, Miro và Seungyub, những người khó mà chống lại thuật đọc tâm đã lập tức lùi lại. Songee tiến lên với chiếc vòng tay đang phát sáng.
Tôi lùi lại ba bước, cố giữ tâm trí trống rỗng.
Bữa trưa hôm qua là món đậu hầm dở tệ, bệnh nhân khó tính kêu đau đầu gối nhờ tôi xem giúp, trời đổ mưa, chó sủa um lên rồi ị bừa bãi khắp nơi, giá thịt heo tăng, gà ấp trứng mất bao lâu nhỉ, cô hàng xóm lại đổi bạn trai lần nữa—
“Được rồi, được rồi. Đủ rồi. Các người học được cách đối phó với kỳ tích ở đâu vậy? Có vẻ trong lúc ta ngủ, thế giới thay đổi nhiều thật.”
…
“Ngươi, tên là Aedia phải không?”
“Dạ? Me-Menes đại nhân!”
“Lại đây. Còn các vị khách, nếu thấy khó chịu với sức mạnh của ta thì cứ đứng xa ra.”
Menes bắt đầu phân biệt rõ ràng giữa Aedia và chúng tôi, gọi chúng tôi là “khách”.
“Menes đại nhân, tình hình bên ngoài—”
“Con à. Trên đời này có thứ gì không đáng tin bằng lời nói không?”
…
“Cứ nghĩ đi. Hẳn là có lý do các ngươi đã đánh thức ta.”
Trong lúc Menes đang tiếp nhận tình hình, những dòng chữ mờ nhạt xuất hiện trong tầm nhìn tôi.
Songee đang truyền tin cho tôi, tránh tai Menes.
[Dù có nhìn thế nào thì lăng mộ hoàng gia cũng không giống một công trình của Ai Cập cổ đại.]
Đương nhiên rồi.
Songee bị sốc vì bóng đèn trên trần, nhưng trước cả bóng đèn, bản thân vật liệu xây dựng của bức tường đã không phải đồ cổ.
[Sao chuyện này có thể xảy ra được? Menes dùng siêu năng lực tạo ra công trình này à?]
Có biết rằng trong các tiểu thuyết khoa học viễn tưởng trước thập niên 1990, thậm chí khái niệm như kiểu “smartphone” còn chưa từng xuất hiện không?
Người của thế kỷ 19 tưởng tượng về tương lai, và vẽ ra cảnh bồ câu bay với tốc độ siêu thanh, mang theo thư bay trên trời.
Dự đoán tương lai khó đến vậy, trí tưởng tượng con người không thể vượt khỏi giới hạn của thời đại.
Dù Menes có siêu năng lực ghê gớm đến đâu, việc hắn hình dung ra bóng đèn, điện lực, phát điện… cũng là bất khả thi.
[Hay là Menes có năng lực tiên tri?]
“… Tiên tri.”
Nếu là tiên tri thì lại khác với những siêu năng lực khác.
Không phải tưởng tượng ra công nghệ tương lai, mà là đã thấy trước chúng?
Không, dù có thấy thì chuyện này vẫn khá là viển vông.
Tôi biết rất rõ chuyện này, dù mọi người thì có thể chưa.
Tôi từng trải qua hàng thế kỷ gian khổ để dựng nên một nền văn minh có mà!
Bản thân tôi ở Phòng 203 chính là người hiện đại rơi vào quá khứ, mang theo tri thức của tương lai.
Nhưng trình độ văn minh tôi xây dựng được trong hàng trăm năm, đáng buồn thay, tốt nhất cũng chỉ ngang La Mã cổ đại.
Cũng là lẽ tự nhiên thôi.
Biết khái niệm về bóng đèn, không có nghĩa là làm ra được bóng đèn.
Ngay cả giáo sư kỹ thuật xây dựng cả đời nghiên cứu, rơi vào thời cổ đại cũng chưa chắc dựng nổi một căn cabin gỗ, chứ đừng nói là một tòa nhà bê tông hiện đại.
Chưa nói đến kỹ thuật, bê tông và cốt thép lấy đâu ra chứ!
Muốn có thép thì phải có lò luyện, có than đá.
Để làm ra A thì cần B và C, muốn có B thì lại cần tới D, E, F.
Đến đây, nghi ngờ của tôi – hay đúng hơn là của cả tổ đội Khách Sạn – đã chuyển thành chắc chắn.
Lăng mộ hoàng gia không phải công trình được xây bằng kỹ thuật Ai Cập cổ đại, và Menes không phải người cổ đại.
Ông ta vừa là siêu năng lực giả thao túng kỳ tích, vừa nắm giữ tri thức tương lai.
Nhưng thế vẫn chưa hết.
Đằng sau khả năng xây dựng một kiến trúc tương lai như thế, còn có một thế lực không rõ danh tính khác.
“Các vị khách, lại đây.”
Songee tiến tới, chiếc vòng tay phát sáng.
“Nghe nói các vị là tư tế thờ Horus?”
“Hả?”
“Đừng giấu nữa, chúng ta ở đây đều bận cả.”
“Ờ… ừ… cứ coi là như vậy đi.”
Tư tế của Horus?
Thoáng đầu tôi còn ngơ ngác, rồi chợt hiểu ra.
Lúc đầu khi Yumi mới gặp Aedia, Yumi còn nửa đùa nửa thật gọi mình là “con gái của Horus”, và có vẻ Aedia lẫn Menes đều tin đó là thật.
Menes đã từng giao chiến trực tiếp với Malkab.
Có lẽ trong mắt ông ta, Horus cũng là một dạng “thần bản địa” tương tự như vậy.
“Các ngươi muốn ta xây dựng thần điện thờ Horus sao?”
“Ờ… ờ… ờ…”
“Ngươi không phải là cá, đừng há mồm mãi như thế, nói năng cho tử tế vào. Có lẽ do sức mạnh của chiếc vòng tay kia nên ta không đọc được suy nghĩ của ngươi.”
Do quá, quá, hoàn toàn bất ngờ, nên Songee đã cứng họng.
Nhưng xét theo lập trường của Menes – người từng đàm phán với giáo đoàn Malkab – thì suy nghĩ này cũng không phải vô lý.
Thấy Songee lúng túng, tôi bước lên.
“Đàm phán có thể để sau. Điều quan trọng là xử lý Malkab.”
“Được. Cách nói chuyện của ngươi rất thẳng thắn. Vậy thì chúng ta bắt đầu từ chuyện của Malkab đi?”
Khoảng mười phút sau, Menes đánh thức “Hộ Vệ của Ai Cập” và rời khỏi lăng mộ hoàng gia.
…
Hộ vệ của Ai Cập.
Thứ đó rõ ràng là một con robot được chế tạo bằng công nghệ đậm chất khoa học viễn tưởng.
Đến mức này thì dù có xuất hiện xe tăng hay trực thăng cũng chẳng còn gì lạ.
Giờ thì tôi đã hiểu vì sao ngay cả ác thần Malkab cũng phải chật vật khi đối đầu với Menes.
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
Chỗ này hơi khó dịch trọn nghĩa, tại tiếng Anh đọc âm sẽ khác, còn tiếng Hàn phiên âm 2 từ này na ná nhau - Pyramid sẽ thành pilamedeu, còn filament sẽ là pillamenteu, chưa kể âm d/t ở tiếng Hàn nó không rõ như tiếng Anh nên Aedia mới nhầm