Chương 485: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (3)
Chương 485: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (3)
- Miro
“Chào hỏi nhau đi. Miro, Taio. Hai người chắc cũng đã nghe qua tên của nhau rồi chứ? Hai người đều là mấy người bạn hiếm hoi của tớ, nên cố mà thân thiết với nhau.”
Khác với lời Aedia nói, cái tên Taio này thì tôi hôm nay mới nghe lần đầu.
Theo cảm giác thì hắn là thân tín của Aedia à?
“Tiểu thư Miro, tôi đã thường xuyên nghe đại nhân Aedia nhắc đến cô. Tôi là Taio.”
“… Ừm.”
“Miro, em trả lời kiểu đó là sao?”
“Chào anh. Em là Miro.”
“Haha, không sao đâu. Có vẻ như tiểu thư xinh đẹp đây hơi ngại người lạ nhỉ.”
“Ôi trời! Taio, anh đã mê Miro rồi à? Đừng nhìn bề ngoài thế thôi, con bé này miệng lưỡi sắc bén lắm đấy?”
“Chẳng phải hoa hồng thì vốn luôn có gai hay sao?”
‘Hoa hồng có gai’
Cái kiểu lời thoại sến súa chỉ có trong phim truyền hình ba mươi năm trước—
À mà nghĩ lại thì, thời đại này đúng là cổ đại mà.
Có khi tên Taio này lại là kiểu người đi trước thời đại tận năm nghìn năm, ném ra câu tán tỉnh tinh tế không biết chừng?
Những người đàn ông mặc đồ đen, trông như thuộc hạ của hắn đang dẫn theo hơn chục đứa trẻ đến.
“Miro, em định đứng đơ ra như thế mãi à?”
“Aedia đại nhân. Những đứa trẻ kia là sao vậy?”
Ngay lúc đó, sắc mặt của Taio cứng lại thấy rõ.
“Tiểu thư Miro, mời cô vào trong trước thì hơn.”
Đột ngột nói vậy sao?
“Không sao đâu. Miro cũng phải nên xem.”
“Đại nhân Aedia, tiểu thư Miro vẫn còn nhỏ—”
“Miro là bạn của ta. Giữa bạn bè thì không nên có bí mật.”
Không khí này là sao chứ?
Tôi chẳng biết gì cả, hai người họ đang nói về cái gì vậy?
“Nếu đó là ý của đại nhân Aedia … được thôi, tôi hiểu rồi. Tiểu thư Miro, những gì cô sắp thấy từ giờ phút này, xin hãy tuyệt đối giữ kín.”
“… Xin lỗi, nhưng tôi thật sự không hiểu hai người đang nói gì.”
Aedia lên tiếng đáp.
“Miro, từ bây giờ ta sẽ dùng đến một phép màu.”
“Phép màu?”
“Sức mạnh vĩ đại mà tổ tiên của ta—đại nhân Menes—truyền lại, đại khái là thế.”
Menes, vị Pharaoh vĩ đại đã thống nhất Ai Cập, được cho là con trai của thần linh.
Sức mạnh to lớn được truyền lại cho hậu duệ của ông ta.
“Em cũng nhìn thử đi. Dù sao thì sớm muộn gì em cũng phải thấy, chỉ là hôm nay mà thôi.”
Ngay sau đó, Aedia bước về phía bọn trẻ.
Dù tình huống rất đáng ngờ, nhưng lũ trẻ chỉ đứng yên với ánh mắt mơ màng, trông như đang bị mê hoặc.
Không biết từ lúc nào, dưới đất đã trải sẵn một tấm vải mềm. Aedia quỳ xuống trên đó.
“Đấng sinh thành của vạn vật, khởi nguyên của mọi thứ, chủ nhân của thế giới tinh tú xa xăm, Menes vĩ đại… Ở đây có con gái của ngài. Xin hãy cho con thấy tương lai.”
Rồi—
- Phịch!
Những đứa trẻ đồng loạt tái mét và lần lượt ngã xuống!
“Á! Áá! Cái này là—”
“Xin bình tĩnh. Đại nhân Aedia sẽ giải thích ngay thôi.”
“Thật á? Bình tĩnh cái gì chứ! Bọn trẻ bây giờ—”
Taio đặt bàn tay rắn chắc lên vai tôi, giữ tôi không thể cử động.
Nhìn kiểu gì cũng giống hắc ma thuật tà ác còn gì!
Tôi chưa từng nghĩ Aedia là một phản diện, vậy mà cô ấy lại là kiểu nhân vật này sao?
Có nên lập tức dùng Thời Gian Vay Mượn để ngăn cản cô ấy không?
Nhưng bác sĩ đã dặn rằng khi tôi chỉ có một mình thì tốt nhất đừng can thiệp mà!
Trong lúc tôi còn đang đờ ra, không biết làm sao thì nghi thức kỳ lạ đã kết thúc, Aedia bước về phía tôi.
“Miro, em giật mình lắm à?”
“…”
“Bình tĩnh đi. Ta sẽ giải thích hết.”
Cô ấy từ tốn giải thích chuyện vừa xảy ra.
Đúng là sinh lực của bọn trẻ đã bị sử dụng, mục đích của nó là để nhìn thấy ‘vận mệnh’.
Trẻ em có thọ mệnh dài hơn người trưởng thành, nên dù có tiêu hao một phần sinh lực cũng chưa chết ngay.
Hơn nữa, cô ấy tuyệt đối không lạm dụng năng lực xem vận mệnh, mà chỉ dùng nó vì tương lai của Ai Cập.
“Vậy tức là… vì tương lai Ai Cập mà dùng bọn trẻ làm vật hiến tế?”
“Hiến tế ư? Em hiểu nhầm rồi. Ta nghĩ là mình đã được bọn trẻ giúp đỡ, chứ không hề coi chúng là vật hiến tế.”
“Nhưng nếu cứ rút sinh lực thì sớm muộn gì bọn trẻ cũng chết mà—”
“Chỉ đúng ba lần thôi! Không hơn. Sau đó, ta sẽ chịu trách nhiệm cho tương lai của những đứa trẻ này.”
“… Chịu trách nhiệm cho tương lai?”
“Bọn trẻ này đều là nô lệ. Sinh ra trong nghèo khó hoặc là trẻ mồ côi. Nhưng từ giờ thì không còn như vậy nữa. Sau khi giúp ta thêm đúng hai lần nữa, ta sẽ giúp chúng sống hạnh phúc về sau.”
“…”
“Có thể cho chúng được nhận nuôi bởi gia đình giàu có, hoặc sắp xếp công việc trong cung, nếu cần thì làm việc tại dinh thự của ta. Đằng nào cũng không phải lo chuyện miếng ăn nữa.”
“…”
Lý lẽ thì tôi hiểu.
Bọn trẻ vốn chỉ còn lại số phận làm nô lệ thảm hại.
Aedia sẽ định kỳ đưa những đứa trẻ đó đến đến, rút sinh lực ba lần rồi bảo bọc tương lai của chúng.
Tôi thấy rất bối rối.
Dù có bị rút mất hai, ba chục năm tuổi thọ, thì sống dưới sự bảo trợ của Aedia chẳng phải vẫn tốt hơn làm nô lệ sao?
Nghĩ theo cách này thì chẳng có ai là nạn nhân cả.
Aedia thì hưởng lợi vì có thể đọc vận mệnh, giúp được vương quốc, còn bọn trẻ thì cũng thoát khỏi số phận nô lệ.
“Em đã hiểu rồi chứ? Nếu không tin, ta có thể cho em xem những đứa trẻ ta đang bảo hộ.”
“…”
Tôi nghĩ không cần kiểm chứng, đây chính là sự thật.
Dù sao cô ấy cũng là con gái Pharaoh, lại có năng lực siêu nhiên thần bí, việc giúp vài đứa trẻ cơ nhỡ đổi đời chẳng khó khăn là bao.
“Em… ừm… tức là—”
Ngay lúc tôi đang bối rối không biết phản ứng thế nào, một giọng nói quen thuộc mà sắc bén vang lên.
“Đúng là một câu chuyện nực cười.”
Tất cả—kể cả Aedia, thậm chí là Taio—đều sững sờ quay đầu về phía phát ra giọng nói.
Hai gương mặt quen thuộc, Seungyub và Yumi, xuất hiện.
“Bắt trẻ con đi tôi còn tưởng để làm gì, hóa ra là mấy trò này à? Thời đại nào rồi mà vẫn có đủ thứ phép thuật kỳ quái thế này.”
“Hả!? Cô, cô là—! Chẳng lẽ cô đã đuổi theo ta sao?”
“… Taio. Người phụ nữ đó là ai?”
“Tôi không, không biết! Khi chúng tôi cứu bọn trẻ thì cô ta đột nhiên xuất hiện, là một pháp sư!”
“À, để tôi tự giới thiệu. Tôi là Yumi, con gái của Thần Bầu Trời cao quý, Horus!”
“Horus?”
Tôi suýt thì bật cười.
Thân phận thì chắc chắn là bịa ra thôi, nhưng sao lại là con gái của Horus chứ?
Đó là vị thần trong thần thoại Ai Cập mà chúng tôi biết ở thế giới thực.
Trong khi vị thần của Ai Cập bên này lại là một tồn tại xa lạ mang tên ‘Malkab’, là kẻ chúng tôi chưa từng nghe tới.
Cả tình huống này giống như một trò đùa kỳ quái.
“Là con gái của Horus hay là gì cũng được, nơi này đâu phải chỗ ai muốn vào là vào—”
“Thưa tiểu thư, trên đường tới đây tôi có nghe nói Pharaoh đang hấp hối, đúng không?”
Á!
Ngay khoảnh khắc đó, tôi hiểu vì sao Yumi đã xuất hiện.
Bác sĩ đã mất đi Phước Lành Cần Mẫn, nên cũng đã mất luôn năng lực chữa trị siêu nhiên, thậm chí còn không thể cứu Pharaoh đang hấp hối được.
Nhưng Yumi thì khác.
Phép thuật của cô ấy vẫn dùng được bình thường!
“… Việc đó thì liên quan gì tới cô?”
“Biết đâu tôi có thể khiến ngài ấy tự đứng dậy khỏi giường bệnh.”
“Hừ, ngay cả vị ngự y giỏi nhất Ai Cập cũng bó tay thì—”
Tôi vội bước ra.
“Aedia! Nghe tớ nói đã!”
“Tiểu thư Miro, xin hãy tôn trọng đại nhân Aedia—”
“Im. Miro, nói đi.”
Tôi kể rằng hồi nhỏ mình từng gặp Yumi, và cô ấy đã chữa khỏi những người bị sốt cao.
Chỉ là lời nói dối bịa ra lúc cấp bách, nhưng Yumi nhanh chóng phối hợp phụ họa với tôi, khiến câu chuyện nghe rất thuyết phục.
“… Chuyện này thật khó tin.”
Giống như tôi lúc nãy, giờ Aedia cũng đang rơi vào trạng thái bối rối.
Cuối cùng, Yumi cũng ra tay hành động.
“Xin mời nhìn đây.”
Cô ấy để lộ cánh tay trắng nõn nà, rồi dùng móng tay sắc bén rạch một đường dài.
Máu lập tức chảy, đủ thấm ướt đẫm cổ tay, khiến tất cả mọi người trợn tròn mắt.
Rồi Yumi khẽ gõ gõ lên vết thương, và máu ngừng chảy như chưa từng có chuyện gì.
“…”
“Không để lại dù chỉ một vết sẹo, đúng không?”
“… Quả thật cô có bản lĩnh thần kỳ.”
Cuối cùng, Aedia cũng đã nhờ Yumi vào cung chữa trị cho Pharaoh.
“Rất sẵn lòng.”
“Nếu cô chữa khỏi cho Phụ vương, ta sẽ ban tặng kho báu xứng đáng ngàn vàng—”
“Không cần đâu.”
“…”
“Nhưng đổi lại, tôi xin phép hỏi một điều.”
“Cứ nói.”
Yumi nhắc lại một sự thật mà tất cả mọi người đều đã tạm quên.
“Cô nói đã dùng sinh lực của bọn trẻ để nhìn thấy tương lai, đúng không?”
“…”
“Tôi tò mò từ nãy rồi. Rốt cuộc, cô đã thấy tương lai gì?”
“…”
“Nếu cô nói dối hay che giấu thì…”
Yumi bỏ lửng câu nói, nhưng ai cũng hiểu ý cô ấy muốn nói.
Muốn chữa bệnh cho Pharaoh thì Aedia phải nói ra nội dung lời tiên tri.
Nghe vậy tôi cũng tò mò theo.
Nghĩ như Ahri và Kain, mấy người hay tỏ ra thông minh đi!
Khách Sạn chắc chắn sẽ không tự nhiên mà nhét vào một cảnh vô nghĩa trong khi xây dựng ‘kịch bản’ đấy chứ?
Bắt trẻ con tới, thậm chí làm giảm tuổi thọ của chúng để nhìn thấy tương lai… rốt cuộc tương lai đó là gì?
“Phải… phải nói cho tất cả mọi người sao?”
Phản ứng của Aedia nằm ngoài dự đoán của tôi.
Tôi nghĩ cô ấy sẽ nghiêm túc che giấu, hoặc bình thản nói dối.
Thế mà cô ấy lại đỏ bừng mặt, trông cực kỳ xấu hổ.
Yumi bật cười khúc khích.
“Vậy thì, cứ thì thầm vào tai tôi cũng được.”
“Không, không phải thế…. Taio, đưa bọn trẻ ra ngoài! Chuẩn bị xuất phát về cung. Cả vị tiểu thư của Horus đây và cậu thiếu niên đi cùng cũng ra ngoài đi.”
Chỉ bảo đàn ông ra ngoài thôi sao?
Taio và Seungyub dù đầy nghi hoặc, nhưng vẫn đưa những đứa trẻ đang mê man ra ngoài.
Một lúc sau, Aedia nói ra tương lai mà mình đã thấy.
“Ta… tức là… trong tương lai…”
“Trong tương lai?”
“… Ta sẽ có rất nhiều con cái.”
“…”
“Cực kỳ nhiều con cái.”
“…”
“Thật đấy! Ta không nói dối đâu! Thật sự là—”
“Được rồi. Xuất phát thôi.”
Một lời tiên tri kỳ quái.
Nội dung thì vô lý, mà quan trọng hơn là chẳng liên quan gì tới tình trạng Pharaoh đang hấp hối hiện tại.
Rõ ràng là nó có ý nghĩa, thậm chí là rất quan trọng…
Nhưng tôi không thể hiểu nổi.
- Yu Songee
Tôi là một Tư Tế hạ cấp của giáo đoàn Malkab, còn bác sĩ là ngự y riêng của Pharaoh.
Vì khó có cơ hội gặp riêng với nhau, nên mỗi lần gặp phải truyền đạt toàn bộ những chuyện quan trọng.
Những lúc thế này, Cửa Sổ Chat của Ông mới thấy đúng là quý giá.
“… Thầy hiểu rồi chứ?”
“Ừm, tôi hiểu rồi.”
Hai ngày trước, Omar đã gây sức ép với Hespercia, đòi giao ra Quan Tài Bất Diệt. Hesperia thì đã yêu cầu ông ta cho những người khác ra ngoài.
Vì vậy, đội cận vệ đã đưa tất cả mọi người—bao gồm cả những thần quan hạ cấp ra ngoài, rồi chính họ cũng rời đi.
… Bảo ra là tôi sẽ ra ngay sao?
Tôi có vòng tay cơ mà?
‘Đa Quan Điểm’ rất khó mà điều khiển được nhiều người cùng một lúc.
Vì thế, trong tình huống có Pharaoh, Hespercia, các thần quan hạ cấp và cả cận vệ, thì khó mà dùng được.
Nhưng khi Hesperia và Omar vì an ninh mà ở lại một mình, đuổi hết người khác ra ngoài, thì ngược lại, nó lại thành một cơ hội tốt.
Pharaoh không thể rời khỏi giường, nên tôi chỉ cần lừa mỗi Hesperia là đủ!
Tất nhiên, nói thì dễ chứ làm không hề đơn giản.
Nói quá lên thì tôi muốn bảo mình vừa “quay” xong cả một bộ phim.
Chỉ có điều, đó là bộ phim mà ngoài tôi ra chẳng ai biết.
“Vất vả rồi, đúng là như đang đóng phim điệp viên.”
“…”
“Giờ tổng hợp lại những gì Songee đã nghe lén được nhé. Trong Quan Tài Bất Diệt có Menes đang ngủ?”
“Vâng ạ. Nghe nói đó chính là sự ‘trường sinh’ mà giáo đoàn Malkab đã dâng hiến cho Menes.”
“Vậy thì Omar cũng khó mà tiếp tục truy cầu cái quan tài đó được nữa.”
Đó là mộ của Pharaoh Vĩ Đại, gần như là thủy tổ dựng nước, Menes.
Dám đào mộ, mở nắp quan tài của ông ta sao?
Dù quyền lực của Pharaoh đương thời có lớn đến đâu, đó cũng không phải chuyện dễ.
Huống chi trong quan tài còn là một siêu nhân được cho là gần với thần hơn con người cơ mà?
Bỏ qua đạo lý thì, Menes, người có thể tạo ra phép màu như hít thở rất có thể sẽ tỉnh dậy rồi đánh chết Omar.
“Omar cũng đã từ bỏ cỗ quan tài đó rồi ạ. Thay vào đó, Hespercia đã đưa ra một đề nghị khác.”
Hãy từ bỏ cỗ quan tài nơi tổ tiên của Người đang ngủ yên.
Đổi lại, hãy chấp nhận phước lành của Malkab, thần của cõi âm, và trở thành sứ đồ của ngài ấy.
“Sứ đồ của Malkab… em nghĩ điều đó có nghĩa là gì?”
“Em không biết. Trong kinh điển cũng không có ghi chép gì giống như vậy.”
Ở thời điểm hiện tại, chúng tôi đã có trong tay nhiều từ khóa.
Pharaoh đương thời Omar đang hấp hối.
Pharaoh Vĩ Đại Menes, người được cho là vẫn còn sống, đang ngủ trong Quan Tài Bất Diệt.
Giáo đoàn Malkab, một phe có liên hệ với cả hai.
Và vị Thượng Tế của giáo đoàn đã khuyên Pharaoh trở thành sứ đồ của Malkab, thay vì tìm kiếm cỗ quan tài.
Cảm giác như tôi sắp hiểu ra rồi, nhưng cuối cùng vẫn mù mờ chẳng biết gì.
Rốt cuộc, Boss phải là ai?
“Thưa thầy, rốt cuộc boss là ai ạ?”
“Tôi nghĩ là Menes trong cỗ quan tài kia. Nói thế này có hơi ngượng, nhưng một vị vua phàm trần thì chưa đủ tư cách làm boss của chúng ta, đúng không nhỉ?”
Như vậy cũng không sai.
Phải là Menes—con trai của thần, người tạo phép màu như hít thở—thì mới xứng làm boss được chứ.
“Menes ạ?”
“Vì một lý do nào đó, tôi từng nghĩ tới kịch bản mà Menes hồi sinh, rồi tiêu diệt ‘Ai Cập sa đọa’. Người đánh thức Menes chính là Omar, kẻ thèm muốn cỗ quan tài.”
“Nghe cũng hợp lý đấy ạ.”
“Nhưng giờ tôi lại có vài suy nghĩ khác.”
“Dạ?”
“Sứ đồ của Malkab… Songee à, để tôi hỏi một câu có vẻ hơi muộn, nhưng rốt cuộc Malkab là cái gì?”
Malkab rốt cuộc là gì?
“Hắn không phải là sản phẩm tưởng tượng của người cổ đại. Cỗ quan tài, sứ đồ—những hiện tượng siêu nhiên đó đều là bằng chứng rõ ràng, chứng minh cho sự tồn tại của Malkab.”
Một Ai Cập méo mó và kỳ dị, nơi thần linh thực sự tồn tại.
“Nếu là tồn tại đủ để được người cổ đại tôn thờ làm thần… thì chẳng phải hắn cũng có tư cách làm boss hay sao?”
“…”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
