Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 489: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (7)

Chương 489: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (7)

Chương 489: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (7)

- Kim Sanghyun

Một cuộc đại chiến vĩ đại, đủ để được ghi lại như một chương trong thần thoại Ai Cập.

Một bên là Menes vĩ đại, kẻ điều khiển đại quân hoàng kim.

Bên còn lại là tà thần thái cổ Malkab.

Ban đầu, tôi đã nghĩ Menes sẽ giành chiến thắng mà không gặp quá nhiều khó khăn.

Bởi phần lớn sức mạnh mà Malkab sử dụng đều trở nên vô dụng trước quân đoàn robot của Menes.

Đã là tà thần thái cổ thì chỉ cần một lời nói cũng đủ xé toạc bầu trời, làm sông ngòi khô cạn chứ!

Vậy mà—

Tượng Pharaoh ngồi trên ngai vươn tay ra, những ngón tay lập tức biến thành tên lửa lao đi.

Con báo chạy trên mặt đất bất chợt há miệng, bắn ra luồng nhiệt quang đủ sức nung chảy cả đá tảng.

Thanh kiếm bay trên trời lao xuống như tia chớp, xé toạc thân thể khổng lồ của Malkab từ hết bên này sang bên kia.

Dĩ nhiên, Malkab đã nhiều lần tái sinh cơ thể xương cốt bị phá hủy của mình, nhưng chẳng lẽ trong quá trình đó hắn không tiêu hao sức mạnh sao?

Thậm chí có cảm giác như Menes một mình cũng đủ để áp chế Malkab.

Ngay khoảnh khắc ấy, tà thần phun ra một câu chú bị nguyền rủa, tuyên bố sự khởi đầu của trận chiến thực sự.

Có một mũi tên không thể né tránh—và đó chính là cái chết.

Một mũi tên đen như hắc ín đột ngột xuất hiện trên bầu trời, phớt lờ quân đoàn robot, bay thẳng về phía Menes!

“Khụ— ưaaaa!”

“Xin thất lễ!”

Menes về mặt thể chất chỉ là một ông già bình thường, thậm chí không kịp phản ứng, buộc tôi phải lao tới đẩy ông ta ra.

“C, cảm ơn—”

“Không phải lúc nói lời cảm ơn đâu!”

Quân đoàn robot hoàng kim của Menes, rõ ràng được tạo ra bằng công nghệ vượt xa thời đại này, quả thực là sức mạnh không thể đối kháng bằng tiêu chuẩn hiện tại.

Ngay cả tà thần thái cổ cũng không tìm ra cách phá hủy chúng.

Nhưng—

Trong khi phần lớn robot đang đối đầu Malkab ở tiền tuyến, Menes ở hậu phương không phải là bất khả xâm phạm!

Nếu thật sự là tồn tại vô địch, vậy vì sao ông ta lại phải nằm ngủ trong Quan Tài Bất Diệt?

“Chết tiệt!”

Một, hai, ba—không sao đếm xuể nữa!

Vô số mũi tên đen phủ kín bầu trời, tất cả đều nhắm thẳng vào Menes.

Trong tình cảnh như sét đánh ngang tai này—

Menes nhìn chúng tôi bằng ánh mắt bình thản.

Không nói một lời, nhưng tất cả đều hiểu ý của vị Pharaoh vĩ đại.

“Nếu không muốn tự mình đối phó cái tên tà thần bằng xương kia, thì liệu mà cứu ta đi.”

- Cạch!

Kim đồng hồ quả quýt chuyển động, và một mỹ nhân tuyệt thế tóc đen mắt đỏ xuất hiện.

Cô ấy, như mọi khi, phản ứng với tốc độ sấm sét.

- Ầm ầm!

Cùng với âm thanh như không gian bị xé toạc, toàn bộ mũi tên tử thần đang phủ kín bầu trời bỗng khựng lại giữa không trung.

Như thể có một bức tường vô hình đã chặn đứng quỹ đạo của chúng!

“Hô…! Cô nương này cũng là một vị thần lợi hại sao? Hay là con gái, hoặc thê tử của Horus?”

Nghe tới “con gái hay thê tử”, cả Ahri lẫn Miro đều giật mình.

Nghĩ đến mối quan hệ tình cảm giữa hai người đó và Kain, tôi không nhịn được mà bật cười.

Dĩ nhiên, đây không phải lúc để thoải mái cười.

- Ầm!

Vì các binh sĩ xương sọ bắt đầu rơi xuống từ bầu trời.

***

“Ha! Hây!”

Cuộc tử chiến của tất cả mọi người chính thức bắt đầu.

Yumi phun ra những bong bóng xanh từ đầu ngón tay, làm tan chảy đám binh sĩ xương.

Còn Songee thì khiến chiếc vòng tay phát sáng, khiến những tên xác sống có vẻ còn sót lại chút ý thức phải quỳ rạp xuống.

Không chỉ có tôi liên tục vung vũ khí lạnh, mà cả Seungyub và Aedia—người cho đến hôm qua vẫn chỉ là một công chúa—cũng góp một tay.

Chỉ có một người đứng ngoài vòng chiến trận khốc liệt: Menes.

Thà là tôi hoặc Songee ngã xuống còn hơn, chứ nếu Menes chết thì chẳng còn cách nào để đối phó với Malkab!

Người tỏa sáng nhất trên chiến trường là Ahri.

“Ya!”

Cùng tiếng hô sắc bén, uy quang của Đa Diện Bất Đẳng Biên sáng rực màu đỏ nhạt bùng lên.

Trong chớp mắt, những bức tường mờ đục xoay tròn như cánh quạt, nghiền nát đội quân xác sống xung quanh.

Khoảnh khắc ấy, sự hiện diện mà Ahri tỏa ra thực sự giống hệt một thiên sứ giáng trần.

“… Hự!”

Quan sát từ bên cạnh, tôi cũng nhận ra giới hạn của cô ấy.

Có vẻ cô ấy không thể tạo ra nhiều bức tường để chia thành nhiều “phòng” riêng biệt được, cũng không thể duy trì những bức tường đã tạo ra trong thời gian dài.

Nếu làm được vậy, thì chỉ cần dựng nên một không gian cách ly với bên ngoài là đã có thể chặn đứng phần lớn kẻ xâm nhập rồi.

Thay vào đó, cô ấy điều khiển một số ít bức tường một cách linh hoạt, sử dụng chúng như những lưỡi đao khổng lồ.

So với cách sử dụng Di Sản của Thủ Trưởng mà tôi từng nghe các đồng đội kể lại, thì “sức bền” của Ahri kém hơn hẳn, nhưng “độ linh hoạt và ứng biến” lại nhỉnh hơn đôi chút.

Có lẽ đây là khác biệt giữa Thủ Trưởng, cơ bản chỉ là một học giả suốt đời gắn với bàn giấy, và một cô gái được rèn luyện ngay từ nhỏ trên chiến trường của Khách Sạn.

Ngay lúc đó, máu phun ra từ miệng Ahri.

“Á! Ahri!”

Phải chăng việc sử dụng khối Đa Diện Bất Đẳng Biên đã chạm tới giới hạn?

Uy quang của khối Đa Diện vốn đang bảo vệ mọi người, chém giết đội quân xác sống không ngừng, dần trở nên mờ nhạt.

Ngay cả Menes—kẻ chẳng biết gì về Di Sản—cũng biến sắc khi chứng kiến cảnh ấy.

Bởi thắng bại của trận huyết chiến này phụ thuộc vào việc

liệu quân đoàn hoàng kim của Menes sẽ đánh bại Malkab trước,

hay Malkab giết được Menes trước.

Và—

Hãy ghi nhớ.

Kết cục của mọi sinh linh đều là cái chết.

Sức mạnh bị nguyền rủa của Malkab xuyên qua khe hở do Ahri tạo ra, trực tiếp đánh trúng Menes.

“Gaaaaa!”

Từ miệng ông lão, một đàn côn trùng trào ra, giòi bọ bò lúc nhúc chui ra từ tai.

Yumi, người đang chống đỡ đoàn binh sĩ xương, vội vã lao tới Menes.

“Có, có chữa được cho ông ta không?!”

“Tôi không biết! Tại sao từ đầu trong miệng lại phun ra ruồi thế này chứ?!”

Da thịt nứt toác trong nháy mắt, răng rụng xuống, tóc tan chảy.

Tình trạng thế này thì cứu ông ta kiểu gì—

Khoan đã?

Cơ thể của Menes… là sao?

Hay là tôi nhìn nhầm?

“Gì thế này? Sao ‘nội tạng kiểu này’ lại gắn trên cơ thể con người?”

Trong khoảnh khắc, tôi và Yumi nhìn nhau, nhận ra cả hai đều thấy cùng một thứ.

“B, bác sĩ! Cái này nhìn kiểu gì cũng là—”

- Bộp!

Bàn tay lạnh lẽo của Ahri che miệng Yumi.

“Không phải lúc truy cứu đâu. Nhìn chiến trường đi!”

“Áaaa!”

Yumi làm theo, nhìn về phía trước rồi hét lên như trẻ con.

Tôi đứng bên cạnh cũng muốn hét theo.

Bởi ngay khi Menes ngất đi, toàn bộ robot bắt đầu cứng đờ!

“Ôi cái địt mẹ nó!”

“Sanghyun, không phải lúc chửi thề đâu! Có cách nào cứu ông ta không?”

Trong khoảnh khắc, vô số suy nghĩ chồng chéo lướt qua đầu tôi.

Hay là cứ để Menes chết, rồi dùng Cầu Vồng Tối Thượng bắn hạ Malkab?

Nếu cả hai cùng chết, biết đâu lại thành ngư ông đắc lợi!

Ahri—người đọc được kiểu suy nghĩ này như quỷ nhập—lại hỏi thẳng:

“Anh định để Menes chết rồi mới dùng Cầu Vồng à?”

“…”

Vấn đề là liệu Cầu Vồng có giết được Malkab hay không.

Tên lửa và laser của robot hoàng kim đều gây tổn thương được cho hắn, chứng tỏ việc phá hủy thể xác là khả thi.

Nhưng Malkab vẫn đang liên tục bị phá hủy rồi tái sinh.

Cầu Vồng Tối Thượng là Di Sản quyết định thắng bại trong một đòn—

nếu bắn xong mà Malkab tái sinh, thì chúng tôi sẽ thua chắc.

Ahri không nói thêm gì nữa.

Có lẽ tức là, việc dùng Cầu Vồng Tối Thượng hãy để chủ nhân của nó là tôi tự quyết.

“Haa…”

Tôi đã quyết định.

“Giờ đây ta đã trở thành Thần Chết, kẻ hủy diệt vạn cõi thế gian.”

Một tia chớp xé toạc mặt đất.

Ở cuối con đường ánh sáng ấy là vị thần xương khổng lồ như ngọn núi.

***

Đúng như dự đoán xấu nhất, Cầu Vồng Tối Thượng không thể tiêu diệt Malkab hoàn toàn.

Tuy nhiên, khi phần lớn thân thể Malkab bị hủy diệt, lời nguyền đè nặng lên Menes cũng tan biến.

“Ngài… quả thật phi thường.”

“…”

“Ta xin lỗi. Bấy lâu nay đã coi thường ngài. Không ngờ ngài lại có thể khiến cơn thịnh nộ của Horus hiện thân!”

Dĩ nhiên, Cầu Vồng Tối Thượng chẳng liên quan gì tới “cơn thịnh nộ của Horus”, nhưng cũng chẳng cần phải vạch trần.

“Menes, vậy Malkab đã bị tiêu diệt chưa?”

“Chưa.”

“…”

“Dù là một tồn tại hung bạo như dã thú, Malkab vẫn là kẻ đã đạt tới vận mệnh bất tử… Dù có thiêu rụi thân xác hắn tới mức không còn sót lại một mảnh nào, hắn cũng không chết.”

“Vậy đám thuộc hạ của ông đang làm gì thế kia? Trông như bọn chúng đang đào bới gì đó.”

“Chúng đang giam tà thần vào vực sâu. Nói cho các người dễ hiểu thì là phong ấn.”

“…”

“Hắn sẽ tỉnh lại vào một ngày nào đó. Dù là trong tương lai rất xa.”

Quyết định “cứu” Menes của tôi là đúng.

Nếu để ông ta chết rồi mới bắn Cầu Vồng Tối Thượng vào Malkab, tà thần kia cuối cùng vẫn sẽ tái sinh.

Bởi chúng tôi không có cách nào phong ấn Malkab vào vực sâu.

“…”

Mặt đất nơi tà thần ngã xuống, một bình nguyên vốn hoang vu, giờ trông như vừa hứng chịu một quả bom hạt nhân.

Menes nhìn quanh khung cảnh ấy với vẻ cảm khái, rồi bình thản nói:

“Chúng ta về cung điện thôi.”

“…”

“Giữa đôi bên hẳn có nhiều điều cần nói. Chúng ta có thể vừa đi vừa nói. Và…”

“Và?”

“Có vẻ như tên hậu duệ ngu xuẩn của ta vẫn còn sống trong hoàng cung.”

“À.”

Hậu duệ ngu xuẩn của Menes.

Kẻ đã khuất phục trước Malkab, suýt nữa khiến Ai Cập diệt vong.

Xem ra Omar vẫn còn sống.

***

Trên đường trở về cung, tôi không ngừng suy nghĩ.

Bí mật của Menes mà lúc nãy tôi và Yumi phát hiện ra.

“…”

Nếu đó là sự thật, thì mọi nghi vấn xoay quanh Menes đều được giải đáp.

Và đồng thời, hắn và chúng tôi tuyệt đối không thể cùng tồn tại.

Nếu chúng tôi phải đánh nhau, thì là khi nào?

Ngay bây giờ, lúc thể trạng Menes chưa hồi phục?

Đánh lúc này thì có thắng nổi không?

Hay là cứ cúi đầu trước Menes, chờ đến khi Cầu Vồng Tối Thượng nạp xong thì sao?

Suy nghĩ, suy nghĩ, rồi lại suy nghĩ.

Chuỗi băn khoăn nối tiếp nhau không dứt.

May hay không may, tôi không phải người duy nhất đang rối tung cả lên.

“Đầu óc của ta rối bời thật. Ngươi cũng vậy mà, đúng không?”

“…”

Menes thì sao?

Sau khi tận mắt chứng kiến sức mạnh thao túng không gian của Ahri, và tôi chỉ bằng một cái phất tay đã đánh bại Malkab?

“Horus, Horus à… Quả là một vị thần vĩ đại.”

Câu nói này giúp tôi đọc được suy nghĩ của Menes rõ ràng hơn.

Vị Pharaoh vĩ đại ấy đang lo lắng—không phải cho chúng tôi, mà cho Horus, kẻ mà ông (dù là hiểu lầm) tin rằng đang sai khiến chúng tôi như thuộc hạ.

Tôi quyết định thêm một chút vào nỗi lo ấy.

“Horus đang dõi theo tất cả mọi thứ.”

“Ý ngươi là bảo ta hãy ngoan ngoãn đi à? Một phàm nhân thì đừng có trèo cao?”

“…”

“Hay Horus nói rằng nếu một vị vua sa mạc tầm thường dựa vào đồ chơi mà ngạo mạn, thì sẽ bị ngài ấy giết chết?”

Cảm giác thù địch đối với Kain rất rõ ràng.

Menes là kẻ mạnh đến mức khó tin là phàm nhân.

Có lẽ vì thế mà ông ta không thể chấp nhận được vị thần đã từng khiến mình phải quỳ gối, dù chỉ trong chốc lát.

Lần này, có lẽ cần phải xoa dịu ông ta một chút.

Ít nhất cũng phải câu giờ cho Cầu Vồng Tối Thượng nạp lại chứ!

Chỉ cần nạp xong, Pharaoh hay cái quái gì cũng một phát là xong.

“Xin ngài bình tĩnh. Horus không hề có ý định thống trị Ai Cập. Nếu nghi ngờ, ngài có thể đọc lấy chân tâm của tôi.”

Đây là thật.

Cậu Kain sẽ không đời nào muốn cai trị Ai Cập cổ đại làm gì.

“… Khó xử thật đấy.”

Bầu không khí căng như dây đàn.

Hai phe vừa như sẵn sàng rút kiếm, vừa như cố hạ thấp tư thế.

Cái thế gượng ép ấy kéo dài cho đến khi chúng tôi đặt chân tới cung điện.

***

Cuối cùng, khi trở về nơi khởi nguồn tai họa—kinh đô hoàng đạo của Ai Cập cổ đại, Memphis.

Một tồn tại chẳng còn giống con người, mà như một khối thịt sống đang ngọ nguậy, cái kết kinh hoàng của một Pharaoh khao khát trường sinh, chờ đón chúng tôi.

“Grrrgrr…”

“Trời ơi… Omar! Sao ngươi lại thảm hại đến mức này—”

Điều xảy ra tiếp theo là thứ không ai trong chúng tôi có thể ngờ tới.

Menes, chúc mừng chiến thắng của ngươi.

“Hm? Giọng nói này là—”

Và lũ ngu ngốc tự xưng là thuộc hạ của Horus kia.

Hãy mở to đôi mắt hèn mọn của các ngươi mà nhìn cho rõ—

các ngươi đã dâng chiến thắng cho kẻ nào!

Khoảnh khắc mà sự giãy chết của tà thần vang vọng khắp Memphis—

- RẮC!

Làn da của hai kẻ—không, hai con “quái vật”— bắt đầu rách toạc.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!