Chương 492: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (10) – Fin
Chương 492: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (10) – Fin
- Aedia
Memphis chìm trong biển lửa, chỉ còn lại tàn tích cháy đen, tiếng khóc than vang khắp nơi.
Bên cạnh cô gái đẹp như bông tuyết – người bạn cũ của tôi – xuất hiện một tồn tại không thể lý giải.
Ánh nhìn của Horus hướng thẳng về phía tôi.
“Công chúa thằn lằn, lúc này ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Tôi nghẹt thở.
Tim tôi đập điên cuồng, linh hồn đông cứng bấy lâu như bị nung chảy trong chớp mắt.
Vô số danh xưng tuôn trào trong đầu, không sao ngăn lại được.
Kẻ đọc vận mệnh.
Đấng vĩ đại nhất.
Vị thần tôn nghiêm – Horus.
…
Không.
Không phải thần.
Hắn là ngày tận thế của Ai Cập.
Là quái vật, là ác ma, là kẻ thù không đội trời chung của tôi!
Khi hình ảnh những đồng tộc đáng thương đang bị đám bạo dân giết hại từng giây từng phút hiện lên, cơn phẫn nộ bùng nổ không cách nào kìm nén.
“AAAA! Chết đi!”
Tôi gào thét như kẻ điên, lao thẳng tới chỗ hắn.
Dĩ nhiên, tôi cũng hiểu rất rõ rằng tôi không thể giết Horus.
Ngay cả Menes vĩ đại cũng không làm gì được con quỷ đó, thì một kẻ non yếu như tôi còn có thể làm gì?
Không ai hiểu rõ điều này hơn tôi cả.
Hôm nay, tôi sẽ chết dưới tay vị thần tàn bạo ấy.
Nhưng…
Dù có chết, tôi cũng muốn vung kiếm ít nhất một lần.
“Chết đi!!”
Ngay lúc đó, một cuốn sách đen như bầu trời ban đêm xuất hiện.
- Phành phạch!
Một sức mạnh khủng khiếp lập tức đóng băng cơ thể tôi.
Một thứ ma lực tà ác mà kẻ yếu đuối như tôi không thể hiểu, cũng không thể chống cự lại.
Ngay sau đó, bàn tay đã mất kiểm soát của tôi bắt đầu bóp chặt lấy cổ chính mình.
“Kh… khục…!”
Tôi không thở nổi.
Còn chưa kịp vung nổi một nhát kiếm, đã bị khống chế hoàn toàn.
Ngay cả vạt áo của con ác ma đó, tôi cũng chưa chạm được!
Cả thân xác lẫn tâm hồn của tôi đều bật khóc.
Mới hôm qua tôi còn là công chúa Ai Cập, hôm nay lại bị kẻ thù sỉ nhục rồi giết chết…
Đau đớn đến tuyệt vọng.
“Ư…!”
Tôi nghiến răng, gắng gượng ngẩng đầu lên.
Vì ít nhất tôi cũng muốn chết cho đàng hoàng.
Và đó chính là quyết định đúng đắn nhất trong ngày hôm nay.
“YAaaAaa!”
Một người đàn ông mặc đồ đen hóa thành tia sáng, lao thẳng vào Horus!
Sự hòa hợp vĩ đại này là cái quái gì thế?!
Horus – kẻ từng khiến cả Menes phải quỳ gối – lại cho phép một con người tầm thường ra tay trước?!
Trong chớp mắt, y phục của Horus nhuộm đỏ máu.
Tồn tại tưởng như dù ngày mai thế giới sụp đổ cũng không đổi sắc mặt, nay lại hoảng loạn, mất thăng bằng!
“Kh…! Tên khốn này!”
Ngay lúc đó, bàn tay đang bóp cổ của tôi lập tức trở về với bản thân, và cổ tôi cũng được giải phóng.
“Taio! Rốt cuộc anh làm thế nào được vậy?!”
Như chờ sẵn câu hỏi ấy, giọng Taio vang lên.
“Thưa tiểu thư Aedia! Xin hãy chạy đi! Người phải sống!”
À…
Taio nói đúng.
Hiện giờ tôi vẫn chưa có sức mạnh để giết con quái vật kia!
Và tôi chạy.
Chạy điên cuồng, không dám ngoảnh đầu.
Phía sau vang lên tiếng ai đó gục ngã.
Có nghĩa là cuối cùng, Taio cũng đã không trụ được mà nằm xuống.
Liệu tôi có trốn thoát nổi không?
Trong nỗi sợ hãi đang nuốt chửng linh hồn, tôi ngoái nhìn lại—
Và tôi thấy kỳ tích thứ hai.
Một cô gái đang nắm chặt cổ áo nhuốm máu của Horus.
Miro đang vừa khóc vừa cố ngăn hắn lại.
Không hiểu sao, cảnh đó lại khiến lòng tôi dịu đi đôi chút.
Hóa ra, cũng như tôi yêu quý con bé đó, thì nó cũng trân trọng tôi.
…
Rốt cuộc chuyện này là sao?
Một kẻ yếu đuối như tôi lại có thể thoát khỏi tay con ác ma đó?
Một tia nhận thức giáng xuống trong đầu tôi.
Ngay cả lời tiên tri dường như vô hạn của Horus cũng có kẽ hở.
Và hãy nhìn chỗ máu kia đi!
Dù ngạo mạn đến đâu, hắn cũng chỉ là sinh vật bằng xương bằng thịt.
Tức là nói cách khác, có thể giết được hắn.
“Ha!”
Tôi nhớ đến lời của tổ tiên vĩ đại, Chúa Tể Tối Cao của loài thằn lằn.
Lời mà ngài từng ngẩng cao đầu nói trước Horus.
“Vận mệnh của ta, từ giờ sẽ do chính ta quyết định.”
Vì vậy, tôi thề không phải với trời cao hay mặt trời, mà với chính bản thân mình.
Ta là Aedia.
Kẻ sẽ giết Horus, khi hắn quay trở lại mảnh đất này.
***
- Miro
Tôi cứng họng.
Không biết nên nói gì.
Hình ảnh Aedia với đôi mắt đỏ ngầu, vừa chạy trốn vừa khóc, vẫn còn ám ảnh trong tâm trí tôi.
…
Kain vuốt ve bộ áo nhuốm máu, trước mặt là người đàn ông áo đen ngã xuống.
Rồi “Taio” đứng dậy.
Nếu Aedia mà thấy cảnh này chắc sẽ ngất xỉu, nhưng thực ra người đàn ông ấy chưa chết.
“Trời ạ, nhìn từ góc độ người quan sát mới thấy ghê thật đó.”
Hắn nói với Kain bằng giọng thân mật.
“Gì cơ?”
Kain đáp lại rất tự nhiên.
“Diễn xuất, diễn xuất ấy! Da chỉ xước chút thôi mà ai nhìn tôi cũng tưởng tim đã bị đâm thủng rồi!”
“Ổn đấy chứ?”
“Đỉnh như diễn viên điện ảnh luôn ấy chứ nhỉ?”
“Này này! Tự sướng vừa thôi. Không còn thời gian đâu.”
Ngay sau đó, “Taio” mỉm cười rồi biến mất.
…
Cũng chẳng có gì lạ.
Ngay từ đầu, “Taio” đã không tồn tại ở đây.
Thứ đó chỉ là phân thân do Kain tạo ra bằng Quỷ Thư.
Trong mắt tôi, nó chưa từng trông giống Taio, mà chỉ là một cái bóng đen lấp lánh.
Không biết từ bao giờ Kain đã có được năng lực như vậy.
“Oppa ơi… đã xong chưa thế?”
Giọng Songee vang lên, người đã khiến Aedia hiểu lầm hình bóng kia chính là Taio.
“Xong rồi.”
“May quá… em không biết là gì nhưng thật sự may quá…”
“Em vất vả rồi.”
Nói xong, Songee từ từ nhắm mắt.
Không phải chuyện buồn.
Từ lúc bị Menes chặt tay, Songee đã mong được nghỉ ngơi rồi.
Bác sĩ thì đã chết trong khi ôm chặt cái lỗ to trên bụng.
Jinchul đã gọi ra Ngôi Sao để ngăn đám robot bạo loạn, rồi cũng biến thành một khối thịt méo mó.
Songee chắc cũng sắp đi rồi.
Người còn lại chỉ có tôi, Seungyub, và có lẽ là Yumi.
Tôi sắp rơi vào một giấc ngủ dài.
Còn Seungyub và Yumi thì sẽ ra sao?
“Miro, vào trong quan tài đi.”
Một chiếc rương màu đen, bên trong là chất lỏng sánh đặc.
Quan Tài Bất Diệt.
- Sóng sánh!
“Sao thế?”
Một chàng trai đẹp trai mỉm cười.
Mối tình đầu của tôi, điều quý giá nhất của tôi.
“Cậu còn câu hỏi gì nữa không?”
Thời gian của Kain chỉ còn chưa đến 30 giây, nhưng tôi không thể nhịn được nữa.
Dấu hỏi, có quá nhiều dấu hỏi trong đầu tôi rồi!
Kain, rốt cuộc cậu đang nghĩ gì?
Không phải chúng ta nên giết sạch loài Reptilian sao?
Sao rõ ràng có thể giết Aedia mà lại tha cho cô ấy?
Cứ cho là có lý do để tha đi.
Vậy thì cứ xuất hiện trước mặt Aedia sẽ chẳng phải tốt hơn sao?
Tại sao lại giả làm Taio, một người đã chết từ lâu, để lừa cô ấy?
Và cuối cùng—
Tại sao… Tại sao mình lại phải ngủ trong cỗ quan tài này?
“Chỉ nhìn mắt cậu là tớ biết ngay, cậu thực sự có nhiều câu hỏi lắm đấy nhỉ.”
…
“Chẳng bao lâu nữa cậu sẽ biết hết thôi. Tớ không thích chơi trò đoán mò. Nên khi nào Phòng 207 kết thúc, tớ sẽ nói ra tất cả.”
Rồi gương mặt cậu ta tiến sát lại.
“Ơ… ơ… ơ!”
“Ngủ ngon nhé.”
- RẦM
Nắp quan tài khép lại.
…
Cứ tưởng ít nhất sẽ còn được hôn một cái, ai dè trong tình huống này chỉ ôm rồi thôi.
Đó là ký ức cuối cùng của tôi ở thử thách đầu tiên.
[Trường Sinh Và Phục Sinh – Fin]
***
User: Han Kain (Trí Tuệ)
Date: Ngày ---
Vị trí hiện tại: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ
Lời Khuyên Hiền Triết: 3
***
- Han Kain
“Ngày tháng trên Cửa Sổ Trạng Thái đã biến mất rồi.”
- Xình xịch! Xình xịch!
Con tàu lao đi không ngừng nghỉ dù chỉ là một giây.
Ga cuối cùng – nơi tôi sẽ xuống – rốt cuộc sẽ có thử thách gì đang chờ đợi đây?
Đối diện là chị Eunsol, anh Jinchul và Elena, ba người đó đang bàn chiến thuật.
“Jinchul chắc sẽ là hiệp sĩ. Elena thì em rõ ràng sẽ là một tiểu thư quyền quý.”
“Còn chị thì sao ạ?”
“Ai mà biết được? Kain bảo em ấy cũng không rõ mà. Hay chị cũng là tiểu thư ở đâu đó nhỉ?”
“Ê ê~ chỉ có hai quý cô ở đây thôi mà? Phải có hầu gái chứ.”
“Uwoa?! Cha Jinchul, cậu vừa nói gì? Bảo chị làm hầu gái à? Chị đây là con nhà gia giáo đó, thế mà dám gọi chị như thế hả?”
“Á! Em đùa thôi mà, chị biết chứ!”
“Jinchul, cậu xác định là về Hàn Quốc sẽ không xin được việc nữa đâu.”
“Ha ha! Chị đùa ghê thật.”
Một nửa là bàn bạc chiến thuật, nửa còn lại giống như ba người họ đang giao lưu thư giãn.
Khiến không khí bớt căng thẳng như thế này cũng không tệ.
Lúc đó, có người ngồi xuống bên cạnh tôi.
“Ha ha, thưa quý khách. Quý khách có thấy chuyến tàu này thú vị không?”
…
Một giọng khó chịu – là tên Thương Nhân.
“Từ giờ đừng gọi ta là Thương Nhân nữa, hãy gọi là ‘Trưởng Tàu’.”
“Ngươi được thăng chức hay gì à?”
“Cũng không hẳn, nhưng trên tàu gọi ta là Trưởng Tàu thì sẽ hợp hơn.”
…
“Ta thấy thử thách đầu tiên hay lắm. Cậu không biết ta ấn tượng thế nào đâu đấy! Ha! Ta đã phục vụ trong Khách Sạn bao nhiêu năm rồi, nhưng những người khách như cậu quả thực là hiếm có.”
Hắn ta thấy thử thách đầu tiên hay lắm?
Câu nói này có hai ý nghĩa.
Không giống với chúng tôi, tên Thương Nhân có thể quan sát thử thách đang được tiến hành thế nào.
Và đồng thời, thử thách đầu tiên vừa mới kết thúc!
Tôi vô thức đứng bật dậy, nhìn về toa trước.
…
Jinchul-hyung, Eunsol-noona, Elena.
Cả ba vẫn cười nói, thậm chí lấy bánh mà ăn ngon lành.
Quả là một tình huống bất ngờ, dù tên Thương Nhân đang ngồi ngay cạnh tôi, vậy mà họ chẳng thèm bận tâm.
Có lẽ là do một loại ma lực nào đó đã che mắt họ.
“Sao thế? Cậu ngạc nhiên vì những người sắp vào thử thách vẫn bình an vô sự sao?”
…
“Cậu tưởng sẽ có ai đó nằm xuống à? Ha ha! Bí mật nhé, nhưng dù trong thử thách có xảy ra chuyện gì đi nữa, thì trên tàu cũng không ai bị ảnh hưởng cả.”
Những gì xảy ra trong thử thách sẽ không tác động đến mọi người trên tàu.
“Nói đơn giản nhé, giả sử cô Miro triệu hồi cậu Kain rồi cậu Kain chết. Thế nhưng cậu Kain trên tàu vẫn chẳng sao cả. Vì sao lại thế?”
…
“Vì các cô cậu không được phép biết nội dung thử thách từ trước. Là để chống spoil đấy. Hiểu chưa?”
Hắn ta nói chống spoil làm cái quái gì?
Rõ ràng hắn đang nói hết mọi thứ với mình ngay lúc này mà!
Mình còn chưa nói câu gì, nhưng vì sao chẳng ai hỏi mà bộ trưởng lại trả lời?
Tôi có đọc được bằng Thấu Triệt, nhưng có lẽ Jinchul-hyung đã nằm xuống ở thử thách đầu tiên.
Dù vậy, anh Jinchul trên tàu vẫn hoàn toàn không sao.
Nhưng anh Jinchul trong thử thách thứ hai thì sao?
… Linh cảm xấu của tôi chắc đang gần trở thành sự thật rồi.
“Cậu không thấy cần phải nói cảm ơn à?”
“… Hả?”
“Ha ha, Han Kain. Đừng nói cậu là loại đàn ông vô ơn đấy chứ?”
…
“Ta nghĩ là ta vừa cho cậu một gợi ý cực lớn.”
“Ta cũng đoán ra đôi chút rồi.”
“Đoán và chắc chắn là hai chuyện khác nhau. Ta vừa cho cậu sự chắc chắn.”
Hắn nói không sai.
“Vậy ngươi đang muốn gì?”
“Chỉ là tò mò cá nhân thuần túy thôi nhé.”
Hắn giúp mình rồi thì muốn mình thỏa mãn trí tò mò của hắn à?
“Hỏi đi.”
“Trong đầu cậu, cậu tự thấy mình là anh hùng? Hay chỉ là một đồng đội đáng tin với bọn họ?”
“Ta không hiểu ý câu hỏi của ngươi.”
“Vậy để ta nói lại cho rõ hơn. Giữa con đường cống hiến cho nhân loại, và con đường phục vụ cho bản thân cùng các đồng đội. Nếu phải chọn một, cậu sẽ chọn cái nào?”
Con đường vì nhân loại hay vì tôi và các đồng đội.
“… Nếu có thể, ta muốn cứu cả hai.”
“Cậu tham lam thật đó! Chỉ được chọn một, chọn một thôi!”
…
“Chỉ một thôi. Nếu cậu cố nắm lấy cả hai thì sẽ đánh mất cả hai.”
Tôi còn đang lúng túng, chưa biết đáp ra sao, thì tên Thương Nhân đột nhiên buông ra một câu ghê rợn.
“Ta không phải kẻ vĩ đại, chẳng thể đọc được vận mệnh như cậu, nhưng có một điều mà ta biết.”
“Là gì?”
“Có vẻ như chúng ta sẽ còn đi cùng nhau rất lâu.”
“Cái quái gì xui xẻo vậy—”
“Kain à, cứ làm quen với nhau trước đi. Lần sau chúng ta gặp, cứ gọi ta là anh.”
“Ê thằng khốn!”
Khi tôi quay đầu, hoàn toàn sốc nặng, sẵn sàng chửi hắn tiếp một tràng thì bên cạnh đã chẳng còn ai.
- RẦM!
[Thử thách thứ hai sẽ bắt đầu ngay sau đây! Các người tham gia vui lòng chuẩn bị!]
“Fighting!”
“Yah~ ba người cùng cố gắng nhé!”
“Chị Eunsol, anh Jinchul, cùng cố gắng nhé!”
***
[Thử thách thứ hai – Phù Thủy]
- Elena
Sàn đá được làm từ đá cẩm thạch cứng cáp, trước mắt tôi là chiếc bàn gỗ cổ kính.
Trang phục của tôi đang mặc… Ồ, là lụa!
Thế kỷ 21 lụa cũng vẫn là hàng dệt may xa xỉ, chứ nói gì tới thời Trung cổ.
Cả Phòng 205, 206, rồi đến 207, tôi toàn được khởi đầu ở tầng lớp thượng lưu!
Trong lòng tôi vui thầm.
Ở Khách Sạn này, có khởi đầu ở đâu cũng nguy hiểm cả thôi, nhưng ít nhất làm một tiểu thư thì cơ thể của tôi vẫn được thoải mái.
Nhưng đây chưa phải mọi thứ.
- Piiiii!
Tiếng chim đã quen thuộc đến mức không thể nhầm lẫn được.
“Hả? Perro đấy à?”
Gì vậy trời? Hả?
Bắt đầu là tiểu thư nhà giàu, lại còn có Perro, trợ thủ xịn sò ngay bên cạnh ấy à?
Khách Sạn hôm nay tử tế thế à?!
Tự mình nói ra thì ngại, nên tôi chỉ nghĩ trong đầu thôi!
Nhìn mấy vai mà Khách Sạn đưa cho tôi mà xem.
Phòng 205: Sứ giả của thần.
Phòng 206: Diễn viên nổi tiếng.
Phòng 207: Tiểu thư giàu có với một con vẹt thần bí.
Sao họ toàn cho tôi mấy vai ngon vậy?
Vì tôi xinh!
Xinh nên mới hợp đóng mấy vai đó chứ!
“… Ừm, phải bình tĩnh lại mới được.”
Tỉnh táo đi.
Tử tế thế này mới lại càng đáng sợ.
“Khách Sạn à… Khách Sạn à. Sao hôm nay các người lạ thế?”
Không biết là do căng thẳng hay gì, mà tôi lại lẩm bẩm thành tiếng.
- Soạt!
Trong áo có vật gì cứng – nó là phong bì anh Kain đã đưa cho tôi.
Anh ấy đã bảo khi nào mở nhỉ?
“Ngay khi đến lượt cô Elena ở phòng 207, thì hãy mở nó ra ngay.”
Anh ấy đã bảo tôi kiểm tra nó ngay bây giờ.
- Soạt!
Tôi mở phong bì, và mở mảnh giấy nhỏ ra.
Trên đó chỉ có một thông điệp rất đơn giản.
[Tôi xin lỗi.]
“Hả?”
[Thử thách thứ hai có vẻ là phải để cô Elena và chị Eunsol hoàn thành cùng nhau thôi.]
“???”
[Cố lên nhé! Fighting!]
“ÁÁÁÁÁ!”
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
