Chương 491: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (9)
Chương 491: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (9)
- Cha Jinchul
Cơ thể của tôi nặng trịch.
Tay chân của tôi không nghe theo ý muốn.
Tuyệt thật đó. Ai mà nghe được mớ độc thoại này chắc sẽ tưởng tôi bị thương nặng lắm!
Nhưng giống như những đồng đội khác thôi, chỉ là mất đi Phước Lành mà thôi.
Chỉ có thế thôi…
Vậy mà không hiểu sao, cơ thể vẫn nặng nề một cách lạ thường.
***
“Tới hoàng cung thôi! Nếu Menes chạy thoát thì rắc rối to đấy!”
Cuối câu nói của anh Sanghyun, những kính ngữ vốn quen miệng đã biến mất.
Điều đó có nghĩa là anh ấy đang rất gấp rút rồi.
Cũng phải thôi.
Nếu thằng Pharaoh thằn lằn kia chạy trốn ra sa mạc thì chúng tôi còn cách nào đuổi theo không?
Dù nghe nói Ai Cập thời cổ đại giống rừng rậm hay thảo nguyên hơn là sa mạc, nhưng điều đó có lợi cho bọn tôi hay không thì chẳng ai biết!
Khi chúng tôi tới cung điện ở Memphis – nơi Menes cư ngụ – tiếng hô vang lên từ khắp nơi.
“Vì Pharaoh!”
“Vinh quang thuộc về Menes vĩ đại!”
Đội cận vệ của Pharaoh, trang bị giáp cứng và giáo dài.
Khí thế thì nghiêm nghị thật, nhưng suy cho cùng bọn họ cũng chỉ là con người.
Giờ thì bọn họ chẳng còn đáng để chúng tôi tốn công giao chiến nữa.
“Miro! Tạm thời triệu hồi Kain đi!”
Ý anh ấy là hủy triệu hồi tôi một lát, rồi gọi Kain ra.
Nghe nói thời gian còn lại của Kain ở thời điểm này chỉ còn khoảng ba phút, đúng là khá gấp.
Nhưng chỉ cần gọi ra Thái Dương Thần Thánh thì đội quân người thường này sẽ quỳ rạp ngay lập tức, năm giây là chúng tôi sẽ trấn áp được tất cả!
Tình hình không tệ mà?
“Được thô— ÁAAA!”
“Á! Lũ chết tiệt này điên rồi!”
Miro hoảng hốt thét lên, còn anh Sanghyun thì buột miệng chửi thề.
Bởi vì đội cận vệ của Pharaoh – những kẻ tưởng như sắp xông lên đánh nhau với chúng tôi – bỗng nhiên… bắt đầu tự sát!
“Vinh quang thuộc về Menes vĩ đại!”
“Menes bất diệt vĩnh hằng…”
“Chúng con xin dâng hiến toàn bộ thân xác và linh hồn.”
Quá đột ngột, quá ngoài dự đoán, đến mức chúng tôi không kịp ngăn cản.
Chỉ kịp “Ơ… ơ…???” một lúc thì hơn ba trăm cận vệ đã biến thành xác chết, máu chảy thành sông, tràn vào trong cung điện—
Trong cung điện?
“Aissh fuck! Lũ thằn lằn chó chết! Xông lên!”
Vừa chạy tôi vừa hỏi.
“Anh ơi, cái này là sao?”
“Công chúa của loài Reptilian có khả năng hiến tế trẻ em loài người để đổi lấy năng lực nhìn thấy vận mệnh! Cô ta từng nói đã nhận được sức mạnh đó từ Menes!”
Tôi hiểu ngay lập tức.
Nếu công chúa của loài Reptilian có thể dùng sinh mệnh con người để nhìn thấu vận mệnh, thì Menes chắc chắn cũng có năng lực tương tự, thậm chí còn có thể mạnh hơn!
Ngay lúc này, Menes đã dùng mạng sống của cận vệ để làm ‘một thứ gì đó’.
“Hừm… hắn cho rằng cận vệ người thường sẽ không có thể ngăn cản chúng ta.”
“Hắn biết có thể dùng sức mạnh của Horus để điều khiển đám đông.”
“Horus? Là cái gì vậy?”
“…Vào trong đi!”
Càng nghĩ đến chuyện vừa xảy ra, răng tôi càng nghiến chặt.
Cận vệ của vua thì cực kì trung thành là chuyện đương nhiên.
Nhưng dù vậy thì, này nhé, chỉ vì Pharaoh ra lệnh mà hàng trăm người lập tức tự sát không do dự à?
Lũ thằn lằn khốn kiếp này đã tẩy não loài người đến mức nào, trong bao lâu rồi chứ!
Hơn nữa, nếu đã định làm trò con bò này thì hoàn toàn có thể bắt họ tự sát trong hoàng cung trước khi chúng tôi tới.
Vậy mà chúng cố tình làm vậy ngay trước mặt chúng tôi.
Sự tà ác của vua thằn lằn vang lên như tiếng vọng trong đầu.
“Ngươi đã thấy chưa, bằng đôi mắt hèn mọn của mình?”
“Đây chính là số phận của loài động vật có vú trụi lông nguyên thủy các ngươi.”
“Các ngươi chỉ là gia súc của ta, là pin ma lực mà thôi.”
- RẦM!
“Ra đây! Menes, đồ chó chết— à không, đồ thằn lằn chết!”
Và lần đầu tiên, tôi nghe thấy giọng của Pharaoh.
“Ta vẫn luôn ở đây.”
***
Cung điện của Pharaoh tối tăm và đục ngầu.
“Ta còn lo ngươi sẽ cụp đuôi chạy trốn, hóa ra là không có ý định đó à?”
“Ta là chủ nhân của sông Nile, là kẻ sáng lập nền văn minh vĩ đại nhất. Chủ nhân có chạy trốn khỏi vùng đất của mình không?”
Lời lẽ trơn tru như nước chảy, nhưng ngay sau đó, anh Sanghyun lên tiếng với giọng đầy phẫn nộ.
“Menes, ta không ngờ ngươi lại có thủ đoạn tàn nhẫn đến vậy!”
“…Tàn nhẫn sao.”
“Khi chiến đấu với Malkab, ngươi đã cố tình che giấu sức mạnh này à? Sợ chúng ta nổi giận sao?”
“Tế ti của Horus, ta cảm nhận được cơn phẫn nộ trong giọng nói của ngươi. Điều gì khiến ngươi giận dữ đến vậy?”
Thằng này đang trêu ngươi ai thế?
“Đồ thằn lằn chó—”
“Ngươi, gã đàn ông to lớn kia. Kẻ ta chưa từng thấy. Cô gái phía sau ngươi, với đôi mắt giống như bông tuyết kia có năng lực triệu hồi thiên sứ sao?”
Năng lực triệu hồi thiên sứ.
Nhìn từ bên ngoài vào, thì có lẽ cũng đúng là như vậy.
“Ta vẫn luôn tự hỏi. Vì sao mọi chuyện lại thành ra thế này. Ta cho rằng mình không cần phải chiến đấu với các ngươi.”
Không cần chiến đấu.
Có vẻ là Menes nghĩ vậy.
“Vì chúng ta không phải con người sao? Nếu đó là vấn đề lớn đến thế, vậy vì sao các ngươi lại thờ phụng Horus? Hắn cũng đâu phải con người như các ngươi.”
Ý của Menes là, nếu vấn đề là Reptilian không phải người, thì Horus cũng đâu phải người.
…Rốt cuộc Horus này là ai mà ai cũng đều nhắc tới vậy?
“Hay là vì vừa rồi ta đã hi sinh tất cả cận vệ? Nếu chuyện đó khiến các ngươi phẫn nộ đến thế, hãy nhìn lại bản thân đi. Hơn hai nghìn dân thường đang bạo loạn, thiêu rụi toàn bộ thủ đô. Các ngươi nghĩ trong quá trình đó sẽ không có hi sinh sao?”
Hắn đang nói rằng vì mục đích riêng, chúng tôi cũng đang giết dân thường.
Ồ~!
Trốn trong cung điện tối tăm mà nghĩ ra được lập luận cũng khá đấy chứ?
Nghe cũng có lý phết?
“Ngụy biện—”
“Nếu cho là ngụy biện, hãy phản bác thử xem.”
Anh Sanghyun lúng túng, còn Pharaoh thì lạnh lùng quát lên.
…
Tôi bật cười.
Anh ấy đôi lúc trông kín kẽ, mà lại sơ hở ở mấy chỗ kỳ quặc.
Đây có phải đấu mồm đâu, cãi lý làm gì!
Không chút do dự, tôi rút một cây giáo bên hông ném thẳng về nơi phát ra giọng nói.
- VÚT! KENG!
Ngay khoảnh khắc ngọn giáo xé gió cào trúng giáp của Pharaoh, một giọng nói phẫn nộ vang lên.
“Thật là! Kẻ tự xưng là thiên sứ của Horus sao lại—”
- RẦM!
“Này! Tao còn đéo biết Horus là ai cơ mà!”
- ẦM ẦM!
Ánh sáng tràn vào từ bốn phía, bóng tối tan biến.
Cuối cùng, Menes đứng dậy khỏi ngai vàng.
***
- XOẸT XOẸT!
Không khí nóng rực lên trong chớp mắt, chiếc roi lao tới với tốc độ không thể nhìn thấy!
Ngay khi trận chiến bắt đầu, tôi đã nhận ra.
Rõ ràng tôi từng nghe kể rằng thằng thằn lằn này chỉ là một ông già yếu ớt về mặt thể chất!
Menes, kẻ đã nuốt trọn sinh lực của cận vệ, đã trở lại thành bán thần từng thống nhất lưu vực sông Nile hàng trăm năm trước.
Sức mạnh siêu phàm và khả năng tăng tốc khủng khiếp.
Phản xạ và thị lực được cường hóa.
Thêm vào đó là một chút niệm lực và khả năng khống hỏa!
Chỉ những năng lực mà tôi tận mắt thấy thôi đã nhiều như vậy, thì chắc chắn đây chưa phải tất cả.
- BỐP!
“Hừm… Tế ti, ngươi đánh nhau cũng ra gì phết đấy chứ?”
Kỹ thuật thương pháp của anh Sanghyun, người đã lăn lộn ở thời nguyên thủy của Phòng 203 suốt thời gian dài, quả thật không tầm thường.
Anh ấy thậm chí còn liên tục chặn được những cú roi của Menes, bay tới với tốc độ vượt âm, đủ để trở nên gần như vô hình!
“Dù sao thì ngươi cũng chỉ là con người. Giờ ngươi không gọi ra thần của mình thì còn đợi gì nữa?”
“Gah!”
Nhưng khi đầu roi quấn quanh ngọn giáo, uốn éo như rắn rồi xé toạc thịt da, anh Sanghyun cũng không thể kìm được tiếng kêu đau đớn.
Một. Hai. Ba.
Hai bên trao đổi chiêu thức liên tiếp, và mỗi lần, kết quả vẫn như cũ.
Menes không hề dao động, còn máu của chúng tôi thì đã nhuộm đỏ cung điện.
“Khí thế thì tốt đấy, nhưng cuối cùng vẫn chỉ là con người.”
Nghe lời chế giễu về giới hạn của loài người, tôi quan sát tình hình.
Một cựu bác sĩ kiêm lính đặc nhiệm, mất máu đến tái mét mặt, mắt cá chân đã trái gập ngược ra sau.
Một nữ sinh trung học chỉ trúng một đòn mà cánh tay đã gần như rời khỏi thân, sắp ngất tới nơi.
Và tôi, với một lỗ thủng to bằng nắm đấm ở sau lưng.
Tất cả đều đang đi tới giới hạn.
Sở dĩ còn cầm cự được đến giờ, trớ trêu thay, là vì Menes vẫn đang giữ sức.
“Giờ vẫn không chịu gọi Horus ra sao?”
Giờ thì tôi cũng đã hiểu rồi.
Cái “Horus” mà hắn ta nhắc tới từ nãy đến giờ chính là Kain.
Chỉ là vì thời gian còn lại của Kain gần như đã cạn kiệt nên chúng tôi không gọi, còn Menes thì không biết chuyện đó.
“Hay là… các ngươi không thể gọi được hắn ra nữa? Ha ha! Vậy thì quá dễ rồi chứ nhỉ!”
Tại sao trận chiến này lại khó đến vậy?
Chúng tôi đâu có ngu mà xông vào cung điện khi chẳng có kế hoạch gì.
Robot thì đã bị phá hủy gần hết bằng Cầu Vồng Tối Thượng, còn có ma pháp của Yumi và vòng tay của Songee.
Chúng tôi đáng lẽ phải xử lí được hắn chứ.
- XOẸT! RẦM!
“Khự!”
Lại một đợt giao tranh nữa, và lần này chúng tôi vẫn chịu thiệt.
So với các năng lực khác, vấn đề lớn nhất là ‘tốc độ’.
Menes nhanh đến mức gần như không thể nhìn thấy.
Vì vậy, việc căn trúng vòng tay của Songee hay ma pháp của Yumi gần như là bất khả thi.
Ngay cả khi sượt qua được hắn, Menes hiện tại cũng trụ được bằng một sức mạnh quái dị nào đó.
…
Nhìn về phía sau, tôi thấy hai đứa trẻ đang hoang mang và một phù thủy còn đang bận rộn bảo vệ chúng.
Cô bé, Miro, run rẩy nắm chặt chiếc đồng hồ.
Là định dùng nốt thời gian còn lại của Ahri hay Kain sau khi đưa tôi trở lại sao?
Yumi bình tĩnh nắm lấy tay Mirro.
Như thể nói rằng đây không phải chiến trường của em, nên đừng nhúng tay vào.
Mà nghĩ kỹ thì, dù có gọi hai người kia ra thì cũng khác gì đâu?
Ahri có thể đánh trúng Menes với tốc độ nhanh như vậy sao?
Kain khi Thái Dương Thần Thánh đã cạn kiệt năng lượng thì cũng vậy.
Chúng tôi cần tốc độ.
Phải theo kịp tốc độ của Menes thì mới thắng được.
Lúc đó, ánh mắt Yumi nhìn về phía tôi.
Trong khoảnh khắc, chúng tôi hiểu rằng mình đang nghĩ đến cùng một sức mạnh.
“Yumi!”
Thật ra tôi cũng giống Miro thôi.
Chiến trường mà Khách Sạn chuẩn bị cho tôi vốn không phải ở đây, mà là thử thách thứ hai.
Giờ thì tôi không chắc nữa.
“Hự!”
Bàn tay sắc bén của cô gái trong chớp mắt đã tiến lại, xuyên qua da thịt, nắm chặt lấy cột sống của tôi.
Cơn đau như bị thiêu sống khắp toàn thân bùng lên.
Một giây dài như một tháng, mười giây dài như một năm.
Trong khoảnh khắc ngắn ngủi đó, cơ thể tôi đã biến đổi thành một thứ hoàn toàn khác.
Sức mạnh từng được dùng một lần khi Yumi ẩn trong đầu tôi, để đánh bại con sói triệu hồi sấm sét!
Nói hay thì là khai thác triệt để tiềm năng của thân xác con người.
Nói dở thì là…
“Ha…! Lũ quái vật các ngươi mà cũng dám nói bọn ta là quái vật à?!”
Lời nói kinh hãi của Menes thật nực cười.
Và ngay khi quá trình biến thân vừa kết thúc, một giọng nói nhỏ khẽ thì thầm bên tai tôi.
“Giải quyết nhanh đi.”
Biến Thân Dã Thú.
Chiêu này chỉ có thể dùng lên người mà Yumi đã nắm rõ toàn bộ dữ liệu cơ thể, và tác động của phản phệ thì cực lớn, không thể duy trì lâu.
Cái giá càng cao, phần thưởng càng lớn – đó là quy luật của Khách Sạn.
Sức mạnh của chiến binh lại một lần nữa lại chảy trong tôi.
Trong khoảnh khắc này, tôi có cảm giác như Phước Lành Dũng Cảm đã quay trở lại.
“URAAAAAAAA!”
Ngọn giáo vung lên như bão tố, va chạm với roi của Menes, rồi tôi ném luôn cả ngọn giáo đang quấn roi về phía hắn.
Tôi thấy gương mặt kinh hãi của Menes.
Thấy Pharaoh loạng choạng khi né ngọn giáo, và mất thăng bằng.
Thấy vua thằn lằn đang hốt hoảng nhìn về phía tôi!
Cuối cùng, tôi cũng đã bắt kịp tốc độ của hắn.
Khi khoảng cách được rút ngắn, tôi thấy rõ đã Menes ném roi đi và giơ nắm đấm trần lên!
Khoảnh khắc đó, tôi bật cười.
“Thằng chó này, đánh tay không thì chẳng phải quá có lợi cho tao sao?”
Không biết hắn có biết không?
Bố mày đây từng là võ sĩ hạng con mẹ mày nhất đấy!
Ở Phòng 101 tao từng làm loạn cả Busan.
Dù cuối cùng cũng bị bắn chết bởi tay thị trưởng Busan điên loạn.
Cú đấm của Pharaoh bay thẳng vào đầu, tôi gạt cổ tay hắn sang một bên rồi đấm thẳng vào bụng hắn.
Lưng hắn lập tức cong lên như cây cung.
Tiếp theo là cú móc trái, và lần này mặt nạ lố bịch của Pharaoh vỡ toang, vài chiếc răng văng ra.
“Khự!”
Gì nữa đây, đá gối à?
Tư thế nát thế này thì sao mà có lực—
- BÙM!
“Địt mẹ!”
Có lực thật đó!
Nhớ kỹ: có siêu gia tốc và siêu sức mạnh thì dù tư thế có nát bét, cú đá vung tới vẫn đủ sức để nghiền nát cả bê tông.
Khi tôi ổn định lại cơ thể, Menes tranh thủ chút thời gian hét lên.
“Đồ con khỉ ngu xuẩn, thô lỗ!”
“Đồ chó kia, tao từng học đại học bốn năm đàng hoàng đấy nhé!”
“Ngươi nói cái quái gì vậy, con heo lấm bùn!”
“Này, ngươi làm Pharaoh thì nói năng cho có văn hóa tí đi!”
“Tế ti của Horus thì được phép sống buông thả như ngươi sao?”
“Bừa bãi cái gì? Tao sống cực kỳ chăm chỉ đấy!”
Ngay lúc đó, Menes bỗng che mắt bằng hai tay, loạng choạng hét lên.
“Áaaa!”
Đa Quan Điểm!
Songee, người nãy giờ không thể nhắm trúng Menes, cuối cùng đã thành công, sau khi hắn bị tôi đánh cho chậm lại.
“Lũ hèn hạ—”
“GRAAA!”
Hèn hạ cái đéo gì!
Nắm đấm của dã thú giáng xuống như sấm sét, xuyên thẳng qua ngực của Pharaoh Vĩ Đại.
“…”
Trong khoảnh khắc cuối cùng, Menes lộ ra biểu cảm trống rỗng đến cùng cực.
“Hừ… đạo lý thế gian quả thật khó lường.”
“Đừng có làm màu nữa!”
“Không một ai… có thể sống sót đâu…”
?
Trực giác sắc bén được trui rèn trong Khách Sạn chợt bùng lên.
Đây là nước cờ cuối cùng, định kéo theo chúng tôi mà đồng quy vu tận!
- ẦM ẦM!
Như thể đã chờ sẵn, bên ngoài vang lên rung chấn dữ dội, đi kèm tiếng nổ và ánh sáng chói lòa.
“…”
Nhìn đồng đội đang hoảng loạn, tôi hiểu ra.
Chính vì khoảnh khắc này mà tôi đã bước vào căn phòng này.
Có lẽ… tôi đến đây là hết rồi.
***
- Aedia
Tôi nhìn thấy ánh sáng.
Tôi nhìn thấy ánh sáng dữ dội đến mức dường như có thể xóa sổ cả Memphis chỉ trong nháy mắt.
Nếu là trước kia, chắc tôi sẽ chẳng hiểu nổi chuyện gì đang xảy ra.
…
Vậy mà kỳ lạ thay, tôi lại hiểu.
Một lúc trước, ở gần hoàng cung, đạo quân vàng rực đã bị phá hủy một nửa của Menes— không, đúng ra phải gọi là “Đơn vị Khai Phá Tự Trị M-1842 số 13” đã tự hủy, định thổi bay phần lớn Memphis.
Và một sức mạnh quái dị, vặn xoắn cả thế giới, đã ngăn chặn vụ tự hủy đó.
“…”
Rốt cuộc kiến thức này từ đâu mà ra?
Tôi thật sự là quái vật đến từ bên kia bầu trời đêm sao?
“…”
Quyền điều khiển Đơn vị Khai Phá thuộc về Menes.
Việc hắn cho nổ một đơn vị quý giá, thứ mà giờ không thể chế tạo thêm nữa…
Có nghĩa là Menes đã thua.
“…”
Tôi muốn buông bỏ tất cả.
Muốn cứ thế mà giao phó vận mệnh mình cho đám đông cuồng loạn này.
Tôi không muốn sống nữa.
Ngay khoảnh khắc tôi định buông xuôi tất cả.
Cùng với thánh nữ tựa bông tuyết – ‘hắn’ xuất hiện.
“Công chúa thằn lằn, lúc này ngươi đang nghĩ gì vậy?”
Ngày hôm đó, tôi lần đầu tiên nhận ra.
Liều thuốc tốt nhất cho sự trầm cảm chính là lòng thù hận!
Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!
