Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

(Đang ra)

I’ll Take Nanase-san, Who Is Small And Adorable, Away From Her Cheating And Clueless Ex And Make Her Happy

Karasuma Ei

Câu chuyện xoay quanh cuộc tình lãng mạng giữa cặp nhân vật chính và một chút sự trừng phạt dành cho kẻ phản bội.

41 2000

Heacy Object

(Đang ra)

Heacy Object

Kamachi Kazuma

Cuối cùng, chiến tranh vẫn không thể bị kết thúc. Nhưng đã có một sự chuyển biến.

283 2043

Vĩnh thoái hiệp sĩ

(Đang ra)

Vĩnh thoái hiệp sĩ

lee hyunmin, ga nara

Mỗi ngày lặp lại, vẫn lao về phía ánh sáng của ngày mai.

456 13656

Infinite Dendrogram (WN)

(Đang ra)

Infinite Dendrogram (WN)

Sakon Kaido

Liệu điều gì đang chờ đợi cậu khám phá ở phía trước, trong một thế giới game nổi danh bởi sự chân thực đến khó tin và những khả năng không giới hạn ấy?

175 841

Võ Lâm Máu M

(Đang ra)

Võ Lâm Máu M

이만두

"...Mấy cái này, là đồ chơi SM mà."

297 2261

Throne of Magical Arcana

(Đang ra)

Throne of Magical Arcana

Ái Tiềm Thủy Đích Ô Tặc (Mực Thích Lặn Nước)

Đây là web novel đầu tay của lão Mực, đầu tay chứ không có nghĩa là non tay. Lão Mực đã vẽ nên thế giới nơi mà tri thức, khoa học thực sự biến thành sức mạnh theo đúng nghĩa đen và chứa đựng một khối

901 85422

Chương 401-500 - Chương 484: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (2)

Chương 484: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (2)

Chương 484: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (2)

- Park Seungyub

Bất chợt, từ phía sau vang lên những âm thanh vô cùng đáng sợ!

Khi quay đầu lại, tôi thấy những kẻ quấn vải đen, không rõ lai lịch, đang thẳng tay đồ sát bọn săn nô lệ không chút do dự.

“… Hức!”

Một tiếng rên bật ra khỏi miệng tôi mà không kịp kiểm soát.

Theo cảm giác thì chỉ mới trôi qua khoảng một đến hai phút, vậy mà toàn bộ đám săn nô lệ vừa nãy còn hành hạ bọn trẻ đã chết sạch.

Những kẻ mặc đồ đen từ nãy vẫn liếc nhìn về phía tôi, khiến tôi không dám manh động.

“…”

Sau khi giết hết bọn săn nô lệ, họ bắt đầu chuyển những đứa trẻ còn chưa hoàn hồn vì cảnh máu me trước mắt lên những cỗ xe họ mang theo.

Xem ra mục tiêu của họ ngay từ đầu là bọn trẻ, nhưng lí do thì là vì sao?

Khi vài tên đàn ông toát ra sát khí, rõ ràng là chuẩn bị bắt hoặc giết tôi, tiến lại gần, tôi biết thời điểm đã đến.

- Tách!

Nắp hòm mở ra.

Đường nét khuôn mặt tinh xảo, mái tóc nâu tung bay, đôi mắt nâu và chiếc váy trắng tinh khôi.

Giữa bầu không khí tĩnh mịch, đầy cát bụi của sa mạc, một thiếu nữ mang vẻ đẹp thần bí hoàn toàn không ăn nhập với khung cảnh xuất hiện.

“À…”

Yumi sở hữu một thứ sức mạnh kỳ lạ mà chúng tôi gọi là ma thuật. Nhờ nó, cô ấy có thể gây ra biến dị sinh thể, thậm chí tự “nặn” nên một cơ thể mới.

Có lẽ vì vậy mà mỗi lần xuất hiện, ngoại hình của Yumi lại hơi khác một chút.

Chính điều đó khiến Yumi lúc nào cũng mang lại cảm giác mới mẻ, và mỗi lần nhìn thấy cô ấy, tôi đều thấy nghẹt thở.

“Ơ, ừm, ơ—”

“Để tôi giải quyết.”

Có lẽ đã nắm được tình hình từ bên trong Hòm Linh Hồn, cô ấy tỏ ra vô cùng bình thản.

Một thiếu nữ mặc trang phục chẳng hề hợp với sa mạc, xuất hiện giữa không trung.

Quần áo thì lấy từ Khách Sạn nên không hợp với khung cảnh cũng là chuyện bình thường, nhưng dù sao đi nữa, trông cô ấy vẫn vô cùng thần bí.

Ngay từ lúc xuất hiện đã mang màu sắc siêu nhiên, nên những kẻ mặc đồ đen rõ ràng tỏ ra hoảng loạn.

“Hả! Ngươi… ngươi là pháp sư sao? Hay là tư tế của một đấng vĩ đại nào đó?”

Thay vì trả lời, Yumi chắp tay lại, cất lên giọng nói trong trẻo.

“Hỡi Đấng Vĩ Đại Han Kain, giờ đây con gái của ngài đang lâm nguy. Xin ngài—”

“Không, hiểu lầm rồi! Ta, ừm, ta là Taio! Thưa Tư Tế, chúng tôi không có ý định đối đầu với ngài!”

Rõ ràng bọn họ đang nghĩ rằng, một pháp sư thần bí như vậy sắp thi triển phép màu khủng khiếp nào đó.

Người đàn ông — Taio — vội vàng ra hiệu cho thuộc hạ lùi lại, giữ khoảng cách.

“Chúng tôi chỉ đến để mang bọn trẻ đi, hoàn toàn không biết tơis sự tồn tại của một vị như ngài. Mỗi bên đường ai nấy đi thì hơn.”

Chẳng mấy chốc, xung quanh trở nên yên tĩnh.

“…”

“…”

Có nên cho Yumi quay về không?

Mọi chuyện được giải quyết quá dễ dàng, nên thời gian duy trì Hòm Linh Hồn vẫn còn dư dả.

Cảm giác như có gì đó!

Với bầu không khí thế này, lâu lắm rồi mới có cơ hội trò chuyện—

“Vừa nãy là sao vậy? Đấng vĩ đại gì đó? Anh Kain à? Ma thuật kiểu đó cũng—”

“Khục!”

Tiếng cười của Yumi khiến tim tôi thót lên.

K-không lẽ câu hỏi của tôi có gì kỳ quặc sao?

“Đồ ngốc này, đương nhiên là đùa rồi.”

“Đùa?”

“Ngay từ lúc tôi xuất hiện như thần đèn, đối phương đã lộ rõ nỗi sợ. Thế nên tôi chỉ giả làm pháp sư thần bí thôi.”

“… Tự dưng nhắc đến Kain-hyung vĩ đại gì đó làm tôi giật mình.”

“Ừm, đoạn đó thì cũng không hẳn là nói đùa. Cậu xem anh ấy là đồng đội, nhưng theo tôi thấy thì….”

Nghe Yumi nhắc đến anh Kain, lòng tôi bỗng trở nên nặng nề.

Bởi vì phù thủy ở Phòng 107, bản thể có thể xem là nguyên mẫu của Yumi, đã từng coi anh Kain là…

“…”

“Không biết nữa. Cảm giác như một tồn tại quá xa xôi để tôi có thể tùy tiện phán xét.”

Dù có chậm hiểu đến đâu, tôi cũng nhận ra phản ứng của Yumi hoàn toàn không mang chút gì gọi là “luyến tiếc”.

Có lẽ đó là thái độ của một phù thủy trước một ác ma hay thiên sứ vượt ngoài khả năng xử lí của mình.

Ngay từ đầu, Yumi chỉ là dấu vết mà phù thủy năm xưa để lại, không kế thừa nhân cách hay ký ức của cô ta.

Nói cách khác, về bản chất, cô ấy là một người khác.

Không hiểu sao tôi lại thấy nhẹ nhõm.

“Giờ chúng ta làm gì tiếp nhỉ?”

“Thử giữ khoảng cách rồi theo dõi họ nhé?”

“Những người mặc đồ đen đó sao?”

“Ừ. Họ giết bọn săn nô lệ rồi sau đó mang bọn trẻ đi. Cậu không tò mò sao?”

“… Tôi đâu có kỹ năng truy dấu hay gì đâu.”

“Tôi thì có.”

Nói rồi, Yumi mỉm cười, xoa đầu tôi và nắm lấy tay tôi.

Từ lúc nào đó, Yumi đã trở nên đặc biệt dịu dàng với tôi.

Và từ khoảnh khắc ấy, tôi không còn kiểm soát được trái tim mình nữa.

“…”

Tim tôi lại đập dồn dập.

Cùng lúc đó — ai đó trong lòng tôi, một “Seungyub thông minh hơn chút”, do Khách Sạn nhào nặn nên, thì thầm.

Cô ấy… không, “thứ này”, về bản chất là một tồn tại không thể yêu bất kỳ ai.

***

- Kim Sanghyun

Tên của vị Pharaoh đương nhiệm là “Omar”.

Trước khi vào Phòng 207, như thể bị ép học bài, tôi đã thu thập tài liệu về Ai Cập cổ đại trong thư viện ở dưới tầng hầm.

Pharaoh có tới năm cái tên: tên Horus, tên Nebty, tên Horus Vàng, tôn hiệu khi đăng quang và tên khai sinh.

Không rõ Omar là tên nào trong số đó, nhưng ai cũng gọi ông như vậy.

Ông thực sự là một Pharaoh vĩ đại.

Nghe nói ông đã bảo vệ Ai Cập trước “ác quỷ màu đen của phương Nam” — có lẽ đang ám chỉ người Nubia da đen của nền văn minh cổ đại — và còn chinh phạt cả man tộc vượt biển sang.

Và tôi, chính là ngự y của Omar.

“Sanghyun đại nhân! Pharaoh Omar cho gọi ngài.”

“…”

Đến lúc xuất phát rồi.

***

Trên đường tới hoàng cung của Pharaoh, tôi đã gặp một người ngoài dự liệu.

Thượng Tế Hespercia của Malkab — vị thần cai quản cõi âm — đang cùng các Tư Tế hạ cấp tiến về hoàng cung.

Trong xã hội chính trị tôn giáo hợp nhất như thế này, thượng tế cũng đồng nghĩa với ‘đại quý tộc’.

Dù là ngự y của Pharaoh, tôi cũng phải giữ lễ.

“Xin chào, thưa ngài Hespercia.”

“…”

Đúng lúc đó, một hình ảnh hiện lên ở góc trên tầm nhìn của tôi.

[Nhìn phía sau đi!]

“…”

Giữa các Tư Tế hạ cấp đi theo Hespercia, tôi thấy Songee.

Không tiện nhận quen biết nhau trước mặt nhiều người, nên tôi giẫm nhẹ chân xuống đất để ra hiệu mình đã biết rồi.

- Cộp!

Ngay lúc đó, Hespercia — người tưởng chừng sẽ lướt qua — lại quay đầu nhìn tôi.

“Ngươi.”

“Ngài có điều gì muốn hỏi sao?”

“Tình trạng của Omar, cụ thể ra sao?”

Tối qua — trong tình cảnh chẳng hiểu đầu đuôi, tôi được triệu kiến để kiểm tra sức khỏe của Pharaoh.

“Không khả quan ạ.”

Tôi cố ý nói bằng giọng nghiêm trọng nhất có thể.

Hespercia mang vẻ mặt trầm mặc, rồi tiếp tục tiến về phía hoàng cung.

Thực tế, tình trạng của Omar đúng là cực kỳ nghiêm trọng.

Không có thiết bị y tế hiện đại nên khó mà chẩn đoán chính xác, nhưng chỉ riêng những gì tôi xác nhận được thôi cũng đã có ít nhất năm loại bệnh đang hành hạ ông ta.

Giờ này còn gọi Tư Tế tới để làm gì?

Hay là tư tế của Malkab thật sự có phép thần thông gì đó?

Ở Khách Sạn này thì chuyện đó hoàn toàn có thể.

***

Một nơi lộng lẫy đến mức khó tin được đây là bối cảnh cổ đại.

Trên tường vẽ đầy những bức họa ca ngợi chiến công hiển hách của Omar, xung quanh bày biện vô số tượng điêu khắc bằng vàng ròng.

Thế nhưng, dù xa hoa đến đâu, cũng không che giấu nổi sự thảm hại.

“Hừ… khục… hộc…!”

Một người đàn ông trung niên, mỗi lần thở đều khò khè đờm dãi.

Ông ta chưa đến mức gọi là già cả, nhiều lắm chỉ khoảng đầu hoặc giữa tuổi bốn mươi.

Mặc dù không thể ngồi dậy nổi trên giường, nhưng tay chân vẫn còn cơ bắp rắn chắc, và vóc dáng của ông ta vẫn vạm vỡ.

Chắc hẳn ông ta chưa từng mơ rằng mình sẽ rơi vào tình cảnh này.

Có lẽ từng tin rằng ít nhất cũng sống được qua tuổi sáu mươi.

Vậy nên, hiện thực này càng khó mà chịu đựng nổi.

Một Pharaoh vĩ đại, sinh ra với thân phận cao quý nhất, để lại chiến công lưu danh sử sách.

Một cuộc đời mà ai cũng ghen tị.

Liệu có thể dễ dàng buông bỏ nó chỉ sau bốn mươi năm?

“Sanghyun…! Lại đây!”

“Vâng.”

Tôi thoáng cảm thấy bất an.

Ở Triều Tiên, vua mà chết là ngự y sẽ bị trừng phạt — mà đây lại là Ai Cập cổ đại!

Nếu tên này mà chết, chẳng lẽ mình cũng bị xử tử à?

“Hãy nói thẳng ra cho ta! Khục! Đừng— hộc! — giấu!”

“…”

Tôi trình bày chi tiết tình trạng bệnh trước mặt Pharaoh đang thở dốc.

Thực quản, phổi, dạ dày đều đã bị tổn thương, tệ hơn nữa thì lại còn đang sốt cao.

Ngay cả với y học hiện đại, đây cũng không phải một ca dễ chữa.

“Vậy… ta còn sống được bao lâu?”

“…”

“Nói đi!”

“Thần nghĩ cùng lắm là một năm.”

Thực ra, tôi nghĩ một năm cũng đã là lâu rồi.

Omar sững sờ trước câu trả lời của tôi, lặng im một lúc.

“… Hespercia.”

Người tiếp theo được gọi tên chính là vị Thượng Tế của Malkab.

“Ta… có chuyện muốn nói với ngươi.”

“Pharaoh Omar vĩ đại, con của Thái Dương. Thần, Hespercia, xin lắng nghe.”

“Ta… đã dâng hiến mọi thứ cho vùng đất này. Ta đã chém lũ ác quỷ Nubia, thiêu sống bọn man rợ— khục!”

Omar vừa ho liên hồi, vừa kể lại những chiến công hiển hách của mình.

Với tôi thì chẳng mấy cảm xúc, nhưng những người khác thì không.

Đám hộ vệ trung thành, thậm chí cả Hespercia, đều không kìm được nước mắt.

“Omar… ôi, Omar vĩ đại….”

“Hespercia, ngươi thấy ta đáng thương sao?”

“Sao thần dám dùng một từ báng bổ như ‘đáng thương’ với ngài? Chỉ là… chỉ là….”

“Hừ… Hespercia, ta có một yêu cầu.”

“Xin cứ nói! Nếu là điều thần làm được, nhất định—”

“Từ xưa, các ngươi đã dâng ‘trường sinh’ cho Menes.”

Khoảnh khắc ấy, không gian đông cứng lại.

Menes là tổ tiên của Omar, vị Pharaoh đã thống nhất Ai Cập, gần như là người khai quốc.

Đến đây thì tôi hiểu.

Nhưng Malkab, thần của cõi âm, đã từng ban ‘trường sinh’ cho Menes?

Thế nghĩa là sao?

“O-Omar đại nhân, ý ngài là—”

Hespercia rõ ràng là một người nói dối dở tệ.

“Đừng giấu ta. Chính Menes đã để lại ghi chép! Các ngươi đã hứa ban cho ông ta trường sinh!”

“…”

“Là cỗ quan tài đó! Quan tài bất diệt!”

“…”

Một từ ngữ đáng ngại xuất hiện.

Quan tài bất diệt?

“Hespercia, hay là ta phải chặt một tay ngươi thì ngươi mới chịu nói? Người đâu!”

Theo hiệu lệnh của Omar, hộ vệ lập tức lao tới, chĩa giáo vào cổ Hespercia.

“… Omar. Dù là ngài đi nữa, cũng không thể làm vậy.”

Dù sao Hespercia cũng không phải nô lệ, mà là Thượng Tế của một quốc gia chính trị tôn giáo hợp nhất, nên Omar có là Pharaoh đi nữa, thì những mệnh lệnh như vậy cũng sẽ gây tranh cãi.

“Ta không quan tâm.”

Đương nhiên, với một Pharaoh đang hấp hối, “hậu quả chính trị” chẳng còn ý nghĩa gì.

“Omar. Trước hết, xin hãy cho những người khác lui ra.”

Chẳng mấy chốc, hộ vệ đuổi cả những Tư Tế hạ cấp lẫn tôi ra ngoài.

***

Tôi nhanh chóng xâu chuỗi tình hình trong đầu.

Pharaoh sắp chết và Thượng Tế của Malkab, thần cai quản thế giới bên kia.

Trường sinh mà giáo đoàn Malkab từng dâng cho Scorpion King (Vua Bọ Cạp) từ rất lâu về trước.

Quan tài bất diệt.

Chính xác thì chuyện này có nghĩa—

Ngay lúc đó, một dòng chữ sáng lên trong không trung.

[Quan tài bất diệt – Thánh vật của giáo đoàn Malkab]

Tin nhắn do Songee gửi qua vòng tay.

[Nghe nói nếu nằm trong quan tài thì sẽ vĩnh viễn không bao giờ thay đổi, giữ nguyên hiện trạng vĩnh viễn.]

Ồ?

[Là nội dung thần thoại ghi trong kinh điển, nhưng xem ra, nó thật sự đã tồn tại.]

Mập mờ thật đấy.

Nếu đúng như thần thoại, thì chỉ cần ở trong cỗ quan tài là sẽ không thay đổi hiện trạng, nhưng đâu thể ở trong đó mãi?

Hay là, khác với thần thoại, vật thật còn có năng lực chữa bệnh?

[Thầy ơi, thầy đã tìm thấy boss chưa? Còn Miro thì sao?]

Sau dòng này, không còn tin nhắn nào nữa.

Boss.

Kẻ thù đang chờ chúng tôi ở cuối thử thách.

Chắc chắn hắn đang ở đâu đó chỉ là chúng tôi chưa tìm ra.

“…”

Menes — vị Pharaoh vĩ đại nhất, người đã thống nhất Ai Cập.

Nếu so với Triều Tiên thì là Lý Thành Quế, với nhà Minh thì là Chu Nguyên Chương.

Vì vậy, người ta không chỉ gọi ông là Pharaoh, mà là Pharaoh Vĩ Đại, có người còn gọi là “Scorpion King”.

Người ta nói ông không phải con người, mà là con của thần, một siêu nhân có thể dùng phép màu như hơi thở.

“…”

Nếu giáo đoàn Malkab đã ban cho ông ta trường sinh…

Biết đâu ông ta vẫn còn sống.

Bất chợt, tôi nhớ tới phong thư mà một đồng đội – người ngày càng trở nên khó hiểu – đã để lại.

Ngay từ đầu, Kain đã giấu một phong thư nhỏ vào trong áo của tôi, và dặn chỉ mở nó ra vào thời khắc quan trọng nhất.

Khoảnh khắc đó là khi nào?

***

-  Miro

“Nhìn này! Vòng tay này là tớ được tặng đó, đẹp không?”

“Vâng ạ.”

“Khi chỉ có hai đứa thì nói chuyện thoải mái đi!”

“… Dạ.”

“Ơ? Gì thế? Miro, bảo nói thoải mái mà lại nói trống không? Cậu bị hâm à?”

“… Ừm.”

“Tớ bảo nói thoải mái mà cậu không nghe à?”

“…”

Nắm đấm tôi run lên.

Trong đầu, tôi đã đấm con nhóc ngu ngốc trước mặt này đến hai mươi tám lần rồi!

“Ơ? Ơ? Không phải sắp khóc đó chứ? Không được khóc nha~? Không được khóc nha~?”

Ngoài thực tại thì tôi đang bị con nhóc phiền phức này trêu chọc.

Bởi vì con nhóc này — Aedia — là con gái của Pharaoh!

Và tôi là bạn của Aedia.

“Cho tớ nhổ năm sợi tóc của cậu nha?”

“Á!”

“Woaa! Nó màu trắng luôn nè. Lúc nào nhìn cũng lạ. Như của một bà lão ấy. Nó như vậy từ khi nào thế?”

“… Tớ cũng không biết.”

Có cảm giác như vừa là bạn, vừa là đồ chơi.

Tôi không có Phước Lành, nhưng tôi có Di Sản nha!

Không, thậm chí chẳng cần đến Thời Gian Vay Mượn, chỉ cần dùng ‘giọng nói’ của tôi—

“Cậu phải tôn trọng tớ—”

“Cậu lại đùa nhảm nữa rồi. Vô ích thôi, dừng lại đi.”

“…”

“Quên rồi sao? Tớ, à không, chúng ta là hậu duệ của Menes vĩ đại. Trong người của chúng ta chảy dòng máu của bầu trời đó.”

“…”

“Tớ thích cậu vì điểm này đó.”

Tôi tránh cái ôm của Aedia đang cười tươi rói, trong lòng nghĩ thầm.

Chuyện Pharaoh là con của Thần hay gì đó, tôi từng cho là mấy lời bịa đặt để dễ bề cai trị.

Không biết Pharaoh ngoài đời ra sao, nhưng trong thử thách này, huyết mạch hoàng tộc thì quả thật đúng là dòng máu của thần thánh.

Lúc đó, Aedia lo lắng thì thầm.

“Miro, cậu nghĩ gì về cha tớ?”

“…”

“Nói đi. Lần này không đùa đâu.”

“… Tớ nghe nói ngài ấy đang bệnh.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

“…”

“Miro à. Cha tớ là người rất tốt.”

“Vậy sao?”

“Tất nhiên rồi!”

Aedia kể một hồi về hình ảnh tốt đẹp của Omar trong ký ức cô bé.

Lúc mới đăng quang, ông ta đã thanh trừng quý tộc sa đọa, mà gây ra đổ máu ít nhất có thể.

Liên tiếp đánh bại giặc ngoại xâm từ phương Nam.

Khi dân chúng đói khổ, chính ông ta cũng nhịn ăn mà rơi nước mắt.

Có vẻ Omar thời trẻ thật sự là một Pharaoh nhân hậu và tài giỏi.

“Cha tớ… từ một lúc nào đó đã thay đổi.”

“…”

Vậy thì… Omar chính là boss sao?

Hay là chỉ cần theo Aedia vào cung rồi giết ông ta bằng Thời Gian Vay Mượn là xong?!

“Nói gì đi chứ.”

“…”

Trước khi vào đây, thầy đã dặn tôi không được tự ý làm mấy chuyện ngu ngốc.

Nên tôi quyết định nhịn nhục.

“Aedia điện hạ!”

Một giọng nói sắc lạnh vang lên từ bên ngoài.

“Ngài Taio đã tới!”

Ngay sau đó, một người đàn ông mặc đồ đen bước vào.

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!