Thoát Khỏi Khách Sạn Bí Ẩn

Chương kế tiếp:

Truyện tương tự

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

(Đang ra)

Mỹ thiếu nữ tỏ tình với kẻ kém giao tiếp là tôi vì trò chơi trừng phạt, sau khi hẹn hò lại ngày càng trở nên nặng tình.

Hametsu

Giữa những tiếng xôn xao, một kẻ có tính cách u ám như tôi thực sự không thể để Kiryuu-san phải bẽ mặt được. Chắc là cậu ấy sẽ tạm thời đồng ý, rồi tìm thời điểm thích hợp để giải quyết sự khó xử này

1 3

Haikyū!! Shōsetsuban!!

(Đang ra)

Haikyū!! Shōsetsuban!!

Kiyoko Hoshi

Những câu chuyện ngoài lề của bộ manga Haikyu!!

43 418

Angel Only Drinks Soda

(Đang ra)

Angel Only Drinks Soda

Maromi Maroyaka

Đây là một câu chuyện tuổi mới lớn pha chút thần bí, nơi mà tình yêu và quá khứ giao thoa.

2 6

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

(Đang ra)

Không Có Tiền, Phải Đi Làm Mahou Shojo

Nhị lưu trinh tham

Dù sao thì, ai bảo tôi nghèo cơ chứ? Không có tiền, nên phải đi làm Thiếu nữ Pháp thuật thôi...

128 871

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

(Đang ra)

Bị Kết Án Trở Thành Dũng Giả ~ Hồ Sơ Thụ Án Của Tiểu Đội Tội Đồ Dũng Giả 9004

ロケット商会

Khoảnh khắc hai người bọn họ lập giao ước, cũng là lúc bức màn mở ra cho một khúc tráng ca anh hùng đầy mỏng manh nhưng cũng vô cùng khốc liệt, hứa hẹn sẽ xoay chuyển cả một thế giới đang chìm đắm tro

3 7

Chương 401-500 - Chương 483: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (1)

Chương 483: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (1)

Chương 483: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ – Thử Thách Thứ Nhất: “Trường Sinh Và Phục Sinh” (1)

User: Han Kain (Trí Tuệ)

Date: Ngày 938

Địa Điểm Hiện Tại: Phòng 207, Phòng Cửa Ngõ

Lời Khuyên Hiền Triết: 3

- Han Kain

- Xình xịch! Xình xịch!

“…”

Tôi tỉnh dậy trên một chuyến tàu.

Khi quay đầu nhìn quanh, tôi thấy các đồng đội đều mang vẻ mặt ngơ ngác.

Anh Jinchul lẩm bẩm đầy bối rối.

“Cái quái gì thế này? Không phải chia ra thành nhóm bốn, ba, hai, một người rồi tiến hành à?”

“Có vẻ nó vẫn chưa chính thức bắt đầu?”

“Trong túi chúng ta có vé tàu này.”

Theo lời anh Sanghyun, mọi người kiểm tra túi áo, quả nhiên ai cũng có một tấm vé tàu.

[Chào mừng các người tham gia đã lên Tàu Cửa Ngõ Pioneer!

Người tham gia Han Kain, vui lòng xuống ở ga thứ tư.]

Nội dung rất đơn giản.

“Thế cậu Seungyub phải xuống ga thứ mấy?”

“Ga đầu tiên ạ.”

“Còn Songee?”

“Em cũng vậy.”

“Xem ra giống như ở Dinner Party, Songee, Seungyub, Miro và tôi sẽ thuộc cùng một tổ đội rồi. Tôi cũng được bảo xuống ở ga đầu tiên.”

“Đúng thật.”

Những người khác cũng tương tự.

Elena, chị Eunsol và anh Jinchul xuống ga thứ hai; Ahri và ông Mooksung xuống ga thứ ba.

Lúc đó, Miro hỏi:

“Nếu không xuống đúng ga được chỉ định, mà tự ý xuống thì sao nhỉ?”

Chị Eunsol đáp ngay:

“Đừng làm vậy. Chắc chắn không phải chuyện hay ho.”

Như chờ sẵn câu nói đó, cửa toa tàu mở ra, một giọng nói vui vẻ vang lên.

“Người tham gia Lee Eunsol, đó là một câu trả lời chính xác!”

“…”

Một giọng nói quen thuộc, chính là tên Thương Nhân.

Lần cuối gặp hắn là ở Hotel Cinema nhỉ?

À không, dưới tầng hầm cũng gặp lại hắn thêm một lần nữa.

“Mọi người, trước khi bắt đầu, tôi có vài hướng dẫn ngắn gọn.”

“Hướng dẫn?”

“Mọi người chắc cũng đoán được rồi. Thứ nhất, một hoặc nhiều Phước Lành hay Di Sản có thể sẽ bị phong ấn.”

Không phải một, mà là một hoặc nhiều?

“Thứ hai, mỗi người sẽ xuống ở một ga khác nhau.”

“Ga khác nhau, ý là thời đại sẽ khác nhau à?”

“Chà, ai mà biết được?”

“…”

Ngoài cửa sổ toa tàu, tôi chỉ thấy một màu đen kịt.

Không rõ là đang chạy trong bóng tối, hay là bên ngoài vốn dĩ không tồn tại không gian gì cả.

“Haha! Nhìn biểu cảm của mọi người là biết đang nghĩ ‘Mấy cái này nói làm gì, tụi tôi biết rồi’. Quả đúng vậy, hai điều đầu tiên là thông tin mọi người đã có từ sự kiện Dinner Party.”

Đúng là như thế.

“Nhưng điều thứ ba thì hơi khác. Hay là có người đã mơ hồ đoán ra rồi?”

Vừa nói, tên Thương Nhân vừa nhìn tôi với ánh mắt thích thú, còn tôi thì lặng lẽ tránh ánh nhìn của hắn.

“… Điều thứ ba là gì?”

“Mỗi thử thách mà mọi người phải đối mặt sẽ đều có một ‘Boss’.”

Bốn tổ đội, bốn thử thách, và bốn con Boss.

Những kẻ nguy hiểm nhất chắn đường chúng tôi trong Phòng Cửa Ngõ.

Nói xong điều thứ ba, tên Thương Nhân không mở miệng thêm nữa.

Lúc đó, Ahri tinh ý lên tiếng:

“Những công cụ của chúng ta đâu hết rồi?”

Chị Eunsol gật đầu phụ họa.

“Đúng nhỉ? Rõ ràng lúc xuất phát chúng ta đã mang đầy đủ mà.”

Bộ Đồ Bảo Hộ sẽ do tôi mặc vì tôi chơi solo, Giày Gắn Cánh là của Ahri, còn Perro thì như thường lệ bám trên vai Songee.

Vậy mà tất cả đều đã biến mất.

“Này, Thương Nhân! Đồ của bọn ta đâu hết rồi?”

“Chà, ai mà biết được?”

“…”

“Tìm lại những món đồ đã mất chẳng phải cũng là một trải nghiệm thú vị sao?”

Nhìn vẻ mặt muốn đấm người của chị Eunsol, tôi cũng thấy đồng cảm sâu sắc.

Có vẻ Khách Sạn đã giấu đồ đâu đó bên trong thử thách, nhưng bảo chúng tôi vừa vượt thử thách vừa đi tìm thì đúng là…

- Keng! Keng!

Không lâu sau, đoàn tàu dừng lại, những người phải xuống ga đầu tiên đứng dậy.

Anh Sanghyun, người đứng phía trước, quay lại nhìn Miro, Seungyub và Songee với vẻ mặt nặng nề.

“… Trước khi đi, tụi mình ít nhất cũng hô khẩu hiệu động viên nhau cái đã.”

“Fighting!”

“Fighting!”

Bốn người chạm tay nhẹ, đứng chờ trước cửa.

Ngay khoảnh khắc tất cả cùng đợi cửa tàu mở ra, Thương Nhân nói thêm lần cuối:

“À, đây là thiện ý thuần túy của ta dành cho các ngươi nhé.”

“Thiện ý?”

“Tại sao mọi người lại không bắt đầu ngay, mà lại bắt đầu tại không gian giống một ‘đoàn tàu’ thế này?”

“…”

Thú thật, tôi cũng thắc mắc từ nãy.

Tại sao chúng tôi lại bắt đầu trong đoàn tàu này, chỉ để đưa mấy hướng dẫn vô nghĩa, trong khi hoàn toàn có thể ném từng tổ đội thẳng vào khu vực thử thách ngay từ đầu mà?

Thương Nhân không giải thích thêm, chỉ xoay người biến mất, nhưng chẳng ai ở đây là không hiểu điều hắn ta muốn nói.

Một chuyến tàu đi qua bốn ga!

Chính không gian này đã là một manh mối.

“Bắt đầu thôi.”

***

[Thử Thách Thứ Nhất – Trường Sinh Và Phục Sinh]

-  Yu Songee

Tôi tỉnh dậy trong một căn phòng tối tăm, lạnh lẽo.

Ngay sau đó, trong không gian tối đen, một thông báo nhấp nháy hiện lên trong ba giây.

[Từ giờ trở đi, Phước Lành của người tham gia sẽ bị phong ấn. Xin hãy lưu ý.]

Tổ đội của chúng tôi sẽ bị phong ấn Phước Lành.

Vận May của Seungyub, Bất Biến của Miro, Cần Mẫn của bác sĩ, và Ái Lực của tôi, tất cả đều đã biến mất.

Thế nhưng, Di Sản của mỗi người thì vẫn sẽ dùng được.

“… Đây là đâu vậy?”

Ở Dinner Party, chúng tôi đã tỉnh dậy cùng nhau gần sông Nile, nhưng tại Phòng Cửa Ngõ thật sự thì ngay từ đầu đã khác hẳn.

- Kẹt—!

Tôi đẩy cánh cửa gỗ nặng nề bước ra ngoài, và trời đang là đêm.

Gần cửa, có một cây cột gỗ cứng, trên gắn đuốc để chiếu sáng xung quanh. Vừa nhìn thấy ngọn đuốc, tôi đã hiểu ra nhiều thứ.

Nếu là ngày xưa, nếu tôi còn là nữ sinh cấp ba bình thường Songee, tôi đã nghĩ “À, một ngọn đuốc thôi mà”, mà không hiểu gì nhiều.

Nhưng bây giờ thì khác.

Theo những gì tôi học được mấy ngày nay, một công trình đá đường hoàng, cùng những cây đuốc tẩm dầu như thế này, xét theo tiêu chuẩn cổ đại, là cực kỳ xa xỉ.

Nói cách khác, thân phận của tôi ở nơi này cũng không hề tầm thường.

Vì vậy, dù nghe thấy tiếng bước chân trong bóng tối, tôi vẫn tự tin lên tiếng.

“Ai đó!”

“Tôi là Bahat, kẻ hầu trung thành của Malkab. Thưa nữ Tư Tế, giờ này người ra ngoài có việc gì sao?”

“…”

Trong nháy mắt, tôi nghiền ngẫm thông tin vừa nghe đến mức đau cả đầu.

Bahat là tên hắn, còn thân phận của tôi là Tư Tế?

Vậy Malkab là vị thần tôi thờ theo bối cảnh này à?

“Ta ra ngoài hít thở không khí chút thôi.”

“Thưa nữ tư tế, trời đã khuya rồi. Dạo gần đây… người cũng biết rồi mà?”

Người cũng biết rồi mà?

Nhìn thôi cũng biết đây là thông tin cực kì quan trọng!

“Ý ngươi là chuyện gì?”

“… Ha ha, tôi suýt nữa thì lỡ lời rồi. Không có gì đâu. Trời cũng khuya rồi—”

“Đừng vòng vo nữa, nói ta nghe xem. Ngươi nói ‘biết rồi’ là biết cái gì?”

Tôi gặng hỏi mạnh hơn, gần như quát.

Vì có vẻ thân phận của tôi cao hơn đối phương rất nhiều.

“À, không, tôi—”

Dưới ánh đuốc, gương mặt hắn lộ rõ vẻ hoảng sợ, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.

Sao hắn lại sợ đến thế?

Mình có nên dỗ dành hắn một chút để hắn mở miệng không?

“Khụm. Bahat, ta không phải đang tra hỏi ngươi đâu. Chỉ là gần đây mải nghiên cứu điển kinh nên ta khó mà biết hết được chuyện thế gian. Có tin đồn gì lớn đang lan truyền hay sao?”

Dù tôi còn chẳng biết Malkab là thần thánh phương nào cho tới hôm nay, nhưng đã là tôn giáo thì chắc chắn phải có kinh điển.

“Chỉ là lời truyền miệng thôi ạ, tôi không chắc chắn lắm…”

“Vậy coi như ta đã nghe truyền miệng, truyền miệng rồi lại truyền miệng.”

“… Gần đây, nghe nói Pharaoh đang khổ sở vì cơn sốt nặng.”

Nói xong, Bahat cúi đầu thật thấp rồi quay về vị trí cũ.

“…”

Tin đồn Pharaon bệnh nặng, sống chết chưa biết.

Đối với một tên lính canh quèn trong xã hội Ai Cập cổ đại, nơi Pharaon được xem như thần, đây là chuyện rất nhạy cảm, không thể tùy tiện nói ra.

Ngược lại mà nghĩ, ở cái thế giới không có internet hay điện thoại này, nếu đến cả lính gác cũng biết, thì hẳn người biết chuyện cũng không ít.

Thành quả của đêm muộn đến đây là hết.

Khi trời trở sáng, cuộc sống vất vả của Songee, nữ tư tế trẻ của Malkab cũng chính thức bắt đầu.

“Hôm nay sao con phạm lỗi nhiều thế? Đêm qua con gặp ác mộng à?”

“…”

Một nữ tư tế lớn tuổi với gương mặt hiền hòa tên Amira, cau mày nhìn tôi.

Nhưng tôi cũng có khổ tâm riêng.

Đây là lần đầu trong đời tôi phải xử lý xác chết đã phân hủy tới phân nửa để ướp xác đó!

Cứ tưởng làm tư tế là đứng trước tượng thần cầu nguyện, đọc kinh thôi chứ, sao lại thành ra thế này?

Điện thờ kiểu gì lại lắm xác chết vậy?!

“Con xin lỗi ạ.”

Hóa ra, Malkab là thần cai quản cõi âm, phụ trách những gì xảy ra sau khi con người chết đi.

Nhớ lại thần thoại Ai Cập đã ôn trước khi vào Phòng 207, thì vị thần này khá giống với Anubis.

“Đây đã là lần thứ năm rồi. Hãy đọc thuộc lòng từ chương 1 đến chương 4 trong Sách Của Người Chết.”

“…”

Khách Sạn ơi, tôi đã làm gì sai với các người hả?!

Không ướp xác giỏi đã bị phạt thì thôi, hình phạt lại còn là đọc thuộc mấy bộ kinh điển tôi chưa từng thấy qua?

“Con xin lỗi ạ.”

“Không thể nào! Tư tế Songee!”

Bất công quá.

“Đừng nói là con đã quên luôn chương 1 nhé? Ngay cả trẻ con trong giáo đoàn cũng đã thuộc làu làu rồi!”

Bất công quá đi mà!

“… Con xin lỗi ạ.”

“Vào trong ngay. Ta sẽ phạt nặng, chuẩn bị tinh thần đi.”

Tôi bị oan thật sự luôn đó!

Đè nén cơn bực, tôi nghĩ thầm.

Những người khác đang ở đâu, làm gì nhỉ?

Ước gì có ai đó được hành động tự do hơn một chút.

“Nếu đến tối nay mà con không học thuộc kinh điển, ngày mai sẽ không còn đi được bằng hai chân đâu!”

“… Vâng ạ.”

Trước mắt cứ học thuộc đã.

Không thì gian lận bằng vòng tay cũng được nhỉ?

***

- Park Seungyub

--- Lạch cạch! Lạch cạch!

Tôi tỉnh dậy trên một chiếc xe chở hàng.

Ngay sau đó, thông báo phong ấn Phước Lành hiện lên.

“Hu hu hu!”

“Hức hức!”

“Mẹ ơi… mẹ ơi…”

Cái quái gì đây nữa vậy…

“Ơ, chú ơi! Cháu muốn về nhà… cháu muốn về—”

Một đứa nhóc trần trụi, nước mắt nước mũi tèm lem, bám lấy cổ áo của một gã đàn ông trông như một con rắn đen.

Nếu còn chút gì đó gọi là lương tâm, thì chắc hẳn hắn đã lộ ra chút thương hại.

Nhưng gã “rắn độc” ấy sống đúng với cái mặt của mình, hung dữ quát lên:

“Thằng nhóc ngu này, không biết câm cái mồm bẩn của mày lại à?”

“Hức!”

“Nhà? Đồ khốn, chẳng phải bọn tao chính là những kẻ sẽ đưa mày về ‘nhà’ sao? Sắp tới nơi mày sẽ thối rữa cả đời rồi, còn sợ cái gì?”

“Ha ha! Dotian, dọa bọn nhóc khóc hết bây giờ. Bớt hù đi.”

“Hyungnim, em có hù nó đâu, em chỉ nói sự thật thôi.”

Đám người thô lỗ cười khằng khặc.

Đến mức này thì tôi cũng hiểu rồi.

Tức là tôi và mấy đứa nhỏ này đang bị bọn đó bắt làm nô lệ, đúng không?

Nhà mà chúng nói chắc là nơi rao bán chúng tôi.

“…”

Tôi không sợ.

Phước Lành bị phong ấn tức là vẫn dùng được Di Sản.

Đám người thường này, chỉ cần Yumi búng tay vài cái là lăn ra đất hết thôi.

Nhưng mà…

Thời gian triệu hồi của Hòm Linh Hồn không phải vô hạn.

Vậy có nên quan sát tình hình chuyển biến thêm một chút nữa không?

Hay mình cứ gọi Yumi ngay trước khi bị lôi tới chỗ còn rắc rối hơn nhỉ?

“Chết tiệt, khó nghĩ thật!”

Không biết nữa.

Mấy chuyện này đáng lẽ thầy phải xử lý, sao tôi lại bị tách ra một mình chứ!

“…”

Tôi nảy ra một ý hay.

- RẦM!

“Làm cái gì đấy?”

“Nhóc con, cái tay bé xíu của mày đấm không vỡ nổi cái xe này đâu.”

- RẦM!

“Thằng này mày bị đần à?”

“Kệ nó đi. Mệt rồi thì nó sẽ tự khắc nằm xuống.”

- RẦM!

“Không thấy đau tay à? Đại ca, nó mà bị thương ở tay là sẽ tụt giá đó.”

“Kệ đi. Nhìn cái kiểu này thì dù nó có lành lặn cũng chẳng được giá mấy.”

Một lần, hai lần, ba lần.

Khi thất bại chồng chất đến lần thứ năm—

- RẮC!

Một luồng nhiệt nóng bỏng bùng lên từ tim tôi, và những song gỗ giam giữ chúng tôi nổ tung trong tích tắc!

Cảnh tượng một đứa trẻ dùng nắm đấm phá vỡ chiếc xe, khiến tất cả, từ đám nô lệ đến bọn săn nô lệ đều há hốc mồm.

Tôi lập tức lao ra ngoài.

Cũng không quên hét lên một câu.

“Chạy đi! Chạy hết đi!”

Không biết bọn trẻ có chạy được không, nhưng nói ra còn hơn không.

“Á! Cái quái gì thế này!”

“Bắt lấy thằng nhãi đó!”

Vừa chạy, vừa nghe tiếng gào thét phía sau, tôi nghĩ:

“Ha… việc này… có thật sự có ý nghĩa không?”

Mình chạy một mình kiểu gì cũng bị bắt lại. Nếu vậy, sao không gọi Yumi từ đầu rồi giết sạch bọn này cho xong?

“… Thôi kệ!”

Không biết!

Cứ chạy rồi tính tiếp—

- Keng! Keng!

Ơ? Tiếng kim loại va vào nhau?

Hãy bình luận để ủng hộ người đăng nhé!